MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 7: NIÊN NIÊN LÀ CHÚ HEO NHỎ

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Buổi thi cuối cùng vừa kết thúc, Lộ Hoài nộp bài sớm nhất lớp để tranh thủ chạy về nhà. Vừa đẩy cửa ra, anh đã thấy mèo nhỏ đứng đợi sẵn từ bao giờ. Cậu chẳng nể nang gì, cả người mềm nhũn cứ thế dán chặt lấy anh mà nũng nịu gọi: "Anh ơi..."
"Đã bảo là đừng có đứng chờ ở cửa rồi mà." Lộ Hoài định giơ tay véo má cậu nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại, anh hỏi khẽ: "Đói chưa?"
Niên Niên lắc đầu nguầy nguậy: "Trưa em ăn no lắm rồi ạ."
Nói đoạn, mèo nhỏ sực nhớ ra điều gì đó, cậu lạch bạch chạy vào trong, xách cái túi rác đựng vỏ hộp cơm trưa ra khoe với Lộ Hoài. Cậu chỉ tay vào dòng chữ in trên hóa đơn, nheo mắt đọc chậm rãi từng chữ một: "Thịt... heo... xào... hương... cá."
Lộ Hoài lập tức khen ngợi: "Niên Niên giỏi quá, chữ khó thế này mà em cũng nhận ra được."
Mèo nhỏ ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy "tố cáo": "Nhưng mà em có thấy miếng cá nào trong đó đâu!"
Lộ Hoài khựng lại một nhịp, đành kiên nhẫn giải thích: "Rất nhiều món ăn là như vậy, cái tên không nhất thiết phải đại diện cho nguyên liệu bên trong. Giống như *bánh vợ ( bánh lão bà bính ) cũng đâu có bà vợ nào bên trong đâu."
Mèo nhỏ lập tức nghiêng đầu thắc mắc: "Vợ là gì ạ?"
Lộ Hoài nghẹn lời, anh lúng túng đáp: "Là... người có mối quan hệ rất thân mật."
Vừa nghe xong, Niên Niên liền dõng dạc tuyên bố: "Thế thì em muốn làm vợ anh!"
"Không được!"
Bị từ chối thẳng thừng, Niên Niên cảm thấy tổn thương vô cùng, đôi mắt rưng rưng nhìn Lộ Hoài đầy vẻ mong chờ. Anh đành cắn răng nói dối: "Trình độ văn hóa của em thấp quá, không làm vợ anh được đâu."
Mèo nhỏ đau lòng thật sự. Cậu chính là người thân thiết nhất với Lộ Hoài cơ mà! Trước đây hai đứa vẫn thường ngủ chung một tổ, đêm nào Lộ Hoài cũng hôn cậu, có khi còn âu yếm gặm tai và móng vuốt của cậu nữa.
Thấy mèo nhỏ sụt sịt mũi, ấm ức quay đầu chạy biến vào phòng, Lộ Hoài lập tức hối hận vô cùng. Hình như anh vừa lỡ tay chà đạp lên lòng tự trọng mỏng manh của cậu mất rồi.
Anh vội vàng đuổi theo, thấy Niên Niên đang ngồi ngay ngắn bên bàn học, đôi mắt đỏ hoe cố chấp viết từng chữ một mà lòng áy náy khôn nguôi: "Anh sai rồi, Niên Niên, ý anh không phải vậy. Chuyện làm vợ... đều nghe theo em hết, được không? Đừng khóc nữa."
Mèo nhỏ dẩu môi không thèm đáp lời. Lộ Hoài còn chưa kịp dỗ dành tiếp thì đôi mắt cậu bỗng sáng rực lên như vừa nảy ra tối kiến: "Em không có văn hóa, nhưng anh thì có mà! Vậy anh làm vợ em đi!"
"..."
Lộ Hoài suýt chút nữa thì tối sầm mặt mày, suýt thì ngất ngay tại chỗ. Nhưng nhìn đôi mắt còn đỏ ửng vì khóc kia, anh chỉ đành nghiến răng nghiến lợi mà đáp: "Được... nghe em hết." TruyenLau.com
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Dỗ dành xong xuôi, Lộ Hoài đi vào bếp nấu cơm. Niên Niên lúc này cũng chẳng buồn diễn cảnh "học tập" nữa, cậu ném bút cái "xoạch" xuống bàn rồi lẽo đẽo theo sau anh y hệt lúc còn là mèo.
Cậu ló đầu vào bếp, hồn nhiên hỏi: "Vợ ơi, tối nay mình ăn gì thế?"
TruyenLau.com Tay Lộ Hoài run lên bần bật, suýt chút nữa thì đánh rơi cả con dao phay xuống sàn. Anh đau khổ quay lại nhìn cậu: "Đừng gọi anh như thế, Niên Niên. Cứ gọi anh là 'anh' như cũ đi."
Mèo nhỏ nghiêng đầu ngơ ngác: "Tại sao ạ?"
Lộ Hoài không dám nói thật vì sợ cậu lại khóc nhè, đành nghiêm mặt bịa chuyện: "Tại em chưa học tới thôi. Trong văn ngôn cổ ấy, từ 'anh' cũng có nghĩa tương đương với từ 'vợ', gọi cái nào thì ý nghĩa cũng như nhau cả thôi."
Niên Niên vốn dĩ rất dính người. Lúc mới mang về, cậu chỉ bé bằng cái mũi giày, khiến Lộ Hoài mỗi khi đi lại trong nhà đều phải rón rén vì sợ dẫm phải cậu. Bây giờ hóa thành người rồi vẫn chứng nào tật nấy, Lộ Hoài vừa nấu xong, cậu liền tranh bưng thức ăn ra bàn, còn nhanh nhảu kéo sẵn ghế cho anh.
Đang định ngồi xuống dùng bữa thì tiếng chuông cửa chợt vang lên. Lộ Hoài nhíu mày ra mở cửa, Niên Niên cũng lon ton chạy theo sau. Cửa vừa hé mở, khuôn mặt hớn hở của Trần Phi đã lộ ra:
TruyenLau.com "Hế lô! Tao đến xem thần đồn..."
"RẦM!"
Cánh cửa đóng sầm ngay trước mũi Trần Phi. Cậu ta tức điên người, đập cửa rầm rầm: "Lộ Hoài!! Mày có ý gì hả?!"
Lộ Hoài hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, anh quay sang dặn dò Niên Niên: "Em còn nhớ anh Trần Phi không? Tuyệt đối không được để cậu ta biết em là mèo, nghe chưa? Cậu ta có nói gì thì em cứ mặc kệ, cứ tỏ ra lạnh lùng vào cho anh."
Mèo nhỏ hừ mạnh một tiếng, nắm chặt nắm đấm mèo, vẻ mặt đầy bất mãn: "Em không thèm quan tâm anh ta đâu! Anh ta xấu tính lắm, toàn bắt em phải nghe anh ta xì hơi thôi!"
Lộ Hoài: "..."
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Năm phút sau cửa mới mở lại, Trần Phi hùng hổ xông vào định tính sổ, nhưng rồi lập tức khựng lại khi nhìn thấy Niên Niên. Cậu ta ngẩn ngơ cả người: "Đệch... em trai mày đẹp trai đến mức này á? Không làm thần đồng thì đi làm minh tinh cũng đủ hốt bạc rồi đấy!"
Lộ Hoài chẳng buồn tiếp lời, chỉ lạnh nhạt nói: "Tự đi mà xới cơm đi."
Trần Phi vừa bưng bát vừa ngó nghiêng khắp nhà: "Ơ, thế con heo nhỏ Niên Niên đâu rồi?"
Mèo nhỏ vừa nghe thấy ba chữ "con heo nhỏ" liền "cạch" một tiếng, đặt mạnh đũa xuống bàn, đôi mắt sắc lẹm lườm Trần Phi cháy cả mặt.
Lộ Hoài nhàn nhạt đáp: "Gửi sang nhà bạn rồi."
"Vô lý, mày làm gì có bạn nào khác?" Trần Phi trợn mắt thắc mắc: "Hay là nó có chuyện gì rồi?"
Niên Niên rốt cuộc nhịn không nổi nữa, cậu đập bàn cái "bốp": "Anh đừng có mà nói lung tung!"
Trần Phi giật nảy mình, thấy Lộ Hoài cũng sầm mặt lại thì vội vàng chữa cháy: "Rồi rồi, tao nói bậy, tao xin lỗi được chưa." Trong lòng cậu ta thầm nghĩ: Cái quái gì vậy, thần đồng gì mà dữ như chằn lửa thế này?
Trên bàn lúc này có món cánh gà chiên Coca thơm lừng. Trần Phi vừa định đưa đũa gắp một miếng thì Niên Niên đã nhanh như chớp "hớt" tay trên, gắp ngay miếng đó bỏ vào bát của Lộ Hoài.
Trần Phi tức tối chuyển sang gắp miếng khác, nhưng lại bị Niên Niên chặn đứng giữa đường, tiếp tục gắp miếng ngon nhất cho Lộ Hoài. Thấy mèo nhỏ cứ mải mê "tiếp tế" cho mình, Lộ Hoài khẽ đẩy bát cơm sang phía cậu, dịu dàng dỗ dành: "Ngoan, em ăn đi."
Trần Phi xem cảnh đó mà há hốc cả mồm. Đây là lần đầu tiên cậu ta thấy một Lộ Hoài vốn dĩ lạnh lùng lại có thể dịu dàng đến mức khiến người ta phải rùng mình như thế. Cậu ta chống cằm, tò mò hỏi: "Này em trai, bộ các thiên tài thần đồng đều có bản năng bài trừ 'học tra' như anh à?"
Học tra?
Niên Niên vừa nghe thấy chữ "tra" liền nhớ ngay tới món tóp mỡ thơm giòn mà Lộ Hoài từng làm cho mình. Cậu thầm nghĩ món đó cũng ngon lắm mà, sao anh ta lại nói với vẻ chê bai như vậy nhỉ? Đúng là kẻ không biết thưởng thức!
Tuy nhiên, nhớ tới lời dặn phải giữ kẽ của anh, cậu chỉ đành hừ một tiếng thật kiêu ngạo rồi quay mặt đi chỗ khác, không thèm liếc nhìn Trần Phi lấy một cái.
Lộ Hoài thản nhiên bồi thêm một câu: "Thần đồng thường có tính khí thất thường, tính cách lạnh lùng, lại cực kỳ không thích nói chuyện."
Trần Phi gật gù ra vẻ đắc ý: "Hiểu, tao hiểu mà, mấy thiên tài trên phim cũng toàn thế cả."
Cậu ta lại tò mò quay sang hỏi tiếp: "Thế em trai đã học đến chương trình đại học chưa? Kiến thức tầm đó chắc là khó lắm đúng không?"
Niên Niên cắn một miếng cánh gà Coca thơm phức, trong đầu chợt hiện lên cái bảng cửu chương mà cậu học mãi vẫn không thuộc nổi. Cậu vô cùng cảm thán, thành thật gật đầu cái rụp: "Khó như lên trời vậy!"
HẾT CHƯƠNG 7
Trần Phi: Tưởng thần đồng nghiên cứu tên lửa, hóa ra đang vật lộn với 2x2=4.
Đừng quên nhấn Vote và Follow mình tại Wattpad @sereindreaming nhé!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu