Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thời gian tiệc tối vẫn còn sớm, Niên Niên ăn cơm xong liền tự mình thu dọn cặp sách chuẩn bị đi học.
Thẩm Ngô đại kinh thất sắc: "Hôm nay anh cũng phải đi học sao?"
"Làm sao vậy?" Cậu hếch cằm lên, "Không biết là tôi rất chăm chỉ hiếu học à?"
"..." Sao mà cứ thích nói mát thế nhỉ.
Thẩm Hoài từ phía sau đi tới, đưa tay xoa nhẹ đầu cậu, cắt đứt đòn "ma pháp công kích" của chú mèo nhỏ.
"Đi thôi, anh đưa em đi."
Mấy ngày trước lớp nhiếp ảnh có bàn bạc tổ chức một buổi hoạt động tập thể, mọi người đều đặt may quần áo giống nhau, trông hơi giống kiểu đồng phục Tây Âu với áo vest nhỏ và nơ bướm. Niên Niên vốn dĩ đã có nét ưa nhìn, mặc vào trông chẳng khác nào một chàng hoàng tử nhỏ.
Thẩm Hoài không nhịn được, vừa ra khỏi cửa đã nắm lấy cậu hôn một cái.
Niên Niên lại có vẻ ủ rũ không vui. Thẩm Hoài mới lấy bằng lái xe được hai ngày, chú mèo nhỏ cứ do dự đứng ở cửa xe không dám lên.
"Anh ơi, hay là gọi tài xế đưa đi được không?"
Thẩm Hoài không cảm xúc nhìn cậu: "Hửm? Không tin anh à?"
Chú mèo nhỏ run rẩy mở cửa xe, hít sâu hai hơi, trưng ra vẻ mặt "quyết tử cho tổ quốc quyết sinh".
Thẩm Hoài trong lòng thấy buồn cười. Trên mặt chú mèo nhỏ hiện rõ mấy chữ: [Tới đây, đâm chết tôi đi!]
Hắn ngồi xuống, nghiêng người qua giúp cậu thắt dây an toàn, sẵn tiện "trộm" thêm một nụ hôn.
"Yên tâm đi bảo bối."
Nhưng chú mèo nhỏ rõ ràng không yên tâm chút nào. Cậu nắm chặt lấy dây an toàn trước ngực, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Chậm một chút, chậm một chút thôi."
Bên cạnh có hai chiếc xe đạp vừa mới vượt qua họ.
Thẩm Hoài: "..." Hay là em xuống xe đi bộ luôn đi.
Với tốc độ rùa bò đó, Niên Niên đã đi muộn một cách hết sức hiển nhiên. Dù vậy, lúc xuống xe cậu còn lo lắng dặn dò: "Anh ơi, lúc anh lái xe về nhất định phải chậm một chút đấy nhé."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài cạn lời. Không thể chậm hơn được nữa đâu.
"Tan học anh tới đón em."
Chú mèo nhỏ xua tay lia lịa: "Không không không, anh ơi, em tự về được."
À! Vẫn là không tin tay lái của hắn! Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Không được!" Thẩm Hoài lạnh lùng nói, "Bắt buộc phải đón."
Niên Niên héo rũ. Anh trai rất thích ép uổng mèo nhỏ mà!
Tiết học nhiếp ảnh diễn ra được một lúc thì thầy giáo giao bài tập: tự do đi chụp một bộ ảnh phong cảnh. TruyenLau
Nam sinh ngồi cạnh lập tức sáp lại hỏi Niên Niên có muốn cùng đi chùa Bình An không.
"Không cần đâu." Niên Niên vừa gặm bánh quy vừa nói, "Tớ đi cùng với anh trai rồi."
Cùng với "anh trai ăn chung một cây kem" của cậu.
Nam sinh khựng lại, nhịn không được hỏi: "Đó là anh trai ruột của cậu à? Tớ thấy hai người trông chẳng giống nhau gì cả."
Niên Niên chớp mắt: "Dĩ nhiên không phải rồi. Một thời gian nữa tớ sẽ đính hôn với anh ấy đấy."
"Khụ khụ khụ!"
Nam sinh suýt nữa phun cả ngụm nước ra ngoài: "Cậu... cậu... cậu..."
Một tin tức động trời như thế mà lại được thốt ra từ miệng Niên Niên một cách bình thản đến vậy. Nam sinh nghẹn nửa ngày không nói nên lời.
"Thế sao cậu còn gọi là anh trai." Cậu bạn hơi thẹn quá hóa giận: "Cậu phải gọi anh ấy là lão công chứ!"
Hửm??? Chú mèo nhỏ dựng đứng lỗ tai lên nghe.Cậu định hỏi tiếp thì điện thoại reo, là tài xế ở nhà gọi đến nói thiếu gia bận việc không đi được nên chú đến đón.
Thật tốt quá, lại sống thêm được một ngày rồi.
Chú mèo nhỏ vui sướng, không kịp nghĩ gì khác, vẫy tay chào cậu bạn rồi ôm cặp chạy xuống lầu.
Người đến đón là chú Ngô, chú cười hớn hở giải thích: "Hôm nay yến hội đông người, khách khứa đến sớm nên thiếu gia phải đi tiếp khách, bảo chú qua đón cháu."
"Tuyệt quá đi ạ!" Niên Niên cười hì hì, "Cháu thích nhất là được chú Ngô đón đấy!"
Chú mèo nhỏ dứt khoát ngồi vào ghế phụ, lời hay ý đẹp tuôn ra như mưa khiến chú Ngô sướng rơn, lôi cả nhiệt huyết đua xe thời trẻ ra để biểu diễn kỹ thuật suốt dọc đường.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Đến trang viên, chú mèo nhỏ mặt không cảm xúc xuống xe. Lần sau cậu nhất định sẽ đi bộ về.
Trang viên Thẩm gia vốn đã tráng lệ phồn hoa, hôm nay vì buổi tiệc mà càng được trang hoàng rực rỡ như một cung điện thủy tinh. Khách khứa qua lại, chén tạc chén thù.
"Thẩm thiếu gia, sau này trên thương trường mong ngài chiếu cố nhiều hơn."
"Ngài khách khí rồi."
Hôm nay không ít người đến là để xem náo nhiệt. Dù sao Thẩm thiếu gia cũng lưu lạc bên ngoài nhiều năm, không phải được nuôi dưỡng kiểu lá ngọc cành vàng từ nhỏ, ai biết được sẽ thành hạng người gì, liệu có gánh vác nổi gia nghiệp to lớn này không.
Tin đồn thất thiệt gì cũng có, thậm chí có kẻ còn nói Thẩm thiếu gia ở bên ngoài học hư, lần này về còn mang theo một "kẻ vướng chân vướng tay".
"Sao cơ? Có con rồi à?"
"Đâu có, là một nam sinh, nói là đưa về để kết hôn, chắc là nghe danh gia thế Thẩm gia nên mặt dày bám theo thôi."
Bề ngoài thì hòa bình nhưng bên dưới là những toan tính xấu xa. Chỉ là họ đã phải thất vọng rồi.
Vị Thẩm thiếu gia này không hề lúng túng hay có vẻ sa sút. Thái tử gia vẫn là Thái tử gia, gương mặt lạnh lùng tuấn tú, đôi mắt hồ ly hơi rũ trông có vẻ thiếu hứng thú. Ai đến mời rượu hắn cũng chỉ khẽ gật đầu, khí chất cao sang không giấu vào đâu được.
Thẩm Hoài đưa tay xem đồng hồ, khẽ nhíu mày. Niên Niên sao vẫn chưa về?
Cho đến khi buổi tiệc trôi qua được một nửa, từ bên ngoài bước vào một thiếu niên mặc bộ đồ trông như đồng phục học sinh, còn đeo cả cặp sách, trông hoàn toàn lạc quẻ với sảnh tiệc kim bích huy hoàng.
Nhưng Thẩm Hoài vốn đang lạnh lùng bỗng bước nhanh tới, thói quen đón lấy cặp sách của thiếu niên, thậm chí còn bế bổng người ta lên, đi đến bàn tiệc đứng đặt ngồi xuống, rồi đút từng miếng bánh kem cho thiếu niên ăn.
Một đám người nhìn mà muốn rớt cả tròng mắt.
Cái này trông chẳng giống "mặt dày bám theo Thẩm gia", mà rõ ràng là Thẩm thiếu gia đang bám lấy người ta không buông thì có.
"Đói bụng không?" Thẩm Hoài cầm miếng bánh dâu tây đút cho chú mèo nhỏ, một tay còn che phía dưới để hứng vụn bánh rơi ra.
Niên Niên nhớ lại một chút, hình như miệng mình nãy giờ chưa lúc nào rảnh cả. Cậu cắn một miếng bánh, mơ hồ nói: "Cũng hơi hơi đói ạ."
"Mẹ có chuẩn bị quần áo cho em rồi, lát nữa lên lầu thay nhé."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Ánh mắt xung quanh nhìn chằm chằm như muốn xuyên thấu, thiếu niên ăn được hai miếng liền không chịu nổi, cảm thấy không tự nhiên, nhịn không được nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hình như họ đều đang nhìn em."
"Đừng quan tâm bọn họ."
Thẩm Hoài luồn tay xuống dưới bàn che đậy, âm thầm nhéo mông thiếu niên một cái: "Hôm nay giấu đuôi kỹ chưa? Tai nữa, có lén mọc ra không đấy?"
!!!
Chú mèo nhỏ tức đến mức muốn cắn hắn.
Ngày nào mà chẳng phải anh trai mặt dày dỗ dành bắt cậu biến tai ra, hết liếm lại cắn, làm lông lá rối tung hết cả lên, báo hại cậu hôm sau phải dùng lược nhỏ chải mãi. Kết quả bây giờ còn dám đổ chày đổ cối!
Chú mèo nhỏ hùng hổ: "Giấu kỹ rồi, cả tháng này sẽ không cho anh xem đâu, anh đừng hòng nghịch đuôi của em nữa."
Lại trêu người ta phát hỏa rồi. Thẩm Hoài vội cúi đầu hôn lên má cậu, nhanh chóng dời sự chú ý: "Thẩm Ngô ở đằng kia kìa, lát nữa em thay đồ xong, anh đi cùng em qua dạy dỗ nó, cho nó biết tay mèo bò sữa lợi hại thế nào."
"Hắt xì!" Thẩm Ngô bỗng dưng hắt hơi một cái.
Tiểu Thẩm kỳ lạ nhìn cậu ta: "Sao thế, mặc ít quá à?"
Thẩm Ngô cũng thấy lạ: "Chắc vậy, tự dưng thấy lạnh sống lưng, thôi tôi đi mặc thêm áo đây."
Không ngờ lúc lên lầu lại đụng mặt Niên Niên. Thẩm Ngô mừng rỡ: "Năm ca, anh về rồi!"
Niên Niên nắm chặt tay, giơ giơ trước mặt cậu ta: "Thấy gì chưa?!"
Gì cơ? Năm ca đang làm trò đáng yêu với mình à?
Thẩm Ngô ngượng ngùng: "Thấy gì là thấy gì?"
"Nắm đấm to như cái bao cát này này!" Niên Niên lạnh lùng nói, "Loại như chú á, tôi đấm một phát là đo sàn một đứa."
Hả??? Thẩm Ngô còn chưa kịp phản ứng thì Niên Niên đã hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi thẳng.
Lâm Mân hôm nay cười đến mức đuôi mắt hằn thêm vài nếp nhăn, đặc biệt là sau khi Niên Niên thay đồ xong đi ra, bà liền kéo ngay cậu vào vòng vây của đám các dì, các cô.
"Ôi chu choa, trông đẹp quá đi mất."
"Cái mặt này mịn màng như đậu phụ ấy nhỉ."
"Trời ạ, trông cứ như người mẫu nhí vậy."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Chú mèo nhỏ bận tối mắt tối mũi, hết áp má với người này lại chụp ảnh với người kia. Lâm Mân cười không khép được miệng: "Đúng không, ngoan lắm, qua năm là đính hôn rồi."
Thẩm Hoài như một "hòn đá vọng thê" đứng từ xa chằm chằm nhìn vợ mình.
!! Đừng có véo mặt vợ tôi.
Bảo bối, sao em lại đi áp má với bà ấy?
Em gặp ai cũng nói lời ngọt ngào thế à?
Chú mèo nhỏ bận rộn như một con quay, cuối cùng Thẩm Hoài nhìn không nổi nữa, bước tới kéo người ra.
"Ngốc chết đi được, không biết nói là muốn đi tìm anh à?"
Chú mèo nhỏ lầm bầm: "Cũng chẳng muốn tìm anh đâu."
"..." Thẩm Hoài tức đến nghiến răng, "Đồ mèo mắt trắng bạc tình."
Niên Niên bỗng nhớ tới bài tập hôm nay, lập tức đổi sắc mặt, nịnh nọt túm vạt áo Thẩm Hoài: "Anh ơi, ngày mai anh đưa em đi chùa Bình An chụp ảnh nhé?"
Thẩm Hoài lạnh lùng: "Không có thời gian."
Niên Niên bĩu môi: "Cậu bạn ngồi cạnh muốn đi cùng nhưng em từ chối rồi, nếu anh không rảnh thì để em đi hỏi lại cậu ấy vậy."
Thẩm Hoài híp mắt, xách gáy chú mèo nhỏ, giọng trầm xuống: "Sao? Các người còn kết bạn liên lạc nữa à?"
Chú mèo nhỏ không nói gì, chỉ chớp chớp mắt nhìn hắn.
Thẩm Hoài nghiến răng: "Em xóa cậu ta đi thì anh đưa em đi."
"Làm gì có kết bạn đâu ạ."
"Anh trai ngốc chết đi được, lừa anh tí thôi."
"..." Thật là muốn đánh cho một trận.
Suốt buổi tiệc, chú mèo nhỏ nhận được nhiều sự chú ý hơn cả Thẩm Hoài. Lâm Mân và Thẩm Nhung cũng không hề kiêng dè, nói thẳng đây là người yêu của con trai, được cưng chiều như con út trong nhà, qua năm sẽ đính hôn.
Chú mèo nhỏ không biết uống rượu, nhưng lại bị Thẩm Hoài túm lấy không cho đi, thế là cứ nắm chặt tay hắn, đi đâu theo đó. Người ta đến mời rượu Thẩm Hoài, hắn chỉ nhấp môi một cái, còn cậu thì hay rồi, cứ một khách đến là cậu lại uống một ly nước chanh kèm theo, uống đến mức bụng tròn vo như quả bóng.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài vừa bực vừa buồn cười: "Em làm cái gì thế?"
Niên Niên thản nhiên: "Thì tiếp khách ạ."Cậu giơ ly chạm vào ly của Thẩm Hoài: "Em lại muốn đi 'ngoao' rồi!"
Hậu quả của việc uống quá nhiều là nửa đêm Thẩm Hoài bị mèo giẫm cho tỉnh ngủ. Niên Niên đêm nay biến thành mèo nhỏ để ngủ, gối đầu lên cánh tay Thẩm Hoài, cả người nhũn ra như một chiếc bánh mèo.
Có lẽ con người là một loài sinh vật kỳ lạ. Nghe quen tiếng "máy cày" của mèo nhỏ rồi, đôi khi nửa đêm không nghe thấy lại ngủ không yên. Sau này Thẩm Hoài còn lén ghi âm một đoạn để dành nghe trước khi ngủ.
Cái móng vuốt nhỏ không khách khí giẫm lên cằm hắn hai cái. Thẩm Hoài nhắm mắt, vớt mèo vào lòng: "Ngoan nào bảo bối."
Mèo nhỏ tiếp tục đá hắn. Lúc này Thẩm Hoài mới hoàn toàn tỉnh táo, với tay bật đèn ngủ, bế mèo ngồi dậy.
"Sao thế bảo bối?"
Mèo bò sữa "meo meo" hai tiếng, rồi một móng vuốt giẫm thẳng lên "chỗ ấy" dưới thân Thẩm Hoài.
"Tê ——" Thẩm Hoài tức giận nhéo tai mèo nhỏ, "Em cố ý đúng không?"
Hắn đoán được mèo nhỏ muốn đi vệ sinh, nhưng Niên Niên rõ ràng là cố tình hành hạ hắn. Rõ ràng cậu có thể biến thành người để đi, hoặc tự mình đi ra ngoài tìm chậu cát. Chú mèo bò sữa nghiêng cái đầu nhỏ nhìn hắn.
Thẩm Hoài cũng nảy sinh ý xấu. Một người một mèo, lòng trả thù đều rất mạnh.
Hắn không bế mèo sang phòng bên dùng chậu cát, mà đi thẳng vào nhà vệ sinh, xách mèo nhỏ nhắm thẳng vào bồn cầu, giọng lười biếng: "Tè đi bảo bối."
Mèo nhỏ nổi giận: "Meo meo! Meo meo meo!!" Đồ biến thái! Buông tôi ra!!
Thẩm Hoài cố ý nói: "Sao thế bảo bối, có cần anh huýt sáo xi cho em không?"
Khinh mèo quá đáng!
Mèo nhỏ muốn vùng vẫy thoát khỏi tay Thẩm Hoài, nhưng sức mèo làm sao chống lại sức người, chưa kể Thẩm Hoài còn không nặng không nhẹ đe dọa: "Em mà còn quậy nữa là anh buông tay cho em rơi thẳng xuống bồn cầu đấy."
Mèo nhỏ sợ tới mức cứng đờ người không dám động đậy.
Một người một mèo giằng co nửa phút, cuối cùng mèo nhỏ nhắm tịt mắt, tiếng nước chảy tí tách.
Ở riêng. Nhất định phải ở riêng với anh trai!
Thẩm Hoài bắt nạt mèo xong liền dùng khăn ướt lau cho cậu thật thơm tho, rồi bế lên giường ngủ tiếp.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Năm phút sau. Một nắm đấm to như bao cát giáng thẳng vào mặt Thẩm Hoài.
Tiệc tối hôm trước kết thúc muộn nên Lâm Mân và Thẩm Nhung đều dậy trễ. Lúc tỉnh dậy, trên bàn ăn chỉ có một mình chú mèo nhỏ, bàn ghế thì trống không.
Hửm?? Bếp hôm nay không nấu bữa sáng à?
Lâm Mân định hỏi thì thấy con trai mình đi ra, tay bưng đĩa thức ăn đặt xuống: "Em thích ăn há cảo tôm, sáng nay anh mới học bác Trần làm đấy. Còn có bánh bao nước gạch cua này, em nếm thử xem có thích không."
Niên Niên "hừ" một tiếng.
Thẩm Hoài thấy thế vội vàng quỳ một chân xuống bên cạnh, nhỏ giọng dỗ dành: "Anh sai rồi, tối nay anh viết bản cam đoan cho em, sau này không bao giờ bế mèo vào nhà vệ sinh nữa."
Chú mèo nhỏ lý lẽ hùng hồn: "Anh làm thế là xâm phạm quyền riêng tư của mèo!"
Thật không chịu nổi, đã bảo là không được để trẻ con đi học mà.
Thẩm Hoài ngoài mặt nghiêm túc, gật đầu lia lịa: "Là do đạo đức của anh quá thấp, anh sẽ kiểm điểm."
Lâm Mân nghe không rõ hai đứa nói gì, nhưng nhìn cái dáng vẻ khom lưng uốn gối dỗ dành người ta của con trai mình thì bà hiểu ngay, vội quay đầu đi vào trong. Đi chưa được mấy bước đã đụng phải Thẩm Nhung đang mò ra tìm đồ ăn, bà liền túm lấy ông kéo ngược lại.
"Vào ngủ thêm lúc nữa đi."
Thẩm Nhung ngẩn người: "Vợ ơi, anh đói, ăn xong rồi ngủ không được à?"
"Không được, ăn cái gì mà ăn, vào ngủ!"
"..."
Chú mèo nhỏ được Thẩm Hoài dỗ dành một hồi, cuối cùng mới đại phát từ bi tha thứ cho sai lầm của tên nhân loại ngu ngốc này.
Vì hôm nay có bài tập chụp ảnh nên lớp nhiếp ảnh được nghỉ một ngày. Niên Niên đang ăn cơm, Thẩm Hoài ngồi bên cạnh thu dọn đồ đạc. Hắn đã tra trước, chùa Bình An ở trên núi, chắc phải đi bộ một đoạn, đồ ăn thức uống đều phải mang theo đủ.
Ăn xong vẫn không thấy Lâm Mân họ ra, chú mèo nhỏ no căng bụng, ợ một cái: "Ba mẹ không ra ăn cơm ạ?"
"Chắc là họ không đói đâu." Thẩm Hoài thuận miệng nói, rồi đội một chiếc mũ lưỡi trai lên đầu Niên Niên, "Được rồi, xuất phát thôi."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên chưa từng đi leo núi nên tỏ ra cực kỳ hưng phấn, còn hào hứng hỏi Thẩm Hoài lát nữa có thể biến thành mèo để leo núi không.
Thẩm Hoài suy nghĩ một chút: "Được, anh mang theo túi, đựng sẵn quần áo của em, đến chùa thì tìm nhà vệ sinh biến lại thành người để thay."
Đang lái xe thì đi ngang qua một cửa hàng thú cưng, Thẩm Hoài dừng xe đi xuống, lát sau xách một cái túi đi ra. Trong nhà có cả đống quần áo mèo nhưng hôm nay không mang theo, Thẩm Hoài liền đi mua một chiếc mũ nhỏ cho mèo.
Niên Niên bới cái túi ra xem, là một chiếc mũ tai bèo màu vàng, bên trên có hai cái lỗ để cậu thò tai ra.
"Đẹp quá!" Cậu soi gương trên xe rồi đội thử lên đầu, chỉ tiếc giờ đang là người nên cái mũ trông bé xíu đậu trên đỉnh đầu.
Thẩm Hoài nhịn cười: "Ngồi yên đi, lát nữa hãy đội."
Hôm nay đúng lúc ngày nghỉ nên khách đến chùa Bình An rất đông. Trên đường núi thỉnh thoảng lại vang lên tiếng trầm trồ.
"Trời ơi đáng yêu quá."
"Cảm giác cái bụng nó cứ nảy nảy ấy!"
"Nó còn đội mũ nhỏ nữa kìa."
Niên Niên nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ suốt dọc đường, rất nhiều người vây quanh chụp ảnh, cái đuôi mèo bò sữa dựng cao, đắc ý vô cùng. Xem đi, mèo bò sữa chúng ta chính là lợi hại như thế đấy. Dẫn đầu xu hướng giới mèo luôn.
Thẩm Hoài nhìn cái bộ dạng đó của cậu cũng không nhịn được cười, cầm máy chụp thêm mấy tấm. Khi thấy một nam sinh định đưa tay sờ mèo, hắn liền nhanh tay lẹ mắt ngăn lại: "Chỉ được xem, không được sờ."
Đùa chắc, vợ của hắn mà ai cũng đòi sờ à?
Thấy người vây lại càng lúc càng đông, Thẩm Hoài vội khom lưng bế mèo lên.
"Được rồi, chúng ta phải đi thôi."
Mèo nhỏ vẫn không quên tựa đầu lên vai Thẩm Hoài, quay đầu lại "meo meo" chào. Chào các anh chị, cô chú, bác trai bác gái nhé.
Thẩm Hoài vừa bực vừa buồn cười vỗ mông mèo nhỏ một cái: "Sao mà em gặp ai cũng thân thiện thế hả?"
Mèo nhỏ lấy đuôi quật vào mặt hắn một cái.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài đi một đoạn, thấy vắng người hơn mới đặt mèo xuống. Kết quả mèo nhỏ lại không chịu đi nữa, cứ cắn ống quần Thẩm Hoài.
"Đừng có làm nũng." Thẩm Hoài không lay chuyển, "Đã nói là tự leo núi rồi, không bế."
Ai nói với anh thế. Mèo nhỏ dứt khoát ngồi phịch mông xuống đất.
Thẩm Hoài cười khổ: "Có bẩn không cơ chứ."
Hắn lại khom lưng cam chịu bế mèo lên: "Ban đêm thì đá anh, ban ngày lại bắt anh bế."
Mèo nhỏ lại đạp hắn thêm một phát!
Vừa đến cổng chùa Bình An, ở đó có một cây cổ thụ rất lớn, tán lá sum suê, bên dưới có rất nhiều người vây quanh thành mấy vòng. Niên Niên vốn mê xem náo nhiệt, định lao tới thì bị Thẩm Hoài giữ lại: "Có muốn đi thay đồ trước không?"
Đông người thế này, chú mèo nhỏ mà vào đó lại bị người ta sờ cho xem. Thẩm Hoài lòng riêng đầy rẫy, mặc kệ tiếng "meo meo meo" phản đối, hắn ấn đầu mèo nhỏ vào lòng mình rồi bước nhanh đi.
Chẳng bao lâu sau, từ khúc quanh đi ra hai thiếu niên.
Đi phía trước là một thiếu niên mắt tròn xoe, làn da trắng nõn, vẻ mặt có chút giận dỗi. Phía sau là một thanh niên có vẻ ngoài thanh lãnh, nhưng ánh mắt nhìn người phía trước lại đầy vẻ sủng ái, khóe môi hơi cong lên.
"Bảo bối, anh sợ bên trong đông quá, em vào đó sẽ bị ép thành bánh mèo mất."
Niên Niên vẫn còn giận lắm: "Lần sau không thèm đi với anh nữa!"
Thẩm Hoài nhíu mày, bước tới nắm chặt tay Niên Niên: "Không đi với anh thì đi với ai? Đi với cậu bạn cùng lớp nhiếp ảnh vừa nói vừa cười, cùng em ăn kem vị hoa quế, trông thì bình thường mà tuổi tác có vẻ đã lớn kia à?"
Một câu nói đầy rẫy từ ngữ miêu tả.
Niên Niên trợn tròn mắt: "Sao anh lại dùng nhiều tính từ thế hả!"
Thẩm Hoài cười lạnh: "Sự thật khách quan thôi."
Niên Niên định cãi lại thì bỗng nghe tiếng một cô gái thốt lên đầy kích động: "Nó đập tay với mình kìa!"
Gì cơ? Niên Niên lập tức quay đầu lại, bị thu hút sự chú ý.
Hai người chen vào đám đông, thấy dưới gốc cây có một con mèo tam thể đang đứng, một chân giơ lên nhiệt tình đập tay với mọi người. Rất nhiều người giơ tay chờ đến lượt, nhiều người khác thì cầm máy ảnh chụp lia lịa.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Hễ ai đập tay thành công với con mèo này là đều sướng rơn:
"Trời ơi nó đáng yêu quá."
"Nó xinh thật đấy."
"Đệm thịt mềm xỉu."
"A a a chết mất thôi."
Niên Niên sững sờ. Hot đến thế cơ à!!!Cậu cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, đệm thịt của cậu cũng mềm lắm chứ bộ!
Hành động nhỏ này lọt vào mắt Thẩm Hoài, hắn cười một tiếng, kéo tay chú mèo nhỏ đặt lên môi hôn một cái: "Anh thấy nó chẳng đẹp bằng bảo bối nhà mình, mèo bò sữa vẫn là xinh nhất."
Niên Niên dành cho hắn một ánh mắt khẳng định: "Anh đúng là fan cuồng của mèo bò sữa đấy."
"..." Lên mạng nhiều hại thật, chắc phải cài đặt chế độ bảo vệ thanh thiếu niên cho mèo nhỏ thôi.
Niên Niên lại gần hơn một chút là có thể nghe thấy tiếng con mèo tam thể kia đang nhiệt tình:
"Chào bùn! Bùn cũng chào! Không ai bị bỏ lại phía sau đâu ngao!" (Phát âm ngọng nghịu của mèo)
Chắc do ánh mắt của Niên Niên quá cháy bỏng nên con mèo tam thể kia nhìn về phía này, suy nghĩ một chút rồi chủ động vươn móng vuốt ra. Chỉ có điều do đông người chen lấn, hướng vươn ra của nó lại không phải Niên Niên, mà là Thẩm Hoài ở bên cạnh.
Niên Niên lập tức nổi đóa.
"Bộp" một tiếng, cậu vung tay vỗ qua một cái, suýt chút nữa thì đánh con mèo tam thể kia rơi xuống đất.
Mèo tam thể ngửi thấy mùi trên người cậu, liền "meo meo" hai tiếng: "Cậu cũng là mèo à?"
Niên Niên lạnh lùng chỉ vào cái móc khóa trên cặp sách, là một con mèo bò sữa bằng nỉ.
Mèo tam thể sững sờ, kinh hãi quay ngoắt đầu lại, dùng mông đối diện với Niên Niên.
Đồ tâm thần, không dây vào được.
Niên Niên hừ một tiếng. Biết tay cậu chưa. Cậu không muốn nhìn cái con mèo tam thể lẳng lơ đi thả thính khắp nơi này nữa, liền kéo tay Thẩm Hoài đi ra. Thẩm Hoài nhìn bộ dạng hung dữ của cậu thì nhịn không nổi cười: "Sao thế này?"
Chú mèo nhỏ hậm hực: "Anh phải biết giữ 'nam đức' đấy biết không? Không được tùy tiện sờ con mèo khác."
Thẩm Hoài kêu oan: "Anh vừa nãy còn chưa kịp đưa tay ra mà."
"Anh xem con mèo tam thể kia kìa, đập tay với bao nhiêu người, còn cho người ta sờ nữa. Em thì khác hẳn nhé, em chỉ cho anh sờ thôi. Em có phải là tốt nhất không? Bây giờ hiếm có con mèo nào như em lắm đấy nhé."
Thẩm Hoài nhíu mày: "Bảo bối, em đang KFC (thao túng tâm lý) anh đấy à?"
Chú mèo nhỏ chột dạ: "Làm gì có đâu ạ."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, định tìm một chỗ trống để chụp ảnh, kết quả đi chưa được mấy bước lại thấy thêm một con mèo tam thể nữa. Đây là hang ổ của mèo tam thể à?
Nhưng con này thì khác hẳn, trông nó béo hơn một chút, đang nằm lười biếng phơi nắng ngủ trên ghế đá.
Niên Niên chạy lon ton tới, thì thầm như ác ma: "Sao anh không nổi tiếng thế? Anh xem con mèo tam thể bên cạnh kia kìa, hot lắm đấy."
Con mèo tam thể béo hé mắt nhìn Niên Niên, sững người một lát: "Mèo bò sữa à?"
Chú mèo nhỏ ưỡn ngực: "Một con mèo bò sữa cực kỳ xinh đẹp đấy nhé."
Mèo tam thể béo nhìn cậu thêm mấy cái rồi mới trả lời: "Nó mới đến làm công nên còn nhiệt huyết. Tôi làm công ở đây gần một năm rồi, đã ngộ ra chân lý của đời mèo."
"Ăn no chờ chết mới là hạnh phúc nhất."
Nó vươn vai một cái, rồi chuyển chủ đề: "Này mèo bò sữa nhỏ, cậu biến thành người từ bao giờ thế? Tên bên cạnh kia là nô tài của cậu à?"
"Không phải đâu, anh ấy là người yêu của em đấy."
Mèo tam thể béo sững sờ: "Mèo cong à?"
Hết chương 32.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.