MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 21: MÈO NHỎ HUNG DỮ

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Sau khi trở về phòng, Lộ Hoài bôi thuốc lên thái dương cho Niên Niên. Vết đỏ khiến mèo nhỏ trông thật đáng thương.
Lộ Hoài xót xa: "Bảo bối của chúng ta vừa khỏi sốt xong, sao lại để bị thương thế này." Nói đi cũng phải nói lại, chẳng phải do cậu tự gây ra sao. Hắn nhéo má cậu: "Ngốc hết phần thiên hạ."
Cậu ngồi bệt trên đùi hắn, cứ thế nhích lại gần rồi dán chặt vào người hắn, tựa đầu lên vai hắn.
"Đừng có bám người thế, ngồi ngay ngắn lại đi." Lộ Hoài ngoài miệng thì nói vậy nhưng chẳng hề có ý định đẩy cậu ra.
Niên Niên được đà lấn tới, vòng tay ôm cổ hắn nũng nịu: "Anh ơi, khi nào mình về nhà ạ?"
"Hôm nay." Lộ Hoài nghĩ một lát rồi hỏi: "Em có thích nơi này không? Sau này mình dọn đến thành phố này ở nhé?"
Lời gợi ý của Lục tổng lúc sáng khiến hắn rung động. Thực ra trước đây hắn cũng từng cân nhắc đại học S, nhưng chưa có dịp đến thành phố này. Lần này đưa cậu đi cùng, cảm giác cũng không tệ.
Buổi sáng dậy sớm nên giờ cậu lại thấy buồn ngủ, cậu gục lên vai hắn ngáp một cái, lẩm bẩm: "Anh đi đâu thì em theo đó mà."
Lòng Lộ Hoài mềm nhũn như nước. Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên tai cậu: "Ngoan lắm."
(Vui lòng đọc tại trang chính chủ Wattpad @sereindreaming để ủng hộ dịch giả)
Chiều hôm đó, cả đoàn lên đường về. Chu Nhạc khác hẳn lúc đi, trở nên im lặng bất thường, vừa lên xe đã kéo mũ che kín mặt để ngủ. Như vậy lại càng tốt.
Lộ Hoài chẳng thèm liếc nhìn hắn ta lấy một cái, chỉ dán mắt vào mèo nhỏ bên cạnh. Niên Niên đang cúi đầu chơi game xếp hình, thấy bóng râm đổ xuống màn hình liền ngẩng lên nhìn hắn: "Anh cũng muốn chơi ạ?"
Lộ Hoài đanh mặt lại: "Anh không chơi."
Thực ra hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để cậu rúc vào lòng mình ngủ, thậm chí đã tính kỹ tư thế: để cậu ngồi trên đùi mình, hai người ôm nhau mặt đối mặt để cậu có thể gối đầu lên vai hắn, còn hắn thì ôm lấy eo cậu...
Có lẽ ánh mắt của Lộ Hoài quá nồng nhiệt khiến cậu nhịn không được hỏi lại: "Anh ơi, có chuyện gì thế ạ?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Em không ngủ à?"
Cậu lắc đầu: "Em không buồn ngủ, anh buồn ngủ ạ?" Nói đoạn, cậu ưỡn ngực, tỏ vẻ rất trịnh trọng: "Anh dựa vào em mà ngủ này."
Lộ Hoài lạnh lùng quay đi: "Anh không ngủ."
Niên Niên nghĩ ngợi rồi bỏ điện thoại xuống, ghé sát đầu lại: "Anh không vui ạ?"
Website TruyenLau.com "Không có."
Bất chợt, cậu vươn tay áp chặt vào hai má hắn, ép hắn phải nhìn vào mắt mình rồi nghiêm túc thốt ra một câu: "Cái đồ phiền phức nhà anh, tôi phải làm sao với anh bây giờ?"
Gân xanh trên thái dương Lộ Hoài giật giật, hắn suýt chút nữa thì nghẹn thở, nghiến răng nghiến lợi: "Em mà còn xem mấy cái thứ rác rưởi vô bổ đó nữa là anh trị em đấy!"
Mèo nhỏ lập tức ngồi lại ngay ngắn trong vòng một giây. Bị cậu trêu chọc, tâm trạng tốt của Lộ Hoài bay biến sạch, hắn lạnh lùng tịch thu điện thoại, bắt cậu phải đi ngủ.
Lúc đi, hắn còn bắt cậu ngồi riêng vì sợ bị chú ý. Nhưng sau khi nghe những lời của Chu Nhạc, giờ hắn chẳng thèm diễn nữa, cứ thế ôm chặt cậu vào lòng. Hắn vừa ôm vừa "tẩy não" cậu: "Có phải anh ôm em thế này thoải mái hơn tự ngồi không?" TruyenLau
"Em xem, anh ôm thế này em có thể dựa đầu vào người anh, ngủ một chút sẽ không mệt."
Niên Niên vùng vẫy: "Nhất định phải ngủ ạ?"
Người bạn học ngồi bên cạnh nhịn không được lẩm bẩm: "Đây đâu phải là anh em, đây là đang diễn phim tình cảm thì có."
Mèo nhỏ nhanh chóng ngẩng đầu: "Em cũng thích xem phim tình cảm!"
Lộ Hoài cười lạnh: "Giỏi thật, còn biết cả tiếng Anh cơ đấy." (Chơi chữ từ KFC/phim tình cảm).
Cậu bạn kia cạn lời, lặng lẽ cúi đầu chơi điện thoại tiếp. Chỉ có Chu Nhạc ngồi phía trước là im lặng không nói lời nào, mắt nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ không biết đang nghĩ gì.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Ngày hôm sau khi trở về, Lộ Hoài đưa Niên Niên đến viện mồ côi. Viện trưởng vẫn là bộ dạng khắc nghiệt đó, buông lời mỉa mai hắn vài câu. Lộ Hoài đã quá quen nên coi như không nghe thấy. Nhưng mèo nhỏ thì không nhịn nổi.
Khi viện trưởng lại một lần nữa nói giọng mỉa mai, cậu đùng đùng nổi giận chắn trước mặt Lộ Hoài, lườm lão già kia một cái thật hung dữ: "Ông ăn nói cho hẳn hoi với anh tôi!"
Lộ Hoài không kịp phản ứng, hắn ngẩn người nhìn sắc mặt viện trưởng hết xanh lại trắng, cố kìm nén tiếng cười. Hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của cậu dỗ dành: "Được rồi, ngoan, sắp xong rồi."
Sau khi điền xong bảng biểu và chụp ảnh, họ định rời đi thì chạm mặt Chu Nhạc. Lộ Hoài thản nhiên rút một chiếc thẻ ngân hàng từ trong túi ra đưa cho hắn ta.
"Mật khẩu tôi dán ở trên đó, trong này có 80 triệu. Tôi biết là không đủ, cậu gửi số tài khoản cho tôi, phần còn lại tôi sẽ xoay xở rồi gửi sau."
Chu Nhạc nhìn chằm chằm chiếc thẻ, cười lạnh: "Đây chắc là tiền học phí anh tích cóp bấy lâu nay nhỉ? Không có tiền, anh định vào đại học kiểu gì?"
"Không phiền cậu lo." Lộ Hoài không muốn đôi co, đặt thẻ xuống rồi dắt Niên Niên đi thẳng.
Ra khỏi viện mồ côi, hắn nhịn không được bật cười: "Sao em giỏi thế, còn biết mắng người cơ à."
Niên Niên siết chặt nắm đấm nhỏ: "Nếu anh không cản là em đấm ông ta rồi đấy."
Lộ Hoài xoa đầu cậu: "Vừa nãy nhờ có em đấy, Niên Niên nhà mình cừ thật." Cái đuôi của mèo nhỏ lại được dịp vểnh lên tận trời.
Tại bệnh viện tư nhân thành phố S.
Thẩm Nhung vừa uống thuốc xong định nằm nghỉ thì "rầm" một tiếng, cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh. Lâm Mân mắt đỏ hoe lao vào khiến Thẩm Nhung giật bắn mình ngồi dậy.
"Làm sao thế? Động đất sập phòng thay đồ của em rồi à? Hay là két sắt nổ làm hỏng mất sợi dây chuyền hồng ngọc em mới đấu giá?"
Lâm Mân ném thẳng tờ báo cáo vào mặt ông. Thẩm Nhung nhìn thấy bản xét nghiệm ADN thì sững người, tay run bần bật lật nhanh tập hồ sơ điều tra phía sau.
Họ tên: Lộ Hoài. Tuổi: 18.
Thẩm Nhung lúc này mới thật sự cảm thấy khó thở. Lâm Mân nghẹn ngào: "Trời Phật phù hộ, cuối cùng cũng có ngày này. Không ngờ Tiểu Thần lại ở gần chúng ta đến thế, vậy mà để nó phải chịu khổ bao nhiêu năm qua."
Thẩm Nhung tung hoành thương trường bao năm, ngay cả lúc bệnh cũng khiến đám người nhà họ Thẩm không dám ho he đoạt quyền, vậy mà giờ đây ông cũng đỏ hoe mắt.
Lâm Mân vừa lau nước mắt vừa nói: "Thôi, giờ con trai đã về rồi, ông có thể yên tâm mà nhắm mắt đi được rồi đấy."
Thẩm Nhung trợn mắt: "Đi cái gì mà đi! Tôi khỏe chán! Tôi phải đi đón con trai tôi!"
"Ồ." Lâm Mân thản nhiên nhìn ông: "Hóa ra mấy ngày nay là giả bệnh để đẩy hết việc cho tôi à."
Thẩm Nhung cười nịnh, cúi đầu xin lỗi vợ. Lâm Mân hừ lạnh một tiếng: "Nể mặt con trai, tôi không chấp ông. Vé máy bay đặt xong rồi, đêm nay đi đón con về nhà ngay."
"Không được!" Thẩm Nhung đột nhiên lên tiếng: "Em xem tài liệu đi, Tiểu Thần sắp thi đại học rồi. Thằng bé học giỏi như vậy, lỡ như chuyện này làm nó phân tâm thì sao. Anh thấy cứ đợi thi xong rồi tính."
"Con tôi thi đại học thì đã sao!" Lâm Mân lườm ông: "Dù nó không đỗ, ông cứ tài trợ vài tòa nhà là xong chứ gì?"
Thẩm Nhung thở dài: "Nhưng em xem, Tiểu Thần ưu tú như vậy, vất vả bao năm, em nỡ lòng nào làm kỳ đà cản mũi con sao?"
Lâm Mân im lặng. Thẩm Nhung xoa cằm: "Nhưng mà, lén nhìn một cái chắc cũng được. Anh thấy hay là em cứ đi gặp con đi, ngày mai tập đoàn họp hội đồng quản trị không thể thiếu người, em thay anh..."
"Cút!"
Trong phòng bệnh lại vang lên tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng. Anh thư ký đứng ngoài cửa sờ mũi, dựa lưng vào tường một cách thuần thục rồi mở điện thoại xem phim ngắn tập 1: Thiếu gia cuối cùng đã cười.
HẾT CHƯƠNG 21
[Lời của tác giả]
Niên Niên: Có thích mèo thể thao không? Hửm? Mèo đi tất trắng kiểu thể thao nè, thích không? Nói đi chứ!
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu