Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Ăn cơm xong, Trần Phi vẫn ăn vạ không chịu về, cứ nói là muốn tạo quan hệ tốt với thiên tài nhỏ nhà Lộ Hoài, còn mặt dày đòi nhờ cậu bổ túc học tập giúp mình.
Việc này quả thật là một thử thách khó nhằn. Bởi lẽ, vị "thiên tài" này thực chất cũng chỉ mới vừa học xong chương trình lớp ba tiểu học mà thôi. Lộ Hoài chẳng dám để hai người họ trò chuyện quá nhiều, chỉ sợ tán gẫu thêm vài câu là kiểu gì cũng lộ tẩy. Anh ra sức đuổi khéo, giục Trần Phi mau về nhà: "Niên Niên phải học bài rồi, lúc học em ấy không muốn ai làm phiền đâu."
"Làm gì mà gắt thế, thiên tài thì cũng phải có lúc nghỉ ngơi chứ." Trần Phi vẫn mặt dày mày dạn tựa lưng vào sô pha, thản nhiên đáp: "Để tôi chơi game với em ấy một lát đã."
Niên Niên tuy bình thường rất ghét Trần Phi, nhưng lúc này cậu lại chẳng muốn anh ta về chút nào. Nghe ý của Lộ Hoài thì chỉ cần Trần Phi vừa đi, anh sẽ bắt cậu vào phòng học bài ngay lập tức. Chú mèo nhỏ vốn sợ học phát khiếp, thế là vội vàng túm chặt lấy tay áo Trần Phi: "Được, chơi game!"
Trần Phi đắc ý cười khoái chí với Lộ Hoài, rồi quay sang lôi điện thoại ra hỏi Niên Niên: "Em trai, bình thường em hay chơi trò gì? Làm ván chạy bo (PUBG) nhé?"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
"Anipop (Xếp hình)." Mèo nhỏ nghiêm túc trả lời: "Em thích ăn gà, nhưng anh Lộ Hoài không thích."
Trần Phi "hầy" một tiếng rồi tự đắc: "Thôi, nó chắc chắn là không thích mấy cái trò này đâu, nó chỉ thích học thôi."
Kẻ nói một đằng, người hiểu một nẻo, thế mà hai bên vẫn có thể "tán hươu tán vượn" với nhau một cách thần kỳ. Lộ Hoài đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ màn kịch mà vẻ mặt đờ đẫn cả ra. Thấy Trần Phi vừa móc điện thoại ra, mèo nhỏ lập tức sán lại gần, suýt chút nữa là dán cả khuôn mặt nhỏ nhắn lên màn hình người ta luôn rồi.
Trần Phi ngẩn ra: "Em cũng mở game đi, hai đứa mình cùng chơi."
"Em không có điện thoại." Mèo nhỏ nói: "Em xem anh chơi là được rồi."
"..."
Niên Niên là một chú mèo bò sữa có tính kiểm soát rất mạnh, cứ nhìn cách cậu chơi Anipop là thấy rõ.
"Anh xóa mấy cái này nè, là nó biến thành bom đó."
"Đạo cụ này có thể thêm thời gian." Website TruyenLau.com
"Anh bấm cái này trước đi, cái này xóa được nhiều hơn."
Vẻ mặt Trần Phi chết lặng, đẩy điện thoại qua cho mèo nhỏ: "Em chơi đi."
Mèo nhỏ lập tức ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn lại, rất có lễ phép: "Điện thoại của anh mà, anh chơi đi."
TruyenLau
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
"..." Trần Phi đáp: "Tôi cũng không muốn chơi nữa, tôi phải về học bài đây."
Niên Niên tuy không vui lắm nhưng cũng chẳng nói năng gì. Có điều, vừa nghe thấy Trần Phi bảo phải đi về, cậu liền "bay" nhanh khỏi ghế sô pha, chẳng thèm đoái hoài gì đến anh ta nữa mà quay đầu dính chặt lấy bên người Lộ Hoài.
Website TruyenLau.com
Đúng là cái kiểu "vắt chanh bỏ vỏ". Trần Phi đưa tay lau mặt, cảm thấy tâm hồn mình vừa bị chấn động cực mạnh khi lầm lũi bước ra khỏi nhà Lộ Hoài.
Đợi người đi rồi, Lộ Hoài mới không nhịn được mà véo má mèo nhỏ một cái: "Hôm nay ngoan lắm."
Niên Niên lập tức "được đà lấn tới": "Thế em có được ngủ cùng anh không?"
"Chẳng phải đêm nào chúng ta cũng ngủ cùng nhau sao?" Lộ Hoài thản nhiên đáp. Suy cho cùng thì căn phòng thuê này cũng chỉ có một chiếc giường mà thôi.
Mèo nhỏ cuống quýt cả lên, cậu ôm chầm lấy eo Lộ Hoài, ngước đôi mắt trông mong nhìn anh: "Ý em là giống như lúc trước cơ, anh phải ôm em ngủ ấy." Phải nằm chung một gối, đắp cùng một chăn mới chịu.
Lộ Hoài im lặng một hồi lâu, anh đưa tay xoa mái tóc của Niên Niên rồi khẽ đáp: "Không được đâu, cái chăn này nhỏ quá, không đủ chỗ cho cả hai người đắp đâu."
Vẻ mặt Niên Niên xị xuống thấy rõ, cả người cậu trông cứ như quả bóng bị xì hơi vậy. Lòng Lộ Hoài thắt lại, cảm giác chẳng dễ chịu chút nào, nhưng anh cũng chỉ đành dời mắt đi chỗ khác, cố làm ngơ như không thấy.
Mèo nhỏ bắt đầu dỗi. Thế nhưng cái nết dỗi của cậu cũng chỉ bé xíu bằng cái móng tay mà thôi; cùng lắm là cậu cứ rũ đầu buồn bã, chẳng buồn hé răng nửa lời. Lộ Hoài phải hỏi han dăm ba câu, cậu mới miễn cưỡng đáp lại một lời cho có lệ.
Buổi tối đi ngủ, cậu tự quấn mình tròn vo thành một cái "bánh cuốn mèo nhỏ", rồi xoay lưng về phía anh mà ngủ. Lộ Hoài khẽ vỗ vỗ vào cái kén ấy: "Chui đầu ra đi, đừng để bị ngạt."
Chưa đầy hai giây sau, một chỏm tóc đen nhung nhung đã chui ra. Lộ Hoài nhìn cậu chằm chằm một lúc, chỉ thấy lòng mình ngứa ngáy khôn nguôi. Đã lâu rồi không được vuốt mèo, bảo anh không nhớ cái cảm giác ấy thì đúng là dối lòng. Anh phải cố kìm lòng dời mắt đi, nhắm mắt nằm xuống.
Trời về sáng, bên ngoài bỗng đổ mưa tầm tã. Một tiếng sấm bất thình lình nổ vang trời, căn nhà cũ cách âm kém nên tiếng "ầm ầm" nghe cứ như sát ngay bên tai. Lộ Hoài giật mình tỉnh giấc. Đầu óc vẫn còn mơ màng chưa kịp tỉnh hẳn, nhưng cơ thể anh đã hành động theo bản năng từ trước.
Theo thói quen, anh đưa tay sang bên cạnh định ôm lấy chú mèo vào lòng dỗ dành, mãi đến khi chạm vào cái kén chăn phồng lên, anh mới dần sực tỉnh. Niên Niên giờ đã không còn là mèo nữa rồi. Chắc là... em ấy sẽ không sợ sấm đâu nhỉ?
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Chưa kịp thở phào, anh bỗng thấy cái chăn bên cạnh có gì đó không ổn, cứ như đang run bần bật. Lộ Hoài cứng người trong chớp mắt. Ngay sau đó, anh gần như cuống cuồng kéo chăn ra, lôi chú mèo nhỏ đang vùi đầu trốn bên trong ra ngoài.
Gầy quá. Dưới bóng đêm, thân hình thiếu niên càng vẻ đơn bạc hơn. Cậu xoay lưng về phía Lộ Hoài, rõ ràng đã thành người rồi nhưng vẫn giống như mèo, cuộn tròn mình lại, cả người phát run, bả vai run bần bật.
Tim Lộ Hoài như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, đau nhói. Anh vội vàng bế người lên, đến khi nhìn rõ đôi mắt đỏ hoe của mèo nhỏ, anh thấy hơi thở mình như ngừng lại. Niên Niên khóc rồi.
Lộ Hoài rõ ràng đã hoảng loạn, anh càng ôm chặt mèo nhỏ hơn, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: "Niên Niên đừng sợ, anh ở đây rồi."
Mèo nhỏ vùi đầu vào vai Lộ Hoài, nước mắt làm ướt đẫm cả một mảng vải áo. Lộ Hoài hối hận muốn chết, sớm biết đêm nay có mưa anh đã không nên ngủ say như vậy.
Niên Niên vẫn đang khóc, nhưng cậu chẳng hề phát ra một tiếng động nào, nước mắt cứ thế tuôn rơi làm ướt đẫm cả một mảng áo của Lộ Hoài. Anh vừa xót xa lại vừa tự trách mình, dứt khoát bế bổng cậu dậy, vừa đi đi lại lại trong phòng vừa dỗ dành. Bản thân Lộ Hoài vốn là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã chẳng được ai dỗ dành bao giờ, nên lúc này anh chỉ biết vụng về vỗ nhẹ lên lưng Niên Niên, miệng khẽ ngân nga một khúc nhạc không thành điệu.
"Đừng khóc nữa, bảo bảo (bé cưng)."
Nghe thấy cách gọi này, mèo nhỏ đột ngột ngẩng đầu, dùng đôi mắt ướt đẫm nhìn anh: "Bảo bảo là ai cơ?"
Lộ Hoài thở dài, một tay nâng mông mèo nhỏ, một tay lau nước mắt cho cậu: "Là em đó."
Mèo nhỏ lí nhí lặp lại từng chữ: "Em là cục cưng mà." Nghe thì có vẻ hơi kỳ cục, nhưng Lộ Hoài vẫn dịu dàng đáp lại: "Đúng rồi, Niên Niên là cục cưng của anh."
Niên Niên ôm chặt lấy cổ Lộ Hoài, quấn quýt không chịu rời nửa bước: "Em muốn ngủ cùng với anh."
"Được."
"Nằm chung gối, đắp chung chăn cơ."
"Được."
Lúc này, Lộ Hoài chẳng còn thiết tha giữ kẽ gì nữa, anh chỉ muốn làm sao để chú mèo nhỏ của mình đừng khóc nữa mà thôi.
Trước khi ôm cậu đi ngủ, Lộ Hoài còn cẩn thận lấy khăn ấm lau mặt cho Niên Niên. Đến lúc nằm xuống một lần nữa, mèo nhỏ nhanh như cắt, tay chân phối hợp nhịp nhàng chui tọt vào trong chăn của Lộ Hoài, rồi ôm chặt lấy anh y như một con bạch tuộc. Nói là nằm chung gối cho oai thôi, chứ thực chất cái đầu nhỏ của cậu đã gối hẳn lên vai Lộ Hoài rồi. Lộ Hoài vẫn giữ nguyên tư thế không hề nhúc nhích, cũng chẳng nói câu nào. Căn phòng lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Chưa đầy mười phút sau, Niên Niên bắt đầu cựa quậy thân mình, cậu cất tiếng gọi anh bằng cái giọng vẫn còn ngạt mũi: "Anh ơi, anh ngủ chưa?"
Cái cảm giác này đúng là chẳng khác gì lúc anh đang thiu thiu ngủ thì bị con mèo nhỏ kêu meo meo đòi dậy. Lộ Hoài vẫn nhắm nghiền mắt, đáp: "Chưa ngủ."
Mèo nhỏ thò tay khều khều mí mắt anh: "Thật không?"
"..." Lộ Hoài hít sâu một hơi, bất lực mở mắt ra: "Sao thế?"
"Ngày mai em có còn được ngủ cùng anh nữa không?"
Lộ Hoài cố ý nói: "Cái đó phải xem ngày mai có mưa không đã."
Mèo nhỏ buồn thiu đáp khẽ: "Dạ..."
Anh vỗ về chú mèo nhỏ: "Ngoan, ngủ đi em." Mèo nhỏ nhắm nghiền mắt, nhưng trong lòng lại đang thầm cầu khấn với vị Thần Mèo: "Mưa nữa đi, mưa to nữa đi!!!"
.
Ngày hôm sau trời vẫn u ám xám xịt. Lộ Hoài tỉnh dậy hơi muộn, thấy không kịp nấu bữa sáng nên đành tặc lưỡi, may mà trong nhà vẫn còn bánh mì với sữa. Thay quần áo xong xuôi, anh mới quay sang lôi chú mèo nhỏ đang ngủ chổng mông lên trời ra khỏi chăn.
"Anh đi học đây, em cứ ngủ thêm lát nữa rồi hãy dậy, nhưng nhất định phải nhớ ăn sáng đấy, nghe chưa?"
Mèo nhỏ vẫn nhắm mắt tận hưởng giấc nồng. Lộ Hoài bất lực, đành ghé sát tai cậu rồi nói nhỏ: "Mưa rồi kìa!"
Mèo nhỏ nghe thấy thế thì giật bắn mình tỉnh giấc, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc: "Thật hả anh?! Thế thì đêm nay mình lại..."
"Nhưng mưa chưa chắc đã kéo dài đến tận tối đâu." Lộ Hoài nhẫn tâm dội gáo nước lạnh, anh vừa xoa đầu Niên Niên vừa bảo: "Cứ tiếp tục cầu nguyện Thần Mèo của em đi nhé."
Mèo nhỏ ngẩn người ra hỏi: "Sao anh lại biết ạ?"
"Lần sau có cầu nguyện thì thầm trong lòng thôi, biết chưa?" Lộ Hoài nhéo nhéo cái tai của cậu: "Tối qua em nói huỵch toẹt ra thành tiếng luôn đấy."
Chẩn đoán: Xác thực là một chú mèo ngốc. [Icon đầu mèo tam thể]
HẾT CHƯƠNG 8
Nếu bạn yêu thích hành trình của Lộ Hoài và Niên Niên, đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé! Sự ủng hộ của các bạn là động lực để mình ra chương mới nhanh hơn.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.