Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Hoài bị bệnh nên nghỉ ngơi tại nhà ba ngày, năm nào anh cũng xin nghỉ ba ngày với lý do rất đường hoàng với Hách Bạch là: ở nhà chăm sóc người yêu đang ốm.
Thực chất lúc gửi tin nhắn đó, Niên Niên đang ở trong phòng giải trí chơi Lego, đĩa trái cây bên cạnh là do Thẩm Hoài rửa sạch cắt sẵn mang vào, cửa phòng mở toang, còn có thể ngửi thấy mùi thơm ngọt thoang thoảng.
Đó là Thẩm Hoài đang nướng bánh quy cho cậu.
Bất quá Niên Niên vốn không có tính kiên nhẫn, ngồi ghép được nửa tiếng là dứt khoát biến lại thành mèo bò sữa, "bốp" một móng vuốt hất bay phần Lego vừa mới ráp xong. Thẩm Hoài bưng khay bánh bước vào vừa vặn chứng kiến cảnh tượng này.
Anh lặng im. Nhìn thế này, Niên Niên tám phần là có khuynh hướng bạo lực gia đình rồi.
Mèo nhỏ bò sữa ngửi thấy mùi thơm là lon ton chạy lại, cắn ống quần Thẩm Hoài giục anh mau đặt khay xuống.
"Chậm chút nào, nóng đấy."
Thẩm Hoài đặt khay xuống rồi cũng ngồi bệt dưới đất, cầm một miếng bánh quy bẻ vụn đặt vào lòng bàn tay để đút cho mèo nhỏ. Thật ra anh hoàn toàn có thể đưa nguyên miếng cho cậu, nhưng anh cứ thích đút kiểu này. Bởi vì khi mèo nhỏ cúi đầu ăn bánh, cậu sẽ vô tình liếm vào lòng bàn tay anh.
Hơi thở của mèo nhỏ ấm áp, đầu lưỡi nhỏ liếm lên vừa ướt vừa nhột làm lòng bàn tay Thẩm Hoài ngứa ngáy. Cuối cùng anh còn "vừa ăn cướp vừa la làng", cố ý đưa lòng bàn tay bị liếm cho cậu xem: "Nhìn xem, làm bẩn hết tay anh rồi này."
Mèo nhỏ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh. Thẩm Hoài ghé sát lại một chút: "Liếm lại đi, liếm cho sạch vào."
Niên Niên nghiêng cái đầu nhỏ, kêu "meo meo" một tiếng, Thẩm Hoài vội vàng cúi đầu thò mặt lại gần. Kết quả giây tiếp theo, mèo nhỏ bỗng giơ chân, tặng cho Thẩm Hoài một cú tát thẳng vào mặt. Cậu chẳng thèm nể tình, tát đến mức trên mặt Thẩm Hoài hiện rõ một dấu chân đỏ chót.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài bị đánh đến ngẩn người, rồi một tay ôm mặt, bỗng nhiên bật cười vui vẻ.
Anh trai điên rồi.
Mèo nhỏ chẳng thèm để ý đến anh nữa, ngậm một miếng bánh quy trong khay rồi quay đầu bỏ đi. Thẩm Hoài vội vàng đuổi theo: "Bảo bảo, để anh đút cho em mà."
Khi kỳ thi cuối kỳ của Thẩm Hoài kết thúc cũng là lúc trận tuyết đầu mùa rơi xuống.
Niên Niên buổi sáng còn đang ngủ say sưa, trong phòng ấm nên cậu chỉ mặc áo cộc quần đùi, thậm chí vì tối qua có "vận động" nên cái quần đùi chẳng biết đã bay đi đâu mất tăm. Cậu trở mình, kẹp chăn dưới thân, lộ ra đôi chân trắng phát sáng, chỉ là trên đó đầy rẫy những dấu răng "ác liệt", nhất là ở phần đùi trong.
Thẩm Hoài ngủ dậy thấy bên ngoài tuyết rơi, việc đầu tiên là quay lại "đào" mèo nhỏ lên. Niên Niên dạo này bị chiều hư nên tính gắt ngủ rất lớn, vừa bị đánh thức đã cáu kỉnh đá vào chân Thẩm Hoài, ngược lại bị anh tóm chặt cổ chân rồi cúi đầu hôn lên gan bàn chân một cái.
Mèo nhỏ tỉnh ngủ hẳn, trợn tròn mắt: "Anh ơi, anh mất vệ sinh quá!"
Website TruyenLau.com
"Sao thế?" Thẩm Hoài cố ý cúi đầu hôn thêm cái nữa: "Thơm mà, tối qua chẳng phải đã rửa sạch mấy bận rồi sao."
Còn không biết xấu hổ mà nói? Tại sao phải rửa mấy bận chẳng lẽ anh không biết?
Niên Niên tức giận rút chân về: "Miệng anh bẩn rồi, từ nay đừng có hôn em nữa."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Hoài tét vào mông cậu một cái: "Đến bản thân mình mà cũng ghét bỏ à, dậy xem bên ngoài kìa, tuyết rơi rồi."
Trước đó cả tuần, mèo nhỏ ngày nào cũng xem dự báo thời tiết, lẩm bẩm tám trăm lần sao mãi chưa có tuyết. Hôm nay cuối cùng cũng rơi rồi. Vừa nghe Thẩm Hoài nói, cậu lập tức tỉnh táo, chạy huỳnh huỵch ra ngoài. Thẩm Hoài phía sau nhíu mày: "Xỏ dép vào!"
Anh chặn cậu lại ngay trước khi cậu kịp ra sân sau, nhấc bổng eo bế lên sofa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đầu óc để đâu hả, định để chân trần chạy ra ngoài à?" Thẩm Hoài vừa mắng vừa đi tất cho cậu, "Đông lạnh phát ốm là anh gọi bác sĩ đến tiêm cho một mũi vào mông đấy."
Mèo nhỏ chớp mắt: "Tiêm mông là cái gì? Có ngon như thịt gà không?"
Thẩm Hoài ác độc đáp: "Là đâm kim vào mông ấy."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Niên Niên hoảng sợ. Cậu không hiểu tại sao con người lại "đam mê" cái mông của cậu thế, hết đánh lại đến tiêm.
"Thế em không tiêm đâu. Làm ơn đi, em ghét tiêm nhất."
Thẩm Hoài cố ý hỏi: "Thế cháo gà sáng nay anh nấu, em không ăn à?"
Niên Niên thích nhất là cháo gà anh nấu, Thẩm Hoài nấu rất nhừ, ngoài thịt gà xé còn có sò khô cực kỳ tươi ngọt, mỗi lần mèo nhỏ phải làm hai bát mới bõ. Cậu bĩu môi, quay mặt đi không thèm nói chuyện với anh nữa.
"Được rồi." Thẩm Hoài mặc áo khoác dày cho cậu, "Ra ngoài chơi đi, tối đa mười phút thôi nhé, anh đi nấu cháo cho."
Tuyết vẫn đang rơi nhưng không lớn lắm, Thẩm Hoài nhìn ra cửa sổ, thầm nghĩ có nên gọi cậu lại đội thêm cái mũ không. Anh bảo mười phút nhưng cũng đoán chắc Niên Niên sẽ chẳng ngoan ngoãn quay về. Nếu biết nghe lời thì đã không phải là mèo bò sữa.
Quả nhiên, gần hai mươi phút sau vẫn chẳng thấy bóng người, Thẩm Hoài múc cháo ra bàn rồi định đi bắt người. Kết quả vừa ra đến cửa, anh suýt thì ngất xỉu vì tăng xông.
Quần áo vứt đống ở cửa, Niên Niên đã biến thành mèo, vui vẻ chạy khắp sân, thậm chí lúc Thẩm Hoài ra xem, cậu còn đang nhảy lên rồi cắm đầu xuống đống tuyết.
Thẩm Hoài tức đến đau cả đầu. Anh sải bước tới, xách cổ mèo nhỏ lên, ấn vào lòng rồi tét cho hai cái vào mông.
"Bảo em đi tất xỏ giày, em giỏi thật đấy, cởi sạch cả quần áo ra luôn."
Mèo bò sữa giãy giụa muốn thoát ra nhưng bị anh siết chặt hơn. "Còn không nghe lời thì hai ngày tới cấm túc, không được ra khỏi cửa."
Mèo nhỏ im re ngay lập tức. Thẩm Hoài ôm mèo, nhặt đống quần áo dưới đất rồi lạnh mặt vào nhà. Anh xách mèo vào thẳng phòng tắm, bắt em biến thành người rồi tắm nước ấm cho.
Cậu thiếu niên còn mạnh miệng bảo mình có lông nên không lạnh, Thẩm Hoài tức mình tét thêm hai cái nữa: "Em tự sờ xem người lạnh ngắt thế này! Còn cố ý cắm đầu vào tuyết, em muốn chọc anh tức chết mới vừa lòng hả?"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên ôm chặt mông không dám hó hé nửa lời. Thẩm Hoài bực mình lau khô người cho cậu, thay bộ đồ ngủ mới, thấy mắt cậu bắt đầu đỏ hoe thì mới dịu giọng lại: "Đi ăn cơm đi, cháo nguội hết rồi."
Niên Niên hừ một tiếng: "Sáng ra anh đã mắng em, đánh em."
Thẩm Hoài nghi ngờ trí nhớ của mình có vấn đề. Anh chân thành hỏi: "Anh mắng em lúc nào?"
"Vậy là anh thừa nhận anh đánh em rồi đúng không?"
"..."
Ai bảo con mèo này không thông minh? Nó thông minh quá mức ấy chứ!
Niên Niên bày ra vẻ mặt giáo huấn nghiêm túc: "Anh ơi, anh không nên dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, anh phải ôn nhu giao tiếp với em chứ."
Thẩm Hoài tức đến bật cười. Anh giơ tay lên: "Anh chỉ có 'bàn tay ôn nhu' thôi, em muốn ăn 'bàn tay' hay là đi ăn cơm?"
Niên Niên ôm bụng chạy biến: "Em đói thật rồi, mình đi ăn cơm thôi anh ơi."
Vừa nóng vừa lạnh đột ngột, mèo nhỏ mới ngồi vào bàn đã hắt xì hai cái liên tiếp. Thẩm Hoài định mắng tiếp nhưng rồi lại thôi, anh đứng dậy vào bếp nấu canh gừng cho cậu.
Nhưng canh gừng vừa cay vừa nồng, Niên Niên mới nhấp một ngụm đã chẳng muốn uống tiếp chút nào. Có điều hôm nay sắc mặt Thẩm Hoài không được tốt cho lắm, cậu không dám từ chối thẳng, cứ ôm bát do dự: " Cái vị này... cay quá đi anh ơi."
Thẩm Hoài liếc mắt là thấu tâm tư của cậu, trong lòng thấy buồn cười nhưng mặt vẫn giả vờ lạnh lùng: "Cay thì sao?"
Mèo nhỏ nghĩ một hồi rồi nói: "Lần đầu em uống Coca cũng thấy cay như này đấy."
Thẩm Hoài không đáp, chỉ nhìn chằm chằm. Niên Niên lấy hết can đảm đẩy bát đi: "Có thể đổi thành Coca được không anh?"
Thẩm Hoài hỏi ngược lại: "Em tự nói xem có được không?"
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Mèo nhỏ ủy khuất rụt bát về, nín thở uống cạn một hơi. So với canh gừng cay nồng, cậu càng không chịu nổi vẻ mặt lạnh nhạt của anh đối với mình. Đôi mắt cậu đỏ hoe, đặt bát xuống rồi cúi đầu im lặng.
Thẩm Hoài vốn đã mềm lòng từ lâu, anh bước tới bế Niên Niên đặt lên đùi mình ngồi đối diện, vòng tay ôm lấy eo cậu.
"Sao anh lại mắng em? Hửm? Bên ngoài lạnh thế mà còn cởi quần áo chui vào tuyết, không sợ cảm mạo à?"
Mèo nhỏ biết mình sai nên không dám cãi, chỉ bĩu môi cúi đầu nghịch cúc áo trên ngực anh. Thẩm Hoài nghiêng đầu cắn vào má cậu, để lại một dấu răng rõ mồn một trên lớp thịt mềm trắng trẻo.
"Đúng là cái đồ nhỏ không biết nghe lời."
Bên ngoài tuyết vẫn rơi, hai người lại phải mặc đồ ra ngoài. Thẩm Hoài được nghỉ nhưng vẫn phải đến công ty, Niên Niên cũng vậy, cứ lẩm bẩm dạo này cơ quan bận quá, nghe như kiểu không có cậu là công ty sụp đổ vậy.
Thẩm Hoài tìm khăn quàng cổ quấn cho cậu, bọc cậu kín mít như một cái bánh trôi nước.
"Ở trong phòng mà ngoan ngoãn ngồi yên, đừng có ra ngoài nghịch tuyết đấy."
Anh véo má cậu một cái: "Chán thì gọi điện cho anh, anh qua đón."
"Em cũng bận lắm đấy nhé!" Niên Niên hừ một tiếng, "Em đang làm đại sự nghiệp đấy."
Thẩm Hoài bật cười. Niên Niên khoác lác mà không biết ngượng, anh còn thấy ngại thay cho cậu. Mèo nhỏ cả ngày toàn ngồi lì trong phòng trà ăn vụng với Đại Quất, làm Hách Bạch cứ chốc chốc lại sang mách lẻo rằng kho lương thực mèo lại không cánh mà bay, rồi còn bóng gió đòi Thẩm Hoài phải phê duyệt thêm kinh phí nữa.
Kết quả lần này Niên Niên chẳng nói khoác chút nào. Sau khi tuyết rơi, cuộc sống của lũ mèo hoang bên ngoài gian nan hơn nhiều. Tổ chức đã phê duyệt một đống thức ăn và ổ mèo di động để đem đi phát. Hách Bạch chẳng dám để Niên Niên và Đại Quất trông coi lương thực (vì hai đứa này kiểu gì cũng "thó" mất thôi), nên mới bảo anh Hắc lái xe chở hai anh em đi phát ổ mèo.
Đại Quất ngạc nhiên: "Chúng mình còn có cả xe bus cơ à?"
Hách Bạch hừ một tiếng: "Tôi đây quan hệ rộng nên mới mượn được từ đội khác đấy. Các cậu được đi theo tôi làm việc là phúc đức lắm biết không hả?"
Niên Niên bĩu môi: "Lại bắt đầu bài ca đa cấp rồi."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Nhưng khi ra đến cửa, mấy chú mèo đều sững sờ. Anh Hắc cũng lặng thinh: "Cái này thì cần gì tôi lái, hai đứa nó cũng lái được mà." Bởi vì cái xe đó là xe ba gác máy.
Niên Niên sờ cái xe, liên tục cảm thán: "Cái này là đồ cổ hả anh?"
Cuối cùng chẳng còn cách nào khác, theo yêu cầu của Hách Bạch, Niên Niên và Đại Quất đành ngồi sau thùng xe với đống ổ mèo, còn anh Hắc thì hì hục đạp xe. Gió thổi khá mạnh, những hạt tuyết lạt đập vào mặt hơi rát, Niên Niên liền tháo một cái ổ mèo ra đội lên đầu, lập tức thấy ấm hẳn lên.
Đại Quất kinh ngạc thốt lên: "Oa, Niên Niên, em thông minh thật đấy!" Thế là nó cũng bắt chước làm theo y hệt.
Vài phút sau, Đại Quất nhỏ giọng: "Trong này tối thui thế này làm anh thấy buồn ngủ quá đi mất."
Nói xong chẳng thấy Niên Niên đáp lời, Đại Quất thò đầu ra xem thì thấy cậu đã ngả sang một bên ngủ khì từ bao giờ. Thế là nó cũng vội vàng xích lại gần, hai anh em cùng đội ổ mèo lên đầu ngủ ngon lành cành đào. Phía trước, anh Hắc vẫn đang gồng mình đạp chiếc xe ba gác.
Buổi chiều Thẩm Hoài đến đón, Niên Niên không dám kể chuyện mình ngủ quên, chỉ nhấn mạnh là hôm nay đi cứu trợ mèo hoang vĩ đại thế nào. Cuối cùng còn rất nỗ lực nói một câu tiếng Anh vừa học được từ Hách Bạch: "Cats help cats!"
"Bảo bảo giỏi quá, mèo nhỏ nhà ai mà vừa thông minh vừa lợi hại thế này!" Thẩm Hoài không tiếc lời khen ngợi suốt một phút, rồi lo lắng hỏi cậu có bị lạnh không.
Niên Niên sợ phải uống canh gừng nên vội đáp: "Không lạnh tí nào đâu ạ, không bị đóng băng đâu."
Công ty còn chút việc chưa xử lý xong, Thẩm Hoài định đưa Niên Niên đi ăn gì đó rồi mới về. Niên Niên lấy cớ đi làm vất vả, đòi anh mua bánh kem mang về văn phòng ăn.
"Ăn cơm xong vẫn nuốt trôi bánh kem cơ à?"
"Được chứ." Niên Niên vỗ vỗ bụng, nói như thật: "Em có hai cái dạ dày, một cái để ăn cơm, một cái dành riêng cho bánh kem."
Đúng là con mèo này chỉ giỏi cái thói lý sự cùn thôi.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Dạo này bộ phận đang chạy dự án nên mọi người đều phải tăng ca, Thẩm Hoài mua thêm rất nhiều đồ ngọt để chia cho mọi người. Mèo nhỏ dạo này đang học mấy cái "bài tập tâm cơ" trên mạng, xe vừa mới dừng là cậu đã tranh xách đồ ngay lập tức.
Tuy là anh trả tiền nhưng cậu cứ muốn làm như thể chính mình mua vậy đó.
Thẩm Hoài chẳng hề ngăn cản, cứ thế đứng nhìn cậu khệ nệ xách hai túi đồ nặng trĩu vào thang máy rồi mới chậm rãi mở lời: "Thật ra anh có thể xách hộ em, đợi đến tận cửa văn phòng rồi mới đưa lại cho em mà."
Mèo nhỏ trợn tròn mắt: "Sao anh không nói sớm!"
Cậu vội vàng dúi hai cái túi sang cho anh: "Anh cầm đi, nặng quá chừng luôn."
Có tâm cơ đấy, nhưng mà chẳng được bao nhiêu.
Thế là Thẩm Hoài thong thong nhận lấy, thang máy vừa dừng là anh xách thẳng vào trong luôn. Niên Niên gọi với theo sau lưng mấy tiếng mà anh cứ vờ như không nghe thấy gì hết. Vào đến văn phòng, anh chia bánh cho mọi người, ai nấy đều hớn hở: "Cảm ơn Tiểu Thẩm tổng nhiều nha!"
Niên Niên đi sau mà tức đỏ cả mắt. Thẩm Hoài dẫn cậu vào phòng, khóa cửa lại rồi định hôn cậu một cái nhưng bị đẩy ra.
"Đồ xấu xa!" Cậu mắng, "Đồ tâm địa đen tối."
Thẩm Hoài bị mắng lại thấy vui, cười trầm thấp. Niên Niên quay đầu không cho hôn, anh liền cúi đầu hôn lên cổ cậu, lầm bầm: "Tại sao lại muốn họ biết là em mua?"
Mèo nhỏ nói hiển nhiên: "Như vậy mọi người sẽ càng thích em hơn chứ sao."
"Sẽ không ai là không thích em cả."
Thẩm Hoài nói vậy nhưng trong lòng lại không muốn. Anh tự hào vì mèo nhỏ của mình được yêu mến, nhưng cũng ghen tị khi có quá nhiều ánh mắt đặt lên người cậu.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
"Nhưng bảo bảo này, đừng để người khác thích em được không?" Anh nghiêng đầu hôn lên má cậu.
Niên Niên thấy anh lại "phát bệnh" rồi. Cậu thở dài: "Thôi được rồi, thế để em ra ngoài tát mỗi người một cái nhé."
"Thế cũng không được." Thẩm Hoài tóm lấy tay cậu, áp lên má mình: "Chỉ được phép đánh anh thôi."
Mèo nhỏ thở ngắn than dài, thực sự thấy anh thỉnh thoảng lại lên cơn. Cậu nghiêm túc hỏi: "Thế em có được đánh mông anh không?" Cậu rất muốn trả thù vụ lúc sáng.
Nhìn sắc mặt anh sa sầm xuống, mèo nhỏ tiếc nuối thở dài: "Xem ra là không được rồi."
Ở công ty bầu bạn với Thẩm Hoài hai ngày, Niên Niên nhất quyết không chịu đi nữa. Chẳng vì gì khác, ngoài việc Thẩm Hoài coi cậu như một thứ "vũ khí giải tỏa áp lực", cứ tóm được là "hút" lấy hút để làm chân tay cậu bủn rủn hết cả.
Quan trọng nhất là, Thẩm Hoài hai ngày này cực kỳ "không làm người". Trước đó là kỳ động dục của Niên Niên, giờ anh cũng lấy đó làm cớ, bảo mình cũng đang trong kỳ động dục.
Niên Niên ngây người: "Anh cũng có kỳ đó ạ?"
Thẩm Hoài hừ lạnh: "Sao thế? Con người thì không được có à? Em đừng có phân biệt chủng tộc như vậy chứ."
Một cái "nồi" siêu to khổng lồ úp thẳng xuống đầu mèo nhỏ. Niên Niên vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: "Không có đâu mà, em chẳng hề kỳ thị anh chút nào hết."
Cậu tự nhủ mình vốn là một chú mèo tốt bụng cơ mà.
"Thế thì được." Thẩm Hoài nhân cơ hội đưa ra yêu cầu: "Lúc trước anh chăm sóc em thế nào, giờ em có phải nên báo đáp lại không?"
Chăm sóc?! Thẩm Hoài cũng thật biết nói dối không chớp mắt. Cũng chỉ có Niên Niên ngốc nghếch mới bị anh lừa thôi.
Cậu nhớ lại lúc mình động dục quả thật rất khó chịu, trong người như có một ngọn lửa vậy. Cậu đưa tay sờ trán anh, lo lắng hỏi: "Có nóng không anh?"
Thẩm Hoài nhân lúc cúi đầu, dùng trán mình tựa vào trán cậu, giống như một chú chó lớn cứ rúc vào người cậu ngửi tới ngửi lui. Cuối cùng chọn được chỗ ưng ý, anh cúi đầu cắn một cái lên làn da non mịn. Mèo nhỏ vừa đỏ mắt vừa hỏi phải giúp anh thế nào.
Thẩm Hoài dỗ dành: "Ngoan ngoãn nghe lời là được."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Trong phòng nghỉ của văn phòng, chiếc giường ở đây đã được thay mới vì Niên Niên thích ngủ giường mềm. Lúc đó cậu còn rất vui, giả vờ khách sáo vỗ vỗ giường: "Cũng không cần thay đâu mà, em có hay sang đây đâu." Lúc đó Thẩm Hoài chỉ nhếch môi, không nói gì.
Giờ thì chiếc giường này bắt đầu phát huy tác dụng. Giường mềm có cái hay của giường mềm, nằm lên là lún sâu xuống như một đống bông, mặc cho người ta muốn làm gì thì làm.
Rất nhiều lần Niên Niên chịu không nổi khóc nức nở, đẩy Thẩm Hoài ra bảo không muốn nữa, anh lại lôi cái cớ "kỳ động dục" ra, vừa cắn tai cậu vừa khẩn cầu: "Giúp anh với bảo bảo, anh khó chịu lắm."
Niên Niên vốn là đứa mềm lòng nhất khi nghe anh dùng cái giọng điệu đó, thế là cậu lại mủi lòng ngay, vừa thút thít rơi nước mắt vừa chủ động hôn anh.
Thực tế đã chứng minh một điều xương máu: đừng bao giờ mềm lòng với đàn ông!
Lại một lần nữa bị anh đè lại, Niên Niên vùi đầu vào khuỷu tay thút thít. Đúng lúc này, điện thoại bên cạnh vang lên. Âm thanh đột ngột làm mèo nhỏ giật bắn mình, cái đuôi bị Thẩm Hoài nắm lấy cũng xù lông lên.
Đáng sợ hơn là, anh còn vươn tay lấy cái điện thoại đó. Niên Niên khóc càng dữ: "Đừng mà anh ơi..."
"Suỵt." Thẩm Hoài "tốt bụng" đưa cái đuôi của cậu cho cậu: "Cắn lấy, đừng phát ra tiếng." Thấy cậu không động đậy, anh bồi thêm một câu: "Thẩm Ngô gọi đấy."
Mèo nhỏ vội vàng ngậm đắng nuốt cay cắn đuôi. Cậu không thể để mất mặt trước Thẩm Ngô được. Cậu nghe thấy giọng Thẩm Hoài trầm khàn: "Alo? Chuyện gì? Tìm Niên Niên à?"
Lúc nhắc đến tên cậu, anh còn ác ý dùng sức làm cậu run rẩy dữ dội, không dám ngẩng đầu, chỉ có đôi tai trên đỉnh đầu là run bần bật. Thẩm Hoài cầm cái điện thoại vốn đã ngắt kết nối, màn hình đen thui mà diễn như thật.
"Để anh hỏi xem em ấy có muốn nói chuyện không nhé." Anh giả vờ đưa điện thoại ra xa, không tiếng động mà "tra hỏi" cậu.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên sắp bị sự kích thích này làm cho phát điên mất thôi. Cậu đáng thương nghĩ thầm, tiếng nước rõ mồn một thế này, chắc chắn Thẩm Ngô nghe thấy hết rồi. Hu hu, Thẩm Ngô nhất định sẽ cười nhạo cậu cho mà xem.
Vì quá xấu hổ và căng thẳng, cả người Niên Niên đỏ bừng lên như một chiếc bánh mochi dâu tây ngon lành. Thẩm Hoài nhìn mà thèm thuồng, hận không thể nuốt trọn cậu vào bụng ngay lập tức.
Lần này Niên Niên thật sự nổi đóa. Cậu suýt thì đập phá hết phòng nghỉ, tự mình kìm nước mắt thu dọn cặp sách đòi bỏ nhà ra đi. Thực ra đến giường còn chẳng xuống nổi, đùi trong bị cắn đỏ ửng, chạm vào là đau.
Trên cổ Thẩm Hoài có mấy vết cào do Niên Niên để lại, trên mặt còn có dấu bàn tay. Anh suýt thì quỳ xuống lạy cậu.
Thẩm Hoài đưa điện thoại ra trước mặt cậu: "Bảo bảo nhìn xem, anh làm sao mà dám nghe máy chứ, lịch sử cuộc gọi đều báo là chưa kết nối này."
Anh chẳng bao giờ làm chuyện gì tổn thương đến cậu cả. Chỉ là đôi khi ở trên giường, anh khó lòng kiềm chế được sự "ác liệt" trong lòng, lúc nào cũng muốn bắt nạt cậu thêm chút nữa thôi.
Niên Niên vẫn không thèm nhìn anh, quay mặt đi, giọng khản đặc: "Anh là đồ xấu xa, em không thèm chơi với anh nữa."
"Được rồi." Thẩm Hoài thở dài, "Thế đừng giận quá mười phút được không? Lát nữa anh định nói với em về cái bánh mousse matcha trong tủ lạnh, em có ăn không?"
Mèo nhỏ sụt sịt: "Cái này thì phải ăn."
Thẩm Hoài nhịn cười, bưng bánh đến cắt thành miếng nhỏ đút cho cậu, đồng thời tìm cớ cho mình: "Anh xin lỗi bảo bảo. Sau này anh không thế nữa đâu, lần này là tại kỳ động dục, anh không kiểm soát được bản thân."
Vâng, nghe cũng có vẻ hợp tình hợp lý đấy.
Niên Niên giọng mũi nồng đậm: "Thế cái kỳ đó của anh bao lâu nữa mới hết?"
Thẩm Hoài định bảo mấy tháng, nhưng thấy mắt cậu đỏ hoe, anh hiếm hoi làm người một lần. Anh cân nhắc: "Khoảng một hai tuần gì đó." Lần sau lại tìm cớ khác vậy.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Kết quả là Niên Niên nghe xong thì sững người, rồi đôi mắt càng đỏ hơn, cuối cùng "òa" một tiếng khóc nấc lên. Thẩm Hoài sợ cậu khóc đến hỏng cả giọng, cuống cuồng dỗ dành: "Anh uống thuốc mà, mai là khỏi ngay được không nào? Đừng khóc nữa tổ tông của anh ơi, hỏng hết cả mắt lẫn họng bây giờ."
Mèo nhỏ cố nén nước mắt, túm lấy tay anh: "Không, đừng uống thuốc, không tốt cho sức khỏe đâu."
Thẩm Hoài khựng lại, cúi đầu ôm cậu chặt hơn. "Sao em lại ngoan thế cơ chứ." Ngoan đến mức anh không biết phải yêu thế nào cho đủ, chỉ muốn khảm cậu vào xương thịt mình.
Anh chạm môi lên trán cậu: "Không sao, anh không uống thuốc đâu, không cần thuốc cũng sẽ khỏi."
"Thế phải làm sao ạ?"
Thẩm Hoài nghĩ một hồi: "Thì... nghe chú đại bi cho tịnh tâm vậy."
Cách một ngày, mèo nhỏ vẫn chưa xuống giường được, bèn nằm bò trên giường nhắn tin cho Hách Bạch.
Mèo bò sữa hai tầng: 【Con người cũng có kỳ động dục à? Giống tụi mình không?】
Hách Bạch: 【Gì? Thẩm Hoài động dục á?】
Mèo bò sữa hai tầng: 【Là kỳ động dục! Anh nói năng cho hẳn hoi vào.】
Hách Bạch: 【Hê hê.】
Mèo bò sữa hai tầng: 【Anh có biết kỳ động dục của con người kéo dài bao lâu không? Em sợ anh ấy lừa em rồi tự mình chịu đựng, tội nghiệp lắm.】
Hách Bạch: 【Định vị: Bệnh viện tâm thần số 1 thành phố.】
【Định vị: Bệnh viện thú y Phúc Lạc.】
Mèo bò sữa hai tầng: 【Anh có ý gì?】
Hách Bạch: 【Cậu với Thẩm Hoài cùng đi khám đi. Cậu đi thay não, còn anh ta đi thay tim.】
Đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, một đứa thì quá ngốc nghếch, còn một đứa thì tâm địa quá đen tối.
Hết chương 52.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.