MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 37: MỘT CHÚ MÈO NHỎ GIỚI TÍNH NAM!

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
"Cái biệt đội gì cơ?" Thẩm Hoài nhíu mày.
"Phim hoạt hình ạ?" Chú mèo nhỏ đúng lúc ló đầu từ bên trái sang, "Em có xem qua phim Anh hùng Heo rồi nha."
Thẩm Hoài ấn đầu cậu trở về: "Đã bảo rồi, không được nói chuyện với người không đứng đắn."
"Cái gì mà không đứng đắn hả?!" Người kia nổi đóa, "Chúng tôi là tổ chức chính quy hẳn hoi đấy!"
Nhìn chẳng giống tí nào, thậm chí còn thấy đầu óc có vấn đề. Thẩm Hoài lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác, giọng lạnh xuống: "Tránh xa chúng tôi ra, không tôi báo cảnh sát đấy."
Người bên cạnh bước tới cười một tiếng: "Cảnh sát chẳng phải cậu đang cõng trên lưng đó sao? Một chú mèo bò sữa mới hơn một tuổi."
Niên Niên nhanh thoắt cái lại ló đầu từ bên phải sang: "Anh ơi, anh ấy là người tốt!!"
Thẩm Hoài lại ấn đầu cậu về, cứ như đang chơi trò đập chuột vậy. Hắn đanh mặt, giọng khó chịu: "Tôi không hiểu các anh đang nói gì hết, tôi báo cảnh sát thật đấy."
"Ơ cái cậu này..."
"Thôi thôi." Người bên cạnh kéo tay đồng bọn, "Bỏ đi, chúng ta đi trước đã."
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Làm gì vậy chứ?" Tên kia nhìn bóng lưng Thẩm Hoài rời đi, nhíu chặt mày, "Nhiệm vụ lần này của chúng ta..."
"Người có thể ở bên cạnh mèo bò sữa thì sao là người bình thường được? Để lần sau tính tiếp."
"Ờ ờ, có lý!!"
Vì hai vị khách không mời mà đến này mà tâm trạng Thẩm Hoài không được tốt lắm. Về đến nhà, hắn còn nhéo tai Niên Niên giáo huấn: "Người ta mới gọi một tiếng cảnh sát trưởng đã tưởng là người tốt rồi. Cái loại như em đi ra ngoài bị người ta lừa bán đến cái quần nhỏ cũng không còn đâu."
Niên Niên che tai, uất ức lẩm bẩm: "Ngoài anh ra thì còn ai thèm nhớ thương cái quần nhỏ của em chứ."
Website TruyenLau.com (Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
"..." Thẩm Hoài cứng họng, tức đến nửa ngày không nói nên lời.
Thực ra trong lòng hắn phần nhiều là nỗi sợ vô hình. Hai người kia nhìn một cái đã biết Niên Niên là mèo bò sữa, lại còn tự xưng là hiệp sĩ mèo, có lẽ thực sự là tổ chức của người thú hóa. Họ muốn làm gì? Muốn mang Niên Niên đi sao?
TruyenLau.com Hắn rủ mắt, đáy mắt lướt qua một tia lạnh lẽo. Tuyệt đối không đời nào. Không ai có thể mang chú mèo nhỏ của hắn đi.
Niên Niên tuy ngày thường ngơ ngơ ngác ngác, nhưng đối với cảm xúc của Thẩm Hoài lại cực kỳ mẫn cảm. Thẩm Hoài chẳng nói gì nhiều, mặt cũng không lộ ra quá nhiều biểu cảm, nhưng Niên Niên dường như cảm nhận được sự u uất của hắn.
Lúc ăn cơm, Thẩm Hoài đang nghiêm túc gỡ xương cá thì Niên Niên bỗng nhỏ giọng: "Anh ơi, anh không vui ạ? Vì mấy người hôm nay sao?"
Thẩm Hoài khựng lại.
Niên Niên hơi cúi đầu: "Hình như họ quen em."
Cổ họng Thẩm Hoài khô khốc, hồi lâu sau mới "ừ" một tiếng, đặt miếng thịt cá vào bát cậu, giọng trầm xuống: "Vậy em nghĩ thế nào? Muốn đi theo họ không?"
Chú mèo nhỏ mờ mịt: "Đi để làm gì ạ?"
Thẩm Hoài ngẩn ra: "Họ quen em, có lẽ là... đồng tộc của em? Em có muốn trở về bên cạnh họ không?"
"Cạch!" Niên Niên đập đũa lên bàn, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Thẩm Hoài: "Anh nói thế là có ý gì?! Có phải anh chê em ăn nhiều quá, muốn đuổi em sang nhà người khác ăn cơm không!"
Thẩm Hoài nhìn chằm chằm cậu vài giây rồi bỗng bật cười. Hắn đúng là lo bò trắng răng.
"Sao mà thế được." Thẩm Hoài lại gắp cho cậu một miếng thức ăn, khóe môi hơi nhếch lên: "Dù em có ăn thành cái xe tải đi nữa cũng không sao. Bảo bối, anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ bỏ rơi em."
Hắn nghĩ một lát rồi dặn dò: "Ngày mai anh đi học, em ở nhà một mình đừng mở cửa cho người lạ, đặc biệt là hai người gặp hôm nay."
Niên Niên ăn đến phồng cả má: "Rõ ạ!"
Hôm nay là đêm đầu tiên hai người ở nhà mới, Niên Niên có vẻ rất phấn khích, cứ chạy nhảy "parkour" khắp biệt thự như một quả đại bác nhỏ.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Trong nhà tuy có người giúp việc dọn dẹp, nhưng quần áo mặc sát người của Niên Niên thì Thẩm Hoài vẫn tự tay sắp xếp. Hắn treo từng món lên, dùng bàn ủi phẳng phiu rồi mới xếp vào tủ. Quần nhỏ, tất vớ đều được phân loại riêng biệt.
Cuối cùng hắn gọi vọng ra cửa: "Bảo bối, lại đây một lát."
Lúc đầu bên ngoài im lặng, vài giây sau mới nghe thấy tiếng "bạch bạch bạch" vang dội. Thẩm Hoài thấy rất lạ, mèo khác hạ chân đều không tiếng động, còn mèo bò sữa nhà hắn thì chạy từ cách đó tám trăm mét đã nghe thấy tiếng rồi.
Sau này quan sát hắn mới biết, mỗi khi chạy là bốn cái chân của cậu mạnh ai nấy chạy, loạn cào cào hết cả lên, chẳng biết sao mà vội vàng thế, chân nhỏ chạy nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.
Tiếng động càng lúc càng gần, Thẩm Hoài mỉm cười đếm ngược ba giây, quả nhiên thấy chú mèo nhỏ "thình thịch" lao vào, rồi nhảy phắt một cái chuẩn xác vào lòng hắn.
Thẩm Hoài đón lấy cậu, bế lên hôn chùn chụt mấy cái: "Chạy đi đâu mà bám đầy bụi thế này, tí nữa anh tắm cho."
Hắn vừa nói vừa xách cậu tới cho xem tủ quần áo đã thu dọn xong: "Bên này là quần áo, áo khoác ở bên kia, ngăn kéo này là quần nhỏ, tất vớ ở tầng dưới."
Vừa dứt lời, hắn bị chú mèo nhỏ đá cho một phát vào lưng. Thẩm Hoài vội sửa miệng: "Anh xin lỗi, là quần sịp."
Đúng là một chú mèo bò sữa có lòng tự trọng rất cao mà.
Sáng hôm sau, Niên Niên bị đánh thức bởi những nụ hôn. Thẩm Hoài phải đi học tiết sớm lúc tám giờ, rõ ràng đã ra đến cửa rồi lại quay lại giường, nâng mặt cậu lên hôn lấy hôn để.
Niên Niên đang mơ thấy mình được ăn món cá chép chua ngọt, vừa cầm đũa lên thì con cá chép bỗng nhảy dựng lên, lao vào mặt cậu hôn lấy hôn để.
"Ưm..." Cậu sợ đến mức bật mở mắt.
Thẩm Hoài hôn vừa hung hăng vừa vội vã, nụ hôn dày đặc rơi xuống mặt khiến cậu gần như không thở nổi, liều mạng đẩy hắn ra: "Anh ơi... nghẹt... nghẹt thở em rồi!"
Thẩm Hoài rốt cuộc cũng buông cậu ra nhưng tay vẫn ôm chặt, cúi đầu dùng môi mơn trớn trán cậu: "Thật sự không đi cùng anh sao?"
"Không đi, không đi đâu." Niên Niên đạp chân muốn đuổi hắn đi, "Em muốn ngủ tiếp, anh đi nhanh đi."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Đúng là chú mèo bạc bẽo mà. Thẩm Hoài cười mắng, cúi đầu cắn một cái thật mạnh vào má cậu rồi mới luyến tiếc rời đi.
Niên Niên rúc vào chăn, nghe tiếng cửa đóng lại mới thở phào nhẹ nhõm. "Cái đồ phiền phức" đi rồi, cuối cùng cũng được ngủ.
Chú "lợn nhỏ" ngủ một mạch đến trưa, đói bụng mới lười biếng bò dậy. Vì thầy giáo lớp nhiếp ảnh ra nước ngoài nhận giải nên họ được nghỉ vài ngày. Cậu thành thạo dùng điện thoại tìm một quán gà rán gần đó, hăm hở khoác ba lô đi ăn.
Theo chỉ dẫn, Niên Niên ra khỏi khu biệt thự, rẽ trái... Vừa ngẩng đầu lên đã thấy ngay cái người hôm qua gọi mình là cảnh sát trưởng.
Niên Niên mím môi, lập tức quay người bỏ đi. Nhưng người còn lại đã chặn ngay phía sau. Không khí như đông đặc lại, chú mèo nhỏ im lặng vài giây, đặt ba lô sang một bên, xắn tay áo lên, nắm chặt nắm đấm: "Muốn đánh nhau à?"
"..."
Một người trong số đó tháo kính râm ra, lộ ra đôi mắt màu xanh lam, "tặc lưỡi" hai tiếng rồi chỉ vào đồng bọn: "Này bò sữa nhỏ, em biết anh ta là ai không?"
Niên Niên đanh mặt: "Tôi cần biết anh ta là ai làm gì."
"Tính tình nóng nảy gớm, tôi không có ác ý đâu đừng có quậy." Người kia xắn tay áo lộ ra đống hình xăm hoa hòe hoa sói: "Nhóc con, làm quen đi, đây là anh Bưu."
"..."
Người mắt xanh không chịu nổi nữa, bước tới đấm hai phát vào đầu tên hình xăm: "Đã bảo mình là tổ chức chính quy, chính quy cơ mà! Sao anh cứ làm như đại ca đường phố thế hả!!"
Trong góc quán gà rán, người mắt xanh đang chăm chú nghiên cứu thực đơn: "Tôi muốn vị mù tạt, không không, hay là cay nồng, thôi tỏi thơm đi..."
Chú mèo nhỏ giật phăng thực đơn: "Chào chị, cho ba suất vị truyền thống ạ."
Cậu chậm rãi lôi điện thoại ra tìm mã thanh toán, rồi mới nhớ ra: "À đúng rồi, chúng ta chia tiền (AA) nhé."
Người mắt xanh nhịn nhục: "Em ở biệt thự mà sao keo kiệt thế!"
"Không phải, đó là nhà của anh em. Em làm thuê ở đó." Niên Niên nghiêm túc nói.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Quả nhiên! Mấy người này là người xấu!! Vì tiền nên mới theo dõi cậu, hừ, một cái đùi gà cậu cũng không cho họ ăn đâu!! Cậu bắt đầu đếm ngón tay kể khổ: "Mỗi ngày em phải quét dọn phòng (chạy parkour lăn lộn khắp nơi), phải dậy rất sớm (7 giờ bị anh hôn tỉnh), làm việc không tốt còn bị đánh (đau mông)..."
Hai chú mèo đối diện nghe mà há hốc mồm, đồng cảm đến mức sắp rơi lệ: "Em là mèo bò sữa cơ mà, sao lại sống thảm thế?"
Niên Niên thở dài thườn thượt: "Tất cả cũng vì miếng cơm manh áo thôi."
"Không đúng chứ." Người mắt xanh chợt nhớ ra, "Hôm qua lúc gặp, con người kia chẳng phải đang cõng em sao?"
"..." Tên hình xăm vừa định rớt nước mắt liền vỗ bàn cái bộp: "Giỏi lắm nhóc, dám lừa bọn này!"
"Tư cách! Giữ tư cách đi!!" Người mắt xanh cuối cùng rút thẻ ngành ra, "Bò sữa nhỏ, em không cần phòng bị thế đâu. Em cũng ngửi thấy mùi của bọn anh mà, chúng ta là cùng loại, lại còn là chính quy nữa."
Niên Niên do dự cầm thẻ lên xem: "Biệt đội Siêu cấp Hiệp miêu - Phân đội 2, Hách Bạch?"
"Hách Bách! Em không biết chữ à?"
Niên Niên nổi giận, đúng là chạm vào nỗi đau của cậu mà! "Bách cái gì mà bách, anh trắng chỗ nào mà bảo bách (trắng), anh có trắng bằng tôi không?"
Hách Bách lặng lẽ quay sang đồng nghiệp: "Ghi chú lại: trình độ văn hóa chưa xóa mù."
"!!! Anh muốn đánh nhau phải không!"
"Không muốn đánh nhau, với lại em đánh không lại anh ta đâu."
Hách Bách chỉ vào người bên cạnh, "Anh ta là mèo mướp, trước đây lăn lộn giang hồ tên là anh Bưu, giờ là Bưu Bưu, phó đội trưởng của chúng ta. Biệt đội có tất cả 8 phân đội, đều là người thú hóa như chúng ta, có giấy phép của nhà nước hẳn hoi. Công việc của chúng anh là tìm những người thú hóa như em để đưa vào tổ chức."
Thấy Niên Niên vẫn cảnh giác, Hách Bách mỉm cười đưa ra một "miếng bánh" lớn: "Này bò sữa nhỏ, có muốn làm cảnh sát trưởng không?"
Không muốn làm cảnh sát trưởng thì không phải mèo bò sữa ngoan! Dù trước đây Niên Niên từng vì sợ khổ mà bỏ cuộc, nhưng dưới sự dụ dỗ của Hách Bách, ước mơ lại bùng cháy!!
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
"Mèo bò sữa các em đời đời kiếp kiếp sinh ra là để làm cảnh sát trưởng. Nhìn nắm đấm của em xem, vừa to vừa cứng, thiên sinh là tài năng làm cảnh sát đấy."
Chú mèo nhỏ nhanh chóng bị lạc lối trong những lời tán dương. Lúc ra khỏi quán gà rán, cậu thiếu điều muốn đi duyệt binh về nhà.
"Anh gửi địa chỉ tổ chức cho em, ngày mai mang ảnh thẻ và ảnh sinh hoạt qua đây, nhớ mặc sơ mi trắng, cả dạng người và dạng mèo luôn nhé. Bọn anh sẽ làm chứng minh thư cho em và hướng dẫn các quy định của người thú hóa."
Niên Niên vội hỏi: "Thế bao giờ em được làm cảnh sát trưởng?"
Hách Bách qua loa: "Nhanh thôi, làm xong chứng minh thư là được."
Thẩm Hoài đi học cả ngày về nhà, phát hiện trời sập đến nơi rồi. Chú mèo bò sữa vốn đã không bình thường nay lại càng... kỳ quặc.
Niên Niên không có sơ mi trắng, thế là cậu lôi ngay sơ mi của Thẩm Hoài ra mặc, vạt áo quá dài thì nhét vào cái quần ngủ in hình hoạt hình. Cậu còn rất thông minh, biết ảnh thẻ chỉ chụp nửa người trên.
Nhìn bộ dạng này, Thẩm Hoài nửa ngày không nói nên lời. Hắn hối hận vì hôm nay đi học, sao không ở nhà với cậu nhiều hơn chứ.
Niên Niên thấy anh về liền vui vẻ cầm cà vạt chạy lại bắt anh thắt cho. Thẩm Hoài nhỏ nhẹ hỏi vì sợ cậu bị kích động: "Bảo bối đang chơi trò gì thế? Đóng vai gia đình ạ? Anh chơi cùng nhé?"
Niên Niên nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh: "Ai thèm chơi trò đó nữa. Anh mau chụp ảnh cho em đi, mai em phải đến tổ chức báo danh."
Thẩm Hoài: "..." Cái tổ chức tà giáo nào đây?
Nghe Niên Niên kể lại chuyện hôm nay, mày Thẩm Hoài càng nhíu chặt: "Chẳng phải đã bảo em không được mở cửa cho họ sao?"
"Em không mở cửa, em đi từ cửa ra mà." Niên Niên nhanh nhảu đáp.
Thẩm Hoài cạn lời, vừa giận vừa buồn cười. Nhưng nghe cậu tả thì có vẻ không phải lừa đảo, chắc là liên minh người thú hóa thật, làm chứng minh thư cho cậu cũng tốt.
Niên Niên đắc ý: "Họ bảo có vị trí cảnh sát trưởng cho em nữa đấy."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Hỏng rồi, đúng là lừa đảo thật rồi. Thẩm Hoài lo lắng nghĩ, cái tổ chức chính quy nào mà lại để Niên Niên làm cảnh sát trưởng cơ chứ. Nhưng thấy cậu phấn khởi như vậy, hắn không nỡ tạt nước lạnh, đành chụp ảnh thẻ cho cậu.
"Em còn phải chỉnh ảnh nữa, đổi màu nền này, gọt cằm nhọn tí, mắt to lên tí."
Thẩm Hoài nhìn ảnh hoài nghi: "Không cần đâu, cằm thế này là nhọn rồi, mắt to nữa là thành người ngoài hành tinh đấy."
"Anh không hiểu gì hết! Thế này mới đẹp!"
Sau đó Niên Niên biến thành mèo để chụp ảnh. Chú mèo bò sữa ngồi ngay ngắn, đuôi vòng ra phía trước, còn nghiêng đầu làm duyên với ống kính.
Mẹ nó! Đáng yêu chết mất! Thẩm Hoài bấm máy liên hồi, cuối cùng vứt máy ảnh sang một bên, bế thốc mèo lên hôn lấy hôn để.
"Cái đồ ranh con này, cố tình quyến rũ anh đúng không? Làm nũng cho ai xem hả? Muốn anh hôn chứ gì? Có tin anh hôn nát cái miệng nhỏ này không?"
"Ưm... Meo!"
Thẩm Hoài nói được làm được, hôn cậu túi bụi khiến Niên Niên chịu không nổi phải biến lại thành người, môi đỏ hồng cả một mảng. Không ngờ lúc này biến thành người mới thực sự là "dâng mỡ miệng mèo".
"Không phải thích mặc sơ mi của anh sao?" Thẩm Hoài nhìn cậu, giọng khàn đặc: "Đêm nay cứ mặc sơ mi thế này mà ngủ, được không?"
Nhưng cái quần ngủ hoạt hình kia thì không cần mặc đâu. Còn cái cà vạt cũng không cần thắt vào cổ, nó tự có chỗ cần đến.
Thẩm Hoài che mắt Niên Niên, dẫn cậu đi. Cậu chưa quen nhà mới nên chỉ biết lảo đảo bước theo. Cho đến khi vòi hoa sen bất ngờ mở ra, dòng nước dội xuống, chú mèo nhỏ giật mình kêu lên.
Là phòng tắm. Nhưng cậu vẫn đang mặc quần áo mà, sao anh lại tắm cho cậu thế này? Nhiệt độ nước đã được Thẩm Hoài điều chỉnh vừa vặn. Niên Niên nhìn không thấy, chỉ biết mờ mịt ngửa đầu, chiếc sơ mi trắng ướt đẫm dính sát vào người, che cũng như không.
"Ngoan nào bảo bối." Thẩm Hoài cúi đầu hôn cậu. Sau đêm nay, chắc là Niên Niên sẽ không bao giờ dám mặc sơ mi trắng nữa.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Thứ tư chỉ có một tiết, Thẩm Hoài xin nghỉ luôn để đưa Niên Niên đi "tìm tổ chức". Theo ý hắn thì tổ chức ít nhất phải có cái mặt tiền ra hồn, ai ngờ đi vòng vèo một hồi lại vào một khu chung cư cũ.
Hách Bách đã đợi sẵn ở dưới. Hôm nay anh ta không đeo kính râm, đôi mắt xanh tuy lạ nhưng kết hợp với khuôn mặt lai trông khá tinh tế.
"Bên này, tầng 7 nhé."
Niên Niên lập tức quay sang Thẩm Hoài: "Anh cõng em!"
Hách Bách thấy ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Hoài liền giải thích: "Ngại quá, kinh phí hơi eo hẹp, bọn tôi đang chọn chỗ mới rồi."
Giờ đây trong mắt anh ta, Thẩm Hoài chẳng khác nào Thần Tài. Bên trong căn hộ được sửa sang khá chuyên nghiệp, có mấy người thú hóa để lộ tai và đuôi mèo đi lại.
Thẩm Hoài vừa nhìn qua đã bị Niên Niên nhảy lên che mắt: "Anh nhìn lung tung cái gì, có tin tối nay không được lên giường ngủ không."
Hách Bách: "..." Gia giáo nghiêm thật.
Vào phòng làm việc, Hách Bách bắt đầu hỏi thông tin: "Họ tên."
Thẩm Hoài đáp: "Lộ Niên."
"Giới tính."
Niên Niên tròn mắt: "Anh không nhìn ra sao? Là mèo đực!"
"Ờ."
Hách Bách lạnh lùng ghi: "Một chú mèo nhỏ giới tính nam."
"Ai nhỏ hả!"
Lòng tự trọng của mèo bò sữa không cho phép nghe thấy chữ "nhỏ".
Thẩm Hoài vội dỗ: "Người ta bảo em nhỏ tuổi đó bảo bối, đang khen em đấy."
Hách Bách đảo mắt hỏi tiếp: "Biến thành người trong hoàn cảnh nào?"
"Ăn bốn viên kẹo sô cô la nhân rượu!"
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Hách Bách dặn: "Sau này dù là người cũng nên bớt ăn sô cô la đi. Thế còn yếu tố nào khiến em biến lại thành mèo?"
Thẩm Hoài khựng lại, định bịt miệng Niên Niên nhưng không kịp. "Anh ấy sờ mông em, chúng em còn... ưm."
Thẩm Hoài nhanh tay bịt miệng cậu lại, hít sâu một hơi: "Chuyện riêng tư thế này cũng phải hỏi sao?"
Hách Bách cười lộ tám răng: "Không cần, tôi hỏi chơi thôi, ai ngờ cậu ấy trả lời thật."
À, Thẩm Hoài hiểu rồi. Anh ta đang trả đũa chuyện hôm trước hắn bất lịch sự đây mà. Mèo đúng là loài thù dai.
"Ký tên vào đây, rồi đưa ảnh thẻ cho tôi." Thẩm Hoài đưa ra hai tấm ảnh mờ tịt. Hắn cố tình chọn ảnh mờ vì luyến tiếc không muốn cho người khác thấy cậu quá đáng yêu.
"Nhà chỉ có điều kiện thế này thôi." Hắn mặt không đổi sắc.
Hách Bách chê bai: "Tạm chấp nhận đi."
Niên Niên bắt đầu nắn nót viết tên. Thẩm Hoài liếc thấy mục tình trạng hôn nhân ghi là "độc thân", liền giật lại: "Sao lại ghi là độc thân? Tôi đứng lù lù đây mà anh không thấy à?"
Hách Bách nhướng mày: "Hai người đăng ký kết hôn rồi à?"
"Sắp rồi."
"Thế bao giờ có giấy thì quay lại đây sửa."
"Thế còn nghề nghiệp? Chẳng phải bảo cho Niên Niên làm cảnh sát trưởng sao?"
Hách Bách cười nửa miệng: "Cái đó tính sau, làm chứng minh thư trước đã. Mau ký đi."
Viết chữ "Lộ" mãi không xong, Niên Niên cáu kỉnh vứt bút: "Anh tưởng viết chữ dễ lắm à! Nhiều nét thế sao mà nhớ được!!"
Thẩm Hoài vội nhặt bút lên: "Bảo bối từ từ thôi, không vội."
Ký xong cái tên xiêu vẹo, Hách Bách đóng dấu cái bộp: "Xong, ba ngày nữa có thẻ. Quét mã trả phí vận chuyển đi."
Thẩm Hoài quét mã, hiện số tiền: 1888 tệ.
Hắn ngẩng đầu: "Cách nhau chưa đầy hai cây số mà anh lấy 1888 tệ?"
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
"Anh biết gì chứ? Chúng tôi là shipper mèo chuyên dụng, giá phải đắt hơn chứ."
Hách Bách cười tươi hơn khi tiền đã vào túi: "Giờ nói chuyện cảnh sát trưởng nhé. Chi đội chúng tôi định lập một đội cảnh vụ, nhưng kinh phí còn hơi thiếu..."
Hiểu rồi, là phải "mua" chức danh đây mà.
"Thế đội cảnh vụ làm gì?"
"Ờ thì... hiện tại là bảo vệ phân đội 2 chúng tôi. Công việc chưa có nhiều lắm."
Hách Bách quay sang hỏi Niên Niên: "Em hiểu chưa?"
Niên Niên nắm chặt tay: "Là bảo vệ cổng chứ gì!"
Thẩm Hoài chậm rãi đứng dậy, đi ra cửa khóa trái lại. Hách Bách sợ đến mức tròn mắt:
"Cậu... cậu định làm gì?"
"Yên tâm, tôi không nhúng tay đâu."
Thẩm Hoài tựa lưng vào cửa dặn Niên Niên: "Vừa phải thôi nhé bảo bối, đừng để anh ta chấn thương sọ não như con chó vàng lần trước."
Vài phút sau, một con mèo trắng nhảy cửa sổ chạy mất hút, vừa chạy vừa kêu "meo meo" (nghe không hiểu nhưng chắc chắn là chửi rất bậy). "Đồ tâm thần!!!! Bưu Bưu!! Hộ giá!!!!"
Hết chương 37.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu