Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Sáng sớm, Lộ Hoài thức dậy. Việc đầu tiên là chiên một quả trứng ốp la, sau đó dùng nồi nhỏ nấu một bát mì nước thanh đạm, trụng thêm vài cọng rau xanh rồi múc ra bát. Quả trứng ốp la được canh lửa vừa chuẩn, lòng đỏ vẫn còn sóng sánh lớp lòng đào – đây chính là món ăn yêu thích nhất của Niên Niên bấy lâu nay.
Chuyện là tối hôm qua, Niên Niên lén lút trốn trong chăn dùng điện thoại chơi xếp hình Anipop và bị Lộ Hoài bắt quả tang. Dù chỉ bị anh vỗ nhẹ hai cái qua lớp chăn, nhưng cậu cứ như phải chịu uất ức lớn lắm, quay lưng về phía anh mà ngủ, sáng ra cũng cố tình nằm lỳ không chịu dậy.
Chuẩn bị xong bữa sáng, Lộ Hoài mới vào phòng gọi cậu dậy. Niên Niên vốn đang định với tay lấy điện thoại, vừa nghe thấy giọng anh đã sợ tới mức rụt phắt tay vào chăn, nhắm nghiền mắt lại. Lộ Hoài vờ như không nhìn ra đôi hàng mi đang khẽ run vì căng thẳng của đối phương. Anh bước tới, luồn tay vào trong chăn, nắm chính xác lấy cái đuôi xù xì kia rồi vuốt nhẹ chóp đuôi.
Quả nhiên, thiếu niên trên giường không nhịn được nữa, mở to đôi mắt tròn xoe lườm anh cháy mặt. Lộ Hoài thản nhiên thu tay lại: "Tỉnh rồi thì dậy ăn cơm."
Niên Niên vốn vụng về, biến thành người mới được nửa tháng nên nói năng vẫn còn lộn xộn, ngắt nghỉ câu chữ rất kỳ cục: "Cái đuôi... ai cho anh... sờ?" Cậu bày ra vẻ mặt hầm hừ.
Lộ Hoài nhạt giọng: "Mèo của anh, tại sao anh không được sờ?"
Niên Niên tức giận, nhưng lại thấy anh nói chẳng sai chút nào. Cậu vốn luôn tự mặc định mình là "mèo của Lộ Hoài", thế nên dường như Lộ Hoài có làm gì, cậu cũng đều cam tâm tình nguyện. Lộ Hoài kiên nhẫn nhắc thêm một lần nữa: "Dậy ăn cơm."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Thiếu niên ôm lấy cái đuôi nhích lại gần: "Anh biết lỗi chưa?" Đây là câu Lộ Hoài thường hỏi cậu, giờ cậu đã học lỏm được rồi.
Lộ Hoài nhướng mày: "Anh sai sao?"
Thiếu niên uất ức lầm bầm: "Anh đánh em mà."
"Nửa đêm còn lén chơi điện thoại, em không cần mắt nữa đúng không? Anh thấy mình ra tay còn nhẹ đấy."
Lộ Hoài không buồn đôi co nữa, sợ cậu đi học muộn nên trực tiếp bế bổng người vào phòng vệ sinh. Lộ Hoài vốn là người có tính cách lạnh lùng, thật khó tưởng tượng anh lại chăm sóc người khác một cách thành thạo đến thế. Ngay cả kem đánh răng cũng được nặn sẵn rồi đưa đến tận miệng cho Niên Niên.
Niên Niên không đi dép, đôi chân trắng nõn dẫm lên dép lê của Lộ Hoài, cậu dán sát vào ngực anh, cứ cọ qua cọ lại không yên. Lộ Hoài biết cậu đang muốn gì, nhưng vẫn từ chối: "Không được ra ngoài."
Ánh mắt Niên Niên lập tức rũ xuống đầy thất vọng: "Em ở nhà... mấy ngày rồi... muốn ra ngoài tìm Cầu Cầu."
(Cầu Cầu là chú chó Teddy của bà cụ hàng xóm, nổi danh là "đại ca" đanh đá trong vùng). Website TruyenLau.com
Bọt kem đánh răng trong miệng còn chưa kịp nhổ sạch, cậu vừa mới mở miệng, mấy cái bong bóng đã phì ra ngoài. Lộ Hoài đưa cốc nước cho cậu, đợi cậu làm vệ sinh xong mới vỗ nhẹ vào mông cậu bảo: "Khi nào thu được đuôi vào thì mới cho ra cửa."
Vệ sinh xong, Lộ Hoài lại mặc quần áo cho cậu. Niên Niên đang mặc một bộ đồ ngủ rất rộng để đuôi có thể thả ra tự nhiên, nhưng thay quần áo đi học thì rất bất tiện. Lộ Hoài cao lớn hơn cậu nhiều, nên cho cậu mặc áo sơ mi của mình, như vậy thì không cần mặc quần.
"Em thế này sao ra cửa được?" Lộ Hoài vừa cài cúc áo vừa giáo huấn: "Định để chân trần ra ngoài à? Để mọi người nhìn thấy đuôi của em rồi bắt em đi nhé?"
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài không phải chưa từng thử cho Niên Niên mặc quần, nhưng hễ nhét đuôi vào là cậu kêu không thoải mái, còn nếu cuộn lại thì sau mông sẽ cộm lên một cục to, trông rất kỳ quái. Anh không thể cắt một cái lỗ trên quần để thò đuôi ra được. TruyenLau.com
Niên Niên im lặng một lúc mới nhỏ giọng: "Em sẽ... nỗ lực." Đây cũng là lần đầu tiên cậu biến thành người mà.
Tâm trạng thiếu niên sa sút mãi cho đến tận lúc ăn cơm. Lộ Hoài không còn thời gian ngồi ăn cùng, bèn tiện tay bật tivi tìm phim hoạt hình cho cậu xem. Thấy phim *Đồ Đồ Tai To, Niên Niên lập tức dán mắt vào màn hình, chẳng nghe thấy lời dặn dò của Lộ Hoài nữa, chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện.
Lộ Hoài nhíu mày nhưng vì vội vã nên đành lấy chìa khóa rời đi. Trước cổng trường Trung học số 1 Tân Thị đầy những xe đồ ăn sáng, Lộ Hoài vẫn chưa kịp ăn gì nhưng anh cũng không có ý định mua. Từ khi Niên Niên biến thành người nửa tháng nay, chi tiêu tăng vọt. Lộ Hoài thầm tính toán số tiền tiết kiệm: phải mua quần áo mới cho Niên Niên, mua thêm sữa, đồ ăn vặt, trái cây, và có lẽ là một cái điện thoại mới.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Lộ Hoài!" Vừa vào lớp, Trần Phi ngồi bàn sau đã xách một cái túi đi tới: "Tao mua súp thưởng và đồ hộp cho Niên Niên này, tối nay tao qua thăm nó được không?"
Nếu đặt vào trong tiểu thuyết, Lộ Hoài chắc chắn là một học bá lạnh lùng, luôn đứng nhất khối nhưng không có lấy một người bạn. Trần Phi là một ngoại lệ. Nhà cậu ta mở bệnh viện thú y, hai người quen nhau khi Lộ Hoài bế Niên Niên đi tiêm phòng.
Trần Phi từng trêu: "Chà, con 'mèo bò sữa mập' này đáng yêu quá!" Kết quả là bị Niên Niên nhảy dựng lên cào cho một phát. Từ đó họ trở thành bạn, dù Niên Niên rất ghét Trần Phi nhưng vì cậu ta hay mua đồ ăn vặt và có kinh nghiệm chăm sóc thú cưng nên Lộ Hoài vẫn cùng cậu ta bỏ thêm WeChat để thỉnh giáo.
"Gần nhất không tiện lắm." Lộ Hoài từ chối. "Có gì mà không tiện? Lần trước tao sang nó còn dính tao lắm mà." Lộ Hoài cau mày: "Thật sự không tiện."
Trần Phi định hỏi thêm nhưng giáo viên đã vào lớp, cậu ta đành đặt túi đồ lên bàn rồi chạy về chỗ. Lộ Hoài liếc túi đồ, thầm thở dài. Nói thế nào nhỉ? Nghe thì thật phi lý, nhưng là sự thật: Con mèo nhà anh, đã biến thành người.
Cuối tuần hôm đó.
Lộ Hoài đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi về muộn. Khi chuẩn bị về, anh theo thói quen nhìn camera một cái. Cảnh tượng trong màn hình khiến anh muốn "hồn siêu phách lạc". Phòng khách vương vãi vỏ bao bì bị xé nát – tác phẩm của Niên Niên. Lộ Hoài không tiếc đồ, nhưng cái hộp đó là anh vừa mang về hôm qua, là socola nhân rượu đã quá hạn!
"Niên Niên! Niên Niên!"
Lộ Hoài lao thẳng về nhà, tim đập nhanh đến mức tay run không tra nổi chìa khóa. Anh tìm khắp ổ mèo, khắp các góc kẹt nhưng không thấy.
Cho đến khi anh bước chân vào phòng ngủ...
Đồng tử Lộ Hoài co rút lại. Trên giường, giữa lớp chăn lộn xộn là một thiếu niên đang nằm ngủ say, toàn thân không một mảnh vải, làn da trắng đến lóa mắt. Giữa hai chân cậu là một cái đuôi màu đen đang rũ xuống, chóp đuôi có một nhúm lông trắng.
Đúng là đuôi của Niên Niên rồi.
HẾT CHƯƠNG 1
Nếu bạn yêu thích hành trình của Lộ Hoài và Niên Niên, đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé! Sự ủng hộ của các bạn là động lực để mình ra chương mới nhanh hơn.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.