Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời

Tác giả : Bước Tẩy Vũ

Chương 351: Biết dỗ người thật đấy~

Một đêm ngủ ngon, sáng hôm sau Mạnh Du Du tỉnh dậy thì trên giường chỉ còn lại một mình cô. Mạnh Du Du xỏ dép bước xuống giường, vừa dụi mái tóc dài rối bù vừa nhắm tịt mắt theo bản năng mà quẹo vào nhà vệ sinh bên tay phải, suốt cả quá trình đều không mở mắt ra, đánh răng cũng làm trong trạng thái nhắm tịt.

Giai đoạn hiện tại, Mạnh Du Du vẫn còn trong trạng thái tỉnh nửa mơ về mặt sinh lý, người thì ở đây mà hồn thì bay mất, hoàn toàn không suy nghĩ, tất cả đều dựa vào trí nhớ cơ thể được rèn luyện lâu dài mà thành. Đánh răng xong, vừa đeo băng đô lên trán chuẩn bị xả nước rửa mặt thì bỗng nghe tiếng xoong nồi chén dĩa vọng ra từ hướng phòng khách, Mạnh Du Du lập tức mở mắt, vội vàng khóa vòi nước rồi đi theo tiếng động ra ngoài.

Lúc này thì cô đã thực sự tỉnh táo, não bắt đầu vận hành, tư duy hoạt động trở lại.

Trong bếp có người — một bóng dáng cao lớn đang đứng đó, trên người mặc cái tạp dề màu vàng hình gấu Winnie the Pooh, thứ mà cô mua chỉ vì thấy đẹp mắt chứ chưa từng sử dụng lần nào. Mạnh Du Du đứng ở cửa bếp, trước tiên là dụi dụi mắt, sau đó bước tới, vòng tay từ phía sau ôm lấy anh ta. Người đàn ông khựng lại, quay đầu lại dịu dàng nói:

“Đi rửa mặt thay đồ đi, năm phút nữa ăn sáng, thời gian hơi gấp một chút, chậm nhất là trước bảy giờ phải ra khỏi nhà.”

Má Mạnh Du Du dán sát vào lưng anh, không chịu nghe mà lắc đầu nguầy nguậy, giọng nũng nịu, nghẹt mũi rên rỉ vài tiếng, mềm dẻo như kẹo kéo. Sau đó, cô bỗng bắt đầu hôn anh, môi đặt lên sau cổ anh, từ tốn mà triền miên hôn lên đến phía sau tai. Hách Thanh Sơn cảm thấy cô sáng nay dường như đặc biệt dính người… nhưng nói thế cũng không đúng, mới là ngày thứ hai yêu nhau thôi, lấy đâu ra cái gọi là “đặc biệt”?

Anh bị cô hôn đến mức toàn thân mềm nhũn, tay chân rã rời không còn chút sức, suýt nữa thì không cầm chắc cái xẻng gỗ trong tay. Hách Thanh Sơn cố gắng ổn định tâm trí, giọng khàn khàn gọi tên cô:

“Du Du, anh đang nấu ăn mà.”

Cô làm như không nghe thấy, chỉ một mực dùng mũi cọ cọ vào cổ anh, miệng thì thầm bên tai anh:

“Bảo bối, hôn em đi.”

Một câu này khiến Hách Thanh Sơn tim gan run lên, anh lập tức xoay người lại, chẳng thèm quản gì nữa mà ép cô vào tủ lạnh, hai người bắt đầu hôn nhau cuồng nhiệt.

Chóp mũi va vào nhau liên tục, có hơi vướng víu, đành phải nghiêng đầu tránh đi một chút rồi lại tiếp tục hôn sâu, quấn quýt không rời, như thể thế nào cũng hôn không đủ vậy.

Miếng lót chống trượt dưới đáy tủ lạnh bị ma sát ken két trên nền gạch men, không ngừng lay động, may là tiếng không lớn, dễ dàng bị những âm thanh càng lúc càng mãnh liệt hơn che lấp.

Kỳ lạ thật, rõ ràng là cô chủ động, thế mà chưa được bao lâu đã mềm nhũn cả người, như thể tan ra, nếu không có anh chống đỡ thì e là đã trượt xuống đất rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đột nhiên, một tiếng “choang” vang lên từ trong tủ lạnh, dường như có chai lọ thủy tinh nào đó bị đổ, nhưng cả hai đều không để ý, lúc này từng chút từng chút cảm giác đều bị đối phương chiếm trọn, hòa hợp đến mức không sao rời ra được, càng không thể khống chế được mình.

Hậu quả của việc quá nhập tâm là… đến khi trứng ốp và thịt xông khói trong chảo bị cháy khét, mùi khét lan ra khắp nơi, mới kéo thần trí hai người về thực tại.

Một nụ hôn mãnh liệt kết thúc đầy luyến tiếc, nhưng không hề làm giảm hứng thú, ngược lại còn tăng thêm vài phần thú vị. Không khí mới mẻ ùa vào giữa hai người, Mạnh Du Du nghiêng mắt nhìn thảm họa trong chảo, cười thích thú: TruyenLau.com

“Doanh trưởng Hách, tay nghề nấu ăn của anh tệ quá!”

Cô ngừng lại một chút, rồi bổ sung:

“Kỹ năng hôn cũng tệ nốt!”

Nói xong, cô đẩy người đàn ông vẫn đang ôm eo mình ra phía trước, xoay người bước ra khỏi bếp với dáng vẻ hết sức thảnh thơi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Dùng xong là vứt, đúng là không có lương tâm.

Một “thủ phạm” chính sau khi làm chuyện xấu xong thì phủi mông chạy mất, để lại Hách Thanh Sơn một mình đứng đó, cam chịu dọn dẹp nồi đồ ăn cháy đen như than.

Bảy giờ bốn phút, hai người chuẩn bị xong và cùng ra khỏi nhà. Nói chính xác thì là Hách Thanh Sơn một mình chờ Mạnh Du Du chuẩn bị xong. Cô hết vào phòng ngủ rồi lại vào nhà vệ sinh, sau đó lại quay lại phòng ngủ, trông có vẻ rất bận rộn, nhưng chẳng rõ đang bận cái gì.

Hách Thanh Sơn đã đánh giá quá thấp mức độ lề mề của Mạnh Du Du. Ai mà ngờ được, bữa sáng coi như bỏ đi mà hai người lại còn xuất phát trễ mấy phút trong lúc bụng rỗng nữa chứ?

Xe dừng ven đường, Hách Thanh Sơn xuống xe mua bữa sáng, Mạnh Du Du ngồi trên xe, nhàn nhã ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ.

Trong ba tháng vừa qua, mỗi tuần cô đều đi làm ngang con đường này, cảnh vật rõ ràng chẳng thay đổi gì — trạm xe buýt thấp bé, những cánh cửa cuốn xanh đậm còn khóa kín, từng tốp nhân viên văn phòng và học sinh vội vã đi qua — vậy mà không hiểu sao hôm nay cô lại cảm thấy cảnh vật này đẹp lạ thường.

Có thể là vì hôm nay trời nắng đẹp, ánh nắng sớm mai dịu dàng khiến người ta dễ chịu; cũng có thể là vì bình thường cô chẳng có tâm trạng nào mà để ý nên ấn tượng nhạt nhòa; nhưng lý do khả dĩ nhất có lẽ là tâm trạng vui vẻ, nên mọi thứ quen thuộc trong mắt cũng trở nên đẹp hơn.

Đúng lúc này, điện thoại có tin nhắn đến. Mạnh Du Du rút lại ánh nhìn, cúi đầu mở ra xem, là tin nhắn của chị họ gửi tới. Cô cúi đầu gõ chữ trả lời.

Giờ này tiệm bánh bao đông nghịt, Hách Thanh Sơn dặn chủ quán gói riêng hai phần bữa sáng, nhưng quán bận quá không làm theo, bánh bao đều cho hết vào một túi. Thấy tiệm bận rộn như vậy, anh cũng ngại nói thêm, trả tiền rồi xách túi ra ngoài.

Mạnh Du Du nhắn tin xong, ngẩng đầu nhìn ra ngoài, liền thấy một người đàn ông cao ráo chân dài, tay xách một túi bánh bao trắng phồng phồng đang băng qua đường chạy về phía cô, ánh nắng ấm áp phủ lên người anh như dát một lớp ánh sáng dịu dàng.

Qua tấm kính cửa sổ xe mở hé, ánh mắt hai người chạm nhau, anh khẽ cười với cô. Thấy vậy, sống mũi Mạnh Du Du bỗng cay cay, cô cảm thấy mình thật vô dụng, một buổi sáng bình thường như bao ngày khác mà cô lại không biết vì sao cứ muốn khóc mấy lần, chẳng rõ là vì điều gì nữa.

Người đàn ông bước đến bên ghế lái, mở cửa lên xe, đưa túi cho cô, giải thích:

“Chủ tiệm bận quá, quên chia riêng rồi, em ăn trước đi, phần còn lại để anh ăn.”

Vừa nói, anh vừa cắm ống hút vào ly sữa đậu nành rồi đưa cho cô.

“Sao chỉ mua có một ly đậu nành thôi?” Mạnh Du Du thắc mắc.

“Anh phải lái xe, không tiện uống, mà trong xe cũng không có chỗ để.”

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Trong túi nilon trong suốt có tổng cộng bảy cái bánh bao, nhìn bề ngoài thì cái nào cũng giống cái nào, không phân biệt được nhân gì. Khẩu phần buổi sáng của Mạnh Du Du bình thường chỉ ăn được hai cái, còn anh thì nếu ăn ở căng-tin, thường là bốn hoặc năm cái, có hôm ăn năm, có hôm bốn. Mạnh Du Du từng hỏi nguyên do, anh nói sáng thứ Hai, Tư, Sáu phải ra sân huấn luyện, tiêu hao nhiều, nhanh đói nên sẽ ăn nhiều hơn một cái.

Hôm nay là thứ Hai, anh phải ăn năm cái. Nhưng thực tế là… Hách Thanh Sơn cũng không rõ rốt cuộc mình ăn được bao nhiêu cái.

Mỗi cái bánh bao, Mạnh Du Du ăn được một hai miếng lại đưa tới miệng anh, bảo:

“Cái này không phải nhân em muốn, anh ăn đi.”

Lúc đầu, Hách Thanh Sơn còn ngẩn ra một chút, sau đó mới há miệng cắn. Chưa đầy vài giây sau, khi ống hút vừa được đưa vào miệng anh, Hách Thanh Sơn lại khựng lại, quay đầu nhìn cô, thì thấy cô gái đang cười cong mắt, nụ cười long lanh rạng rỡ hơn cả ánh nắng buổi sớm, khiến anh quên sạch những gì định nói.

Sau đó dần dần cũng quen rồi, lần nào cô cũng vậy, lý do đưa ra đều giống nhau:

“Cái nhân thịt này vị lạ lắm, đậu đỏ ngọt quá, cải khô nhiều dầu quá…”

Cuối cùng tổng kết lại một câu:

“Không bằng bánh bao căng-tin nhà mình!”

Cô chê đầy mặt:

“So sao được, chênh lệch quá xa luôn đó!”

Sau khi ăn uống no nê, Mạnh Du Du lấy khăn giấy từ trong túi ra, nhoài người về phía trước lau miệng cho anh, không quên nhân cơ hội khoe công:

“Chậc chậc~ Anh xem, em biết thương người cỡ nào chứ. Sao nỡ để bạn trai bảo bối của em bụng đói mà còn phải lái xe cho em chứ~”

Hách Thanh Sơn mắt nhìn thẳng về phía trước, tập trung quan sát tình hình giao thông, nhưng hai vành tai đã len lén nhuộm một tầng đỏ ửng đáng ngờ. Không phải lần đầu anh nghe cô gọi mình là “bảo bối”, nhưng mỗi lần đều khiến tim anh khẽ rung động. Anh thật sự thấy ngượng, nhưng lại chẳng hề mong đây sẽ là lần cuối cùng được nghe cô gọi như vậy.

Xe tiếp tục chạy đều đều, dần rời khỏi khu phố sầm uất ở trung tâm thành phố. Đến một ngã tư, xe dừng lại chờ đèn đỏ. Ngay giây sau khi xe dừng hẳn, người đàn ông lướt mắt nhìn qua kính chiếu hậu trung tâm, thoáng thấy cô gái ngồi ghế phụ đang vùi đầu nghịch điện thoại, mải mê đến mức quên luôn trò chuyện cùng anh.

“Hách Thanh Sơn.” Mạnh Du Du bỗng nhiên gọi anh.

“Ừ.” Người đàn ông đáp lại, ngay sau đó thì bị màn hình điện thoại dí sát trước mặt. Cô hỏi:

“Anh xem hai cái váy này, cái nào đẹp hơn?”

“Chị họ em cưới vào dịp Quốc khánh, em phải về làm phù dâu. Đây là váy chị ấy gửi cho em chọn, em thấy cả hai đều được hết, anh giúp em chọn một cái đi.”

Người đàn ông cầm điện thoại lên xem, thuận miệng hỏi:

“Em dịp Quốc khánh về Hàng thị à?”

“Ừ.”

“Về mấy ngày vậy?”

Mạnh Du Du nhạy bén nhận ra trong câu hỏi tưởng chừng bình thường đó có ẩn chứa chút cảm xúc khác thường. Gương mặt nhỏ nhắn tươi rói, cô ghé sát lại cười hí hửng:

“Sao? Không nỡ xa em à?”

Cô còn tận tình bày kế:

“Vậy thì đi cùng em luôn đi, em đưa anh về gặp ba vợ tương lai!”

Nghe vậy, Hách Thanh Sơn khẽ giật mình. Không phải là anh chưa quen với kiểu đùa “không biết ngại” của cô, mà là — trong khoảnh khắc đó, anh thật sự có cảm giác… cô đang rất nghiêm túc.

protected text

Ngay giây phút đầu tiên khi lý trí trở lại, Hách Thanh Sơn đã tự phủ định cái ý nghĩ quá viển vông đó.

Anh lên tiếng, giọng ôn hòa và bình tĩnh:

“Báo cáo đi ra ngoài dịp Quốc khánh đã chốt từ tuần trước rồi, bảng phân ca cũng đã sắp xếp xong, phần lớn thời gian anh phải ở lại đội trực ban. Ngày nghỉ lễ thì quy định chiến bị nghiêm ngặt, xin nghỉ gấp để đi tỉnh khác không đúng quy định.”

Sợ cô không vui, người đàn ông vội vàng bổ sung thêm:

“Em về ngày nào? Để anh xem có thể đổi ca với người khác được không, đến lúc đó anh ra ga đón em.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu