Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Người đàn ông rõ ràng là sững người lại, ông ta nhìn Niên Niên với ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc: "Cậu mà là cảnh sát á? Nhìn chẳng giống chút nào cả."
Niên Niên hừ một tiếng rõ to, rồi dõng dạc đáp trả: "Thì... bây giờ tôi chưa phải, nhưng tôi sắp thành cảnh sát đến nơi rồi đây này!"
Người đàn ông bật cười ha hả: "Nhóc con, nằm mơ giữa ban ngày đấy à?" Hắn chỉ tay vào tấm biển hiệu nằm ngay phía sau: "Thấy không, hồi trẻ tôi cũng từng muốn làm cảnh sát đấy chứ, nhưng tiếc là không có cái số đó. Cơ mà giờ tôi mở văn phòng thám tử, tính ra cũng chẳng khác cảnh sát là mấy."
Niên Niên quay đầu lại, khẽ đọc dòng chữ trên bảng: "Văn phòng thám tử Hứa Minh Bạch."
Người đàn ông vỗ ngực tự hào: "Chính là tôi đây!"
"Thám tử với cảnh sát cũng giống nhau ạ?" – Niên Niên tròn mắt hỏi lại.
"Tất nhiên rồi, cậu chưa xem Thám tử lừng danh Conan à?"
Niên Niên cúi đầu, đá đá hòn sỏi dưới chân, do dự một chút rồi ngẩng lên hỏi: "Vậy chú còn tuyển người không?"
Đẩy cửa kính ra, Hứa Minh Bạch phẩy tay:"Tùy tiện ngồi đi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn lấy từ trong tủ ra hai lon Coca, tự tay bật một lon, lon còn lại đưa cho Niên Niên.
"Không cần đâu, tôi có mang theo rồi." Niên Niên mở ba lô, lấy ra một túi thạch trái cây, vặn nắp rồi hút một hơi thật lớn. Nhìn Hứa Minh Bạch đang trợn mắt há hốc mồm, cậu nhỏ giọng hỏi: "Chú cũng muốn à?"
Hứa Minh Bạch lắc đầu lia lịa: "Không cần, cậu uống đi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Niên Niên vừa hút thạch vừa tò mò nhìn quanh, thấy mấy cái giá để đồ, cậu liền đứng dậy xem kỹ. Hứa Minh Bạch nói: "Thấy không, đây đều là những vụ án tôi từng phá."
Niên Niên đọc to: "Vụ án mèo trắng mất tích ngày Valentine, vụ bạn gái ngoại tình ngày 14 tháng Tư, vòng tay vàng biến mất..."
Tìm mèo, bắt gian, tìm đồ rơi. Người tinh mắt nhìn qua là hiểu ngay, nhưng em lại rất hào phóng tặng một tiếng "Oa!" kinh ngạc: "Chú giỏi thật đấy!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hứa Minh Bạch sững sờ, cứ ngỡ cậu đang mỉa mai, nhưng nhìn biểu cảm chân thành của Niên Niên, hắn gãi đầu: "Cậu thật sự nghĩ thế à?" Lần đầu tiên có người khen hắn như vậy, hắn cảm động đến mức bê hẳn một thùng đồ ăn vặt ra: "Ăn tùy thích nhé!"
Niên Niên ngồi ngay ngắn lại: "Tôi quyết định làm việc ở đây, chú phỏng vấn tôi đi."
"Hả?" Hứa Minh Bạch bối rối: "Chỗ tôi dạo này làm ăn chán lắm, nuôi thân còn khó."
Gương mặt nhỏ nhắn của Niên Niên xụ xuống: "Chú không có tiền à?" Thật là một cú sát thương cực lớn.
Người đàn ông vội vàng chữa cháy: "Nhưng nếu cậu muốn, chúng ta có thể hợp tác làm chung. Tôi không có lương cứng để trả, nhưng mỗi vụ phá được tôi sẽ chia hoa hồng cho cậu."
Niên Niên không hiểu hoa hồng là gì, nhưng nhớ lại "bí kíp công sở" học được hôm qua, cậu ra vẻ cao thâm: "Ồ."
Hứa Minh Bạch mở máy tính cho cậu xem: "Đây là việc mới nhận hôm qua, mèo xanh của chủ siêu thị bên cạnh bị mất, thù lao 500 tệ đấy."
Mèo nhỏ cầm lấy cái vòng cổ kia, lại từ trong thùng đồ ăn vặt tiện tay lấy một cây xúc xích: "Tôi tự mình có thể tìm."
Loay hoay một buổi sáng, Niên Niên cuối cùng cũng xách được con mèo xanh béo múp míp về. Hứa Minh Bạch trợn mắt: "Cậu tìm được thật à?"
Niên Niên vỗ đầu con mèo: "Nó béo quá, mục tiêu rõ ràng, rất dễ tìm."
Chủ nhà chỉ chịu trả 300 tệ vì chê họ tìm quá nhanh. Hứa Minh Bạch đưa cho Niên Niên 200 tệ, nhưng cậu chỉ lấy 100: "Lần sau có việc nhớ gọi tôi nhé." Cậu cũng biết đạo lý làm ăn lâu dài.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài hôm nay có chút bận. Chủ nhiệm lớp gọi anh vào văn phòng để nói về cuộc thi toán quốc gia.
"Tiền thưởng là 5 vạn tệ."
Ánh mắt Lộ Hoài khẽ lay động. Anh đang cần tiền để làm giấy tờ tùy thân cho Niên Niên.
Về đến nhà, Lộ Hoài mua nửa quả dưa hấu. Mèo nhỏ vui sướng như cái đuôi nhỏ bám theo anh. Lộ Hoài nhìn em, trầm mặc hồi lâu mới nói: "Trường có cuộc thi, anh phải đi xa một tuần."
Niên Niên khựng lại: "Đi xa một tuần?"
Cậu lập tức ném luôn miếng dưa hấu sang một bên, nhào tới ôm chặt lấy anh không buông: "Em đi với, anh mang em theo với mà!"
Lộ Hoài bế bổng cậu lên, dịu dàng dỗ dành: "Ngoan nào, lần này anh đi tập huấn, phải ở chung phòng với rất nhiều người khác nữa, không thể mang em theo cùng được đâu."
Niên Niên nước mắt lưng tròng: "Không thể... giấu em đi sao? Em sẽ ngoan, không phát ra tiếng đâu."
Lộ Hoài xoa nước mắt cho cậu: "Em lớn thế này rồi, trốn thế nào được, có phải mèo con nữa đâu."
Trái tim Niên Niên thắt lại đau đớn. Cậu vùi sâu khuôn mặt vào hõm vai anh, nức nở nghẹn ngào: "Em xin lỗi anh... Giá mà em... vẫn còn là một chú mèo nhỏ thì tốt biết mấy."
Lộ Hoài nghe mà xót xa vô cùng, anh vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cậu: "Đừng nói bậy nào, đừng khóc mà bảo bối, anh không đi nữa, anh ở lại với em."
Nhưng cuối cùng, Niên Niên vẫn cố nén nỗi đau lòng để anh đi. "Anh cứ đi đi ạ, nhưng mà... em có thể gọi điện cho anh được không? Em sẽ nhớ anh lắm đấy."
Lộ Hoài nghe mà trái tim mềm lòng đến tan chảy, anh dịu dàng đáp: "Được chứ, một ngày em gọi cho anh mười cuộc cũng được."
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Trước khi đi, Lộ Hoài còn vẽ ra một "viễn cảnh" thật lớn để dỗ dành: "Đợi anh về sẽ làm chứng minh thư cho em, lúc đó anh dẫn em đi máy bay chơi nhé."
Niên Niên nghe vậy liền hoảng sợ: "Đừng đi máy bay mà, lỡ nó rơi thì sao ạ."
Lộ Hoài bật cười trêu chọc: "Không sao đâu, nếu có rơi thì anh sẽ ôm chặt lấy em, không đau chút nào đâu."
Niên Niên cắn môi, lí nhí lẩm bẩm: "Thế thì... để em ôm anh đi."
Ngày khởi hành, Niên Niên khóc như mưa như gió, thế mà vẫn còn cố lau nước mắt chống chế: "Anh ơi, em không có khóc đâu, thật đấy ạ." Vừa dứt lời, cậu lại nổ một cái bong bóng mũi rõ to. Nhìn bộ dạng ấy, thật đúng là vừa thấy thương lại vừa buồn cười.
Vừa mới lên xe taxi, Lộ Hoài đã nhận được ngay tin nhắn:
Bảo bối Niên Niên: 【Anh ơi, anh đã thấy nhớ em chưa?】
Rõ ràng là mới xa nhau chưa đầy năm phút. Lộ Hoài khẽ mỉm cười, gõ chữ hồi đáp:
【Vẫn chưa đâu, phải chờ thêm một lát nữa thì mới nhớ được chứ.】
Mèo nhỏ sốt sắng gửi ngay một đoạn ghi âm, giọng điệu dính dấp đầy vẻ nũng nịu: "Tại sao lại chưa nhớ chứ, anh mau nhớ em đi mà~" Lộ Hoài mở lên nghe đi nghe lại đến cả trăm lần.
Ký túc xá ở nơi tập huấn vốn rất đơn sơ. Người bạn cùng phòng tên là Chu Nhạc thấy Lộ Hoài có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng khi thấy hai cây kẹo mút vị dâu tây (loại mà Niên Niên thích nhất) rơi ra từ hành lý, Lộ Hoài bỗng dưng mỉm cười một cách vô cùng dịu dàng.
Buổi tối, Lộ Hoài lén ra ngoài cầu thang gọi điện thoại cho mèo nhỏ. "Trước khi đi ngủ không được ăn dưa hấu lạnh đâu đấy, đau bụng đấy nhé. Tắm xong phải sấy tóc cho thật khô, nghe chưa..."
"Trong tủ có bộ đồ ngủ gấu con của em đấy, anh giặt sạch rồi, mùi dâu tây thơm lắm..."
Chu Nhạc đứng sau nghe lén, trong lòng không khỏi nảy sinh sự đố kỵ. Hắn nghĩ Lộ Hoài ưu tú như vậy mà lại có cô bạn gái dính người thế này, thật đúng là cản trở tiền đồ.
Hôm nay được về sớm, Lộ Hoài đi tắm và để điện thoại lại trên bàn. Chu Nhạc thấy màn hình bỗng sáng lên, hiện ra cái tên: 【Bảo bối Niên Niên】.
Hắn đánh liều nhấc máy, ngay lập tức đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nũng nịu của một thiếu niên: "Anh ơi, chiều nay ngay cả trong giấc mơ em cũng thấy anh đấy."
Chu Nhạc sững sờ. Không phải là... bạn gái sao?
HẾT CHƯƠNG 10
Niên Niên: "Em là cảnh sát mà, em đang bận đi bắt... tâm trí của anh đây!"
Đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé! Sự ủng hộ của các bạn là động lực để mình ra chương mới nhanh hơn.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.