Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Tác giả : Bước Tẩy Vũ

Chương 315: Anh đã từng nói với cô.

Mạnh Du Du kéo chiếc ba lô nhỏ ra phía trước ngực, mở khóa kéo rồi cẩn thận đặt cuốn sách mỏng vào trong.

Đúng lúc này, ở quầy hàng bỗng vang lên đoạn cao trào của một bài hát sôi nổi đậm chất… thế hệ trước. Mạnh Du Du lập tức nhận ra đây không phải chuông điện thoại của mình, vì phong cách quá khác biệt, quá cách biệt thế hệ.

Cụ ông đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ nghe thấy tiếng chuông liền đưa tay sờ soạng hai bên túi áo, tiếp đó là túi quần, rồi đến túi trước ngực, sờ hết lượt từ trên xuống dưới vẫn không tìm được điện thoại của mình.

Mạnh Du Du cẩn thận phân biệt hướng phát ra âm thanh, ánh mắt chậm rãi rơi vào chiếc hộp thiếc phía sau bên cạnh ghế cụ, cô lên tiếng nhắc với giọng chưa hoàn toàn chắc chắn:

“Cụ ơi, điện thoại của cụ có phải để trong thùng không ạ?”

Nghe vậy, cụ ông quay đầu nhìn ra sau, vỗ đùi một cái rồi ngạc nhiên kêu lên:

“Ấy chết, trí nhớ tôi đúng là tệ quá rồi!”

Cụ lục lọi trong thùng thiếc, lôi ra một chiếc điện thoại cũ có nút bấm màu đen, màn hình vẫn còn sáng, chuông vẫn reo liên tục. Dưới ánh đèn đường, cụ nheo mắt nhìn tên người gọi hiện trên màn hình, rồi bắt máy:

“A lô, lão Đỗ đấy à? Gọi tôi có chuyện gì thế?”

Không biết bên kia nói gì, Mạnh Du Du cũng không để tâm, từ lúc nhìn thấy chiếc thùng thiếc đó, ánh mắt cô đã không rời khỏi nó nữa. Bên tai chỉ lác đác nghe thấy tiếng cụ ông vẫn đang lớn tiếng trò chuyện:

“Đánh cờ á? Tôi không rảnh đâu!”

“Thật sự không có thời gian! Tôi đang bán hàng ở quảng trường ven hồ đây này.”

“Bán hàng thì sao chứ, chẳng thú vị à? Ngày nào cũng có mấy cô mấy cậu trẻ đến nói chuyện giết thời gian với tôi, còn vui hơn ngồi lê đôi mách với mấy ông già bà cả các ông nhiều!”

“Được rồi được rồi, không đôi co nữa, mai chiều tôi tới đình công viên đánh cờ với ông, tối nay không đi đâu, ông tìm người khác đi nhé!”

Cụ tắt máy, thấy cô gái trước mặt vẫn chưa rời đi, bèn nở nụ cười tươi, giọng thân thiện hẳn:

“Cô bé, định ở lại trò chuyện với lão già tôi thêm lát nữa à?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mạnh Du Du lúc này mới thu ánh mắt vẫn đăm đăm từ nãy đến giờ lại, các ngón tay hơi co lại, rồi chầm chậm giơ tay chỉ vào dòng chữ đỏ đã bong tróc trên chiếc thùng thiếc cũ kia:

“Cụ ơi, trước kia cụ làm việc ở Cung Văn Hóa thành phố ạ?”

Cụ quay đầu nhìn dòng chữ đỏ phai màu sơn trên bề mặt thùng, sắc mặt chợt hiện vẻ bất ngờ xen chút vui mừng:

“Ối chà, cô còn trẻ thế mà lại biết đến Cung Văn Hóa à?”
TruyenLau.com
Cụ gật gù cười nói, rồi mới trả lời câu hỏi của Mạnh Du Du:

“Đúng rồi, hồi trẻ tôi dạy lớp bổ túc văn hóa buổi tối ở đó.”

Nghe vậy, Mạnh Du Du lập tức hỏi dồn:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Vậy cụ ơi, Cung Văn Hóa đó bây giờ còn tồn tại không ạ?”

Trong giọng nói cô vô thức mang theo một tia run rẩy khó nhận ra.

“Hết từ lâu rồi!” – Cụ phẩy tay, thuận miệng kể về con đường công tác năm xưa của mình – “Năm Cung Văn Hóa đóng cửa, lớp học buổi tối cũng ngừng theo. Khi ấy trình độ văn hóa của đại chúng đã khá hơn nhiều, công tác xóa mù chữ không còn cấp bách nữa, sau đó tôi được điều sang làm việc ở văn phòng khu phố.”

Con tim Mạnh Du Du, vừa mới được nâng lên, lại chùng xuống. Nhưng ngay sau đó, cụ ông lại tiếp tục kể chuyện:

“Nói ra thì cũng đã hơn hai mươi năm rồi, tôi còn tưởng mấy cô cậu trẻ như các cô bây giờ chỉ biết đến bảo tàng trung tâm thành phố thôi, chứ chẳng ai còn nhớ đến tiền thân của nó nữa.”

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Cụ từng trải, chuyện gì cũng biết, bắt đầu thao thao bất tuyệt về sự đổi thay của Cung Văn Hóa:

“Nói thật, vẫn là Cung Văn Hóa xưa của ta tốt hơn nhiều! Hồi đó chỗ ấy náo nhiệt lắm, cái gì cũng có!”

“Muốn rèn luyện thân thể thì có sân tập lúc nào cũng mở, hàng xóm láng giềng tụ tập đánh bóng, vui không gì sánh được; muốn giải trí thì có chiếu phim, nghe kịch, chẳng sợ thiếu chỗ đi; nhà nào có con cái muốn học thêm kỹ năng, thì có các lớp đào tạo, đúng là nơi phù hợp cho mọi lứa tuổi!”

Cụ dừng một chút, giọng có phần tiếc nuối:

“Sau này bên quy hoạch xây dựng quyết định phá dỡ Cung Văn Hóa cũ để xây bảo tàng, tôi hiểu, đó là vì bộ mặt văn hóa của thành phố, trông thì hiện đại thật đấy. Đồ trong đó quý giá, hiếm có, nhưng dù quý đến đâu cũng chỉ để nhìn mà thôi, làm sao so được với Cung Văn Hóa khi xưa – nơi gắn bó chặt chẽ với đời sống của chúng ta?

Mạnh Du Du chăm chú lắng nghe, con tim trong ngực cứ lúc nổi lúc chìm như một nhánh bèo trôi vô định giữa dòng nước, chỉ một gợn sóng nhẹ cũng đủ làm xáo trộn đến tận gốc rễ.



Sáng sớm hôm sau, Mạnh Du Du dậy từ tinh mơ, bắt taxi đến Bảo tàng Văn hóa thành phố Phàm Châu.

Đúng như lời cụ ông nói, kiến trúc của bảo tàng vô cùng đồ sộ, mặt ngoài tường màu xám nhạt kết hợp với các mảng kính lớn, đường nét thiết kế đơn giản mà trang nhã. Tối qua cô đã tìm hiểu trước trên mạng, tòa nhà này được cải tạo và mở rộng từ Cung Văn Hóa cũ, tổng diện tích hơn 60.000 mét vuông, gồm năm tầng nổi và một tầng hầm. Bảo tàng lấy chủ đề “xuyên suốt mạch văn xưa nay, kiên định lòng son biên cương” làm phương châm cốt lõi, lồng ghép ba yếu tố chính: lịch sử thành phố, quá trình phát triển cận hiện đại và đặc sắc biên phòng.

Cô mở ứng dụng đã đặt vé từ hôm trước, quét mã xong liền dễ dàng bước vào bảo tàng. Vừa bước qua cánh cổng lớn, phong cách bài trí bên trong hiện đại đập vào mắt, vừa mang hơi thở công nghệ lại đậm chất văn hóa, hoàn toàn khác biệt so với ký ức năm xưa.

Mạnh Du Du đứng giữa sảnh chính rực rỡ ánh sáng, nơi này giờ đây đã không thể nào gợi lại bất kỳ hình ảnh nào năm đó: những viên gạch hoa lục nhạt hình lục giác trải đầy sân, vòng tròn thiếu nhi chơi trò chuyền khăn tay, những bậc thềm xi măng xám đơn sơ quanh quảng trường ngoài trời, và cả chiếc loa phóng thanh xanh trắng treo trên trụ bê tông – nơi từng khuếch đại giọng nói vang vọng của cô khi dẫn chương trình.

Mạnh Du Du ngẩng đầu nhìn lên, trần vòm hình bầu trời sao của tiền sảnh bảo tàng cao vút, rải rác ánh sáng li ti như tinh tú. Nó không giống như năm đó, khi cô đứng giữa quảng trường Cung Văn Hóa, chỉ cần ngửa cổ là có thể thấy bầu trời xanh, mây trắng, và từng đàn nhạn trời sải cánh bay qua.

Làm theo chỉ dẫn trên các biển hướng dẫn trong viện, Mạnh Du Du băng qua khu bảo tồn cổ vật ở tầng một, rồi bước lên thang cuốn, tiến thẳng đến phòng triển lãm chuyên đề “Tinh thần biên phòng” ở tầng hai — nơi lưu giữ dấu ấn tinh thần độc nhất của thành phố biên giới này. Tại đây, lời thề “tấc đất không nhường” của những người lính giữ biên đã được chuyển hóa thành những vật thể có thể chạm, những câu chuyện có thể cảm, để tinh thần biên phòng không còn là một khái niệm xa vời, mà là ký ức sinh tồn và giá trị kiên định chảy trong huyết mạch của thành phố này.

Sau cuộc truy tìm vô vọng ngày hôm qua, Mạnh Du Du thật ra không còn ôm quá nhiều kỳ vọng cho chuyến đi lần này.

Dẫu sao thì, cô – Mạnh Du Du trong ký ức ấy – suy cho cùng, cũng chưa từng sống quá lâu ở thành phố này. Phần lớn thời gian cô đều ở trong quân doanh, rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Qua hơn bốn mươi năm phát triển đổi thay chóng mặt, có lẽ những mối dây mỏng manh hiếm hoi từng kết nối cô với thành phố này từ lâu đã bị thời gian xóa sạch.

Nhưng, điểm tựa cuối cùng mà Mạnh Du Du có thể vin vào, là: Dù thành phố có thay da đổi thịt đến đâu, thì chiến công của những người anh hùng, lẽ nào cũng bị thời đại vùi lấp?

Cô men theo bức tường sự kiện với nền đỏ rực rỡ của khu triển lãm, vừa đi vừa chăm chú quan sát từng câu chữ, từng hình ảnh… cho đến khi — cái tên “Tạ Minh Lãng” bất ngờ đập vào mắt cô.

Khoảnh khắc ấy, Mạnh Du Du suýt nữa òa khóc trong sung sướng.

Cô đan chặt hai tay, bịt lấy miệng và mũi, mắt trợn tròn, không dám tin nhìn chằm chằm vào bức ảnh và dòng chú thích trên tường, đọc đi đọc lại, từng chữ từng dòng.

Anh đã từng nói với cô:

“Tạ Minh Lãng là chiến hữu của anh, cũng là lứa tân binh đầu tiên do anh huấn luyện.”

Mạnh Du Du vẫn nhớ rõ.

Đây là chiến hữu của anh ấy. Là chiến hữu của anh!

Hách Thanh Sơn, anh có biết không?

Em… cuối cùng cũng đã tìm thấy chiến hữu của anh rồi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu