MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 15: TỔNG TÀI MÈO NHỎ

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Khi Lộ Hoài trở về, mèo nhỏ đang một mình ngồi trên ghế sô pha, tivi không xem, điện thoại cũng chẳng buồn chơi. Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu cũng không chạy lon ton ra đòi ôm như mọi khi, trông cứ như đang hờn dỗi với ai đó vậy.
Lộ Hoài cảm thấy buồn cười. Niên Niên từ sau khi biến thành người thì hầu như không mấy khi phát cáu, nhưng lúc còn làm mèo thì chuyện này xảy ra như cơm bữa. Mỗi khi bị trêu đến mức xù lông, em sẽ xoay người lại, cố ý chổng mông về phía anh.
Cũng may, tay nghề dỗ mèo của anh đã đạt đến mức thượng thừa.
Vừa đặt túi xuống, việc đầu tiên anh làm là thành khẩn xin lỗi: "Anh về muộn, anh xin lỗi em nhé, thật chẳng nên để Niên Niên nhà mình thui thủi một mình ở nhà chút nào."
Anh vừa nói, vừa âm thầm ôm mèo nhỏ vào lòng, quan sát sắc mặt cậu, thấy đã nguôi ngoai được ba phần.
Giọng Niên Niên đầy vẻ ủy khuất: "Anh ném em ở nhà một mình, anh có biết cái nhà này rộng thế nào không? Anh có biết em đã cô đơn, tịch mịch và lạnh lẽo đến mức nào không?"
"..."
Rộng thế nào ư? Chưa đầy 60 mét vuông.
Mèo nhỏ túm chặt cổ áo Lộ Hoài, hung dữ nhe răng: "Nói mau, có phải anh ra ngoài lêu lổng với ai rồi không?"
Hoắc, học hỏi cũng nhanh thật đấy.
Lộ Hoài giơ tay nhéo má mèo nhỏ: "Đừng có mà tỏ vẻ dễ thương, khai mau, em xem mấy thứ linh tinh này ở đâu ra hả?"
Mèo nhỏ chột dạ nhìn sang chỗ khác: "Không... không có nha."
Lộ Hoài một tay ôm em, một tay lần tìm điện thoại của em. Niên Niên thấy thế liền cuống quýt, ra sức giằng lấy, nhưng Lộ Hoài lại cố ý giơ tay lên cao, thích thú nhìn bộ dạng sốt sắng của em.
Không biết tay anh chạm vào nút nào, từ điện thoại phát ra tiếng nói: 【Chào mừng các bạn lắng nghe 'Tổng tài lão công đừng quá sủng', chương 32: Cơn mưa tầm tã trút xuống, nhưng Cố Đình vẫn chưa trở về, chỉ vì Bạch nguyệt quang của hắn đã về nước...】
Cái khoản dùng điện thoại này thì mèo nhỏ đã mày mò thông thạo rồi, chữ nghĩa chưa nhận hết nên toàn nghe sách nói thôi.
Hại anh cứ tưởng em đang ngồi đây giận dỗi, hóa ra là đang ngồi ngay ngắn nghe tiểu thuyết đấy chứ.
"Em xem mấy thứ đứng đắn chút đi." Lộ Hoài bóp nhẹ sau gáy em, "Đừng nghe mấy thứ vớ vẩn này nữa."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Mèo nhỏ cuối cùng cũng đoạt lại được điện thoại, hậm hực nói: "Không phải vớ vẩn, sau này em cũng muốn làm tổng tài." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Chậc." Lộ Hoài nhíu mày, "Lần trước chẳng phải bảo muốn làm cảnh sát sao?"
Niên Niên lý sự cùn: "Nhưng làm cảnh sát phải đứng ngoài đường, nắng lắm ạ."
Lộ Hoài vỗ mông em một cái: "Cái đồ tiểu thư, sướng quá hóa kiêu rồi." TruyenLau
Niên Niên thuận thế ôm lấy cổ Lộ Hoài: "Dù sao em cũng muốn làm tổng tài, để mua biệt thự lớn cho anh."
Mèo nhỏ tí tuổi đầu đã học được cách vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp rồi.
"Cảm ơn em nhé, Năm tổng." Lộ Hoài bật cười, "Thế thì anh chẳng cần nỗ lực nữa, hạnh phúc nửa đời sau đều trông cậy vào Niên Niên nhà mình rồi."
Mèo nhỏ hất cằm: "Anh cứ đợi mà xem." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trên đường về Lộ Hoài có mua cho em một ly trà sữa. Đây là lần đầu tiên cậu được uống, hạnh phúc đến mức muốn bay lên, uống sạch cả ly rồi vẫn còn thèm thuồng chép miệng: "Anh ơi, sau này ngày nào em cũng được uống chứ?"
Lộ Hoài lạnh lùng đáp: "Không được, vì anh sẽ không đồng ý."
Mèo nhỏ trợn tròn mắt: "Làm tổng tài cũng không được ạ?"
"Em có làm tổng thống cũng không được." Lộ Hoài thúc giục, "Đi tắm đi, mấy giờ rồi, tắm xong còn đi ngủ."
Niên Niên vẫn giữ thói quen khi còn là mèo, cực kỳ ghét tắm rửa. Hồi đầu toàn là Lộ Hoài phải đè cậu ra tắm cho bằng được, sau này mãi mới dạy được em tự tắm, nhưng đêm nào cũng phải dỗ ngon dỗ ngọt mãi cậu mới chịu đi.
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Dỗ được mèo nhỏ đi tắm xong, Lộ Hoài đem quần áo lót cậu vừa thay ra đi giặt. Niên Niên từ khi biến thành người vẫn chẳng có chút tự giác nào, chẳng bao giờ tự làm việc nhà, cứ như sinh ra là để được Lộ Hoài hầu hạ vậy.
Giống như lúc này đây, tắm xong là mèo nhỏ nằm ườn ra giường, gác đôi chân nhỏ lên người Lộ Hoài chờ anh cắt móng tay cho.
Niên Niên nghĩ ngợi một hồi, vẫn nhịn không được mà hỏi: "Anh ơi, hôm nay anh đi đâu thế?"
Lộ Hoài cũng không giấu em: "Anh đi dạy kèm cho người ta."
Mèo nhỏ cuống quýt: "Tại sao lại dạy cho người khác? Sao anh không về nhà dạy cho em?"
"Tê... đừng có cựa quậy, cẩn thận cắt vào thịt bây giờ." Lộ Hoài vỗ nhẹ vào bắp chân cậu, "Sách giáo khoa tiểu học khó quá, anh học không vào nổi, đợi bao giờ em lên cấp hai rồi anh dạy cho nhé.."
Mèo nhỏ bĩu môi: "Đồ lừa đảo đại tài."
Lộ Hoài coi như không nghe thấy. Mèo nhỏ chẳng dễ lừa chút nào, mãi cho đến lúc chui vào chăn ngủ vẫn còn lải nhải kể ra đủ loại tội trạng của Lộ Hoài.
"Được rồi." Lộ Hoài nhắm mắt lại, "Ngủ đi tiểu tổ tông, ngày mai thức dậy mặc cho em xử trí."
Mèo nhỏ im lặng trong giây lát.
(Vui lòng đọc tại trang chính chủ Wattpad @sereindreaming để ủng hộ dịch giả)
Lộ Hoài thật sự đã mệt lử, vừa nhắm mắt đã muốn chìm vào giấc nồng, bỗng nhiên cảm thấy bên má ướt dầm dề, có thứ gì đó mềm mại, ẩm ướt đang liếm lên.
Anh giật mình, đột ngột mở mắt ra, đối diện với đôi mắt tròn xoe vô tội của mèo nhỏ. Tim Lộ Hoài đập thình thịch, anh bật dậy khiến Niên Niên cũng giật mình theo.
Anh nhắm mắt, cố nén cơn giận: "Em không ngủ đi, làm cái gì thế hả?"
Mèo nhỏ ủy khuất: "Lâu rồi em chưa liếm anh mà."
Trước đây khi em tự liếm lông mình, cũng thường thuận tiện liếm luôn cho Lộ Hoài. Khi đó Lộ Hoài chỉ nghĩ cậu đang đùa nghịch, thường đưa ngón tay ra cho cậu vừa liếm vừa cắn tùy ý.
Giọng Lộ Hoài lạnh đi: "Anh chẳng đã bảo rồi sao, không được liếm bừa bãi, bây giờ em là người, không phải mèo."
Niên Niên nhỏ giọng: "Lần trước anh bảo là ở bên ngoài thì không được cơ mà."
"Ở nhà cũng không được." Giọng Lộ Hoài rất cứng nhắc.
Mèo nhỏ thực sự nổi giận rồi, cậu hất chăn đứng phắt dậy: "Anh hung dữ với em làm gì! Không liếm thì thôi chứ gì, em chẳng thèm ngủ với anh nữa, em ra sô pha ngủ!"
Nếu là lúc mới biến thành người, mèo nhỏ tuyệt đối không dám nổi nóng như vậy, nhưng dạo này cậu được Lộ Hoài chiều hư đến mức gần như chẳng coi ai ra gì nữa rồi.
Thấy mèo nhỏ đùng đùng nổi giận định bỏ đi, Lộ Hoài một tay túm em lại, ấn em ngồi xuống giường: "Nổi giận mà cũng không biết cách, ai lại tự đi ngủ sô pha bao giờ, em phải đuổi anh ra ngủ sô pha mới đúng, hiểu chưa?"
Mèo nhỏ phồng má: "Nhưng em không muốn anh phải ngủ sô pha."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Câu nói này giống như một cây kim châm thủng quả bóng bay, "bộp" một cái, bao nhiêu bực bội trong lòng anh tan biến sạch sẽ.
Lộ Hoài vỗ nhẹ lên người cậu, thấp giọng nói: "Vậy thì đừng quậy nữa, ngủ ngoan đi. Anh không nên hung dữ với em, anh xin lỗi nhé. Năm tổng đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với anh."
Niên Niên hừ một tiếng, quay mặt đi không thèm nhìn anh nữa.
Lộ Hoài không nói thêm gì, giúp cậu đắp lại chăn rồi cũng nằm xuống, nhưng lần này anh lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Ngược lại, mèo nhỏ bên cạnh thì vô tâm vô tính, chẳng mấy chốc đã ngủ say như chết, còn phát ra tiếng ngáy khò khè nhè nhẹ.
Lộ Hoài vừa bực vừa buồn cười, anh nghiêng đầu nhìn đăm đăm vào đôi gò má tròn trịa của cậu, hận không thể cắn một miếng cho bõ ghét.
Mãi đến nửa đêm anh mới chợp mắt được, nhưng ngủ cũng chẳng yên, lồng ngực cứ như bị nghẹn một luồng khí, khô nóng như muốn thiêu cháy cả lục phủ ngũ tạng.
Trong cơn mơ màng, dường như mèo nhỏ lại liếm anh, cái lưỡi nhỏ màu hồng phấn mềm mại, ướt át dán lên má anh.
Sáng sớm hôm sau, mèo nhỏ bị tiếng nước chảy đánh thức. Em để đầu tóc rối bù bò dậy, đi đến bên cửa phòng tắm, dụi dụi mắt: "Anh ơi, anh đang tắm ạ?"
Bên trong im lặng một lát rồi mới vang lên giọng nói của Lộ Hoài: "Ngoan, ngủ thêm chút nữa đi em, anh tắm xong sẽ ra nấu cơm cho em ngay."
"Vâng ạ."
Mèo nhỏ ngoan ngoãn quay người bò về giường, "vèo" một cái lại ngủ thiếp đi.
Trong phòng tắm chật hẹp, những làn nước lạnh buốt dội xuống người Lộ Hoài, nhưng chẳng hề có tác dụng gì.
Vẫn nóng quá.
HẾT CHƯƠNG 15
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu