Thứ Hai, Khương Phù tan làm về ký túc xá, trong phòng không có ai.
Thứ Ba tan làm, vẫn không ai.
Thứ Tư, vẫn vắng tanh.
Thứ Năm, cũng chẳng có bóng người.
Mãi đến thứ Sáu, Khương Phù tan làm về đến ký túc xá, tra chìa khóa mở cửa, “Hử???” Cô lập tức đóng cửa lại, rồi mở ra lần nữa cho chắc ăn, ồ, không hoa mắt. Khương Phù vừa cởi túi đeo chéo vừa hướng về phía ban công nói:
“Thế nào, tối nay không lén chuồn đi hẹn hò với tình ca của cậu à?”
“Chiều nay có chiếu phim tập thể mà.” Mạnh Du Du đang gấp quần áo, nghe thấy tiếng thì ngoái đầu lại đáp.
“Suýt nữa quên khuấy mất vụ này.” Khương Phù chống tay vào tường, đứng thay dép, miệng lầm bầm: “Bảo sao hôm nay cậu còn ngoan ngoãn ở phòng ký túc thế này, mấy hôm trước thì đã chẳng thấy tăm hơi đâu.”
Cô lệt xệt dép lê, ngồi phịch xuống mép giường, bắt chéo chân hỏi:
“Này, hai người các cậu là thành đôi rồi hả?”
“Vẫn chưa.” Mạnh Du Du vừa gấp quần áo vừa cúi đầu đáp, không thèm ngẩng lên.
“Thế mà ngày nào cũng như keo như sơn, còn là cái gì nữa? Định học người ta mập mờ à?”
“Dùng lời anh ấy nói thì gọi là: từ từ mà tiến.”
Nghe vậy, Khương Phù phì cười một tiếng: “Thật là… đúng là… chính… chính trực ghê!”
Như keo như sơn? Mạnh Du Du lúc ấy mới sực nhận ra từ này nghe có chút chối tai, càng khiến cô xác định chắc nịch rằng tuyệt đối không thể kể mấy chuyện mấy hôm nay cho cô bạn giường đối diện biết được. Cô ấy mà hay, không biết sẽ cười nhạo cô thành bộ dạng gì nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chứ cái kiểu quan hệ hiện tại giữa hai người bọn họ mà gọi là “mập mờ”, thì đúng là xúc phạm từ “mập mờ” – một từ vừa mỹ lệ vừa đầy ẩn ý rồi đấy!
Đêm đầu tiên, Mạnh Du Du nhắn tin cho anh:
[Chỗ rừng nhỏ gần khu sinh hoạt hình như phong cảnh không tồi á~] TruyenLau.com
Anh trả lời:
[Anh đang ở phòng đọc, em muốn qua không?]
Website TruyenLau.com
Đêm thứ hai, Mạnh Du Du:
[Anh đang làm gì thế?]
Hách Thanh Sơn:
[Ở nhà thi đấu cầu lông, muốn đến không?]
Đêm thứ ba, chậc, khỏi cần nói…
Tóm lại, Mạnh Du Du có lý do để nghi ngờ rằng… mấy đứa cấp ba giờ mà yêu đương, giai đoạn đầu còn không “nhạt như nước ốc” thế này đâu?!
Nhạt như nước ốc đến mức… mỗi lần cô định “động tay động chân” một chút, còn chưa kịp ra chiêu, anh ta đã như gặp kẻ địch mà lùi ra xa, giữ khoảng cách an toàn – đúng nghĩa đen – rồi mặt mũi nghiêm trang nói:
“Du Du, bây giờ chúng ta chưa phải người yêu, có một số chuyện làm không ổn, không tốt cho em.”
Sợ như thể bị cô chiếm lợi vậy.
Vài đêm này sống đúng chuẩn mô hình thanh niên gương mẫu tích cực khỏe mạnh: đọc sách, thể thao, gặp mặt trò chuyện… chẳng thiếu cái nào, có thể đem quay phim tuyên truyền chính năng lượng với chủ đề “Giữ gìn phẩm hạnh” luôn!
Thật là quá giỏi.
Mà nói đi cũng phải nói lại, Mạnh Du Du cũng tự thấy mình có phần trách nhiệm, đúng là quá không có chí khí, không gồng lên nổi.
Ví như tối hôm qua, cô định lại gần anh một chút, vừa thấy anh có dấu hiệu từ chối, Mạnh Du Du lập tức xụ mặt – đây là tình huống cô đã dựng sẵn trong đầu – chẳng lẽ cứ để mặc anh ta mãi với cái kiểu rụt rè như rùa, ngày nào cũng ngồi đây mà “Platonic” thì đến bao giờ mới có tiến triển, nói chuyện thôi thì có nói ra hoa cũng không ăn được!
Cô xụ mặt, không buồn nói thêm câu nào, tự mình kéo ghế ngồi ra xa, coi anh như không khí.
Cô cúi đầu chăm chú nghịch điện thoại, lướt Weibo hóng hớt dưa bở dưa chua giới giải trí để giải khuây. Không ngờ, hai mươi phút trôi qua, phía bên kia không hề có động tĩnh gì, hoàn toàn không có ý định dỗ dành.
Hừ! Người ta có khi đang chăm chú đọc sách đấy, làm gì có tâm trạng để ý em có giận không! Nghĩ vậy, cái cơn giận giả kia bắt đầu biến thành thật thật giả giả, Mạnh Du Du phiền não thoát Weibo, thấy mấy cái tin đồn vô bổ đó thật nhàm chán, giả tạo đến phát bực.
Cô mở vòng bạn bè lên xem cho đỡ chán, đang lướt lướt thì đầu bất giác ngẩng lên, không ngờ lại chạm ngay vào ánh mắt đang nhìn chằm chằm về phía mình ở góc chéo bàn.
Tình huống lúc ấy rõ ràng không phải tình cờ, mà là anh vẫn luôn nhìn cô, chỉ là cô cúi đầu nên không phát hiện. Lúc này ánh mắt người đàn ông dính chặt lấy cô, vẻ mặt vừa luống cuống lại vừa như có lỗi, miệng mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn không thốt nổi một chữ.
Nhìn mà thấy y như một con chó to đáng thương bị chủ nhân lạnh nhạt sau khi phạm lỗi, Mạnh Du Du lập tức mềm lòng, miệng thì vẫn cứng:
“Em muốn uống sữa chua.”
Câu đó nói mà không thèm nhìn anh, như thể nói với không khí.
Người đàn ông ở chéo góc bàn bỗng bật dậy khỏi ghế, nói: “Anh đi mua ngay.” Rồi lập tức chạy biến mất.
Không đến vài phút sau, anh mang về hai chai sữa chua – một vị nho xanh, một vị việt quất. Anh giải thích, khi nãy vội đi quá, điện thoại để trong áo khoác nên quên mang theo, đến siêu thị mới nhớ ra, nhưng lúc đó không hỏi được cô muốn vị gì, nên chọn hai vị này, nếu không thích thì anh đi mua lại.
Mạnh Du Du mỗi tay cầm một chai, trong đầu mơ hồ cảm thấy có điều gì đó bị mình bỏ qua, nhưng nhất thời không nghĩ ra. Đến khi cô liếm nắp chai, vị sữa đặc sệt chạm vào đầu lưỡi, có lẽ do vị quen thuộc kích thích vị giác, não cô bỗng “bừng sáng” – chẳng phải đây chính là hai vị cô từng mua lúc mượn thẻ anh ở siêu thị sao?
Thì ra… anh nhớ kỹ rồi.
Mạnh Du Du đặt sữa chua xuống, gương mặt lạnh lùng vẫn chưa biến sắc, thản nhiên hỏi một câu:
“Liên trưởng Trạm thích ăn món gì, anh biết không?”
Câu hỏi đột ngột kỳ quặc này khiến Hách Thanh Sơn rõ ràng lúng túng, anh nghĩ một lát, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời:
“Cậu ấy không kén ăn, hình như chẳng có món nào đặc biệt thích.”
Thế là, chút giận dỗi trong lòng cô, vốn chưa thành hình, phút chốc tan biến hoàn toàn, không dấu vết.
…
Hội trường lớn trong doanh trại nằm ở phía tây sân vận động, lúc này người ta đang lần lượt tiến vào, đèn cột ngoài cổng đều sáng, rọi lên mấy khóm hoa giấy hai bên hàng rào rực rỡ đỏ hồng.
Mạnh Du Du và Khương Phù đi vào từ cửa chính hội trường thì bên trong gần như đã kín chỗ, chỉ còn sót lại vài ghế trống lẻ loi. Hai người đứng bên lối đi phía sau, nhìn bao quát một lượt.
Khương Phù tùy tiện quét mắt, rồi giơ tay chỉ:
“Kia kìa, vừa hay có hai chỗ trống liền nhau.”
Nói xong liền kéo bạn đi tới, ai ngờ không kéo nổi, Khương Phù khó hiểu quay đầu lại, bắt gặp vẻ mặt ngượng ngập và ánh mắt chột dạ của cô nàng kia.
Cô gái không nói lời nào, chỉ cười cười làm nũng.
Khốn thật! Thế thì còn gì không hiểu nữa? Khương Phù trợn trắng mắt, lập tức buông tay, ném lại một câu:
“Vì trai bỏ bạn! Vô lương tâm! Cút xéo đi cho nước nó trong!”
Mạnh Du Du cười hì hì, ôm lấy cánh tay đối phương, ra sức dỗ ngọt:
“Tôi đang đóng vai ‘đạn bọc đường’ đấy, cậu cứ yên tâm, đợi chị đây theo đuổi xong, qua cơn mới mẻ rồi, thì anh ta chẳng còn được đãi ngộ thế này đâu. Lúc ấy á, cậu vẫn là chính thất. Giai đoạn này, chịu khó nhịn tí nhé~”
Khương Phù hừ lạnh một tiếng, làm bộ làm tịch vung tay áo bỏ đi.
Mạnh Du Du biết cô ấy không thật sự tức giận, nhưng vẫn lôi điện thoại ra, mở ứng dụng đặt vé, chụp màn hình đơn hàng buổi biểu diễn của “nam thần” trong lòng bạn mình, gửi qua kèm lời nhắn:
[Cho cậu thêm một cơ hội, nói xem, tôi có phải loại người thấy sắc quên bạn không?]
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Chưa đến hai giây sau đã nhận được hồi âm, Khương Phù:
[Không phải không phải! Ai mà dám nói cậu như vậy, tôi là người đầu tiên nhảy ra phản bác! Nói năng bậy bạ quá rồi!]
Mạnh Du Du cong mắt mỉm cười, không nhắn lại nữa. Cô tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi, ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua từng hàng sau gáy gần như giống hệt nhau phía trước, cuối cùng chuẩn xác dừng lại ở hàng thứ ba từ dưới lên, vị trí thứ hai bên trái.
Nếu hỏi làm sao cô nhận ra? Thật ra Mạnh Du Du cũng không nói rõ được, chỉ biết bản thân có cái “năng lực” ấy, thần kỳ lắm.
Cô thong thả bước về phía mục tiêu, từ phía sau vỗ nhẹ lên vai Trạm Hựu, cúi người nhỏ giọng thương lượng:
“Liên trưởng Trạm, mắt em hơi loạn thị, ngồi xa không nhìn rõ, nếu tiện thì anh đổi chỗ cho em nhé?”
Trạm Hựu ngồi mép ngoài, quay đầu lại thấy người vừa đến là ai thì da đầu lập tức căng lên—cái cô gái này trong bụng tính toán gì, ông đây nhìn thấu cả rồi—rượu vào chẳng phải vì rượu.
Không phải không muốn nhường—một cái ghế thôi mà, có gì to tát, ngồi đâu chẳng xem được phim. Có điều… bên cạnh anh ngồi là cái vị “đại Phật sống” kia, anh ta nghĩ gì thì anh vẫn chưa đoán được. Ngần ngừ một thoáng, Trạm Hựu dè dặt đề nghị:
“Ờm… bên kia, hàng hai chính giữa còn ghế trống đó, còn gần sân khấu hơn, tầm nhìn cũng tốt hơn.”
Nghe vậy, Mạnh Du Du mím môi, không nói nữa, quay sang nhìn người đàn ông cách một chỗ ngồi bên cạnh—đúng lúc anh cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt hai người giao nhau, bốn mắt nhìn nhau vài giây, trong mắt cô viết rõ mồn một: Anh định ngồi yên thật sao?
Hách Thanh Sơn là người đầu tiên chịu thua, anh nghiêng người nói nhỏ gì đó với Trạm Hựu, sau đó cả hai nhanh chóng đổi chỗ.
Anh không ngồi xuống ngay, mà đứng ở lối đi, cúi đầu liếc qua chỗ vừa được nhường lại, ra hiệu hỏi cô: “Muốn ngồi không?”
Mạnh Du Du nhíu mũi, liếc anh với ánh mắt oán trách như thể trách anh không hiểu phong tình, miệng lẩm bẩm:
“Anh nói xem?”
Giọng đầy vẻ không vui.
protected text
Cô liếc anh cái nữa, không thèm trả lời. Đồ phiền phức!
Hách Thanh Sơn lập tức hiểu ra, dịu giọng hỏi:
“Phía trước không còn chỗ ngồi cạnh nhau, mình ra hàng sau ngồi nhé, được không?”
Mạnh Du Du lập tức ngoan ngoãn trở lại, mỉm cười ngọt ngào gật đầu. Cô thích nghe anh dùng từ “mình”.
Trạm Hựu ngồi lại một mình, gió mưa không động, đợi hai người kia đi xa mới dám quay đầu nhìn thoáng lại phía sau.
Vừa liếc một cái thì hết biết nói gì cho phải. Em gái à, chẳng phải bảo mắt loạn thị, nhìn xa không rõ sao? Giờ lại ngồi tít hàng cuối là sao? Diễn đấy à?
Nói đi cũng phải nói lại, hình như vừa nãy anh xử lý tình huống hơi… thiếu tinh tế thì phải? Trạm Hựu lắc đầu, than thầm trong bụng bản thân vẫn chưa đủ thông tuệ, không theo kịp tốc độ biến hóa thần tốc trong tư duy của hai người kia. Nhưng chí ít sau vụ này thì anh đã hoàn toàn nhìn ra vấn đề—Doanh trưởng nhà anh đã không đỡ nổi mỹ nhân kế, thành trì thất thủ rồi.
Nhưng mà… nhanh quá đấy?! Mới có mấy hôm đâu! Trước còn tưởng Doanh trưởng của họ là người khác biệt, là dòng nước trong giữa dòng chảy đục ngầu, là kiểu người vì công việc mà sống, không mê đắm sắc đẹp. Ai dè cuối cùng phát hiện ra, đàn ông nào cũng thế cả thôi. Trạm Hựu âm thầm cảm thán trong lòng.
…
Đèn trần tắt phụt, cả hội trường tức thì chìm vào yên lặng. Màn chiếu phía trước sân khấu từ từ buông xuống, phim được chiếu lên, ánh sáng nhàn nhạt hắt lên, vẽ nên bóng dáng mơ hồ của hàng trăm cái đầu trong bóng tối.
Âm thanh vòm lan khắp khán phòng, hôm nay mọi người cùng xem 《Lưu lạc địa cầu》. Mạnh Du Du đã từng xem phim này một lần ở rạp gần nhà, cộng thêm việc cô không mấy hứng thú với thể loại khoa học viễn tưởng, nên tối nay tâm trí cô gần như chẳng đặt vào phim mấy.
Cô chống cằm bằng một tay, khuỷu tay gác lên tay vịn ghế, nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh—nhìn chằm chằm.
Ánh sáng và bóng tối phác thảo đường nét gương mặt anh, sống mũi cao, cằm sắc, những góc cạnh hoàn hảo đến mức như được tạc ra—là một gương mặt rất có khí chất.
Tối qua, sau khi hóa giải hiểu lầm, Mạnh Du Du quay về chỗ ngồi, nhưng không còn cố tình lại gần anh nữa, mà ngồi đối diện. Cô nhìn anh, thẳng thắn hỏi:
“Anh không thích em chạm vào anh à?”
Giọng cô đầy nghi hoặc: “Có ai yêu nhau mà bình thường không thích tiếp xúc thân thể không chứ?”
“Không phải không thích.” Anh thành thật đáp. Rồi lại lấy giọng chân thành nhất nói tiếp:
“So với em và nhiều người xung quanh em, anh thuộc kiểu người có tư tưởng truyền thống hơn, thậm chí hơi bảo thủ. Trong mắt em có thể thấy rất nhàm chán, nhưng đó là một phần trong con người anh, khó mà thay đổi trong thời gian ngắn được. Đó cũng là lý do anh từng nói, mong em hiểu rõ tất cả về anh rồi hẵng đưa ra quyết định. Vì những khuyết điểm như thế này, trong người anh không chỉ có một đâu.”
Mạnh Du Du nhất thời cạn lời: “…”
Lặng thinh một lúc, Hách Thanh Sơn lại bất ngờ đổi đề tài:
“Du Du, trước đây chúng ta từng quen biết đúng không?”
Anh nhắc lại chuyện cũ, nhưng ngay câu sau lại nhanh chóng nói tiếp:
“Em không muốn nói, anh cũng không ép. Nhưng em cũng biết, anh mất trí nhớ sau khi tỉnh lại vì chấn thương, nên người anh bây giờ chính là anh trong tương lai. Giả dụ…”
Giọng anh thoáng chút do dự:
“Anh nói là… giả dụ, nếu em thật sự chưa từng quen biết anh, nếu lần đầu em gặp anh chính là lúc này, liệu em có thể nảy sinh tình cảm đặc biệt với anh không?”
Lúc ấy Mạnh Du Du cảm thấy mình không tài nào trả lời nổi câu hỏi này.
Cô nghĩ, con người không thể tách biệt hoàn toàn “quá khứ” và “hiện tại” mà nhìn, nhất là tình cảm, lại càng khó để phân rạch ròi ra thành từng đường nét rõ ràng. Thế là cô qua quýt nói mấy câu, nhanh chóng chuyển đề tài.
Lúc này, ngồi trong hội trường ánh sáng mờ mờ, Mạnh Du Du lại nhớ đến câu hỏi ấy. Không có gì làm, cô bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Nếu như… cô chưa từng quay về bốn mươi năm trước, và cũng chưa từng yêu anh đến vô phương cứu chữa. Nếu như là anh bất ngờ xuất hiện ở thời điểm hiện tại, còn cô là lần đầu tiên gặp anh.
Mạnh Du Du, liệu mày có yêu anh không?
Xét về ngoại hình, là gu của cô.
Xét về tính cách, chưa chắc. Anh trầm lặng, làm mà không nói, điều này là thứ Mạnh Du Du ghét nhất. Không chỉ ít nói, mà còn kín miệng đến mức nếu anh không muốn nói thì có dùng kìm cũng chẳng cạy nổi, khiến người ta giận đến nghiến răng. Thêm vào đó là chút tính gia trưởng, và cái kiểu đàn ông mà đã rơi vào ngõ cụt trong đầu thì đừng hòng lôi ra được…
Đúng như chính anh nói—tật xấu đầy người, mà nếu liệt kê ra từng cái một thì có khi mười cái sọt cũng không chứa hết.
Xét về nghề nghiệp, phải nói rằng trước khi gặp anh, Mạnh Du Du chưa bao giờ từng nghĩ đến việc yêu một người lính. Không cần trải nghiệm thực tế, chỉ cần nghe mấy lời đồn đã đủ hình dung ra sẽ mệt mỏi, vất vả, đầy rẫy nguy hiểm đến nhường nào rồi—không thể luôn bên nhau, lại thêm công việc đặc thù.
Tổng hợp lại, hình như là sẽ không yêu.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cô đưa ra kết luận đó, Mạnh Du Du lại phủ định toàn bộ.
Nếu không yêu, thì sau khi tốt nghiệp, cô đâu chọn thi vào đây, vào quân đội làm việc? Xác suất gặp được anh gần như bằng không—đã không gặp, thì yêu sao được?
Cho nên, giả thiết ấy hoàn toàn không thành lập.
Hà tất gì phải tốn thời gian nghĩ mấy chuyện vô nghĩa như thế?
Tình yêu không thể dùng phương pháp luận để đo đạc, cũng chẳng thể phân tích thành quy luật nào cụ thể. Cô vốn luôn sống theo tiếng gọi con tim. Mạnh Du Du tin rằng: đời người sống một lần, nhất định phải giữ lại chút cảm giác, chứ không phải sống bằng đống lý luận rườm rà cứng nhắc.
Đã không nghĩ ra được kết luận, thì nghĩ làm gì nữa.
Mạnh Du Du dứt khoát vứt nó ra khỏi đầu, thoải mái ngả lưng, chuyên tâm thưởng thức mỹ sắc trước mặt.
Mỗi người đều có góc nhìn riêng của mình, trong đó luôn chứa đầy những kỳ vọng cá nhân. Lâu dần sẽ tạo thành một “khuôn mẫu” định sẵn, vô thức phóng đại phần mình muốn thấy, đồng thời bỏ qua những chi tiết nhỏ lặt vặt khác, từ đó sinh ra góc mù tư duy.
Và lúc này đây, Mạnh Du Du hoàn toàn không nhận ra được ẩn ý đằng sau những lời của anh.
Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.