MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 55: TIỆP KHẮC LANG KHUYỂN × MÈO BÒ SỮA (1)

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Ngày hôm qua vừa hạ một trận mưa, nhiệt độ không khí giảm mạnh. Trong một góc chất đống mấy ống xi măng phế thải, một chú mèo bò sữa run rẩy bò ra từ bên trong.
Cơ thể nó quá gầy gò nhỏ bé, chẳng lớn hơn bàn tay là bao. Lúc bước ra, bốn chân nó cứ run bần bật. Những chú mèo hoang như thế này, không biết đã có bao nhiêu con phải chết cóng bên lề đường. Nhưng hôm nay, chú mèo nhỏ cuối cùng cũng quyết định ra ngoài tìm thức ăn.
Đầu tiên, mèo bò sữa thử chạy đến thùng rác trong góc, nơi có khả năng nhất chứa những mẩu thức ăn thừa của con người. Nhưng đáng tiếc, vận may hôm nay không tốt, nó chỉ tìm thấy một chiếc hộp thiếc rỗng. Nó nỗ lực thò đầu vào, thậm chí sắp nhét cả người vào trong, mới thảm hại liếm được một chút vụn thịt sót lại.
Mèo bò sữa liếm môi, luyến tiếc chui ra ngoài. Dù nó có nhỏ đến đâu thì chút vụn đó cũng không đủ no bụng. Nó do dự một chút, cuối cùng quyết định rời khỏi đây để đổi địa bàn khác.
Tuy nhỏ nhưng thời gian lăn lộn bên ngoài đã giúp nó tích lũy không ít kinh nghiệm sinh tồn. Nó đi sát lề đường, cảnh giác nhìn quanh. Bỗng nhiên từ đâu có vật gì đó rơi xuống, tiếng "bộp" vang lên khiến cả con mèo suýt thì nhảy dựng lên, bốn chân loạn xạ. Sau một hồi tự hoảng loạn với chính mình, mèo bò sữa mới bình tĩnh lại.
Nhìn kỹ lại thì ra là ai đó trên lầu ném một bình nước xuống, miệng bình đã vỡ tan, bên trong vẫn còn sót lại chút nước. Mèo bò sữa nhanh chóng lao tới, ghé miệng sát vào bình, cái lưỡi nhỏ liếm liên hồi nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Bình thường rất hiếm khi nó có cơ hội uống được nước sạch. Nước không nhiều, nhưng đối với một chú mèo nhỏ yếu ớt thì lại vừa vặn.
Mèo bò sữa rất hài lòng, mới ra ngoài vài phút mà vấn đề nước uống đã được giải quyết. Nó hơi thả lỏng vẻ mặt căng thẳng, nghênh ngang tiếp tục tiến về phía trước.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Đến một ngã rẽ, mèo bò sữa dừng bước. Bên trái là một con ngõ nhỏ chật hẹp, cuối ngõ có một thùng rác rất lớn. Mắt mèo nhỏ sáng rực lên. Những nơi như thế này trong mắt nó luôn là "trạm dự trữ lương thực". Tuy có vài thứ bốc mùi nhưng so với việc bị đói thì vẫn tốt hơn nhiều.
Nó thoăn thoắt chạy tới. Vì trong mắt chỉ có thức ăn nên nó hoàn toàn không chú ý tới bên cạnh thùng rác còn có một con mèo hoang đang nằm. Đó chính là một con mèo mướp đại ca lừng lẫy trong vùng.
Mèo bò sữa vừa ngậm được nửa khúc xúc xích, bên cạnh bỗng vang lên tiếng gầm gừ dữ tợn: "Meo ooo!" (Cút ngay!!)
Mèo nhỏ sợ ngây người, miệng vẫn còn cắn miếng xúc xích. Quay đầu lại thấy con mèo mướp đang trừng mắt nhìn mình, nó không nhịn được mà dựng cả lông gáy. Nhưng dù sao cũng là đồng loại, mèo bò sữa không thấy sợ hãi như khi gặp con người. Sau khi theo bản năng lùi lại hai bước, nó lại cẩn thận tiến lại gần, đặt miếng xúc xích xuống đất.
"Anh sao thế?" Nó nhỏ giọng hỏi.
Mèo mướp trừng mắt nhìn nó, không thèm trả lời.
Được thôi. Mèo bò sữa xoay người tiếp tục tìm kiếm, không ăn khúc xúc xích này thì chắc chắn vẫn còn thứ khác. Kết quả là khi nó vừa bới ra một hộp sữa bò, con mèo mướp kia lại nhảy ra. Nó hung ác mắng: "Bảo mày cút đi, mày không hiểu tiếng mèo à?"
Mèo bò sữa quay lại: "Cái này cũng là của anh sao?"
TruyenLau.com Mèo mướp khoe cái chân vằn vện của mình ra: "Tất cả chỗ này đều là của ta hết!"
Mèo bò sữa đã hiểu. Bây giờ không chỉ có con người bắt nạt nó, mà ngay cả mèo cũng muốn bắt nạt nó.
"Có cái tay vằn vện thì giỏi lắm sao?" Lần này mèo bò sữa không hề sợ hãi, "Tôi cũng có hai màu sắc đây, chẳng qua không vằn vện tạp nham như anh thôi."
Mèo mướp hừ lạnh một tiếng: "Nói lại lần nữa, cút, đây là địa bàn của tao."
Mèo bò sữa nghiêng đầu: "Anh là chó hay sao mà còn phải đi tiểu đánh dấu địa bàn?"
TruyenLau.com (Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Mèo mướp bị mắng xối xả đến ngẩn người. Quanh khu thùng rác này, nó cũng thuộc dạng có số có má, vậy mà lại bị một con mèo nhóc con từ đâu tới ngồi lên đầu lên cổ! Gì thế này? Mắng một con mèo tâm thần thì không phạm pháp chắc?
Nó rít qua kẽ răng hai chữ: "Tìm chết."
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Ai tìm chết cơ, tôi đang tìm đồ ăn mà, không phải anh không cho sao?"
Mèo bò sữa đặt một cái vuốt lên hộp sữa. Thấy mèo mướp định vồ tới, mèo nhỏ nhanh tay nhanh mắt giẫm mạnh một cái. "Phụt" một tiếng, một dòng sữa trắng văng ra, rơi chính xác lên mặt mèo mướp.
"Anh uống đi, cho anh tất đấy."
Mèo bò sữa quay đầu chạy biến, trước khi đi cũng không quên ngậm theo nửa khúc xúc xích kia. Mèo mướp bị "phun" sữa đầy mặt đến ngây người, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại. Nó nổi trận lôi đình, chạy đuổi theo với tốc độ cực nhanh.
Mèo bò sữa chạy thục mạng, chẳng kịp nhìn đường, cứ thế đâm sầm vào một thứ gì đó. "Bạch" một tiếng, nó ngã ngồi bệt xuống đất. Nó hoa mắt chóng mặt ngẩng đầu lên, ngay lập tức sợ đến mức chết trân tại chỗ.
Trước mặt là một con chó rất cao lớn, lông màu xám bạc. Nó đang cúi xuống nhìn mèo nhỏ với đôi mắt màu vàng nâu lạnh lùng, không một chút ấm áp. Đây là một con Tiệp Khắc Lang Khuyển, kích thước to lớn gấp mười lần mèo bò sữa, trông như chỉ cần một cái tát là có thể tiễn mèo nhỏ lên đường.
Ngay lúc đó, con mèo mướp phía sau cũng đuổi tới. Nó lạnh giọng chế giễu: "Mèo bò sữa, xem ra mày thật sự muốn tìm cái chết."
Chết tiệt! Mèo bò sữa nhanh chóng đưa ra lựa chọn. Nó xoay người lại, gồng mình che đi đôi chân đang run rẩy, giả bộ khí thế mở miệng: "Là anh tìm chết thì có! Anh biết anh ấy là ai không? Anh ấy là đối tượng của tôi đấy!"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Vẻ mặt lạnh lùng của Lang khuyển cuối cùng cũng thay đổi. Nó cúi đầu, nhìn chằm chằm con mèo nhỏ không biết trời cao đất dày là gì đang đứng trước mặt.
Con mèo mướp thật sự bị dọa cho sợ hãi. Nó lùi lại hai bước, nhìn mèo bò sữa, rồi lại nhìn con Lang khuyển cao lớn phía sau. Cuối cùng không nhịn được mà chửi thề: "Mẹ kiếp! Mày có bệnh à."
Nói xong nó thầm mắng chính mình trong lòng. Chấp nhặt gì với một kẻ tâm thần. Xong đời rồi, lần này đụng phải đá tảng rồi. Ai mà ngờ được một con mèo nhỏ tí hin lại dám tìm một con Lang khuyển làm đối tượng cơ chứ. Mèo mướp hậm hực liếc nhìn mèo bò sữa một cái rồi quay đầu chạy thẳng.
Sau khi hiểm nguy được giải trừ, mèo bò sữa đắc ý ngẩng đầu hừ một tiếng. Sau đó nó cảm nhận được một luồng nhiệt khí phả xuống đỉnh đầu. Nó chợt nhận ra điều gì đó, quay đầu lại liền đối diện với một cái miệng chó khổng lồ.
Lang khuyển há miệng, cắn lấy nửa cái đầu của mèo nhỏ. Tuy không dùng lực và giấu răng rất kỹ nhưng bấy nhiêu cũng đủ để dọa chú mèo nhỏ phát khiếp. Mèo bò sữa suýt thì ngất xỉu. Bốn cái chân ngắn ngủn vùng vẫy điên cuồng, cố gắng dùng hai cái vuốt nhỏ đẩy cái đầu chó ra.
Cứu mạng, nó muốn ăn thịt mình!
Lang khuyển trêu đùa đã đời rồi mới chịu buông miệng, thả mèo nhỏ ra. Mèo bò sữa bị dính đầy nước miếng trên đầu, nhìn con chó lớn với vẻ mặt chưa hoàn hồn. Nó thậm chí chẳng còn sức để chạy, cả người mềm nhũn nằm vật ra đất. Chỉ là cái miệng vẫn không quên nhai nốt miếng xúc xích vừa bị cắn đứt.
Lang khuyển đi vòng quanh nó một vòng như thể cảm thấy hứng thú, rồi cúi đầu ngậm lấy gáy mèo nhỏ, cứ thế lững thững xách nó đi.
Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, Lang khuyển đi thẳng về phía trước, vừa vặn đi ngang qua cái ngõ có thùng rác lúc nãy. Con mèo mướp đang nằm ở đầu hẻm liền nhìn thấy cảnh tượng chú mèo bò sữa vừa mới oai phong lẫm liệt giờ đang bị ngậm đi, người lắc lư qua lại, cái đuôi cụp hẳn xuống.
Mèo mướp trợn tròn mắt đứng dậy. Mèo bò sữa dù trong hoàn cảnh này vẫn không quên khoác lác, "cáo mượn oai hùm", hét lớn: "Nhìn cái gì mà nhìn? Chúng tôi đi làm chuyện đó đó!!"
Mèo bò sữa hoàn toàn không thấy xấu hổ, giọng nói vang dội khiến Lang khuyển suýt chút nữa giật mình mà buông miệng ném nó ra ngoài.
Mèo mướp: "..." Được được, mày giỏi, mày là nhất.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Cứ như vậy, mèo nhỏ bị xách đến một góc hẻo lánh. Nơi này không có nhà cao tầng, cũng hầu như không thấy bóng dáng người qua lại. Trong góc có một cái đệm mềm mại và xốp, Lang khuyển đặt mèo bò sữa lên đó. Theo đà, mèo nhỏ lăn lông lốc một vòng rồi nằm bệt xuống.
Thôi xong, mình quyết định sẽ nằm chết ở đây.
Nó thản nhiên nhìn trời xanh mây trắng, bỗng cái mũi nhỏ khịt khịt như ngửi thấy mùi gì đó. Mèo bò sữa bật dậy như cá chép hóa rồng, quay lại đã thấy Lang khuyển lôi ra một hộp thịt vừa khui, rất tươi ngon. Mùi hương cứ thế xộc vào mũi khiến mèo nhỏ nhìn chằm chằm không rời mắt.
Đáng nói nhất là con chó lớn còn đẩy hộp đồ hộp về phía nó. Mắt mèo nhỏ sáng rực: "Cho em ăn sao?"
Lang khuyển phát ra một tiếng "Ừm" từ trong mũi.
Mèo bò sữa lao xuống ăn một cách vui sướng, hăm hở đến mức muốn vùi cả đầu vào hộp. Nó ăn lấy ăn để, cái đuôi dựng đứng lên vì sung sướng. Đã lâu lắm rồi nó mới được ăn no như vậy. Vì bị bỏ đói quá lâu nên nó không biết điểm dừng, ăn hết hơn nửa hộp vẫn chưa chịu thôi, cái bụng nhỏ bắt đầu căng tròn.
Đang ăn ngon lành thì Lang khuyển bỗng dùng móng vuốt gạt hộp đồ hộp sang một bên. Mèo nhỏ ngẩn ngơ ngẩng đầu, miệng còn dính đầy vụn thịt. Nhưng nó rất ngoan, đồ hộp là của anh cho nên nếu anh không cho ăn nữa thì nó sẽ không ăn, ngoan ngoãn ngồi chờ.
Lang khuyển như có một cái túi thần kỳ, lại ngậm ra một hộp sữa, dùng răng xé một góc rồi hất đầu về phía mèo nhỏ. Mèo bò sữa nhanh chóng tiến lại, ngắm chuẩn cái khe hở đó mà uống ừng ực.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Sau khi ăn uống no nê, nó lười đến mức không muốn đứng dậy, trực tiếp nằm ngửa ra đất với cái bụng tròn xoe. Lang khuyển đứng nhìn nó một hồi lâu rồi mới tiến lại gần, nhìn xuống chú mèo nhỏ từ trên cao.
Anh thấp giọng hỏi: "Em nói, anh là đối tượng của em?"
Mèo bò sữa lúc này mới nhớ ra chuyện lúc nãy, vội vàng ngồi bật dậy nói: "Em vừa nãy nói bậy đấy, em chỉ muốn dọa con mèo xấu xa kia thôi." Thấy anh không phản ứng, nó lại nịnh nọt: "Anh trai, chắc anh không để ý đâu nhỉ."
Mèo nhỏ mà, xưng hô cứ loạn hết cả lên, lúc thì đối tượng, lúc thì anh trai.
Lang khuyển thật ra cũng không biết mình đang nghĩ gì, có lẽ là nhất thời hứng khởi, hoặc là con mèo nhỏ này có điểm nào đó khiến anh thấy thú vị. Dù sao trông nó cũng xinh xắn, thôi thì cứ xách về nuôi như một món đồ chơi nhỏ vậy.
Sau khi cho mèo ăn no, Lang khuyển không quan tâm nữa, tự mình nằm xuống một bên nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhưng không lâu sau, anh nghe thấy tiếng sột soạt bên tai, ngay sau đó cảm thấy mèo nhỏ đang cố sức trèo lên người mình.
Lang khuyển không nhúc nhích. Cảm giác này không hề khó chịu, vuốt mèo đạp lên người cũng không đau, ngược lại còn thấy mềm mại như những đám mây nhẹ bẫng. Anh cảm nhận được nó đang bò lên đỉnh đầu mình. Cuối cùng, mèo bò sữa cuộn tròn người lại trên đầu Lang khuyển, gối lên đuôi mình và bắt đầu ngủ.
Đúng là thấy người gan lớn nhưng chưa thấy ai gan bằng trời như thế này. Lang khuyển hơi mở mắt, nhìn bóng mình dưới đất thấy trên đầu hiện ra một "cục u" lớn. Anh nhìn chằm chằm vài giây rồi lại nhắm mắt lại. Cơ thể anh không hề chuyển động chút nào, vì sợ sẽ làm mèo nhỏ thức giấc.
Mèo bò sữa cứ thế thản nhiên ở lại bên cạnh Lang khuyển. Đến ngày thứ hai ở chung, nó nhiệt tình giới thiệu tên của mình.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
"Em tên là Niên Niên!" Nó nhấn mạnh, "Là chữ 'Niên' trong con thú Niên ấy, em tự đặt tên cho mình đấy." Bởi vì trước đó mèo nhỏ phát hiện con người dường như rất thích đón Tết, nó luôn muốn trở thành một chú mèo được mọi người yêu thích nên đã nhanh chóng đặt cái tên này. Tất nhiên, có tên rồi thì cuộc sống vẫn bữa đói bữa no, chất lượng sinh hoạt chẳng thay đổi gì.
Lúc đó Lang khuyển chỉ lạnh lùng "Ừm" một tiếng, không nói gì thêm. Niên Niên có chút thất vọng, tưởng rằng anh không thích cái tên này nên đôi tai cụp hẳn xuống.
Kết quả là tối hôm đó, Lang khuyển mang về cho nó một hộp đồ hộp mèo vị thịt bò cà rốt. Bên cạnh còn có món tráng miệng là nửa quả táo. Cuộc sống này so với lúc bới thùng rác trước đây quả là một trời một vực.
Sau khi dọn thức ăn ra, Lang khuyển dùng giọng điệu bình thản nói: "Niên Niên, đừng nghịch nữa, ăn cơm đi."
Niên Niên đang mải chơi quả bóng mà anh mang về lúc sáng, nó chơi đến quên cả trời đất. Đột nhiên nghe thấy một cái tên mà chưa ai từng gọi, nó nhất thời không phản ứng kịp.
Lang khuyển kiên nhẫn lặp lại: "Niên Niên, ăn cơm đã, ăn xong rồi chơi tiếp."
Lần này mèo nhỏ mới nhận ra, quả bóng trong miệng rơi xuống đất, nó kinh ngạc quay đầu nhìn Lang khuyển. Một chó một mèo nhìn nhau vài giây, rồi mèo nhỏ đột nhiên lao nhanh về phía anh.
Chạy đến trước mặt Lang khuyển, nó ngửa đầu hưng phấn nói: "Anh ơi! Anh gọi lại tên em một lần nữa đi."
Trong mắt Lang khuyển hiện lên một chút bất đắc dĩ, nhưng anh vẫn gọi lại: "Niên Niên."
"Gọi một lần nữa đi ạ!"
Lang khuyển không thèm đáp lại, đẩy hộp đồ hộp về phía trước, nói ngắn gọn: "Ăn cơm!"
Mèo nhỏ không chịu, cứ lầm bầm đòi anh gọi thêm lần nữa. "Anh là con chó đầu tiên gọi tên của em đấy."
Lang khuyển thản nhiên: "Sao? Em còn quen biết con chó nào khác à?"
"Mèo cũng không có luôn!"
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Không biết có phải câu nói này đã làm hài lòng Lang khuyển hay không mà anh lại gọi liên tiếp hai tiếng. Lúc này mèo bò sữa mới mãn nguyện vùi đầu vào ăn. Đồ hộp rất thơm, trước đây nó chưa từng được ăn thứ gì ngon như thế này, ngon đến mức nó muốn nuốt luôn cả lưỡi. Hộp đồ hộp này dành riêng cho mèo nhỏ nên lượng rất vừa phải, ăn xong vẫn còn một chút chỗ trống trong bụng để nó gặm táo.
Tiếng "răng rắc" vang lên. Niên Niên gặm được một nửa mới nhớ ra ngẩng đầu hỏi: "Anh ơi, anh tên là gì ạ?"
Lang khuyển nhìn chằm chằm vụn thức ăn dính bên khóe miệng nó, rất muốn liếm sạch chỗ đó nhưng vẫn nhịn được. Anh dời mắt đi: "Lo mà ăn đi."
"Em nói cho anh rồi, anh cũng nói cho em biết đi chứ."
Khi đã thân quen với Lang khuyển, khả năng làm nũng của Niên Niên không phải dạng vừa. Nó cứ nhảy nhót trước mặt anh để làm phiền. Lang khuyển bị nó làm cho nhức đầu, cuối cùng cũng chịu thốt ra một chữ: "Hoài."
"Hoài? Hoài Hoài ạ?" Mèo nhỏ nghiêng đầu.
Lang khuyển hết chịu nổi: "Chỉ có một chữ thôi."
"Tại sao ạ? Như thế cho ngầu ạ?"
Lang khuyển không thèm để ý đến nó nữa, quay đầu nằm xuống. Niên Niên ngậm nốt miếng táo nhỏ, hì hục trèo lên người anh. Sau khi khám phá ra việc ngủ trên đỉnh đầu Lang khuyển, giờ đây nó đã mở khóa thêm một tư thế mới: Ngồi trên đỉnh đầu anh để ăn cơm.
Đầu của Lang khuyển nghiễm nhiên trở thành ổ mèo chuyên dụng kiêm bàn ăn nhỏ của nó. Ban đầu Lang khuyển vẫn để yên, cho đến khi cảm thấy có thứ gì đó rơi lả tả xuống mũi mình, anh mới không nhịn được mà lên tiếng: "Niên Niên, đừng có làm rơi vụn thức ăn xuống đây."
"Vâng vâng! Em xin lỗi ạ."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Mèo bò sữa vốn là một kẻ thích khoe khoang, sau khi nhận được Lang khuyển làm đại ca thì hận không thể vểnh mặt lên trời. Rõ ràng bình thường nó chỉ dám thu mình trong góc tường không dám ra ngoài, vậy mà giờ đây một ngày nó phải lượn lờ ra ngoài đến tám trăm lần.
Mục đích chính của nó là đi ngang qua thùng rác đó để cho con mèo mướp kia lác mắt. "Chào nhé, đồ tay vằn vện." Niên Niên chào hỏi bằng giọng mỉa mai.
Mèo mướp đã quá mệt mỏi. Trung bình một ngày nó phải nhìn thấy con mèo bò sữa này bảy tám lần, mỗi lần là một tư thế khác nhau. Lúc thì kiêu ngạo đi song hành với Lang khuyển, lúc thì nằm bò trên lưng anh, phần lớn thời gian là ngồi chễm chệ trên đỉnh đầu anh. Thậm chí có một lần vì mải quay đầu lại trêu chọc mèo mướp mà Niên Niên không chú ý, trượt chân ngã lộn nhào từ trên đầu Lang khuyển xuống đất.
Lang khuyển dứt khoát ngậm nó lên, sau đó cả ngày hôm ấy không cho nó ngồi trên đầu nữa. Thế là lúc đi thì mèo nhỏ oai phong vểnh đuôi trên đầu, lúc về thì lại bị ngậm đi một cách thảm hại, cái đuôi rũ xuống trông tội nghiệp vô cùng.
Vì thời tiết lạnh, sợ Niên Niên đêm ngủ bị rét, Lang khuyển đã kiếm ở đâu đó một cái ổ mèo. Gần như chỉ trong một đêm, mèo nhỏ thức dậy thấy mình đang nằm trong ổ. Lúc chui ra nó vô cùng kinh ngạc, chạy quanh cái ổ vài vòng rồi nhìn thấy Lang khuyển vừa mang bữa sáng về.
"Anh... anh ơi!" Mèo nhỏ nói không nên lời, "Cái này là..."
"Ổ mèo."
Niên Niên sửng sốt: "Tối qua không phải em ngủ trong lòng anh sao?"
Lang khuyển bình thản: "Anh ngậm em vào đấy."
"Sao em không biết nhỉ!"
Lang khuyển nhìn nó: "Em hỏi anh à? Anh thấy trừ khi có động đất, chứ em ngủ rồi thì chắc khó mà tỉnh lại được."
Mèo nhỏ tiến lại gần: "Động đất là gì ạ?"
"Là khi đất trời rung chuyển." Lang khuyển đẩy hộp thức ăn tới, "Ăn cơm đi."
"Vâng."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Vừa nghe thấy ăn cơm là trong đầu mèo nhỏ chẳng còn nghĩ được gì khác, cúi đầu ăn luôn. Nhưng có một điều rất lạ là Lang khuyển chưa bao giờ ăn cơm cùng nó. Mỗi lần Niên Niên hỏi thì anh chỉ bảo mình ăn rồi. Thấy anh mỗi lần đều mang đồ ăn về và trông cũng không giống như bị đói nên mèo nhỏ không hỏi thêm nữa.
Nó chỉ nghĩ đơn giản là khẩu vị của mèo và chó khác nhau, chỉ khi ăn trái cây nó mới ngậm sang cho anh một ít. Mỗi lần như vậy, nó đều trực tiếp ấn miếng trái cây vào miệng anh, Lang khuyển cũng không từ chối nữa, chỉ cắn hai miếng để lại dấu răng xiêu vẹo của mèo nhỏ rồi bảo nó tự ăn đi.
Có lẽ vì đồ ăn dư dả không lo bị đói nên có lần Lang khuyển mang về một quả đào, Niên Niên không ăn ngay mà để dưới đất lăn qua lăn lại chơi đùa. Đến khi chơi chán rồi nó mới định ăn thì Lang khuyển đã nhanh chóng dùng chân gạt ra.
"Đừng ăn nữa, bẩn rồi."
Mèo nhỏ ngẩn người. Trước đây nó thường xuyên nhặt đồ ăn trong thùng rác, còn bẩn hơn thế này nhiều mà nó vẫn ăn được. Nó ngẩng đầu lên: "Không sao đâu anh."
"Không được." Giọng điệu của Lang khuyển rất kiên quyết.
"Được rồi ạ." Niên Niên lầm bầm, "Vậy là hôm nay em chưa được ăn trái cây rồi."
Mới có mấy ngày mà mèo bò sữa đã bị chiều hư, ngày nào cũng đòi ăn trái cây. Lang khuyển lạnh lùng nói: "Hôm nay không còn nữa."
Mèo bò sữa lộ rõ vẻ thất vọng. Có phải vì hôm nay nó không ngoan ngoãn ăn uống nên anh cố ý phạt nó không? Niên Niên không nói gì thêm, lủi thủi đi về ổ mèo. Nhìn bóng lưng của nó, Lang khuyển cảm thấy không thoải mái cho lắm. Thật ra anh cố ý làm vậy để dạy nó thói quen không ăn đồ bẩn, nhưng giờ nhìn nó như vậy anh lại thấy mủi lòng.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Thực tế thì Niên Niên vừa về đến ổ là nằm lăn ra ngủ khò khò ngay. Chỉ vì Lang khuyển đã quay đi nên không nghe thấy tiếng nó ngáy mà thôi. Đến buổi tối, bên cạnh hộp đồ hộp vẫn xuất hiện một quả táo. Anh căn bản không nỡ để mèo nhỏ buồn lòng.
Niên Niên nhìn thấy quả táo liền nhanh chóng ngẩng đầu tìm anh, nhưng Lang khuyển đã quay đi chỗ khác cố ý không nhìn nó. Mèo nhỏ vui vẻ cúi đầu gặm táo.
Sau bữa tối, theo lệ thường, nó lại cùng Lang khuyển đi dạo một vòng. Qua lời kể của mèo mướp, lũ mèo hoang chó hoang quanh đây đều biết con Lang khuyển này đang "quen" chú mèo bò sữa nhỏ kia. Vì thế không ai dám đụng vào nó, bởi con Lang khuyển kia trông quá đỗi hung dữ.
Đi dạo một vòng, tiện đường mỉa mai mèo mướp vài câu, Niên Niên mãn nguyện vô cùng. Lúc về nó lười không muốn đi bộ nên nằm bò lên lưng Lang khuyển để anh cõng về.
Đêm xuống, mèo bò sữa hớn hở chui vào ổ của mình. Lang khuyển nằm bên cạnh, cơ thể tự nhiên để lộ ra một khoảng trống, đó là chỗ dành cho Niên Niên. Vì thời tiết lạnh nên đêm nào mèo nhỏ cũng phải chui vào lòng anh mới ngủ được. Nhưng đợi mãi không thấy nó qua, Lang khuyển bỗng thấy không vui. Quay đầu lại nhìn thì thấy mèo nhỏ đã ngủ say trong ổ từ lâu rồi.
Anh lúc này mới nhận ra một điều: Anh mang cái ổ mèo kia về, thế là Niên Niên không thèm ngủ cùng anh nữa. Trong lòng Lang khuyển bỗng dâng lên một nỗi bực dọc khó tả. Anh quay đầu đi, nhắm mắt lại. Không biết có phải vì đã quen với việc có một chú mèo nhỏ ấm áp rúc vào lòng mình, quen với tiếng ngáy như tiếng máy cày của nó hay không mà đêm nay anh chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Mãi đến gần sáng anh mới khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi được.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Cùng lúc đó, trong một căn biệt thự cách xa ngàn dặm, một người đàn ông có vẻ ngoài tuấn tú mở mắt trên giường bệnh. Các thiết bị thử nghiệm bên cạnh vang lên tiếng "tít tít". Nhận được cảnh báo, cả căn biệt thự bắt đầu náo loạn: quản gia, người hầu, bác sĩ gia đình đều có mặt.
Vì đã quá quen thuộc với Thẩm Hoài nên bác sĩ gia đình trực tiếp xông vào phòng. "Lần này thế nào rồi?"
Người đàn ông ngồi dậy từ giường bệnh, sắc mặt bình thản, không hề có vẻ yếu ớt, trông chẳng giống người vừa hôn mê suốt năm sáu ngày. Từ hai tháng trước, vị tổng tài của tập đoàn Thẩm thị này bắt đầu nghỉ phép dài hạn, chỉ thỉnh thoảng mới xử lý công việc từ xa. Nguyên nhân là vì anh mắc một căn bệnh lạ, thường xuyên rơi vào những giấc ngủ sâu không gián đoạn. Ban đầu chỉ là một hai ngày, sau đó thời gian dần tăng lên. Lần này đã là ngày thứ sáu.
Bác sĩ gia đình vốn là anh em thân thiết của Thẩm Hoài nên biết rõ ngọn ngành. Khi Thẩm Hoài hôn mê, ý thức của anh sẽ trú ngụ trên cơ thể một con Tiệp Khắc Lang Khuyển. Nghe có vẻ rất huyền ảo nhưng sự thật đúng là như vậy.
Những lần tỉnh lại trước đây, Thẩm Hoài thường có vẻ bực bội, nhưng lần này thì không. Anh chỉ nhíu mày, bộ dạng như đang suy tính điều gì đó. Anh lẩm bẩm trong miệng, bác sĩ ghé sát tai mới nghe rõ được một câu: "Phải vứt cái ổ mèo đó đi mới được."
Dù là lúc nào, dù là người hay chó, Lộ Hoài đều sẽ mềm lòng với Niên Niên, sẽ nuôi nấng và yêu thương Niên Niên hết lòng.
Hết chương 55.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu