Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Tác giả : Bước Tẩy Vũ

Chương 360: “Chỉ một mình anh được thôi”

Dạo gần đây cả hai đều bận túi bụi, đến mức thời gian chẳng bao giờ khớp được với nhau. Cuối tuần trước Hách Thanh Sơn còn không được nghỉ, Mạnh Du Du thì chỉ có mỗi một ngày phép. Nói tóm lại, thời gian và tinh lực đều cống hiến hết cho công việc, chẳng còn hơi sức đâu nghĩ đến chuyện khác. Không đúng, phải nói là: dẫu có lòng cũng đành kìm nén. Ai mà chẳng là một thanh niên ưu tú hết lòng vì sự nghiệp cơ chứ?

Tối Chủ nhật, Hách Thanh Sơn vừa tan ca trực, lái xe trở về khu chung cư ở trung tâm thành phố. Mạnh Du Du đang ngồi trên thảm, nghe thấy tiếng động ở huyền quan thì giật mình, bật dậy chạy ra xem. Vừa thấy người, gương mặt liền bừng sáng, vui mừng lộ rõ.

Hôm nay anh phải trực ban, sáng mai còn phải dậy sớm ra ga cao tốc. Mà ga cao tốc thì lại ngược hướng với trung tâm thành phố, nếu đi từ doanh trại sẽ gần hơn. Mạnh Du Du sợ anh vất vả nên đã bảo: tan ca thì về ký túc xá nghỉ ngơi, đừng chạy qua đây.

Ai ngờ anh vẫn tới.

Mạnh Du Du hí hửng nhào lên người anh, quấn lấy không rời. Anh đỡ lấy cô, tay dang ra ôm hờ, lo cô đu không chắc mà rơi xuống, nhưng vẫn cố giữ khoảng cách không chạm vào người. Anh nói:

“Xe anh đi nửa đường thì nổ lốp, phải dừng lại bên đường thay, mất chút thời gian, đáng lẽ có thể đến sớm hơn chút.”

“Trễ vậy rồi mà anh còn tới sao?” – giọng cô như trách yêu, nhưng khuôn mặt phấn khích thì đã nói lên tất cả.

Anh cười, “Em tắm rồi à? Quần áo anh bẩn, em có muốn xuống không? Anh đi tắm cái đã.”

Tối nay bất ngờ có được “thế giới hai người”, Mạnh Du Du mừng đến mức như thể bánh từ trên trời rơi xuống, ngây ngô hóa thân thành người bạn gái chu đáo nhất vũ trụ. Cô lon ton chuẩn bị đồ thay cho anh, chỉnh nhiệt độ nước tắm, thiếu điều là xắn tay giúp anh cởi đồ luôn.

Trong lúc anh đang tắm trong nhà vệ sinh, điện thoại reo. Mạnh Du Du lần theo tiếng chuông, lấy điện thoại từ túi áo khoác anh ra. Trên màn hình hiện là: “Thầy Trương xx”.

Chắc là đồng nghiệp có liên quan đến chuyến công tác. Nghĩ là việc công, cô vội vàng mang điện thoại đến trước cửa phòng tắm, gọi vào trong:

“Có người gọi điện cho anh, thầy Trương xx đấy.” – cô đọc theo phần ghi chú tên người gọi.

Lời vừa dứt, chuông điện thoại ngưng – chắc bên kia chờ lâu không ai bắt máy nên đã cúp. Mạnh Du Du nói thêm: “Anh ấy vừa gác máy rồi.”

Bên trong, tiếng nước cũng ngừng, giọng trầm đục của người đàn ông vọng ra:

“Biết rồi, anh ra ngay.” TruyenLau.com

“Ừm.” – Cô cất tiếng, rồi quay trở lại phòng khách cùng chiếc điện thoại. Vô tình liếc xuống màn hình, không còn giao diện cuộc gọi nữa mà là hình nền của anh – một bức ảnh cô đang ngủ say với mái tóc rối bù.

Ảnh chụp lén. Cô nhìn thêm mấy lần, vừa thấy buồn cười vừa thấy… ngứa ngáy. Quay lại phòng tắm, cô gõ cửa rồi hỏi to:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Mật khẩu điện thoại của anh là gì?”

Hai người yêu nhau nhưng ít khi kiểm tra điện thoại của nhau. Mạnh Du Du cũng không có thói quen đó.

Bên trong đã không còn tiếng nước, chắc anh đang mặc đồ. Anh không do dự, báo luôn một dãy số.

Cô cúi đầu nhập vào. Nhập đến một nửa thì bỗng sực nhớ: đây là ngày họ chính thức yêu nhau. Trong lòng cô thoáng qua một cảm xúc kỳ lạ… Anh ấy… đặt mật khẩu ngày này sao? Là học theo cô à?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ý nghĩ vừa hiện ra, cô lại lắc đầu phủ nhận. Không thể nào. Nếu anh nhớ rõ, hẳn đã dùng ngày họ ở kiếp trước bên nhau, và thời gian trước đó cũng đã chẳng hỏi cô về mật mã cửa nhà có phải ngày đặc biệt gì không.

Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.

Mở được điện thoại, cô truy cập album ảnh. Ồ má ơi! Anh có nguyên một bộ sưu tập ảnh dìm hàng cô! Ngoài vài bức phong cảnh lẻ tẻ, chín phần còn lại đều là ảnh của cô.

Có tấm tải từ trang cá nhân cô; có tấm là ảnh cô từng gửi cho anh qua WeChat, nhờ anh chọn xem tấm nào đẹp hơn, hoặc là mấy tấm selfie khoe trạng thái. Tất cả, anh đều lén lưu lại. Nhưng đa số là ảnh chụp trộm – và xấu không chịu nổi!

Mạnh Du Du mở album của mình, chọn vài tấm ảnh nghệ thuật đẹp lung linh, gửi sang máy anh và đổi làm hình nền.

Sau khi hài lòng với kết quả, cô quay lại album ảnh của anh, định “đại thanh trừng” hết đám ảnh xấu. Nhưng mỗi lần tay chuẩn bị bấm xóa, lại khựng lại.

Góc chụp mỗi bức khác hẳn nhau – sáng sớm, giữa trưa, đêm khuya, đủ cả. Có ảnh cô mới ngủ dậy, khóe mắt còn dính gỉ mắt, thế mà tên đàn ông chết tiệt kia lại nỡ lòng nào chụp?

Có ảnh cô ngồi vắt chân trên ghế salon cắt móng chân – trông thật chẳng ra làm sao. Có bức cô ngồi trên thảm, chắc đang xem mấy show tấu hài, cười đến ôm bụng – ai vậy? Nhìn như con khùng ấy!

Có ảnh cô hứng chí vào bếp, cầm dao thái một miếng thịt bò sống, mặt mày méo mó như tranh biếm họa. Ớn thật! Anh chụp mà không run tay à?

Có ảnh cô làm việc tại nhà, chăm chú xử lý sự vụ trước màn hình máy tính…

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Mạnh Du Du nhìn những tấm ảnh đó, không kìm được mà tự hỏi: lúc anh nhấn chụp những bức hình này, khuôn mặt sẽ mang biểu cảm thế nào? Có phải là khóe môi nhếch nhẹ vì buồn cười? Hay ánh mắt pha chút bất đắc dĩ? Cô thực sự rất tò mò, còn thử tưởng tượng trong đầu một lượt.

Rốt cuộc, xem đi xem lại, chẳng hiểu là vì lý do gì, rõ ràng theo tiêu chuẩn thẩm mỹ của cô thì những tấm ảnh xấu không đếm xuể, vậy mà chẳng xóa nổi một tấm nào.

Cô đặt điện thoại của anh lên bàn trà trong phòng khách, còn mình thì nằm phịch xuống ghế sofa, mở app mua sắm, nhưng lướt một cách hờ hững, tâm trí đã bay đi nơi khác.

Không bao lâu sau, Hách Thanh Sơn cầm một chiếc khăn trắng trên tay, vừa lau mái tóc ướt, vừa sải bước đến bàn trà, cúi người nhặt điện thoại lên, bật màn hình. Mạnh Du Du lén lút liếc nhìn anh qua khóe mắt.

Nhưng trên mặt anh chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ lặng lẽ lướt trên màn hình mấy cái, sau đó bấm gọi một cuộc điện thoại rồi đi thẳng ra ban công nói chuyện.

Mạnh Du Du thấy không có gì thú vị, liền rút ánh mắt về, tiếp tục chọn mua áo khoác dày.

Ước chừng bảy tám phút sau, anh trở lại, ngồi xuống đầu bên kia ghế sofa – thực ra cũng chỉ còn chỗ đó có thể ngồi, bởi vì đôi chân dài của Mạnh Du Du đang vắt ngang, chiếm gần hết diện tích.

Chỉ ngồi xuống một lúc, Hách Thanh Sơn bỗng lên tiếng hỏi:

“Sao em đổi hình nền của anh rồi?”

Mạnh Du Du ngẩng lên nhìn anh một cái, rồi lại cúi xuống, thản nhiên đáp:

“Tấm cũ xấu quá.”

“Anh thấy nó rất đẹp.” – Anh nhẹ nhàng phản bác.

protected text

“Cũng đẹp.” – Anh ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, “Là kiểu đẹp khác.”

“Khác chỗ nào?” – Mạnh Du Du lập tức hứng thú, từ tư thế nằm đổi thành ngồi hẳn dậy.

“Ừm…” – Anh trầm ngâm vài giây, rồi chậm rãi giải thích, “Tấm ảnh em chọn là do người khác chụp em, là em dưới ống kính của một người thứ ba. Người chụp có tay nghề tốt, tất nhiên ảnh sẽ rất đẹp.

Còn tấm ban đầu là do anh chụp. Có thể anh không chụp đẹp bằng người khác, nhưng mỗi lần nhìn tấm ảnh đó, anh đều nhớ lại toàn bộ khung cảnh và từng chi tiết lúc đó. Nó mang lại cảm giác chân thật hơn – với anh, nó không đơn thuần chỉ là một tấm ảnh đẹp tĩnh lặng nữa.”

“Còn nữa,” – Hách Thanh Sơn ngừng một chút, giơ điện thoại lên lắc nhẹ – trên màn hình là ảnh gương mặt ngái ngủ của cô, phóng to chiếm hết khung hình: “Đây là gương mặt mà chỉ mình anh có thể nhìn thấy.”

Đôi lông mày anh hơi nhướng lên, vẻ mặt mang theo chút tự đắc – rõ ràng là đang khoe khoang.

Phải, anh đang khoe – em thấy không, chỉ có mình anh được nhìn thấy em như thế này, được lưu giữ khoảnh khắc này, khoảnh khắc trước đó, và cả khoảnh khắc tiếp theo nữa. Những người khác thì không thể, thậm chí chính em cũng không thể.

“Chà~” – Mạnh Du Du cảm thấy người đàn ông trước mặt lúc này đúng là không thể đỡ nổi nữa rồi. Mồm mép trơn tru như vậy, nếu cứ tiếp diễn, chắc cô sẽ bị anh “dắt mũi” mãi mất.

Nhưng… không thể phủ nhận, sau khi nghe những lời đó, lòng cô có hơi dao động. Cô bắt đầu thấy, một tấm ảnh, đẹp hay không chưa hẳn là điều quan trọng nhất.

Cô rút lui trong danh dự: “Thế thì ít ra đổi sang tấm nào mà quầng thâm mắt đỡ nặng một chút đi!”

Nói rồi cô bò qua sofa, giật lấy điện thoại của anh, hai người dán sát nhau cùng chọn xem đổi sang ảnh nào. Trong lúc đó, ở đầu điện thoại của anh hiện ra một cửa sổ tin nhắn, vẫn là thầy Trương xx gửi tới:

【Doanh trưởng Hách, tài liệu đã gửi vào email của anh, phiền anh kiểm tra giúp.】

Ngay sau đó lại thêm một tin:

【Giảng đường lớn mà anh từng dạy đã gặp sự cố về hệ thống điện hôm nay, nên trong hai ngày tới, lịch giảng dạy và phòng học đã được điều chỉnh tạm thời. Lịch mới, tôi cũng đã gửi vào email của anh rồi.】

Thấy vậy, Mạnh Du Du đưa điện thoại trả lại cho anh:

“Anh xử lý công việc trước đi, chuyện này để mai bàn tiếp.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu