MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 18: MÈO NHỎ THẢ TIM

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Nhìn sắc mặt Chu Nhạc khó coi đến cực điểm, Lộ Hoài lại nhịn không được thấy hơi buồn cười. Trên đời này tìm đâu ra con mèo thông minh đến thế chứ.
Hắn xoa tóc mèo nhỏ, tùy ý mở miệng: "Đừng nói lung tung." Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn Chu Nhạc, nhạt giọng nói: "Cảm ơn, chúng tôi tự mang đồ ăn vặt rồi."
Chu Nhạc nghiến răng, chỉ đành hậm hực ngồi trở lại chỗ.
Lộ Hoài cúi đầu thắt dây an toàn cho Niên Niên, ghé sát tai cậu nói thầm: "Ngoan gớm nhỉ."
Lần đầu tiên được đi xa, Niên Niên hào hứng bám cửa sổ nhìn ra ngoài. Chỉ có điều sau khi lên cao tốc, cảnh vật hai bên lướt qua quá nhanh, chẳng nhìn rõ được gì, cậu liền bĩu môi ngồi lại chỗ, nghiêng người dựa dẫm vào Lộ Hoài.
Ngồi xe lâu như vậy, Lộ Hoài sợ cậu say xe nên một tay ôm lấy cậu, để cả người cậu dán chặt vào lòng mình, thấp giọng hỏi: "Buồn ngủ không? Buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi."
Niên Niên chớp chớp mắt: "Em muốn ăn táo."
Sáng sớm lúc ra cửa, Lộ Hoài đã mang theo mấy quả táo trong tủ lạnh, tiện tay cầm theo cả một con dao gọt hoa quả. Mèo nhỏ nhà hắn vốn kén ăn, ăn táo không ăn vỏ, ăn trứng không ăn lòng đỏ. Lộ Hoài từ khi nuôi mèo đến nay đã quen với việc ăn đồ thừa của cậu rồi.
Nhưng người không quen chính là Chu Nhạc ngồi phía trước. Qua gương chiếu hậu thấy cảnh này, mặt hắn ta tức đến tái xanh. Lộ Hoài đối với hắn ta chưa bao giờ có một câu tử tế, vậy mà quay sang lại hầu hạ cậu thiếu niên kia chu đáo đến thế.
Chu Nhạc thầm so sánh trong lòng. Gia thế mình tốt, học hành cũng giỏi, chỉ có vẻ ngoài là hơi kém Lộ Hoài một chút thôi. Tại sao Lộ Hoài chưa bao giờ để mắt đến hắn ta chứ?
Chuyến đi kéo dài khoảng bốn tiếng đồng hồ, Niên Niên ăn mất ba tiếng rưỡi. Đến cuối cùng, cậu vẫn mắt long lanh nhìn Lộ Hoài: "Anh ơi, em hơi muốn nôn, có thể ăn một cây kẹo mút để ép xuống không ạ?"
Lộ Hoài mỉm cười: "Em nhìn anh có giống kẹo mút không?"
"..."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Sau khi đến nơi, giáo viên dẫn đoàn bảo mọi người nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút, xe dừng trước cửa khách sạn.
"Hôm nay các em tự do hoạt động, sáng mai sẽ có một buổi phỏng vấn nhỏ, mọi người chuẩn bị trước nhé."
Lộ Hoài nhận thẻ phòng, một tay dắt mèo nhỏ, một tay kéo vali đi tìm phòng. Ngoại trừ giáo viên ở tầng riêng, ba học sinh bọn họ đều ở chung một tầng, Chu Nhạc ở ngay sát vách phòng Lộ Hoài.
Thấy Lộ Hoài định mở cửa vào phòng, Chu Nhạc vội vàng lên tiếng: "Lộ Hoài, chiều nay có muốn đi dạo chút không?" TruyenLau
"Không cần."
Lộ Hoài nhạt nhẽo để lại một câu rồi nắm tay Niên Niên đi thẳng vào trong, tay kia đóng sầm cửa lại.
Đây là một phòng giường đôi bình thường, diện tích không lớn lắm nhưng mèo nhỏ lại vô cùng hứng thú. Cậu đi loanh quanh một vòng như đang tuần tra lãnh địa, cuối cùng "uỵch" một cái ngã nhào xuống giường.
Lộ Hoài đi tới giúp cậu cởi giày, bóp bóp bắp chân cậu: "Ngồi xe lâu thế này, có mệt không?" Website TruyenLau.com
Niên Niên lắc đầu. Lộ Hoài xoay người mở vali, bên trong hai phần ba đều là đồ của mèo nhỏ: dép lê hình gấu, đồ ngủ, cốc nước, còn có cả chiếc chăn nhỏ cậu hay đắp.
"Thế có muốn thay bộ quần áo khác không, anh đưa em ra ngoài đi dạo."
Cậu lăn lộn một vòng trên giường, dang rộng hai tay: "Anh mặc cho em cơ."
Nhiệt độ ở thành phố S cao hơn một chút, Lộ Hoài chọn một bộ quần áo mỏng rồi xách tới thay cho cậu. Miệng thì mắng cậu lười nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn, ngay cả cúc áo cũng cài chỉnh tề cho người ta. Cuối cùng, sợ bên ngoài nắng, hắn còn đội thêm cho cậu một chiếc mũ.
Lộ Hoài nhìn chằm chằm người trước mặt hồi lâu, không nhịn được mà rút điện thoại ra chụp cho cậu hai tấm ảnh. Hắn thao tác quá nhanh, đến khi cất điện thoại đi Niên Niên mới phản ứng lại: "Anh đang chụp ảnh em đấy à?" TruyenLau
Trong điện thoại của Lộ Hoài có rất nhiều ảnh Niên Niên, lúc trước đối với một con mèo, hắn cứ thế dí sát mặt mà chụp. Nhưng chẳng hiểu sao khi đối diện với cậu dưới hình hài thiếu niên, Lộ Hoài bỗng thấy hơi ngượng ngùng. Dù sao chụp người và chụp mèo cũng không giống nhau.
Hắn khẽ ho một tiếng, lấp liếm nói: "Chụp bừa thôi."
Niên Niên không vui: "Sao anh lại chụp bừa được, góc độ vừa rồi làm mặt em to lắm đấy."
Lộ Hoài: "... Hả?"
Niên Niên sáp lại gần: "Không tin anh mở ra mà xem."
Trong album ảnh là hai tấm hình một thiếu niên ngẩng đầu nhìn lên, thần sắc còn mang chút ngơ ngác, đôi mắt tròn xoe, cằm rất thon, còn đôi môi thì... rất mềm.
Lộ Hoài vô thức dời ánh mắt từ bức ảnh sang gương mặt thật của mèo nhỏ. Không nhận ra sự bất thường của hắn, cậu chỉ vào màn hình: "Anh xem, anh chụp chẳng đẹp tí nào."
Lộ Hoài nhìn chằm chằm bờ môi cậu, nửa ngày mới mở lời: "Vậy phải làm sao?"
Niên Niên phấn khích: "Để em tạo dáng cho anh chụp."
Cậu sáp lại gần hơn, gần như dựa hẳn vào lòng Lộ Hoài. Cậu nâng tay hắn lên, bắt hắn lùi lại hai bước: "Góc này là đẹp nhất nè."
Lộ Hoài hoàn toàn không nghe thấy cậu nói gì, chỉ cảm nhận được một mùi hương ngọt ngào quen thuộc ập tới. Trước kia hắn rất thích vùi đầu vào bụng mèo nhỏ mà hít hà, cảm thấy Niên Niên nhà mình thơm ngào ngạt, dù trên mạng nói mùi hương trên người mèo thực chất là mùi cát vệ sinh. Nhưng Lộ Hoài không nghĩ vậy, cục cưng nhà hắn chính là rất thơm, một mùi sữa rất ngọt, đến cả đệm thịt dưới chân cũng thơm phức.
Nhưng hiện tại, mùi hương này nhẹ nhàng rơi vào lòng Lộ Hoài, lại gợi lên một ngọn lửa bứt rứt. Hắn nhắm mắt, cố gắng nhẫn nại lùi lại một bước.
Niên Niên tức đến tròn xoe mắt, kiên quyết kéo Lộ Hoài trở lại: "Đứng yên chỗ này!"
Hắn thầm nghĩ, cái miệng nhỏ này có thể đừng đứng gần như vậy được không, rốt cuộc con mèo này là vô tình hay cố ý đây.
Lộ Hoài nghiến răng: "Em ngồi ngay ngắn lại đi, không anh không chụp nữa đâu."
Mèo nhỏ nhanh chóng ngồi lại thật chỉnh tề, nghĩ nghĩ một chút rồi hướng về phía ống kính, dùng hai ngón tay chạm vào nhau.
Lộ Hoài nhíu mày: "Làm gì đấy?"
"Thả tim mà!" Cậu giục hắn: "Anh chụp mau đi."
Đầu óc Lộ Hoài mụ mị cả đi, theo bản năng nhấn nút chụp. Chụp xong, Niên Niên muốn lại gần xem nhưng hắn đã nhanh chóng cất điện thoại: "Đừng xem nữa, đi thôi, ra ngoài thôi không lát nữa trời tối."
Hắn chẳng nói chẳng rằng, túm cổ áo xách cậu ra khỏi cửa.
(Vui lòng đọc tại trang chính chủ Wattpad @sereindreaming để ủng hộ dịch giả)
Lần đầu đến thành phố S, cũng chẳng biết đi đâu nên hai người cứ lang thang trên phố. Đi ngang qua một tiệm kem, không chịu nổi sự nài nỉ của Niên Niên, hắn mua cho cậu một cây kem ốc quế.
Mèo nhỏ không nỡ ăn nhanh, cứ từng ngụm nhỏ mà liếm, mắt thì cảnh giác nhìn Lộ Hoài vì sợ hắn lại ngoạm mất một miếng như lần trước. Lộ Hoài đi bên cạnh, tay nắm chặt khăn giấy, thỉnh thoảng lại lau khóe miệng cho cậu. Mắt hắn cứ dán chặt vào cái lưỡi nhỏ hồng hồng đang liếm từng chút kem trắng muốt, trông thật quá chướng mắt.
Hắn trầm giọng: "Em ăn cho hẳn hoi vào, đừng có liếm qua liếm lại như thế."
Niên Niên: "???" Cậu quay lưng đi, không muốn thèm để ý đến Lộ Hoài nữa.
Lộ Hoài nhíu mày, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Vừa nãy em có ý gì hả?"
Niên Niên đang tập trung liếm cây kem thành hình tròn trịa, không ngẩng đầu lên hỏi lại: "Cái gì cơ anh?"
Lộ Hoài im lặng vài giây: "Thì cái lúc chụp ảnh ấy, em thả tim với anh, có ý gì hả?"
Cậu ngẩn ra: "Ai mà chẳng chụp thế ạ, em học tư thế trên mạng đấy, anh không biết sao?" Cậu dính chút kem bên khóe miệng: "Anh ngốc quá đi."
Lộ Hoài thấy mất mặt, vừa bực mình vừa cầm giấy lau miệng cho cậu, nói giọng cứng nhắc: "Không được làm tư thế này với người khác, nghe chưa?"
Mèo nhỏ ngoan ngoãn vâng lời.
Trong lúc hai người nói chuyện, họ vừa vặn đi đến trước cửa một trung tâm thương mại. Lộ Hoài muốn mua cho Niên Niên một chiếc áo khoác nên dắt cậu vào trong.
Ở phía đối diện bên kia đường, một chiếc xe hơi màu đen vừa dừng lại. Một người đàn ông mặc âu phục đen mở cửa xe, người bên trong vừa bước ra, đi chưa được vài bước đã bỗng dưng khựng lại, nhìn về phía cửa trung tâm thương mại đối diện.
"Thưa phu nhân, có chuyện gì vậy ạ?"
Người phụ nữ ngẩn ra một lát rồi lắc đầu thu lại ánh mắt: "Ông nhà thế nào rồi?"
"Bệnh viện nói không có gì đáng ngại nhưng cần tĩnh dưỡng thêm, chỉ sợ bên hội đồng quản trị..."
Nhà họ Thẩm gia đại nghiệp đại, một miếng mỡ béo bở tất nhiên sẽ thu hút nhiều kẻ dòm ngó. Thấy Thẩm tổng lâm bệnh, đủ loại yêu ma quỷ quái đều muốn tìm tới cửa. Chỉ tiếc là đứa con duy nhất của Thẩm tổng đã thất lạc từ nhiều năm trước, gia nghiệp to lớn này không biết rồi sẽ rơi vào tay ai.
HẾT CHƯƠNG 18
[Lời của tác giả]
Lộ Hoài nửa đêm 12 giờ bật dậy khỏi giường: Không phải chứ, em ấy có ý gì? Em ấy chủ động thả tim cho mình? Rốt cuộc con mèo này có ý gì đây??? (Vẻ mặt chú hề)
Niên Niên: Thả tim cho mọi người nè (thả tim) (lén lút).
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu