MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 48: NUÔI MÈO BÒ SỮA, THÚ VỊ VÔ CÙNG

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Hoài nghẹn lời nửa ngày không nói nên câu.
Anh đôi khi thật sự hoài nghi cái đầu nhỏ của Niên Niên rốt cuộc chứa cái gì, có phải bao nhiêu thông minh vặt đều dùng để đối phó anh hết rồi không.
Anh nghiến răng một cái, từ trên giường đứng dậy trước mặt Niên Niên. Đang định mở miệng thì chú mèo nhỏ lại bỗng nhiên nằm xuống, nhắm mắt lại: "Hôm nay em không muốn nghe nữa đâu, anh để mai hãy nói đi. Lúc ra ngoài nhớ khép cửa lại giúp em, cảm ơn."
Thẩm Hoài: "..."
Thật là một chú mèo có lễ phép. Nhưng cũng thật là thiếu đòn.
Thẩm Hoài nén cục tức đi sang phòng khách. Anh thậm chí đã nghĩ đến việc ngày mai sẽ dỡ bỏ hết phòng khách trong biệt thự, xây cho Niên Niên một cái 【 Công viên mèo 】, vừa để cậu không ra ngoài gặp mấy con mèo khác, vừa để anh không bao giờ phải ngủ phòng khách nữa.
Dù sao Niên Niên cũng sẽ không nỡ để anh ngủ sofa.
Thẩm Hoài một đêm không ngủ ngon, sáng sớm hôm sau đã dậy. Anh đi vào phòng ngủ xcậu thử, thấy Niên Niên đã đạp chăn sang một bên, cả người ngủ vặn vẹo đủ tư thế. Anh đứng bên cạnh nhìn hồi lâu cũng không nghiên cứu ra được sao lại có thể ngủ thành cái dạng đó.
Quả nhiên mèo đều là chất lỏng, biến thành người rồi vẫn vậy.
Thẩm Hoài nhẹ tay nhẹ chân giúp chú mèo nhỏ điều chỉnh lại tư thế, đắp lại chăn tử tế rồi mới ra ngoài nấu cơm, đồng thời gọi điện thoại liên hệ với bên công ty nội thất.
Cái phòng khách này, anh một ngày cũng KHÔNG! MUỐN! THẤY! nữa!
Niên Niên bị đói đến tỉnh, cậu dụi mắt đi ra cửa. Thẩm Hoài đã dọn bữa sáng lên bàn, nhưng cậu lại sửng sốt khi thấy trong nhà có rất nhiều người lạ ra ra vào vào, tay cầm đủ loại công cụ.
Cậu ngơ ngác: "Anh ơi, chúng ta sắp chuyển nhà ạ?"
Thẩm Hoài đi tới xoa xoa tóc cậu: "Đi ăn cơm trước đã, lát nữa anh đưa em ra ngoài, hôm nay trong nhà cần cải tạo một chút."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên còn chưa tỉnh ngủ hẳn đã bị Thẩm Hoài ấn xuống ghế ăn. Cậu gần như đã quên sạch chuyện không vui ngày hôm qua, ai ngờ Thẩm Hoài lại bỗng nhiên nghiêm túc nhìn cậu.
"Bảo bối, hôm nay em có sẵn lòng nghe anh nói không?"
Niên Niên mờ mịt: "Nói gì cơ ạ?"
Thẩm Hoài sững lại. Hóa ra anh trằn trọc cả đêm, còn người ta thì căn bản chẳng để tâm chút nào.
Website TruyenLau.com Anh có chút bất đắc dĩ nói: "Không phải hôm qua nói không muốn nghe sao? Vậy hôm nay anh nói cho em biết, anh không ngoại tình, sẽ không ngoại tình, càng không thích người khác. Anh chỉ thích em, chỉ yêu mỗi em thôi."
Niên Niên chớp chớp mắt, vành tai bỗng hơi đỏ lên, nhỏ giọng lầm bầm: "Anh thích em đến vậy cơ à."
Mới sáng sớm đã nói mấy lời này rồi.
"Không thích em thì thích ai." Thẩm Hoài cười khẽ: "Chỉ thích con 'heo nhỏ' trong nhà này thôi."
"Là mèo nhỏ!"
TruyenLau.com "Được rồi, là mèo nhỏ."
Ăn sáng xong, Thẩm Hoài đưa Niên Niên đi trung tâm thương mại. Hôm nay là ngày làm việc, nhưng cả hai đều ngầm hiểu mà cùng nhau "trốn việc".
Niên Niên an ủi anh: "Không sao đâu anh, công ty là nhà mình mở mà."
Thẩm Hoài gật đầu: "Không sao bảo bối, con mèo trắng lớn đó đánh không lại em đâu." TruyenLau
Cả hai bắt đầu đi mua sắm mà không chút áp lực tâm lý nào.
Thẩm Hoài vốn không mấy hứng thú với việc mua đồ cho mình, nhưng lại rất thích diện đồ cho Niên Niên. Có lẽ hai mẹ con anh đều giống nhau, đều rất đam mê trò chơi 【 Kỳ tích Niên Niên 】 này.
Quần áo mua không biết bao nhiêu mà kể, họ trực tiếp để lại địa chỉ để người ta giao về nhà. Thấy thời gian còn sớm, Thẩm Hoài hỏi Niên Niên có muốn đi xem phim không.
Bắt một chú mèo bò sữa ngồi yên bất động gần hai tiếng đồng hồ thực sự là thử thách, vì bình thường ở nhà xem phim em toàn nằm. Nhưng không ngờ lần này Niên Niên lại đồng ý ngay.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài nghi hoặc liếc nhìn cậu: "Không xem phim kinh dị đâu nhé."
"Không xem, không xem." Niên Niên gật đầu: "Em biết anh sợ mà."
"Ai sợ chứ." Thẩm Hoài nghiêm mặt: "Mèo nhỏ không được xem phim kinh dị, sẽ bị stress đấy."
Anh tìm ra một bộ phim thuộc đề tài đồng tính hiếm hoi: "Xem bộ này nhé?"
Chú mèo nhỏ ghé đầu lại nhìn: "Oa, cơ bụng của anh này đẹp thật đấy."
Thẩm Hoài nhanh tay lướt lên: "Đổi bộ khác."
"Đừng mà, đừng mà!" Niên Niên vội lướt lại: "Xem bộ này đi anh."
Thẩm Hoài nhìn cậu với ánh mắt không mấy thiện cảm. Dạo này con mèo này thật sự không ngoan chút nào. Hôm qua thì nhìn chị gái xinh đẹp, hôm nay lại ngắm trai cơ bụng.
Mới đính hôn mấy ngày mà đã chán anh rồi sao?
Dù không muốn nhưng Thẩm Hoài vẫn không chịu nổi sự nhõng nhẽo của chú mèo nhỏ, cuối cùng vẫn đặt vé bộ phim này.
Trước khi vào rạp, Niên Niên quấn lấy Thẩm Hoài đòi mua một ly trà sữa trân châu, còn cố ý dặn thêm gấp đôi trân châu.
Thẩm Hoài nhịn không được cằn nhằn: "Em đang uống cháo đấy à?"
Niên Niên lại rất nghiêm túc đáp: "Nhưng em chỉ thích trân châu bên trong thôi mà."
Thẩm Hoài cố ý trêu cậu: "Vậy em chỉ cần mua topping thôi."
"Không được đâu. Phải được ngâm trong trà sữa thì ăn mới ngon."
"Cái đầu nhỏ ngốc nghếch, lắm chuyện thật đấy."
"Mèo bò sữa không có ngốc!"
Hai người vừa cãi cọ vừa bước vào rạp phim. Lúc kiểm vé, cô nhân viên mỉm cười đưa cuống vé cho họ: "Đây là phòng chiếu đôi, tính riêng tư rất tốt ạ."
Lời ám chỉ rất rõ ràng, nhưng một người một mèo đang mải đấu khẩu một cách trẻ con nên chẳng ai để ý.
"Em thật sự không ngốc, anh thấy con mèo nhà ai biết đọc bảng cửu chương chưa?"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Dạo này Thẩm Hoài không hiểu sao lại càng thích trêu chọc Niên Niên, thấy cậu tức tối đến xì khói đầu là anh lại thấy ngứa ngáy trong lòng, nhưng đến khi chọc người ta giận thật thì lại phải khúm núm đi dỗ dành.
"Em biết giống chó Border Collie không? Người ta cũng cùng màu lông với em đấy, nhưng cực kỳ thông minh, lúc anh thi đại học nó còn ngồi ngay sau anh cơ."
Niên Niên bị lừa đến ngẩn cả người. Cậu nhìn quanh thấy không có ai, hạ thấp giọng hỏi: "Chó nhỏ cũng được thi đại học ạ?"
Thẩm Hoài cũng hạ giọng theo: "Tất nhiên rồi, các em có 'Hiệp hội mèo mèo' thì chó cũng có chứ."
Niên Niên không vui bĩu môi: "Em cũng có thể thi đại học."
Thẩm Hoài nhướn mày: "Thi đại học không thi xem ai ăn một miếng hết cái bánh tart trứng đâu, cũng không thi xem em ăn được bao nhiêu hạt trân châu đâu."
Niên Niên hậm hực lườm anh: "Anh đừng có mà coi thường mèo!"
Cậu quay đầu không thèm để ý đến Thẩm Hoài nữa, rảo bước vào phòng chiếu, bỏ mặc anh ở phía sau.
Bộ phim này có vẻ hơi kén người xem, cả rạp chỉ có mười mấy người, và tất cả đều là những cặp đôi trẻ tuổi như anh và cậu.
Sau khi ngồi xuống chỗ của mình, chú mèo nhỏ nhìn ngó xung quanh, không biết tay chạm vào nút nào mà lưng ghế bỗng nhiên ngả ra, khiến cậu nằm rạp xuống. Cả Niên Niên và Thẩm Hoài đều sững sờ.
Lúc này Thẩm Hoài mới nhớ ra lời cô nhân viên nói "phòng chiếu đôi" nghĩa là gì. Anh cong môi cười, cũng ngả ghế xuống, nằm nửa người lên phía Niên Niên.
Niên Niên cảnh giác nhìn anh: "Anh không được làm chuyện xấu đâu đấy."
Thẩm Hoài cười khẽ, trầm giọng: "Ý em 'chuyện xấu' là chuyện gì?"
Đúng lúc đó có hai người nữa đi vào, chỗ ngồi của họ ở phía sau nên phải đi ngang qua hai người. Niên Niên không biết là do chột dạ hay sao mà bỗng nhiên rất căng thẳng, Thẩm Hoài lại cố tình trêu chọc, đưa tay nắm lấy tay cậu.
Phim chưa bắt đầu, ánh đèn trong rạp hơi mờ nhưng vẫn thấy rõ. Niên Niên vội đẩy tay Thẩm Hoài ra, nhưng anh lại dắt tay cậu lần nữa.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Đợi hai người kia đi khỏi, Niên Niên mới tức giận trừng mắt: "Anh làm cái gì thế?"
"Là em làm cái gì mới đúng? Trốn cái gì?" Thẩm Hoài nheo mắt: "Em có gì đó không bình thường."
Niên Niên đúng là có chút không bình thường. Trong không gian tối tăm này, cậu và anh lại ở gần nhau đến thế. Vừa rồi lúc anh nghiêng đầu nói chuyện, cậu bỗng nhiên rất muốn hôn anh.
Sao có thể chứ! Chú mèo nhỏ gào thét trong lòng. Cậu ghét nhất là "ăn ba ba" cơ mà.
Nhưng giờ nghĩ lại, hình như không phải lần nào cũng khó chịu như vậy. Đôi khi anh cũng hôn rất dịu dàng, bao bọc lấy cánh môi cậu như một dòng nước ấm áp. Tất nhiên, những lúc như thế rất hiếm hoi. Đa phần anh đều rất hung dữ, hận không thể nuốt chửng cả lưỡi của cậu vào trong.
Lưỡi của cậu thật sự ngon đến vậy sao? Chú mèo nhỏ nghi hoặc tự cắn lưỡi mình một cái. Cơn đau nhói đột ngột khiến nước mắt cậu trào ra.
Cậu đau đớn kêu lên một tiếng "ư", vội che chặt miệng lại.
Thẩm Hoài giật mình, đang yên đang lành sao lại khóc rồi? Anh liếc nhìn màn hình lớn, phim còn chưa chiếu, dù nam chính có quyến rũ đến mấy thì cũng không đến mức cảm động phát khóc thế chứ.
"Sao thế bảo bối?" Anh xoay vai cậu lại.
Niên Niên nói giọng ngọng nghịu vì đau lưỡi: "Cắn... đau!"
Thẩm Hoài nhíu mày chặt hơn, véo nhẹ hai bên má cậu để cậu há miệng ra, tỉ mỉ quan sát cái lưỡi nhỏ. May mà chỉ hơi đỏ lên chứ không bị rách da.
Anh xót xa vô cùng, theo bản năng thổi nhẹ hai cái. Anh chẳng suy nghĩ gì nhiều, nhưng Niên Niên lại vội rụt lưỡi về, đôi mắt tròn xoe nhìn anh trân trối.
Thẩm Hoài dừa cười vừa giận: "Em tự làm cái gì thế, muốn cắn lưỡi tự tử à?"
Niên Niên ngượng ngùng không dám nói mình đang nghĩ vớ vẩn gì, quay mặt đi chỗ khác im lặng.
Thẩm Hoài bóp nhẹ sau gáy cậu: "Đợi chút."
Bên cạnh chỗ ngồi của họ có một lối thoát hiểm, Thẩm Hoài bước nhanh ra ngoài, hai phút sau quay lại với một chai nước đá. Anh vặn nắp đưa cho cậu: "Uống một ngụm rồi ngậm trong miệng đi, xem có đỡ đau không."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên ngoan ngoãn uống một ngụm, rồi... "ực" một cái nuốt sạch.
Thẩm Hoài dở khóc dở cười: "Bảo em ngậm cơ mà."
Cậu lẩm bẩm: "Em hơi khát."
Sau đó cậu lại uống thêm ngụm nữa, ngậm trong miệng, hai má phồng lên nhìn anh. Ngoan chưa được hai giây, cậu bỗng học theo cảnh đánh răng trên TV, hơi há miệng phát ra tiếng "xôn xao".
Cậu cố gắng nói một cách mơ hồ: "Anh xem, đài phun nước nè."
Giây tiếp theo, cậu phun thật.
Thẩm Hoài nhắm mắt lại, lau nước trên mặt.
Nuôi mèo bò sữa, thú vị vô cùng.
Phim cuối cùng cũng chiếu. Thẩm Hoài thở phào một hơi, kiểm tra lại lưỡi Niên Niên thấy không còn đỏ nữa mới yên tâm ngả ghế nằm xuống. Anh cần một chút yên tĩnh ngắn ngủi.
Thật hiếm khi chú mèo nhỏ bên cạnh cũng im lặng theo.
Bộ phim bắt đầu với một đôi thanh mai trúc mã, là hàng xóm nên từ nhỏ đã chơi cùng nhau, nảy sinh tình cảm là điều tất nhiên. Cao trào đầu tiên là ở trong phòng tập gym, hai người vừa cãi nhau xong nên không ai nhường ai. Anh công tính tình nóng nảy, không chịu nổi nữa nên bỗng nhiên ép cậu thụ vào tường, đè lên hôn lấy hôn để.
Tim Thẩm Hoài đập thình thịch, theo bản năng định đưa tay che mắt Niên Niên lại, nhưng lại thấy cậu đang trợn tròn mắt nhìn chằm chằm màn hình, vô cùng nghiêm túc.
Thẩm Hoài cong môi, bỗng nhiên đưa tay từ phía sau vuốt ve lưng cậu, lướt dần lên trên. Thân hình Niên Niên run rẩy, đột ngột quay đầu nhìn anh.
Thẩm Hoài giả vờ như không có chuyện gì, trầm giọng hỏi: "Sao thế?"
Niên Niên né tránh tay anh. Thẩm Hoài không vui nhíu mày, sao chạm một chút đã trốn rồi? Nhưng đang ở rạp phim nên anh không tiện nói gì.
Xem tiếp về sau, Thẩm Hoài kinh ngạc nhận ra bộ phim này có khá nhiều cảnh táo bạo, không ngờ lại có thể được chiếu ở rạp. Niên Niên ngồi bên cạnh hiển nhiên càng đứng ngồi không yên.
Cậu cảm thấy hôm nay mình rất lạ, trong lòng như có một mồi lửa. Và mồi lửa đó đã thực sự bùng cháy khi nhìn thấy những phân đoạn trong phim. Cả người cậu nóng ran như đang bị bệnh vậy.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Rời khỏi rạp phim, Niên Niên cứ lầm lì không nói câu nào. Thẩm Hoài tưởng cậu giận nên cứ dỗ dành mãi, nhưng cậu vẫn chẳng phản ứng gì nhiều. Vốn định ăn cơm ngoài rồi mới về, nhưng thấy cậu không có tâm trạng nên anh đành lái xe về nhà luôn.
Trên đường về, Niên Niên cứ cúi đầu nghịch điện thoại.
【 Mèo Bò Sữa Sữa Tươi 】: Cậu có bao giờ thấy cả người nóng lên, tim đập thình thịch như sắp chín đến nơi không?
【 Hách Bạch 】: Động dục rồi.
【 Mèo Bò Sữa Sữa Tươi 】: Cậu nói năng tử tế cho tớ nhờ nhé, đừng tưởng cách màn hình là tớ không đánh được cậu.
【 Hách Bạch 】: Không tin thì thôi, là cậu hỏi mà. Nếu là mèo khác thì có thể là ốm, nhưng loại mèo nhỏ có bạn đời như cậu thì chín phần mười là đến kỳ rồi.
Tim Niên Niên đập loạn nhịp. Sao lại là động dục được chứ? Cậu đã phát bao giờ đâu. Mà phát thì phải làm thế nào?
Cậu vội vàng hỏi tiếp: "Vậy tớ phải làm sao?"
Lần này hồi lâu sau Hách Bạch mới trả lời, gửi kèm vài đường link:
【 Sự quyến rũ đêm khuya, tai mèo đen trắng, 9.9 tệ bao ship 】
【 Không khí ngọt ngào, đuôi mèo trắng muốt, bản dạ quang giới hạn!!! 】
Niên Niên "bạch" một cái úp điện thoại xuống. Điên mất rồi! Cậu có đồ thật đây này, việc gì phải đi mua đồ giả kém chất lượng chứ!
Nhưng trong nháy mắt, cậu đã hiểu ý của con mèo trắng lớn kia. Động dục thì phải làm sao? Đơn giản thôi. "Ngủ" một giấc là xong.
Suốt quãng đường lái xe, Thẩm Hoài liếc nhìn sang bên cạnh rất nhiều lần. Anh thấy mặt cậu biến đổi đủ màu sắc, lúc đỏ lúc trắng. Anh nhướn mày, lúc chờ đèn đỏ, anh thử nghiêng người sang phía cậu, Niên Niên lập tức úp điện thoại xuống, căng thẳng ngẩng đầu nhìn anh.
Thẩm Hoài thấy hành động này mà lòng trào lên vị chua xót. Con lớn rồi, bắt đầu có bí mật riêng rồi. Anh ho một tiếng, vờ như tình cờ hỏi: "Sao thế bảo bối?"
Niên Niên cũng ho theo một tiếng: "Không có gì ạ."
Thẩm Hoài nắm chặt vô lăng, lòng hơi chùng xuống.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Về đến nhà, thợ trang trí đã về hết. Thẩm Hoài thay quần áo rồi vào bếp xem tủ lạnh còn nguyên liệu gì để lấp đầy cái bụng cho chú mèo nhỏ nhà mình. Còn Niên Niên thì phi thẳng vào phòng tắm.
Cậu tắm rửa xong xuôi, rồi thả tai và đuôi ra, đứng trước gương ngắm nghía thật kỹ. Thật sự rất đẹp mà đúng không? Chẳng có chú mèo nào đáng yêu bằng cậu cả! Tai và đuôi của cậu đẹp hơn mấy thứ đồ giả trên mạng nhiều.
Vì thời gian không còn sớm nên Thẩm Hoài chỉ xào sơ hai món rồi bưng lên bàn. Đang định lên lầu gọi Niên Niên xuống ăn thì thấy cậu đã thay một bộ đồ khác đi xuống.
Thẩm Hoài sững sờ. Vì vướng víu cái đuôi nên trừ khi ở trên giường, rất ít khi thấy Niên Niên thả cả tai lẫn đuôi ra như vậy. Còn lý do tại sao hôm nay cái đuôi có thể thả ra thoải mái như vậy... đó là vì Niên Niên căn bản KHÔNG MẶC QUẦN.
Trên người cậu chỉ mặc duy nhất một chiếc áo sơ mi của Thẩm Hoài, vạt áo rộng thùng thình bao lấy thân hình nhỏ bé. Ngay cả cúc áo cũng bị cài lệch, xộc xệch đến mức để lộ một mảng lớn làn da trước ngực. Thậm chí có vài chỗ... còn lờ mờ nhìn thấy được.
Cũng may Thẩm Hoài không cầm đĩa thức ăn trong tay, nếu không chắc đã rơi xuống đất rồi. Phải mất một lúc anh mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Sao em... không mặc đồ ngủ hả bảo bối?"
Niên Niên cúi đầu nhìn bộ đồ trên người, lúng túng tìm đại một lý do:
"Hì... Em chỉ muốn cho cái đuôi ra ngoài hít thở chút không khí thôi."
Thẩm Hoài im lặng một lát, kéo ghế ra: "Lại đây ăn cơm đi."
Nhưng hôm nay chú mèo nhỏ lại nhất quyết muốn "gây sự", cậu lầm bầm: "Anh bế em đi."
Nếu là bình thường, Thẩm Hoài đã sớm bế cậu vào lòng. Nhưng hôm nay anh lại do dự. Thật sự là mỗi khi đối diện với Niên Niên, khả năng tự chủ của anh lại đứng bên bờ vực sụp đổ.
Mấy hôm trước anh lỡ làm hơi quá khiến cậu sợ hãi, nên hai ngày nay anh không định chạm vào cậu. Vậy mà con mèo này cứ không biết sống chết mà liên tục khiêu khích anh.
Thẩm Hoài cố kìm nén dời mắt đi: "Ngoan. Em tự ngồi đi."
Niên Niên không vui. Anh bị mù rồi à! Cậu có tai và đuôi đẹp thế này mà anh lại từ chối sao? Chú mèo nhỏ không thèm nói lý lẽ, đi tới ngồi phịch lên đùi Thẩm Hoài, khiến anh lập tức biến sắc.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Gốc đuôi chạm trúng rồi. Anh hít một hơi sâu: "Bảo bối, em đi xuống trước đã."
"Em không xuống." Niên Niên còn cố tình cọ cọ: "Anh đút em ăn cơm đi."
Sức chịu đựng của Thẩm Hoài bắt đầu tan vỡ. Anh véo nhẹ eo cậu: "Ngoan nào, xuống đi, nếu em thật sự muốn ăn cơm."
Đang nói chuyện thì điện thoại trên bàn sáng lên. Thẩm Hoài cầm lên xem, bị thu hút sự chú ý. Đó là món quà Thất Tịch anh nhờ người chuẩn bị.
Niên Niên ghé đầu xem: "Gì thế anh?"
Thẩm Hoài nhanh tay úp điện thoại xuống: "Không có gì."
Không khí bỗng chốc đông cứng lại. Niên Niên trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn anh: "Anh có chuyện giấu em! Anh không cho em xem điện thoại!"
Thẩm Hoài chột dạ né tránh ánh mắt cậu: "Không có mà, mau ăn cơm đi."
"Anh đừng có lảng tránh chuyện khác!" Niên Niên lớn tiếng quát: "Đại Quất nói rồi, khi bạn đời bắt đầu có bí mật là lúc tình cảm bắt đầu rạn nứt!"
Thái dương Thẩm Hoài giật giật: "Mấy đứa hàng ngày đi làm ngoài nghiên cứu đồ ăn ra thì toàn nghiên cứu chuyện tầm phào này à?"
"Anh rõ ràng là có bí mật!" Niên Niên giận đùng đùng: "Mau cho em xem điện thoại."
Thẩm Hoài lặng lẽ nhìn cậu vài giây, bỗng nói: "Được thôi, vậy chúng ta trao đổi đi. Để anh xem điện thoại em, xem trên xe em nhắn tin với ai mà hăng hái thế."
Niên Niên im bặt ngay lập tức. Thẩm Hoài cười lạnh: "Sao? Em cũng có bí mật với anh à?"
Niên Niên nhỏ giọng lầm bầm: "Em là một chú mèo trưởng thành rồi, cũng nên có bí mật nhỏ của riêng mình chứ." Em chẳng muốn cho anh biết chuyện mình đang ở kỳ động dục chút nào. Ngượng chết đi được.
Thẩm Hoài hừ lạnh một tiếng, dùng đúng câu nói đó trả lại cho cậu với giọng điệu mỉa mai: "Khi bạn đời bắt đầu có bí mật là lúc tình cảm bắt đầu rạn nứt."
Chú mèo nhỏ quay đầu đi vờ như không nghe thấy: "Anh ơi, chúng ta mau ăn cơm đi."
Dù anh có nói thế nào, Niên Niên cũng không chịu rời khỏi đùi anh. Cuối cùng Thẩm Hoài đành phải bế cậu mà ăn hết bữa cơm đó. Thật sự là một thử thách cực hạn.
Ăn xong, anh lập tức lao vào phòng tắm. Dưỡng mèo bò sữa, thứ nhất là tốn sức, thứ hai là tốn nước.
Anh xối nước lạnh hồi lâu mới hạ được hỏa khí, ai ngờ vừa đẩy cửa phòng tắm ra đã thấy chú mèo nhỏ đang mong ngóng đợi sẵn ở cửa.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài tức giận: "Em làm gì thế?"
Niên Niên ngại không dám nói thẳng, dù sao mấy hôm trước người sống chết không cho anh chạm vào cũng là cậu. Nhưng vừa ngẩng đầu thấy anh vừa tắm xong, trái tim nhỏ của cậu lại đập loạn xạ.
Thẩm Hoài chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, nước trên người còn chưa lau khô, những giọt nước theo đường nhân ngư chảy dài xuống dưới. Niên Niên nhìn chằm chằm không rời mắt. Dáng người của anh còn đẹp hơn cả cái anh trong phim hôm nay nữa.
Thẩm Hoài bị cậu nhìn đến phát lạnh sống lưng. Anh chỉ sợ con mèo này bỗng dưng nảy ra ý tưởng gì đó kỳ quái. Không phải lại định chơi trò "gậy vờn mèo" đấy chứ.
Anh không nhịn được lùi lại một bước, nhíu mày: "Rốt cuộc là em sao thế bảo bối?"
Lúc này Niên Niên mới sực tỉnh, ngẩng đầu nhìn anh, ướm lời: "Bây giờ cũng muộn rồi nhỉ."
Thẩm Hoài "ừ" một tiếng: "Em buồn ngủ rồi à?"
Niên Niên lắc đầu, cố ý nói: "Em vẫn còn sức, vẫn có thể làm chuyện khác."
Chuyện khác? Thẩm Hoài hiểu ngay lập tức. Anh gật đầu: "Em muốn lắp bộ Lego mới mua à? Đợi anh thay quần áo rồi chơi cùng em."
Niên Niên vội nói: "Không phải, là chuyện khác cơ!"
Chuyện khác? Thẩm Hoài nhíu mày: "Xem TV à? Cái phim tổng tài bá đạo đó chẳng phải xem xong rồi sao?"
"Không phải, không phải!"
Thẩm Hoài trầm mặc vài giây, thử hỏi: "Em lại đói à? Trong tủ lạnh vẫn còn một miếng bánh ngọt nhỏ, nhưng muộn thế này rồi em chỉ được ăn một nửa thôi."
Chú mèo nhỏ lập tức dựng tai lên: "Anh giấu bánh ngọt từ bao giờ thế? Sao em không biết?"
"Giấu gì chứ, là miếng bánh em ăn thừa lúc chiều đấy, để anh đi lấy cho em." Nói rồi Thẩm Hoài định đi ra ngoài.
Thấy anh sắp đi mất, Niên Niên quýnh lên, trực tiếp đưa tay giật phắt chiếc khăn tắm trên người Thẩm Hoài xuống: "Em không ăn bánh, em muốn cái này cơ!"
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Cả thế giới bỗng chốc lặng thắt.
Trong một thoáng, Thẩm Hoài không biết nên che lại hay nên làm gì. Anh im lặng hai giây, nghiến răng thốt ra từng chữ: "Tiểu tổ tông, cái này không phải để chơi, móng vuốt của em không biết nặng nhẹ, em muốn làm anh của em tàn phế luôn à?"
Anh vẫn khăng khăng cho rằng em muốn chơi trò "gậy vờn mèo".
Niên Niên sốt ruột, chẳng thèm để ý gì nữa mà dán sát vào người anh, dùng đuôi quấn lấy cổ tay Thẩm Hoài, nũng nịu cọ tới cọ lui: "Là cái này nè anh ơi, đã mấy ngày rồi anh không... không có..."
Vốn từ vựng nghèo nàn khiến cậu khó lòng tìm được từ để diễn tả. Cuối cùng, cậu chỉ có thể chớp mắt, đưa ra một câu hỏi đầy "linh hồn": "Anh ơi, có phải anh bị hết rồi không?"
Thẩm Hoài ngẩn người: "Hết cái gì?"
Chú mèo nhỏ sờ sờ bụng mình: "Cái làm cho bụng em căng căng ấy."
"..."
Cuối cùng Thẩm Hoài cũng hiểu tại sao hôm nay Niên Niên lại khác thường đến vậy. Anh vừa buồn cười vừa bất lực, dứt khoát bế bổng cậu lên đi về phía giường, cúi đầu cắn nhẹ tai cậu rồi hôn lên môi cậu.
"Hóa ra bảo bối không ghét nó đến vậy, đúng không?"
Niên Niên lầm bầm: "Em thích anh mà." Nói xong lại bĩu môi: "Chỉ là đôi khi anh hung dữ quá."
"Được rồi." Thẩm Hoài nói khi đã ở trên giường: "Lần này anh sẽ không hung dữ nữa."
Anh cúi đầu chạm vào môi cậu: "Yên tâm đi bảo bối, không có hết đâu."
Thẩm Hoài bắt chước giọng điệu của Niên Niên, ác liệt vỗ vỗ vào cái bụng nhỏ của cậu: "Anh có siêu cấp nhiều luôn nhé."
Hết chương 48.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu