Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Tác giả : Bước Tẩy Vũ

Chương 290: Ghép nối câu chuyện

Từ góc nhìn của Mạnh Du Du, John Bart dường như đang đắm chìm trong niềm đắc ý khi từng câu hỏi do ông ta đặt ra đều lần lượt nhận được câu trả lời như ý, thần thái có phần tự mãn, vui vẻ đến mức suýt không che giấu nổi.

Thế nhưng, là người lâu năm xoay xở trong đủ loại tình huống, sự chuyên nghiệp vẫn chưa bị ông ta đánh mất. Đến cuối cùng, John Bart khẽ chau mày, cố gắng làm ra vẻ đau lòng, trầm giọng kết luận:

“Nghe đến những điều này, tôi thật sự vô cùng đau xót. Tôi nghĩ, với tư cách là người trực tiếp chịu tổn thương, anh nhất định cũng mong muốn những thứ vô nhân tính như vậy có thể biến mất khỏi chiến trường, đúng không?”

Mạnh Du Du ngẫm nghĩ giây lát, cuối cùng vẫn quyết định dịch y nguyên.

Khi lời dịch của cô vừa dứt, người đàn ông khẽ nhích ghế về phía giường bệnh, dáng ngồi cũng theo đó điều chỉnh đôi chút, khéo léo tạo ra một góc chết thị giác, khiến vị trí của Mạnh Du Du không còn nhìn thấy được tay trái của ông ta nữa.

Thấy vậy, ánh mắt Mạnh Du Du chợt tối lại, cổ gần như phản ứng nhanh hơn cả đầu óc, vô thức muốn rướn người lên phía trước để nhìn rõ hơn. May mà lý trí kịp thời kéo cô lại, không đến mức để lộ sơ hở.

protected text

Chỉ cần cô lập tức phản ứng theo hành động của ông ta, ắt sẽ dễ khiến đối phương cảnh giác. Thế nhưng việc bàn tay trái của ông ta thoát khỏi tầm mắt giám sát suốt một khoảng thời gian dài, khiến Mạnh Du Du không khỏi thấp thỏm. Cảm giác bất an đó, theo từng giây trôi qua, lại càng thêm dày đặc.

Ngay lúc Mạnh Du Du chưa biết xoay xở thế nào, bỗng trên đỉnh đầu có một con côn trùng cánh xanh bay lượn, như thần binh giáng thế, quẩn quanh trước trán cô. Lần đầu tiên ở vùng hoang vu hẻo lánh này, cô cảm thấy việc côn trùng nhiều thật ra là một chuyện tốt.

Mạnh Du Du lập tức nảy ra sáng kiến, nhân lúc xua đuổi con bọ, giơ tay lên qua đầu, thuận thế nghiêng đầu. Động tác này được thực hiện rất tự nhiên, mượt mà.

Chỉ thoáng nhìn một cái, Mạnh Du Du đã kịp thấy tay phải của người đàn ông kia nắm lại thành quyền, ở khe ngón cái lộ ra một đoạn nắp bút kim loại màu bạc. Ngay sau đó, cô lập tức quay lại tư thế ban đầu, không dám để lộ quá rõ.

Mạnh Du Du cụp mắt, che giấu vẻ nặng nề trong đáy mắt. Sau vài giây suy nghĩ, thấy John Bart vẫn không có ý định dừng lại, Mạnh Du Du rốt cuộc mở miệng xen vào:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Thưa ngài Bart, ông cũng thấy rồi đấy, chiến sĩ của chúng tôi bị thương khá nặng, vừa rồi lại phải nói quá nhiều, tiêu hao thể lực không ít. Tôi nghĩ… nếu không cần thiết, thì… liệu có thể để anh ấy nghỉ ngơi một chút được không?”

Vừa nói, cô vừa hơi cúi người, nghiêng về phía giường bệnh, dịu giọng hỏi:

“Anh có cần nghỉ ngơi một lát không?”
Website TruyenLau.com
Âm giọng cô nhẹ nhàng, mềm mại.

Chiến sĩ lập tức hiểu ý, vì vết thương nên chỉ có thể rất chậm rãi gật đầu, vẻ mặt hiện rõ sự mệt mỏi, không nói thêm một lời nào nữa.

Mạnh Du Du liền đứng thẳng người, đưa mắt nhìn sang John Bart, ánh nhìn khóa chặt lấy ông ta, sóng ngầm cuộn trào dưới mặt hồ yên tĩnh.

John Bart cũng thu lại ánh nhìn, vẻ hào hứng trên mặt dần tắt, thay vào đó là nét trầm lắng. Ông ta không lập tức đáp lại mà lại nhìn thẳng vào mắt Mạnh Du Du, đôi mắt xanh thẳm lóe lên sự soi xét lạnh lẽo, như thể muốn xuyên qua vẻ ngoài bình thản của cô, nhìn thấu suy nghĩ thật sự trong lòng.
TruyenLau.com
Vài giây sau, ông ta nhếch mép, khẽ nhún vai, mỉm cười đáp:

“Dĩ nhiên rồi, anh ấy cần được nghỉ ngơi.”

Vừa nói, ông ta vừa gập cuốn sổ trên tay lại, tiện tay nhét luôn cây bút vào túi áo:

“Tôi mà đã vào trạng thái làm việc thì rất dễ quên cả thời gian, thật xin lỗi. Cảm ơn cô đã nhắc nhở, nếu không thì làm chậm trễ việc nghỉ ngơi của bệnh nhân, thật chẳng ra gì cả. Dù sao thì, chúng ta đều hy vọng anh ấy sớm hồi phục, phải không nào?”

Mạnh Du Du mỉm cười đúng mực, khẽ gật đầu, tay phải giơ lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài cửa, làm tư thế mời:

“Ông hiểu cho như vậy thì không gì tốt bằng, mời ông đi theo tôi.”



Hai người một trước một sau rời khỏi phòng bệnh. Ngoài hành lang vẫn chen chúc người, thương binh nằm nghỉ trên các giường dựa tường, y tá đẩy xe thuốc đi qua đi lại giữa những người bị thương.

John Bart bước đi chậm rãi, đôi mắt xanh như thiết bị quét tia, ánh nhìn quét qua từng chiếc giường, từng người bệnh, dừng lại chốc lát rồi lại rời đi.

Chính vì vậy, ông ta không phát hiện Mạnh Du Du đã lợi dụng cơ hội rớt lại sau vài bước. Cô đưa tay giữ lại một cô y tá mặc blouse trắng đang đi ngang qua với khay thuốc, ghé tai nói nhanh vài câu.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Lặng lẽ hoàn thành tất cả những việc đó, Mạnh Du Du không dám chần chừ, vội vàng đưa mắt tìm kiếm bóng dáng người đàn ông tóc nâu.

Rất nhanh, cô đã nhìn thấy John Bart đang đứng cách đó không xa, đôi mắt nheo lại, tập trung nhìn chằm chằm vào một chiếc giường bệnh cách vài mét, vẻ mặt lộ rõ nét trầm tư.

Mạnh Du Du đưa mắt nhìn theo — trên giường là một thương binh mang những vết thương màu đỏ sẫm dày đặc, giống hệt với người chiến sĩ lúc nãy. Vừa nhìn đã biết đó là cùng một loại vũ khí gây ra thương tích.

Mạnh Du Du bước nhanh về phía trước, mở lời nhắc nhở:

“Thưa ngài Bart, phòng bệnh tiếp theo ở ngay phía trước, chúng ta nên nhanh chân một chút. Hành lang đông người, lối đi lại hẹp, đứng lâu chặn đường thế này dễ gây cản trở.”

Vừa nói, cô vừa âm thầm bước lên một bước, khéo léo chắn ngang tầm nhìn của người đàn ông.

Mạnh Du Du đi trước dẫn đường, không quay đầu nhìn lại phản ứng của John Bart, từng bước đi đều đều, vững vàng.

Chỉ có chính cô biết, lúc này lòng cô không hề yên ổn. Nếu cô đoán không sai, khoảnh khắc John Bart đứng đó trầm ngâm vừa rồi, là lúc ông ta đang cân nhắc—nếu giờ mở lời đề xuất chọn người lính kia làm đối tượng phỏng vấn tiếp theo, hoặc tiếp nữa, liệu có làm Mạnh Du Du nghi ngờ hay không? Ông ta đang âm thầm cân đo rủi ro và lợi ích.

Thế nhưng, sự xuất hiện kịp thời của Mạnh Du Du đã hoàn toàn chặn đứng khả năng đưa đề xuất đó vào thực tế.

Kỳ thực, làm như vậy chẳng khác nào đẩy rủi ro về phía bản thân, có phần vội vã, chưa thể gọi là ổn thỏa. Cô buộc phải rời khỏi vị trí quan sát viên thận trọng và lặng lẽ.

Hết lần này đến lần khác âm thầm phá vỡ kế hoạch của đối phương, cho dù cách thức luôn vòng vo, khéo léo và có lý do chính đáng che đậy, thì nếu tần suất quá dày, dù là kẻ ngờ nghệch đến mấy cũng sẽ đánh hơi ra điều gì, huống chi là John Bart, một người thâm trầm và đa mưu.

Sở dĩ Mạnh Du Du dám mạo hiểm như vậy, là bởi vì cô cảm nhận được—kế hoạch của ông ta dường như đã gần hoàn thành. Những “tư liệu” mà ông ta muốn thu thập có lẽ đã gần đủ?

Mạnh Du Du ý thức rõ: cô không thể tiếp tục đánh cược được nữa.



Trong phòng bệnh, mọi thứ diễn ra như cũ, John Bart ngồi trên ghế phỏng vấn, đầu ngón tay kẹp lấy một chiếc bút kim loại, Mạnh Du Du lặng lẽ đứng sau lưng ông ta.

Trong suốt quá trình, Mạnh Du Du thỉnh thoảng hơi nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng.

Tiếng của John Bart vang lên bên tai cô, giọng nói gượng gạo, cứng nhắc:

“Nị xiảng… huí-chia… ma?” (“Anh có muốn… về nhà không?”)

Đây là câu hỏi dành cho thương binh đang nằm trên giường bệnh.

Lời vừa dứt, quả thực khiến Mạnh Du Du giật mình. Ông ta vậy mà lại dùng thứ tiếng Trung trúc trắc để trực tiếp đặt câu hỏi, ngang nhiên bỏ qua vai trò phiên dịch của cô.

Ngay giây tiếp theo, chất giọng ngắc ngứ kia vẫn tiếp tục:

“Nị kẻ wàng hép-píng ma? Nị xỉ-huan… chan-cheng… ma?” (“Anh có khao khát hòa bình không? Anh có chán ghét chiến tranh không?”)

Cuối cùng cũng lộ mặt! Trong lòng Mạnh Du Du khẽ bật cười lạnh. Cái đuôi hồ ly rốt cuộc cũng không giấu nổi nữa, hiện nguyên hình một cách rõ ràng không thể chối cãi. Câu hỏi của John Bart đột nhiên trở nên trắng trợn và thẳng thừng, không còn vòng vo, không cần dẫn dắt.

“Công binh đặt mìn gây thương vong cho quân mình”, “thương binh mang vết thương đặc trưng do mìn gây ra”, “chiến sĩ có dấu hiệu chán ghét chiến tranh”—khi ba yếu tố này cùng hội tụ, rồi được xào nấu, ghép nối lại…

Vậy thì sẽ dựng nên một câu chuyện thế nào đây?

Một bản tường thuật sống động, đầy màu sắc, đầy chất điện ảnh? Một “sự thật” mà người đọc ở nửa bên kia đại dương mong chờ để có thể cảm thán, phê phán và đồng tình?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu