MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 54: CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Niên Niên đang dỗi, thật sự rất khó dỗ. Cậu một tay đoạt lại "cục cơm nắm" bằng len, đôi mắt đỏ hoe. Để làm ra món quà này, tay cậu đã bị kim đâm không biết bao nhiêu lần, vậy mà anh lại dám chê nó là cơm nắm. À không, nó là một chú mèo nhỏ mới đúng.
Thẩm Hoài vừa nhìn thấy biểu cảm này của Niên Niên là biết mình đoán sai bét, trong lòng "hẫng" một cái, thầm kêu hỏng bét.
"Là anh nhìn nhầm, để anh nhìn kỹ lại nào."
"Anh đừng có nhìn nữa!" Niên Niên mắt rưng rưng, "Trong lòng anh căn bản là không có em."
"Trời đất chứng giám," Thẩm Hoài vội vàng dỗ dành, "Sao lại không có em được, rõ ràng trong đó toàn là hình bóng của em thôi."
Niên Niên bĩu môi: "Thế nếu ném em vào một đống mèo bò sữa, anh có liếc mắt một cái là nhận ra em ngay không?"
"Đương nhiên là được!" Thẩm Hoài hận không thể thề thốt, "Anh nhắm mắt lại cũng tìm thấy em."
"Đồ lừa đảo!" Niên Niên giơ con thú bông bằng len lên sát mặt: "Thế sao anh nhìn không ra đây là em?"
"..."
Thú thật, ngoài cái phối màu trắng đen ra thì chẳng có nét nào giống nhau cả. Thẩm Hoài đành cắn răng nói dối: "Giống lắm, bé cưng ơi, vừa nãy là anh đùa với em thôi mà."
Niên Niên hừ một tiếng: "Không thèm chấp anh nữa, em đi tìm Đức Đồ Chơi đây."
Mặt Thẩm Hoài sa sầm xuống ngay lập tức, anh túm chặt lấy tay em: "Đi tìm ai cơ?"
Niên Niên nhìn anh đầy vô tội: "Đừng có giận nha, em cũng đùa với anh thôi mà." Website TruyenLau.com
"..."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Mèo nhỏ đúng là luôn có năng lực khiến người ta tức đến nghẹn họng.
Cùng ngày hôm đó, trang cá nhân vốn luôn trống trơn của Thẩm Hoài bỗng đăng một trạng thái hiếm hoi.
H: Đáng yêu. [Hình ảnh] Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chưa đầy một tiếng, phần bình luận đã nhảy số liên tục, trong đó ba mẹ lúc nào cũng chiếm vị trí ưu tiên.
Mèo bò sữa độc nhất: [Hoa hồng]
Website TruyenLau.com Chiến mã cả đời: ?? Con trai, mắt mũi con kiểu gì thế, ba nhìn mãi không ra đây là cái giống gì.
H trả lời Chiến mã cả đời: Ba tiêu đời rồi.
Mèo bò sữa sữa chua trả lời Chiến mã cả đời: Ờ.
Chiến mã cả đời trả lời Mèo bò sữa sữa chua: Niên Niên bảo bối chơi vui không? Lâu rồi không về nhà, ba nhớ con lắm. [Hoa hồng]
Mèo bò sữa sữa chua trả lời Chiến mã cả đời: Ờ.
Từ hôm nay trở đi, "lạnh lùng" sẽ là màu sắc để cậu tự bảo vệ mình.
Ít lâu sau khi từ sân trượt tuyết về, Niên Niên chính thức được nghỉ Tết. Hách Bạch còn định bày vẽ làm một buổi tiệc tất niên cho công ty, nhưng ngặt nỗi ngân sách không cho phép nên đành thôi. Lương hằng ngày của cậu hầu như bị trừ sạch vì đi muộn về sớm, cộng thêm việc Thẩm Hoài thỉnh thoảng lại "tài trợ", tính ra cậu đi làm toàn bù lỗ.
May mà cuối năm, tổng bộ phát tiền thưởng, Niên Niên được chia hẳn 500 tệ (1.775.000 VNĐ). Cậu vốn không có khái niệm gì nhiều về tiền bạc, nhưng dù sao đây cũng là số tiền đầu tiên cậu tự tay kiếm được nên vui đến mức quýnh quáng cả lên, cứ lẩm bẩm tính chuyện mua quà cho bao nhiêu là người.
Mua cho anh này, cho ba mẹ này, cho Đại Quất này, rồi còn muốn gửi cho Hứa Minh Bạch một phần nữa. Lần trước đính hôn Cầu Cầu không đến được, em muốn mua cho nó ít thức ăn cho chó.
Tính đi tính lại, 500 tệ có vẻ hơi thiếu. Thẩm Hoài đứng bên cạnh nhìn cậu cầm bút hí hoáy tính toán trên giấy mà lòng ghen tuông sùng sục.
Hay lắm, hóa ra con mèo nhỏ này ngày nào cũng mở miệng nói "yêu anh nhất", vậy mà trong lòng lại chứa đầy người khác. Coi bộ trong lòng cậu, Thẩm Hoài này đến cái phòng đơn cũng chẳng được ở ké.
Anh nói giọng mỉa mai: "Tiếc là em chỉ được phát có 500 tệ thôi nhỉ, chứ phát 5000 (17.750.000 VNĐ) chắc em ra đứng đầu đường phát tiền cho thiên hạ luôn quá, gặp ai cũng cho cho bằng hết."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Mèo nhỏ ngẩng đầu nhìn anh, lấy bút gạch tên anh đi: "Vậy thì anh khỏi cần nữa."
Thẩm Hoài suýt chút nữa là không thở nổi. Anh hậm hực chỉ tay vào tờ giấy, nghiến răng nghiến lợi: "Viết lại tên anh vào, viết lên đầu tiên cho anh!"
500 tệ mua được quá ít đồ, cuối cùng Niên Niên quyết định ra siêu thị mua một đống nguyên liệu, định bụng về nấu một bữa thật ngon cho cả nhà. Còn phần Hứa Minh Bạch không ăn được thì em sẽ chụp ảnh gửi qua cho xem.
Vừa nghe tin cậu xuống bếp, mọi người đều như đang phải đối mặt với đại nạn. Thẩm Hoài khuyên can mấy lần không được, chỉ biết đứng bên cạnh canh chừng không dám rời mắt. Nhìn cậu cầm dao mà tim anh như treo ngược trên cành cây.
May mà cuối cùng cũng "hữu kinh vô hiểm", mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát mà không có thương tích nào.
Vất vả lắm cậu mới nấu xong bốn món một canh. Thực ra bốn món đó có thể gộp chung thành một vì món nào cũng đen thui như nhau, chẳng nhìn ra là cái gì. Chỉ có món canh là nhìn rõ nhất vì nó chỉ là rau luộc nước lã.
Niên Niên chụp ảnh mấy món mình nấu gửi cho Hứa Minh Bạch khoe khoang. Hứa Minh Bạch chỉ gian nan gửi lại hai chữ: [Còn sống].
Gì chứ! Đúng là đồ không có mắt thẩm mỹ.
Niên Niên hừ một tiếng, ném điện thoại sang một bên rồi nhìn mọi người: "Mọi người ăn đi ạ, đừng chờ em."
Thẩm Nhung run rẩy cầm đũa. Lâm Mân im lặng một lát cũng cầm đũa theo. Thẩm Nhung vội ngăn lại: "Bà xã, để anh ăn trước cho."
Lâm Mân lắc đầu: "Em biết hằng ngày anh vất vả rồi, lần này để em."
"Không! Bà xã!"
Niên Niên mặt không cảm xúc nhìn ba mẹ: "Mọi người cùng ăn đi ạ."
Đúng là một chú mèo bò sữa "tà ác".
Bên cạnh, Thẩm Hoài đã ăn hết nửa bát cơm, gật đầu khen ngợi: "Hương vị rất ổn, Niên Niên nhà mình đúng là có thiên bẩm."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Nhung tối sầm mặt mũi. Xong rồi, đúng là giai đoạn cuối của hội chứng "lụy tình".
Thế nhưng thật không ngờ, khi ông cắn răng ăn thử một miếng, hương vị hóa ra lại ổn hơn tưởng tượng nhiều. Chẳng qua do lửa hơi to nên hơi đắng một chút, nhưng chắc chắn là không có độc.
Niên Niên đắc ý vểnh cằm: "Em thật sự rất biết nấu ăn mà, sau này em sẽ thường xuyên nấu cho mọi người!"
Thẩm Nhung ho sặc sụa. Có lẽ đã đến lúc nên đặt tiệc nhà hàng dài dài.
Kỳ nghỉ của cậu chỉ xoay quanh việc ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn. Hoạt động duy nhất lại diễn ra vào ban đêm, khiến Niên Niên cứ cảm thấy mình béo lên trông thấy. Thẩm Hoài thì lúc nào cũng dỗ dành: "Làm gì có, ai bảo em béo chứ, heo nhỏ nhà mình chẳng béo tí nào."
??? Anh nghe xem anh nói thế có xuôi tai không?
Sắp đến Tết, gia đình Thẩm Ngô cũng dọn về nhà chính. Qua mấy tháng mà Thẩm Ngô vẫn chẳng tiến bộ chút nào, vừa gặp Niên Niên là cả hai lại như nước với lửa, cãi nhau chí mạng.
Lúc đó Niên Niên vừa ngủ dậy đi xuống lầu, Thẩm Hoài đi phía sau giúp cậu chỉnh lại bộ đồ ngủ xộc xệch.
Thẩm Ngô cười lạnh một tiếng: "Chà, giờ đến sinh hoạt cá nhân cũng không tự túc được cơ à?"
Niên Niên còn lạnh lùng hơn: "Hả, nghe nói thi cuối kỳ môn Vật lý của cậu vẫn chưa qua môn đúng không?"
Thẩm Ngô nổi đóa: "Cậu còn dám nói thế à!"
Niên Niên hừ một tiếng: "Cậu còn chẳng biết xấu hổ thì tôi có gì mà không dám nói."
"Cậu!!!" Thẩm Ngô siết chặt nắm đấm.
"Sao? Muốn đánh nhau à?" Niên Niên cũng giơ nắm đấm lên, "Cậu đoán xem cậu có đánh thắng được tôi không?"
Chưa bàn đến thắng bại, chỉ cần nhìn thấy Thẩm Hoài đang đứng lù lù sau lưng cậu, Thẩm Ngô đã vội vàng thu nắm đấm lại, quay mặt bỏ đi nhưng miệng vẫn cứng: "Đừng tưởng tôi sợ anh, chẳng qua Tết nhất tôi không muốn đánh nhau thôi."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài mỉm cười, bấu nhẹ sau gáy Niên Niên: "Được rồi, ngủ dậy có đói không? Đi ăn chút gì đi."
Hôm nay đúng lúc quản gia Triệu đang dẫn người làm trang hoàng biệt thự. Những năm trước vì thiếu gia mất tích nên Tết nào cũng ảm đạm, nhìn nhà người ta đoàn viên mà chạnh lòng. Giờ Thẩm Hoài đã trở về, tảng đá đè nặng trong lòng hai vợ chồng cuối cùng cũng biến mất. Lâm Mân dặn năm nay phải trang trí thật náo nhiệt, nên mới mời cả nhà Thẩm Ngô sang.
Thực ra bà đã quá coi thường năng lực của Niên Niên. Một mình chú mèo bò sữa này có thể quậy bằng một trăm người. Cả cái biệt thự này chẳng đủ chỗ cho cậu bận rộn. Quản gia Triệu đang dán hoa cửa sổ, em đã lon ton chạy tới: "Để con, con muốn dán."
Người làm leo thang treo đèn LED, cậu dán xong hoa cửa sổ lại lật đật chạy qua: "Để con treo, con muốn treo."
Cả người cậu cứ như một con quay nhỏ vậy.
Thẩm Hoài chỉ mới ra ngoài nghe điện thoại một lát, quay lại đã thấy Niên Niên đang leo lên thang, quản gia Triệu đứng dưới khuyên ngăn thế nào cậu cũng chẳng nghe. Đúng là ngày nào cậu cũng biết cách làm anh thót tim!
Thẩm Hoài tức đến mức thái dương giật liên hồi, nhưng không dám quát to vì sợ cậu giật mình ngã xuống, chỉ có thể lạnh mặt đứng dưới cùng quản gia đỡ thang.
Đợi mãi "tổ tông" này mới treo xong đèn lồng rồi bò xuống, Thẩm Hoài bước tới xách tai cậu lên: "Nghịch, em cứ giỏi nghịch đi. Không có ai treo hay sao mà phải đến lượt em? Hả?"
"Anh ơi, anh ơi!" Mèo nhỏ liên tục gọi anh, vất vả lắm mới cứu được cái tai ra, cậu vừa xoa tai đỏ bừng vừa dẩu môi: "Em giúp mọi người làm việc mà không tốt ạ?"
Thẩm Hoài cười lạnh: "Tốt, để anh tìm cho em cái giẻ lau, em đi lau sạch từ trên xuống dưới cái biệt thự này cho anh."
Niên Niên không vui, vừa quay đầu thấy Lâm Mân là chạy lại ngay: "Mẹ ơi, anh lại bắt nạt con, anh bắt con đi lau nhà."
Lâm Mân lập tức lườm Thẩm Hoài: "Tết nhất mà con còn dám bắt nạt Niên Niên thử xem?"
Mèo nhỏ đắc ý lè lưỡi với Thẩm Hoài: "Anh lại bắt nạt em thử xem?"
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
"Đừng thèm chấp nó." Lâm Mân ôm lấy mèo nhỏ, "Đi chơi mạt chược với mẹ, bảo bối là mèo chiêu tài, hôm nay hai mẹ con mình nhất định sẽ thắng đậm, thắng được bao nhiêu mẹ cho con hết."
"Vâng ạ, vâng ạ!"
Thẩm Hoài trơ mắt nhìn "mèo nhà mình" bị bắt cóc đi mất. Thậm chí đến bữa tối hai người vẫn chưa về. Gia đình Thẩm Ngô thì ra ngoài đi chơi, biệt thự chỉ còn lại hai cha con mặt mày ủ rũ đối diện với nhau. Thẩm Nhung tằng hắng: "Con hỏi xem khi nào Niên Niên về?"
Thẩm Hoài không thèm nhấc máy: "Ba tự hỏi mẹ đi chứ."
Thẩm Nhung lườm con: "Con lại muốn ba phải ngủ phòng khách đúng không?"
"Con cũng không muốn ngủ phòng khách đâu."
Thế là hai người lại rơi vào im lặng. Cuối cùng Thẩm Nhung không nhịn được, lấy hết can đảm gọi điện, vừa bắt máy đã cười nịnh nọt: "Bà xã, em có cần anh đi đón không..."
"Giục giục cái gì mà giục? Vận may của tôi đang không tốt là tại ông đấy!"
Cộp, điện thoại bị ngắt.
Mèo nhỏ ngồi cạnh mẹ, hai phút sau điện thoại cũng vang lên, không ngoài dự đoán là Thẩm Hoài. Lâm Mân ra hiệu cho cậu. Mèo nhỏ gật đầu cái rụp, bắt máy, chẳng đợi Thẩm Hoài kịp nói gì đã mắng phủ đầu: "Anh đáng ghét quá! Cứ giục giục cái gì? Vận may của mẹ không tốt là tại anh đấy!"
Nói xong, vì sợ bị anh mắng nên cậu vội vàng cúp máy.
Nhìn màn hình tối đen, mặt Thẩm Hoài xanh mét, anh nắm chặt điện thoại: "Mẹ dạy hư Niên Niên rồi."
Thẩm Nhung không vui: "Này này này, nói ai đấy, đừng có nói xấu bà xã của tôi nhá."
Thẩm Hoài chẳng buồn để tâm, vớ lấy áo khoác đi ra ngoài.
"Con đi đâu đấy?"
"Đi đón người."
"Con biết ở đâu không?"
Thẩm Hoài giơ điện thoại lên: "Con cài định vị cho em lâu rồi."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
"Trời ạ, con đúng là đồ biến thái." Thẩm Nhung hiếm khi thốt lên một câu chửi thề rồi vội đuổi theo, "Cho ba đi với."
"Giúp con giữ bí mật thì cho ba đi."
"Nhất trí, nhất trí."
Thế nhưng không ngờ, vừa đón được người là Thẩm Hoài "bán đứng" ba mình ngay lập tức. Lâm Mân hỏi sao hai người tìm được, Thẩm Hoài nhanh nhảu: "Ba nói cho con biết ạ."
Lâm Mân lườm Thẩm Nhung: "Ông còn dám cho người theo dõi tôi cơ à?"
Thẩm Nhung nghiến răng: "Tôi không biến thái đến mức đó."
"Thế sao ông biết?"
Thẩm Nhung quay sang lườm con trai, nhưng mặt Thẩm Hoài vẫn thản nhiên như không, chẳng có chút gì là có lỗi. Đúng là bị con trai chơi một vố đau! Đêm đó, Thẩm Nhung vinh dự được ngủ phòng khách một đêm.
Niên Niên ngủ thiếp đi ngay trên xe, Thẩm Hoài bế cậu lên lầu rồi lột sạch đồ nhét vào phòng tắm. Tắm được một nửa cậu mới mơ màng tỉnh lại, cứ thế rúc sâu vào lòng Thẩm Hoài. Anh vốn đang hừng hực lửa nóng trong người, bị cậu cọ quậy như vậy suýt thì không kiềm chế nổi, liền lên tiếng đe dọa: "Em còn cọ nữa là đêm nay khỏi ngủ đấy."
Niên Niên lập tức không dám cử động. Do dự một lát, cậu ngước lên: "Anh ơi, đêm nay em kiếm được nhiều tiền lắm."
Thẩm Hoài hừ lạnh, bắt đầu xoa xà phòng cho cậu: "Thế thì sao?"
Niên Niên thốt ra một câu kinh người: "Hay là em bao anh nha?" Cậu chỉ vào "chỗ đó" của anh, "Một ngàn tệ (3,5 triệu VNĐ) một ngày, mua cho nó 'mềm' xuống được không?"
"..."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài sững sờ hồi lâu không nói nên lời, rồi sau đó tức quá hóa cười. Được lắm, có chí khí đấy.
Anh xả thêm nước vào bồn tắm, rồi dứt khoát bước vào ép sát cậu. Bồn tắm rất rộng, đủ cho cả hai người. Thấy anh cũng vào theo, mèo nhỏ chợt hiểu chuyện gì sắp xảy ra, vội vàng bò ra ngoài nhưng bị Thẩm Hoài túm lấy cổ chân kéo ngược trở lại.
Anh vỗ nhẹ lên mông cậu, hừ lạnh: "Đưa tiền đây, anh hứa sẽ phục vụ em thật tốt."
Niên Niên mếu máo: "Em không cần dịch vụ này đâu, anh hiểu sai ý em rồi!"
Thẩm Hoài cười lạnh: "Cửa hàng này chỉ có loại dịch vụ này thôi, không được trả hàng."
Ngày hôm sau, mãi đến gần trưa Niên Niên mới bò dậy nổi. Hôm nay đã là mùng Một Tết, cậu lăn lộn một vòng trên giường, bỗng cảm thấy có vật gì đó cứng cứng dưới gối. Cậu lật gối lên, thấy bên dưới là một bao lì xì nhỏ căng phồng. Mở ra xem, bên trong rơi ra một chiếc túi bình an bằng vàng ròng.
Thẩm Hoài vừa lúc đẩy cửa bước vào, thấy vậy liền mỉm cười đi tới cầm lấy chiếc túi: "Cái này để đeo vào chân cho em."
Trên cổ chân Niên Niên có một sợi chỉ đỏ mà anh Thẩm Hoài đã cầu cho cậu từ đợt cậu bị bệnh. Lúc đó anh đã muốn mua một mặt dây chuyền vàng để đeo vào, vì nghe nói trẻ con mệnh yếu cần đeo vàng để "áp" lại, mà mèo nhỏ thì cũng vậy. Chỉ là lúc đó Thẩm Hoài không có tiền, đến đồ mạ vàng còn chẳng mua nổi, giờ cuối cùng anh cũng có thể bù đắp cho cậu.
Thẩm Hoài quỳ một gối xuống sàn, giúp cậu móc chiếc túi vàng vào sợi chỉ đỏ, rồi nắm lấy cổ chân cậu, khẽ đặt một nụ hôn lên đó.
"Năm mới, chúc Niên Niên nhà mình luôn khỏe mạnh và vui vẻ."
Mèo nhỏ vốn còn hơi giận vì chuyện tối qua, giờ thì tan biến sạch sẽ. Cậu vươn tay ra, nhõng nhẽo đòi anh bế đi đánh răng rửa mặt. Chẳng cần cậu nói, Thẩm Hoài cũng đã bế bổng cậu lên. Anh cúi xuống định hôn vào môi cậu, nhưng bị mèo nhỏ nhanh tay bịt miệng lại.
"Anh vừa mới hôn chân xong, hôi lắm."
Thẩm Hoài dỗ dành: "Chân của bé cưng là thơm nhất."
"Nhưng em hay dùng chân để lấp phân cho ba mà..."
"..." Thôi em im đi cho anh nhờ.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Giờ này mọi người đều đã dậy hết. Câu đối Xuân vẫn chưa dán vì mọi người cố ý đợi Niên Niên, "vương gia" không ra tay thì ai dám động vào. Thẩm Ngô bị ép làm bài tập ngày Tết nên mặt mày hầm hầm, vừa thấy Niên Niên giờ này mới dậy lại càng chướng mắt, nói giọng mỉa mai: "Chà, em đúng là số hưởng thật, ngủ được đến tận giờ này, đúng là không phải học hành gì có khác."
Niên Niên nghiêm túc gật đầu: "Tôi cũng thấy số mình hưởng thật, cậu mau học tiếp đi, không mẹ cậu lại đánh cho nở hoa bây giờ."
Thẩm Ngô: "..." Cảm giác như đấm một cú vào bông rồi bị bật ngược lại vậy. Tức chết đi được!
Đã thế, lại còn có kẻ bồi thêm. Thẩm Hoài đi ngang qua, liếc nhìn bài tập của Thẩm Ngô rồi thản nhiên: "Mấy câu này nhẩm miệng là ra kết quả mà?"
Niên Niên nhanh nhảu: "Em là giỏi tính nhẩm nhất đấy."
Thẩm Hoài xoa đầu cậu: "Đúng vậy, Niên Niên nhà mình là thông minh nhất."
Thẩm Ngô: "???" Hai người coi tôi là người dưng nước lã đấy à!
Niên Niên nghêu ngao hát, đắc ý đi ngang qua Thẩm Ngô để ra dán câu đối. Thẩm Hoài đương nhiên là đi cùng cậu. Anh phụ trách dán, cậu phụ trách chỉ đạo.
"Lệch rồi, lệch rồi, sang trái một tí... không đúng, sang phải cơ."
Vất vả mãi mới dán xong hai bên, còn chữ "Phúc" ở giữa là do đích thân Niên Niên dán. Cậu lấy tay vỗ bành bạch lên đó mấy cái thật mạnh.
Thẩm Hoài vừa buồn cười vừa xót: "Làm gì thế, vỗ mạnh thế không đau tay à?"
Niên Niên ngước lên cười với anh: "Làm thế này thì 'Phúc' mới không bị rơi mất."
Thẩm Hoài bật cười: "Mèo ngốc."
Vào trong nhà, Lâm Mân và Thẩm Nhung đều đang đợi, hai người tươi cười đưa bao lì xì cho cậu.
"Cảm ơn ba mẹ ạ!"
Cậu định quỳ xuống dập đầu theo tục cũ, làm Lâm Mân sợ hết hồn vội đỡ dậy: "Nhà mình không có lệ đó đâu con."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Niên Niên nghiêng đầu: "Nhưng em vẫn hay dập đầu với anh mà."
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Thẩm Hoài. Thẩm Hoài chỉ biết cười trừ. Mèo nhỏ này sao cứ thích đào hố cho anh nhảy vậy không biết.
Không chỉ nhận tiền của ba mẹ, cô chú, Niên Niên còn rút ra mấy tờ từ xấp tiền dày cộm của mình để đưa cho Thẩm Ngô. Thẩm Ngô ngẩn người: "Cậu làm gì thế?"
"Tiền mừng tuổi đó." Niên Niên ưỡn ngực, "Tôi là tiền bối của cậu mà."
Thẩm Ngô cảm thấy như bị sỉ nhục một cách danh chính ngôn thuận, nhưng vì mọi người đều ở đó nên cậu ta đành nghiến răng nhận lấy: "Cảm ơn anh Niên."
Niên Niên cười tít mắt: "Vì nhà mình không có lệ dập đầu nên tôi miễn cho cậu đấy."
Thẩm Ngô tức đến nổ mắt. Thẩm Hoài đứng cạnh nhìn mà thấy Thẩm Ngô xuất hiện cũng hay, ít nhất cũng giúp anh chia sẻ bớt "hỏa lực" từ mèo nhỏ.
Phòng bếp đã chuẩn bị nguyên liệu làm sủi cảo từ sớm. Người làm nhà họ Thẩm phần lớn đã được nghỉ Tết về quê, chỉ còn vài người cũ như dì Trần, chú Triệu ở lại. Niên Niên lấy cớ giúp đỡ để lẻn vào bếp.
Cậu cứ lẽo đẽo theo sau dì Trần, cái gì cũng muốn nhúng tay vào một chút. Em học làm sủi cảo nhưng nặn cái nào là méo mó cái đó, vừa đặt xuống là sụp ngay.Thẩm Hoài không biết vào từ lúc nào, thấy vậy liền bật cười. Mèo nhỏ rất sĩ diện, lập tức lườm anh: "Anh cười cái gì!"
"Vụng về quá, để anh dạy cho."
Thẩm Hoài rửa tay xong, đứng bên cạnh một tay cầm vỏ bánh, một tay lấy đũa múc nhân, chỉ cần nặn nhẹ một cái là ra một cái sủi cảo hình dáng hoàn hảo. Dì Trần đứng cạnh cười khen:
"Tay nghề đại thiếu gia khá quá."
Mèo nhỏ bĩu môi không vui, càu nhàu: "Gói đẹp thì đã sao, ăn vào bụng chẳng giống nhau hết à."
Thẩm Hoài dỗ dành: "Đơn giản mà, để anh chỉ cho."
Anh đứng phía sau bao bọc lấy cậu, cầm tay chỉ việc. Nhưng giờ anh mới biết tại sao cậu có thể đâm len thành ra hình thù kỳ dị như thế, đúng là lúc làm chẳng biết nặng nhẹ gì cả. Bảo cậu nặn nhẹ cái mép bánh thôi, thì cậu lại dùng sức bóp một cái làm nhân bánh phòi hết ra ngoài.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Cậu nhìn anh đầy vô tội. Thẩm Hoài mặt không cảm xúc đặt cái bánh nát bét đó sang một bên: "Cái này lát nữa em ăn nhé, dù sao vào bụng cũng như nhau cả mà."
Tự mình nói thì không sao, nhưng nghe Thẩm Hoài nói vậy cậu lập tức dỗi, quay người bỏ chạy ra ngoài, vừa đi vừa gào lên: "Mẹ ơi! Anh lại bắt nạt con..."
"Đúng là 'ông hoàng báo cáo' mà."
May mà Thẩm Hoài không quá đáng đến mức đó. Lúc ăn sủi cảo buổi tối, Niên Niên nhìn kỹ một lượt rồi thở phào nhẹ nhõm, không thấy cái bánh nát nào của mình cả.
Lâm Mân tươi cười: "Sủi cảo tối nay là do Niên Niên gói đấy, mọi người ăn nhiều vào nhé."
Mèo nhỏ chột dạ nhìn sang chỗ khác. Thẩm Hoài không vạch trần, còn gắp một cái vào bát cho cậu: "Ăn đi, 'đầu bếp' Niên."
Thẩm Nhung cảm thán: "Cuối cùng nhà mình cũng được đón một cái Tết đoàn viên đúng nghĩa."
Thẩm Hoài nhếch môi: "Sau này chúng ta sẽ luôn ở bên nhau."
Lâm Mân vội nói: "Phải rồi, Tết mà, chúng ta cùng cạn ly nào."
Thật trùng hợp, Thẩm Ngô ngồi ngay cạnh Niên Niên. Lúc cạn ly, Niên Niên thấy Thẩm Ngô nâng ly cao hơn mình một đoạn liền không vui, cũng nâng cao hơn. Kết quả cậu cao, Thẩm Ngô lại càng cao hơn. Hai người cứ như đang thi đấu, cuối cùng vươn dài cả cánh tay, nhưng Thẩm Ngô vốn cao hơn nên vẫn chiếm ưu thế, rồi cười khiêu khích: "Còn muốn so nữa không, đồ nấm lùn?"
Niên Niên tức nổ đom đóm mắt. Cậu đặt ly xuống, hằm hằm quay sang Thẩm Hoài: "Anh ơi, bế em lên!"
Thẩm Ngô biến sắc: "Này, không chơi gọi trợ giúp nhá."
Niên Niên chống nạnh: "Cậu cũng gọi đi."
Thẩm Ngô nghiến răng, biết gọi ai bây giờ?
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thế là lúc cả nhà nâng chén, Niên Niên được Thẩm Hoài một tay bế bổng lên. Cậu cười híp cả mắt vì cuối cùng cũng cao hơn Thẩm Ngô một đoạn dài.
Sau bữa tối, mọi người quây quần ở phòng khách. Hai người đàn ông vào thư phòng uống trà, còn Niên Niên không hiểu sao lại cãi nhau với Thẩm Ngô. Nói được hai câu là cậu lại quay sang hỏi Thẩm Hoài: "Anh thấy em nói đúng không?"
Mắt Thẩm Hoài nãy giờ chỉ dán chặt vào cậu, chẳng nghe hai người nói gì nhưng vẫn "Ừ" một tiếng: "Bé cưng nói gì cũng đúng."
Thẩm Ngô tức đến đau tim, thề không thèm nói chuyện với cặp đôi "độc ác" này nữa.
Lâm Mân bỗng nảy ra ý định chụp một tấm ảnh gia đình, gọi cả hai người đàn ông trong thư phòng ra.
"Chụp ở phòng khách ạ? Thế thì bình thường quá."
Thẩm Hoài đề nghị: "Ra ngoài cổng chính chụp đi ạ, dù sao câu đối Xuân cũng là do Niên Niên dán mà."
"Ý hay đó!"
Cả nhà cùng ra trước cổng biệt thự. Niên Niên đương nhiên đứng cạnh Thẩm Hoài, được anh ôm vai, cậu cứ thế rúc vào lòng anh, cười tươi đến mức không thấy mặt trời đâu.
Quản gia Triệu cầm máy ảnh chuẩn bị. Vào khoảnh khắc màn trập vang lên, tất cả mọi người cùng đồng thanh:
"Chúc mừng năm mới!"
Hết chương 54.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu