Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
[*Đây là cách chơi chữ từ câu nói nổi tiếng trong văn học Trung Hoa: "Trời không sinh Trọng Ni (Khổng Tử), vạn cổ như đêm dài".
Ý nói nếu không có bậc thánh nhân ra đời thì nhân loại sẽ mãi chìm trong bóng tối. Ở đây, Niên Niên tự ví giống loài Mèo Bò Sữa của mình cũng "vĩ đại" như thế, cho rằng nếu thiếu các em ấy thì thế giới này sẽ chẳng còn gì thú vị nữa.]
Bước ra khỏi văn phòng, Thẩm Nhung vẫn còn có chút ngơ ngác. Ông cảm thấy Niên Niên lại giận mình rồi, nhưng rõ ràng ông đã thể hiện rất tốt cơ mà? Chẳng lẽ là do lời khen chưa đủ chân thành sao?
Trong phòng, Thẩm Hoài không nhịn được bật cười, đi tới dỗ dành chú "mèo lợn" đang xù lông: "Ai bảo bảo bối nhà mình béo chứ, chúng ta chỉ là hơi tròn trịa một chút thôi mà."
Niên Niên giận dữ trừng mắt: "Anh! Còn! Nói!"
Thẩm Hoài bế cậu đặt lên đùi, hôn chụt một cái lên má: "Mèo nhỏ phải bụ bẫm mới đẹp."
Thực ra khi ở hình người, Niên Niên mảnh khảnh lắm, cánh tay và eo đều nhỏ xíu, cằm nhọn hoắt, chỉ có cái mông nhỏ là còn chút thịt mềm mại.
Niên Niên nghiêm túc đẩy anh ra: "Anh đừng hòng lừa em, em bây giờ thông minh lắm rồi!"
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Cả ngày ở công ty, trong khi Thẩm Hoài làm quen với nghiệp vụ thì Niên Niên nằm ườn trên sô pha nghiên cứu cách giảm cân. Cậu gõ vào khung tìm kiếm:
【 Mèo nhỏ quá béo phải làm sao 】 -> Không đúng, xóa đi. 【 Mèo bò sữa tròn vo có bình thường không? 】
Kết quả, vừa gõ chữ "Mèo bò sữa", một dòng gợi ý hiện lên: "Mèo bò sữa đều là lũ tâm thần!"
Niên Niên: (O_O)
Thật là nói càn! Cậu tức đến tròn mắt, đôi tay nhỏ bé điên cuồng gõ chữ phản bác:
【 Mèo bò sữa rất ngoan. 】
【 Mèo bò sữa biết đọc bảng cửu chương. 】
【 Mèo bò sữa biết dùng robot hút bụi. 】
Website TruyenLau.com
Phía dưới có bình luận: 【 Nhìn đi, lại thêm một con sen nuôi mèo bò sữa phát điên rồi. 】
Niên Niên suýt thì quăng luôn điện thoại. Thiên hạ không sinh ra mèo bò sữa cậu đây, thì giới mèo vạn cổ như đêm dài!
Đang mải xem báo cáo, Thẩm Hoài bỗng nghe tiếng "rôm rốp". Ngẩng đầu lên, anh thấy Niên Niên đang ôm hộp bánh quy, mặt lạnh tanh, cứ một ngụm một cái như muốn ăn cho bõ tức. Anh nhìn mà kinh hồn bạt vía nhưng không dám can, sợ lửa giận lây sang mình thì tối nay khỏi được hôn.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Mười phút sau, hộp bánh trống không bị đặt mạnh lên bàn. Niên Niên nhìn anh vài giây rồi... "ợ" một cái rõ to. Website TruyenLau.com
"Anh trai, em quyết định từ hôm nay sẽ giảm béo. Em sẽ không để người ta khinh thường chúng em."
"Chúng... em?"
Niên Niên ánh mắt kiên định: "Gia tộc mèo bò sữa chúng em!"
Thẩm Hoài nhịn cười đến nội thương, đi tới thu dọn vỏ hộp: "Thật sao? Vậy tối nay anh bảo Trần bà bà khỏi làm cơm cho em nhé."
Website TruyenLau.com
"Thế không được!" Niên Niên vội vàng, "Vẫn phải ăn một chút chứ, đói hỏng người thì sao."
Buổi tối, Lâm Mân thấy Niên Niên không đụng đũa mấy thì lo lắng: "Bảo bối mệt sao con?" Rồi quay sang trừng mắt với chồng: "Ông trông con kiểu gì đấy?"
Thẩm Nhung oan ức: "Tôi có làm gì đâu, còn mua cả trà sữa cho con mà!" Ông nháy mắt ra hiệu với Niên Niên, nhưng cậu vẫn ghi thù chuyện bị gọi là "lợn béo" nên lờ tịt đi.
"Mẹ, con đang cai tinh bột ạ." Niên Niên u buồn đáp.
Lâm Mân hoảng hốt: "Sao lại giảm béo? Con không béo tí nào cả! Hay là Thẩm Hoài nói gì con?"
Niên Niên nhỏ giọng: "Ba nói ạ."
Một cái "nồi" to đùng rơi thẳng xuống đầu Thẩm Nhung. Lâm Mân lập tức giẫm mạnh lên chân chồng, rít qua kẽ răng: "Ông đừng có quá đáng, cẩn thận Niên Niên không thèm nhìn mặt ông nữa đâu."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài không tham gia "nội chiến", anh lột một bát tôm nhỏ đặt trước mặt Niên Niên: "Ăn cái này không béo đâu."
Niên Niên ăn vèo cái hết sạch, mắt sáng rực: "Anh ơi, còn cái gì ăn không béo nữa không?"
Thế là "chiến dịch giảm béo" kết thúc bằng việc Niên Niên ăn thêm nửa bát thịt cá, nửa đĩa sườn bò hầm và hai bát rau xanh.
Đêm đó, Thẩm Hoài lại mượn cớ tắm cho "mèo" để làm mấy chuyện quá trớn. Đang hôn hít nồng nhiệt, Niên Niên bỗng ngửi ngửi cổ anh: "Anh ơi, trên người anh có mùi."
Thẩm Hoài khàn giọng: "Mùi gì?" (Anh tưởng là mùi sữa tắm).
"Mùi giống bát mì trứng cà chua anh hay nấu cho em ấy, trứng lòng đào, mì chín chín phần, có thêm mấy cọng cải thìa xanh mướt..."
Thẩm Hoài im lặng. Thôi xong, hóa ra là đói bụng. Anh thở dài, quấn khăn tắm cho cậu rồi dắt xuống bếp nấu mì. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, anh nhìn chú mèo nhỏ ăn ngon lành mà lòng đầy dịu dàng.
Vài ngày sau, Thẩm Nhung mua cho Niên Niên một chiếc máy ảnh trị giá bảy chữ số. Lâm Mân gợi ý cậu đi học một lớp nhiếp ảnh. Dù không muốn xa "mèo", nhưng Thẩm Hoài vẫn ủng hộ vì muốn Niên Niên được tự do làm điều mình thích.
Ngày đầu đi học, cả nhà nháo nhào. Trần bà bà đóng gói bánh tart trứng, Thẩm Hoài chuẩn bị bình nước, khăn ướt, Lâm Mân chọn quần áo, Thẩm Nhung thì đòi đưa đi. Cuối cùng cả nhà cùng xuất phát.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Trong lớp, Niên Niên - chàng trai mặc áo sơ mi xanh trẻ trung như học sinh tiểu học - khiến mọi người ngỡ ngàng khi lôi từ cặp ra bình nước hình gấu và đĩa bánh quy nhỏ như đi dã ngoại. Cậu thân thiện chia bánh tart cho bạn học bên cạnh.
Lúc tan học, Niên Niên đứng dưới gốc cây ăn kem quế hoa với cậu bạn nam cùng lớp. Thẩm Hoài lái xe tới, thấy cảnh đó thì ánh mắt tối sầm lại. Anh đi tới, thản nhiên cầm lấy que kem Niên Niên đang ăn dở, cắn một ngụm rồi nhìn cậu bạn kia: "Xin lỗi, trông cậu có vẻ lớn tuổi hơn tôi đấy, đừng gọi là 'anh' nữa."
Trên xe về nhà, Thẩm Hoài im lặng một cách đáng sợ. Niên Niên không biết gì, còn khoe: "Anh ơi, bạn ấy bảo ở chùa Bình An có con mèo tam thể nổi tiếng lắm, hôm nào mình đi xem nhé?"
"Nói chuyện với nhau nhiều thế cơ à? Chắc chẳng học hành gì đâu nhỉ." Thẩm Hoài cười nhạt, sự ghen tuông dồn nén đến tận đêm khuya.
Vào phòng, anh bế xốc cậu lên, cắn nhẹ vào vành tai nhạy cảm khiến Niên Niên run rẩy: "Bảo bối không ngoan."
"Anh... em làm sao cơ?"
Thẩm Hoài ép cậu vào tường, ngón tay miết mạnh lên đôi môi còn vương mùi kem: "Ở bên ngoài thích liếm kem lắm đúng không? Vậy giờ liếm cho tốt vào, kẻo lát nữa lại đau."
Hết chương 30.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.