MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 33: MUỐN BIẾN MÈO NHỎ THÀNH BÁNH SU KEM

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
"Cong á?"
Chú mèo nhỏ ưỡn ngực: "Em cực kỳ thẳng nhé."
Mèo tam thể béo trợn trắng mắt, thầm nghĩ đúng là mèo bò sữa thì chỉ số thông minh thấp thật mà. Nó lật người, bắt đầu đuổi người: "Đi đi đi, đừng ở đây làm phiền ta, ta muốn đi ngủ."
"Thái độ của anh tệ thật đấy! Bảo sao mà không nổi tiếng được!" Niên Niên tức giận, "Trên mạng em còn nổi hơn anh nhiều."
"Chuyện đó là đương nhiên." Mèo tam thể béo châm chọc, "Cái đứa 'tâm thần' nhất giới mèo, ai mà nổi bằng cậu chứ."
"Anh nói cái gì cơ!!"
Thẩm Hoài nhanh tay lẹ mắt giữ Niên Niên lại, ôm chặt lấy eo cậu. Niên Niên cố sức vùng vẫy, múa may nắm đấm vào không trung: "Đồ mèo béo, ta muốn quyết chiến một trận sinh tử với anh."
Tam thể béo đứng dậy rũ rũ bộ lông: "Có giỏi thì biến thành mèo rồi đánh một trận."
"Biến thì biến!!"
Thẩm Hoài nghe không hiểu con mèo tam thể đang meo meo cái gì, nhưng cũng vội vàng khuyên nhủ Niên Niên: "Thôi mà bảo bối, chúng ta đi thôi." Biến thành mèo chưa chắc ai đã béo hơn ai đâu. TruyenLau.com
Chú mèo nhỏ phẫn nộ nắm chặt tay: "Em không đi, em đánh thắng được nó mà."
Thẩm Hoài nào dám để cậu ra ngoài đánh nhau, thắng thua chưa bàn tới, nhưng chỉ cần rụng một sợi lông thôi là hắn đã xót xa rồi.
"Đừng đánh nữa." Thẩm Hoài thấp giọng dỗ dành, "Lát nữa nắng không đẹp đâu, lúc này chụp ảnh là vừa khéo." Đọc truyện tại TruyenLau.com
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Con mèo tam thể hừ một tiếng rồi đi xa dần, miệng vẫn còn lầm bầm chửi bới. Chú mèo nhỏ quay đầu trút giận lên người Thẩm Hoài: "Anh là lão công của em! Tại sao không giúp em?"
Thẩm Hoài buồn cười nói: "Giúp thế nào đây? Chẳng lẽ bắt anh đi đánh nhau với mèo à? Ngoan nào bảo bối, chúng ta đi chụp ảnh, xong rồi anh đưa em đi ăn lẩu."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nói xong, hắn bỗng sững người lại một chút: "Em vừa gọi anh là gì cơ?"
Chú mèo nhỏ không thèm để ý tới hắn, đẩy hắn một cái rồi đùng đùng nổi giận quay đầu đi thẳng. Thẩm Hoài vội vã đuổi theo: "Bảo bối, vừa nãy em gọi là gì? Anh nghe không rõ, em gọi lại lần nữa đi."
Niên Niên xụ mặt: "Đồ anh trai khốn khiếp."
"Không phải cái này." Thẩm Hoài dụ dỗ, "Hai chữ cơ, từ bắt đầu bằng chữ 'lão' ấy."
"Lão biến thái!"
"..."
Đuổi theo dỗ dành suốt quãng đường mà vẫn không nghe thấy tổ tông nhỏ gọi lại lần nữa, Thẩm Hoài vừa ngứa ngáy trong lòng vừa hụt hẫng, thậm chí nghi ngờ có phải mình vừa nghe nhầm không.
Đứng bên ngoài chùa, mượn ánh mặt trời chụp mấy tấm ảnh, Thẩm Hoài tự giác thấy vừa nãy làm mèo nhỏ không vui nên lúc này đặc biệt ân cần, sấn tới khen ngợi không ngớt: "Chụp đẹp quá, mới học mấy ngày mà đã lợi hại thế này rồi. Chẳng lẽ bảo bối của anh là một thiên tài sao?"
Khóe miệng chú mèo nhỏ nhếch lên còn khó nén hơn cả súng AK. Cậu tỏ vẻ rụt rè nói: "Cũng bình thường thôi mà, em chụp đại thôi."
"Thật sự lợi hại, chụp đại mà cũng đẹp thế này!" Thẩm Hoài kinh ngạc, "Chẳng lẽ mèo bò sữa trời sinh thông minh hơn à?"
"Chuyện là như vậy đấy." Nghe thấy câu này, biểu cảm của chú mèo nhỏ trở nên cực kỳ nghiêm túc, "Em đã tra rất nhiều tư liệu trên mạng, chỉ số thông minh của mèo bò sữa cao hơn các loài mèo khác rất nhiều, thế nên mới có nhiều lời bôi nhọ chúng em như vậy."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
"Anh hiểu, anh hiểu." Thẩm Hoài gật đầu lia lịa, "Sự đố kỵ của người trong nghề thôi mà, bảo bối còn nhỏ mà đã phải gánh vác nhiều tiếng xấu như thế."
Niên Niên gật đầu thật mạnh: "Em sẽ dẫn dắt mèo bò sữa làm lớn mạnh hơn nữa!"
Thẩm Hoài im lặng vài giây: "Đừng nói thế, nghe như em sắp đi khởi nghĩa ấy."
"Chờ em có tiền, em sẽ mở một quán cà phê mèo, chỉ dành riêng cho mèo bò sữa thôi." Niên Niên nói xong, lại nhanh chóng bổ sung, "Anh không được đến đâu đấy."
Thẩm Hoài thấy buồn cười, lại nhịn không được trêu: "Bảo bối, em có biết hiện tại em có bao nhiêu tiền không? Em là một triệu phú nhỏ đấy, mấy cái giấy tờ anh cho em ký trước kia đủ để em nằm ở nhà mà hưởng tiền rồi."
Niên Niên sững sờ: "Em phát tài rồi!"
Xung quanh không có người, Thẩm Hoài nửa ôm lấy chú mèo nhỏ vào lòng, cúi đầu hôn lên má cậu: "Đúng vậy, sau này anh dựa vào em nuôi đấy."
Niên Niên ngửa đầu nghiêm túc nhìn Thẩm Hoài: "Em sẽ nuôi anh thật tốt."
Nói xong cậu liền nửa quỳ xuống.
Thẩm Hoài chấn động, tim đập nhanh hơn. Làm gì vậy? Không lẽ định cầu hôn ở đây sao? Nhưng cầu hôn phải là hắn làm chứ. Chết tiệt, hắn hoàn toàn chưa chuẩn bị gì cả!
Hắn liếm môi, giọng khàn đặc: "Làm gì thế bảo bối?"
"Anh lên đi, em cõng anh xuống núi." Chú mèo nhỏ muốn thực hiện lời hứa sẽ nuôi anh thật tốt.
Thẩm Hoài: "..."
"Không cần." Hắn lạnh lùng nói, "Em tự đi bộ xuống đi."
Niên Niên ngơ ngác ngẩng đầu: "Thế còn anh?"
"Anh đi cáp treo."
"!!!"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Mèo bò sữa cuối cùng vẫn không thắng nổi sự hiểm độc của con người, chỉ có thể dùng nắm đấm to như bao cát để nói chuyện. Dù sao Thẩm Hoài cũng không dám đánh trả, chỉ biết chịu trận.
Chụp ảnh xong, Thẩm Hoài nhìn cổng chùa gần ngay trước mắt, hỏi Niên Niên có muốn vào trong không.
"Được ạ."
Nhưng Thẩm Hoài dặn trước một câu: "Trong chùa có thể có những con mèo khác, không được đánh nhau đâu nhé."
Chú mèo nhỏ mặt đầy vẻ không vui: "Em không phải loại mèo thích đánh nhau."
Thẩm Hoài cầm lòng không đặng mà tỏ vẻ nghi ngờ câu nói này.
Đa số mọi người đều ở dưới gốc cây đập tay với con mèo tam thể kia, trong chùa ngược lại khá vắng vẻ. Thẩm Hoài mua hương ở cửa, thắp hương ngoài sân xong mới vào trong đại điện bái Phật.
Hắn vốn không tin những chuyện này. Lần trước vào chùa cũng là vì mèo nhỏ bị bệnh, hắn bần cùng sinh đạo tặc nên mới tới. Vốn không định bắt Niên Niên đi theo, nhưng Thẩm Hoài vừa mới quỳ xuống đệm thì Niên Niên bên cạnh đã "bộp bộp" dập đầu liên hồi, miệng còn lẩm nhẩm khấn vái gì đó.
Thẩm Hoài nhịn không được ghé sát tai nghe, chú mèo nhỏ lập tức cảnh giác nhìn hắn: "Việc ai nấy làm, đừng có quay cóp bài của em."
"..." Thẩm Hoài lạnh lùng quay mặt đi.
Hắn thì có gì để cầu đâu, chỉ mong chú mèo nhỏ của mình khỏe mạnh, vui vẻ, giờ cậu đã có gia đình rồi, hắn cũng mong cha mẹ mạnh khỏe. Ngược lại là chú mèo nhỏ, không biết cầu cái gì mà lẩm bẩm tận năm phút đồng hồ.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài thật sự nhịn không nổi, nhân lúc đứng dậy liền vòng ra sau lưng Niên Niên, vô tình nghe được vài câu:
"... phù hộ cho con mèo tam thể béo ngoài cửa đi đường bị vấp ngã nhưng mà đừng ngã đau quá, ngã đau mông là được rồi; phù hộ lát nữa xuống núi quán kẹo bông gòn vẫn còn đó; phù hộ tối nay có món sườn xào chua ngọt; phù hộ lúc anh trai hôn em thì nhẹ một chút..."
Hắn không cảm xúc mở miệng: "Được rồi đấy, chỗ hương anh mua không đủ để em ước nhiều nguyện vọng thế đâu."
Niên Niên kinh ngạc ngẩng đầu: "Anh không thể mua nhiều thêm một chút à?"
"Không được." Hắn xách Niên Niên dậy đi ra ngoài, "Em ở đây đọc văn mẫu đấy à."
Niên Niên lập tức không vui: "Anh nghe lén rồi, nguyện vọng mà bị người khác nghe thấy là không linh đâu."
"Chỗ nguyện vọng đó của em... cầu anh còn linh hơn cầu Phật đấy."
"Thật không?" Niên Niên lập tức chạy đến trước mặt hắn, chắp tay nghiêm túc vái một cái, "Hôm nay có thể không ăn 'bữa ba của quà vặt' (bị mắng/phạt) không ạ?"
Thẩm Hoài cười lạnh: "Mơ đi."
Hắn hạ thấp giọng: "Không chỉ ăn phạt đâu, hôm nay còn phải gặm tai em, nhéo đuôi em, vùi mặt vào bụng em, cắn móng vuốt em nữa."
Chú mèo nhỏ: "(▼ヘ▼#)"
Lúc lên núi, ven đường có một quán kẹo bông gòn, Niên Niên đòi ăn nhưng Thẩm Hoài không muốn cậu ăn quá nhiều đồ ngọt nên lừa là xuống núi sẽ mua. Hắn tính toán kỹ rồi, xuống núi đi cáp treo từ lối khác sẽ không gặp quán kẹo đó nữa.
Không ngờ lúc hai người từ cáp treo đi xuống, đập vào mắt chính là cái quầy kẹo bông gòn đó. Chú mèo nhỏ mừng rỡ: "Nguyện vọng thành hiện thực rồi!"
Thẩm Hoài cạn lời và kinh ngạc, chẳng còn cách nào khác đành đưa mèo nhỏ qua mua một cái. Lúc trả tiền, hắn nhịn không được hỏi: "Tôi nhớ sạp của bác ở lối lên núi mà?"
Ông chủ cười hì hì: "Rất nhiều người đi cáp treo xuống nên tôi cố ý dọn sạp qua đây đấy."
Niên Niên cười tủm tỉm: "Anh trai, anh thật lợi hại, cái này mà cũng tính ra được."
Thẩm Hoài tỏ vẻ điềm tĩnh gật đầu: "Tất nhiên rồi, em cứ việc mù quáng sùng bái anh đi."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Kẹo làm xong, Niên Niên do dự một chút rồi hỏi Thẩm Hoài: "Anh có ăn không?" Bình thường cậu ăn gì cũng đưa miếng đầu cho anh, nhưng anh xấu lắm, rõ ràng cắn một miếng nhỏ là được rồi, vậy mà lần nào anh cũng muốn nuốt chửng cả miếng to. Đây là lần đầu tiên cậu được ăn kẹo bông gòn nên có chút không nỡ.
Thẩm Hoài liếc cậu: "Có."
"Thật không?" Cái miệng nhỏ của Niên Niên liến thoắng, "Em thấy cái này chẳng ngon mấy đâu, trông không tốt cho sức khỏe tẹo nào, anh thôi đừng ăn nữa."
Ông chủ: "..." Có thể đừng nói xấu ngay trước mặt tôi không.
Thẩm Hoài cười vì tức, nhéo má chú mèo nhỏ: "Thế lát nữa có ăn lẩu không?"
Niên Niên cắn kẹo: "Ăn chớ, ăn chớ!"
Dưới chân núi có một tiệm lẩu, Thẩm Hoài đã xem đánh giá trên mạng thấy khá ổn nên đặt chỗ đưa Niên Niên tới ngay. Vừa vào cửa đã thấy máy làm kem tươi, mắt chú mèo nhỏ dính chặt vào đó luôn: "Anh ơi, ở đây cũng có kem kìa."
"Ừ." Thẩm Hoài nhìn qua, "Cái này miễn phí đấy, lát nữa em có thể ăn."
"Miễn phí!" Mắt chú mèo nhỏ sáng rực, "Thế anh ơi mình đừng ăn lẩu nữa, đứng đây xếp hàng ăn kem miễn phí đi."
Thẩm Hoài nhìn cậu với ánh mắt phức tạp. Cái đầu nhỏ này lớn lên kiểu gì mà thông minh thế không biết.
"Không được." Thẩm Hoài nắm tay cậu dắt đi, "Em phải ăn lẩu ở đây mới được ăn kem."
Niên Niên "vâng" một tiếng, người bị kéo đi mà đầu vẫn ngoái lại nhìn cái máy kem đầy luyến tiếc.
Thẩm Hoài vốn muốn vào phòng riêng nhưng Niên Niên không chịu, nhất quyết đòi ngồi ở đại sảnh.
"Sao thế? Sợ anh động tay động chân với em à?" Hắn nhìn thấu tâm tư nhỏ của Niên Niên, cười lạnh một tiếng.
Chú mèo nhỏ giả ngơ: "Đâu có ạ, anh trai không phải hạng người như thế đâu."
Hơ hơ.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lúc gọi món, Thẩm Hoài đẩy máy tính bảng tới trước mặt Niên Niên: "Anh gọi vài món rồi, còn lại em xem thích gì thì gọi thêm."
Niên Niên chống cằm lướt vài trang, bỗng nhiên kinh ngạc: "Tại sao lại có não lợn? Não lợn cũng ăn được sao?"
Thẩm Hoài thản nhiên: "Sao lại không, não mèo nhỏ cũng ăn được mà."
Niên Niên hoảng hãi ôm đầu: "Món này thôi bỏ qua đi ạ."
Thẩm Hoài gọi thêm một phần não lợn, hờ hững nói: "Thế lúc ngủ em nên cẩn thận đấy."
Niên Niên vẻ mặt kiên quyết: "Em sẽ không ăn đâu, làm sao mèo nhỏ lại có thể ăn lợn nhỏ được."
"Sườn xào chua ngọt em ăn tì tì có thấy nhịn miếng nào đâu."
Chú mèo nhỏ nổi giận: "Em chủ yếu là ăn vị chua ngọt thôi, không phải ăn sườn!"
Thẩm Hoài không nhịn được cười: "Được rồi, được rồi."
Miệng thì nói kiên quyết không ăn, nhưng đến lúc món lên, nhúng vào nồi lẩu cay, chú mèo nhỏ ăn không thèm ngẩng đầu lên.
"Mlem mlem, anh ơi, thêm miếng nữa đi."
Ngày thường ở nhà mọi người đều chiều theo khẩu vị thích đồ ngọt của cậu, hôm nay ra ngoài ăn lẩu cay, cảm giác như một thế giới mới vừa mở ra. Niên Niên vui vẻ nhét đồ ăn vào miệng: "Anh ơi, nhà mình ngày nào cũng ăn lẩu được không?"
"Không được."
Niên Niên thất vọng: "Tại sao ạ?"
Thẩm Hoài thản nhiên hỏi ngược lại: "Thế tại sao không được ngày nào cũng ăn 'miệng mèo nhỏ'?"
"Anh ngày nào chẳng ăn!!"
"Nhưng lần nào em cũng đẩy anh ra, còn đòi đấm anh, hở tí là không cho ôm, còn đòi ở riêng nữa."
Niên Niên do dự một chút: "Thế lần sau em sẽ giả vờ một tí, tỏ ra rất vui vẻ là được chứ gì."
"..." Cảm ơn em nhé.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Lẩu ăn no chín mươi chín phần, phần còn lại dành cho kem. Lúc này đang giờ cao điểm, khách trong tiệm khá đông, chỗ máy kem cũng phải xếp hàng, nhưng đa số là trẻ con, Niên Niên đứng giữa đám đó trông hơi lạc quẻ. Nhưng bản thân cậu chẳng thấy sao cả, còn hào hứng bàn luận với các bạn nhỏ phía trước xem vị nào ngon nhất.
Lần đầu tự tay làm kem, Niên Niên xếp hàng xong mang về rất hãnh diện, đưa cho Thẩm Hoài: "Anh ăn đi, để em đi làm thêm ly nữa."
"Anh ơi, ly này anh cũng ăn đi, để em đi lấy tiếp."
"Anh ơi, ăn đi!"
"Anh..."
"Đủ rồi đấy." Lưỡi Thẩm Hoài sắp đóng băng đến tê dại luôn rồi, "Bảo bối, đừng lấy nữa, không thì em tự ăn đi."
"Nhưng mà em no rồi." Chú mèo nhỏ thản nhiên giơ ly kem, "Anh ăn đi mà."
Rời khỏi tiệm lẩu, bước chân Thẩm Hoài có chút loạng choạng, ăn một hơi bốn năm ly kem khiến hắn giờ vừa lạnh vừa nóng, lại còn no căng không chịu nổi. Nuôi mèo tốn người thế này sao? Cứ đà này chắc hắn chẳng sống thọ để ở bên chú mèo nhỏ thêm mấy năm mất.
Biết Thẩm Hoài và Niên Niên đi hẹn hò, Lâm Mân và Thẩm Nhung ở nhà làm "cha mẹ hiền từ" được một lúc cũng không chịu nổi nữa, ai đi chơi mạt chược thì đi, ai đi uống rượu thì đi. Lúc hai đứa về nhà thì họ vẫn chưa về.
Chú mèo nhỏ có vẻ hụt hẫng, cậu đã cố ý xin chị phục vụ cái hộp giấy để đóng gói hai ly kem mang về cho ba mẹ, kết quả họ lại không có nhà.Cậu giơ hộp kem lên: "Anh ăn đi."
Thẩm Hoài xoa đầu nhỏ của cậu, dịu dàng nói: "Ăn nữa là em không có anh trai đâu, biết chưa?"
Ovo!
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Chẳng biết có phải vì cha mẹ không có nhà, chỉ có hắn và chú mèo nhỏ hay không mà Thẩm Hoài cảm thấy như quay lại cái thời ở căn phòng thuê. Những "tế bào ác liệt" trong người hắn lại trỗi dậy, lúc nào cũng muốn làm chuyện quá đáng với chú mèo nhỏ.
"Bảo bối."
Từ phòng tắm bước ra, Thẩm Hoài chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ngang hông, lười biếng vẫy tay gọi Niên Niên: "Lại đây, anh cứ thấy trên người mình có mùi kem, có phải do ăn nhiều quá nên bị ngấm vào da thịt rồi không?"
Đây quả thực là chiêu dụ bắt mèo thần thánh. Niên Niên vừa mới biến tai và đuôi ra, đang ngồi chải lông trước gương, nghe anh nói thế thì tai run lên một cái, chạy tót qua: "Thật sao! Để em ngửi thử xem nào!"
Cậu hớn hở sáp lại gần, cả người bám lên người Thẩm Hoài, dùng chóp mũi dụi vào cổ hắn ngửi tới ngửi lui. Hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến Thẩm Hoài nhịn không được mà nuốt nước miếng, yết hầu lăn lộn.
Chú mèo nhỏ thắc mắc: "Chẳng thấy mùi gì cả."
"Thế à." Giọng Thẩm Hoài có chút khàn, hắn nghiêng đầu, dùng môi nhẹ nhàng cọ xát mặt chú mèo nhỏ, mơ hồ nói: "Bảo bối, chân em cho anh mượn dùng một chút nhé?"
Niên Niên ngơ ngác: "Dùng thế nào ạ? Chân em hơi mỏi, hôm nay đi bộ lâu quá."
"Không cần em động, anh động là được."
Hắn tiện tay chỉnh đèn, ánh sáng trong phòng mờ xuống, chỉ còn vài chiếc đèn nhỏ ở góc tỏa ra ánh vàng dịu nhẹ. Thẩm Hoài từ phía sau ôm lấy chú mèo nhỏ, ngón tay đan vào kẽ tay cậu, ấn lên tường. Một tay hắn móc lấy eo cậu ghì xuống, giọng trầm thấp: "Khép chân lại."
Chân Niên Niên rất thon, Thẩm Hoài thường thắc mắc không biết đống đồ ăn cậu nhét vào bụng mỗi ngày đi đâu hết mà chẳng thấy béo lên tí nào. Nhưng mông thì lại rất tròn và vểnh. Hắn vỗ nhẹ một cái: "Không nghe thấy sao? Muốn làm bé ngoan không?"
Niên Niên rất sợ anh trai lúc này, chẳng dịu dàng tí nào, giọng nói thì trầm đục, ánh mắt nhìn cậu như muốn nuốt tươi nuốt sống. "Thuốc bổ ăn thịt mèo nhỏ" rồi!Cậu nhắm chặt mắt, chỉ có hàng mi là run rẩy từng đợt, mũi khẽ sụt sịt, không biết hôm nay anh trai lại muốn "ăn" bộ phận nào đây.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Cho đến khi cảm nhận được sự nóng rực dán vào đùi mình, Niên Niên run lên một cái, hai cái tai mèo trên đỉnh đầu xẹp xuống thành hình "tai máy bay".
Thẩm Hoài hành động có chút thô bạo, cọ xát vào vùng da non nớt khiến cậu thấy đau rát, chú mèo nhỏ nhịn không được bắt đầu thút thít, vùng vẫy muốn thoát ra: "Em không cho anh mượn nữa đâu, đồ anh trai hư!"
Thẩm Hoài lúc này sao có thể để cậu đi. Một mặt hắn giữ chặt lấy Niên Niên, một mặt hôn lên tai cậu, thấp giọng dụ dỗ: "Nhanh thôi bảo bối, ngoan nào, nói là em thích anh đi."
Chú mèo nhỏ sụt sùi, nói không rõ chữ: "Thích... thích anh trai."
Thẩm Hoài thực sự nhịn không nổi nữa, nghiêng đầu hôn lên cổ chú mèo nhỏ, răng cắn nhẹ vào mảng thịt mềm mại rồi day nhẹ, sau đó cứ thế trượt dần xuống dưới, để lại một chuỗi vết đỏ trên làn da trắng nõn.
Nước mắt Niên Niên rơi lã chã. Cả người cậu nhũn ra như nước, được Thẩm Hoài nhanh tay lẹ mắt bế thốc vào lòng, đưa hướng về phía phòng tắm.
Lúc tắm rửa, Thẩm Hoài mới thấy mình thực sự hơi quá đáng. Da Niên Niên quá mỏng, bình thường chỉ cần dùng lực một chút là để lại vết, huống chi là hôm nay, giữa hai chân đỏ bừng một mảng, trông cực kỳ tội nghiệp.
Thẩm Hoài vùi đầu xuống hôn nhẹ: "Anh sai rồi bảo bối, xin lỗi em." Sau đó thuận thế cắn nhẹ lên đó một cái.
Mắt Niên Niên đỏ hoe, định đạp hắn nhưng chân mềm nhũn không còn chút sức lực nào, cuối cùng chỉ có thể vung nắm đấm nhỏ đập nhẹ lên người hắn: "Anh lại bắt nạt em, anh là đồ xấu xa, biến thái, đồ anh trai siêu cấp hư đốn nhất vũ trụ."
"Thế này đã là hư rồi sao?" Thẩm Hoài nhìn đôi mắt khóc đỏ của chú mèo nhỏ, đáy lòng ngoài xót xa thì còn trỗi dậy một cảm giác kỳ lạ —— Muốn bắt nạt cậu thảm hại hơn nữa, để cậu chỉ biết thè lưỡi thở dốc, một câu cũng không nói nên lời.
Hắn ác ý dọa chú mèo nhỏ, đưa tay sờ lên bụng cậu: "Chỗ này sau này sẽ phồng lên, căng tròn, bên trong toàn là nước thôi, nhưng yên tâm, anh trai sẽ giúp em đổ đầy vào."
Lông mi Niên Niên vẫn còn vương nước mắt, mơ màng nhỏ giọng hỏi: "Tại sao ạ? Do ăn nhiều kem quá sao?"
Thẩm Hoài nhếch môi: "Là kem bơ (vị bơ)."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Hắn muốn biến chú mèo nhỏ này thành một chiếc bánh su kem đầy nhân bơ.
Nửa đêm, khi chú mèo nhỏ đã ngủ say, Thẩm Hoài lại bò dậy bôi thuốc lên đùi cho cậu lần nữa. Sau khi dục vọng tan đi, trong lòng hắn chỉ còn lại sự xót xa, sợ Niên Niên ngủ rồi làm thuốc trôi mất nên cứ cách một lúc lại dậy xem, gần như thức trắng đêm.
Ngày hôm sau cả hai đều dậy muộn. Chân Niên Niên đã đỡ hơn nhưng đi lại vẫn thấy hơi rát, Thẩm Hoài dỗ dành nửa tiếng đòi mang bữa sáng lên tận giường đút cho nhưng Niên Niên không chịu, nhất quyết phải xuống nhà ăn. Cũng may Lâm Mân và Thẩm Nhung chưa dậy nên không ai phát hiện ra dáng đi kỳ lạ của chú mèo nhỏ.
Gần trưa Lâm Mân mới ngủ dậy, ngáp dài bước ra phòng khách thì thấy Niên Niên đang nằm bò trên sofa chơi điện thoại: "Ơ, bảo bối không đi học sao con?"
Thẩm Hoài ngồi bên cạnh bóc vải đút cho cậu: "Em xin nghỉ một ngày ạ."
"Sao thế, bị ốm à?" Lâm Mân lo lắng sờ trán Niên Niên.
"Dạ không ạ." Chú mèo nhỏ vội vàng nói, "Chỉ là... con muốn ở nhà nghỉ ngơi một ngày thôi."
Mắt Lâm Mân sáng lên: "Thế thì vừa hay, lát nữa mình đi tắm suối nước nóng đi. Vốn dĩ nhà chú út con cũng định đi, kết quả chậc chậc, thằng bé Thẩm Ngô thi vật lý được có 0 điểm, bị thím út con đánh cho gần như không bò dậy nổi."
"Khụ khụ khụ!!" Niên Niên ho sặc sụa. Thẩm Hoài vội vàng vỗ lưng cho cậu, đưa tay ra trước miệng: "Nhả ra đi bảo bối."
Lâm Mân cũng hốt hoảng: "Ăn từ từ thôi con."
Chú mèo nhỏ ngồi dậy, vội vàng hỏi: "Là môn Vật lý sao ạ? Sao lại được 0 điểm cơ chứ?"
"Nói mới lạ chứ, thím út con kể là đề toàn câu trắc nghiệm, có khoanh bừa cũng chẳng đến mức 0 điểm. Cái thằng Thẩm Ngô hồi nhỏ thông minh lắm mà sao lớn lên lại ngốc thế không biết."
Niên Niên như bị đả kích nặng nề, "bộp" một cái lại nằm bò ra sofa.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Lâm Mân là người nói là làm, hỏa tốc thu dọn đồ đạc để đưa hai cậu con trai đi tắm suối nước nóng. Niên Niên cứ bồn chồn không yên, nắm chặt điện thoại định nhắn tin cho Thẩm Ngô. Lần trước giận quá cậu đã chặn số cậu ta, nhưng chưa đầy một ngày hết giận đã lén lút bỏ chặn rồi.
【 Chú có sao không? 】
Tin nhắn vừa gửi đi, một dấu chấm than màu đỏ hiện lên.Cậu bị Thẩm Ngô chặn số rồi!!!
Nhìn biểu cảm đau đớn của chú mèo nhỏ rồi liếc qua điện thoại, Thẩm Hoài nén cười, cố ý hỏi: "Sao thế này?"
Niên Niên rối rắm hỏi: "Người thi vật lý 0 điểm thì ngốc lắm ạ?"
Thẩm Hoài ghé tai cậu thì thầm: "Nếu là người thì đúng là ngốc, nhưng nếu là mèo nhỏ thì không đâu."
Niên Niên sững sờ: "Anh... anh biết rồi ạ?"
Thẩm Hoài nhếch môi: "Biết cái gì? Chuyện em lén giúp Thẩm Ngô thi lấy 'trứng ngỗng' à?"
"Em không cố ý mà!"
"Anh biết." Thẩm Hoài kéo tay chú mèo nhỏ đặt lên môi hôn, "Bảo bối của anh thi lấy trứng ngỗng tròn vo, đáng yêu biết bao. Mai anh tìm Thẩm Ngô đòi lại bài thi đó mang về làm kỷ niệm."
!! Còn có thể làm thế nữa sao?
Lâm Mân ngồi ở ghế phụ, không nỡ nhìn cảnh tượng này nên nhắm mắt lại, nghĩ bụng lát nữa đến khu nghỉ dưỡng phải nhanh chóng tách ra cho hai đứa có không gian riêng, không làm bóng đèn nữa.
Khoan đã, hình như bà quên cái gì đó?
Người dậy muộn nhất - Thẩm Nhung: "Bà xã đâu rồi?"
Bác Triệu cười hì hì: "Phu nhân cùng hai thiếu gia đi khu nghỉ dưỡng tắm suối nước nóng rồi ạ."
Thẩm Nhung: "..." ??? Thế này là thế nào?
Chú mèo nhỏ chưa bao giờ tắm suối nước nóng, nghe anh trai nói là nước hơi nóng nóng một chút, cậu nghiêng đầu hỏi: "Là định nấu chúng mình lên à? Giống như nấu lẩu ấy."
Thẩm Hoài nhịn cười: "Cũng gần như vậy."
Đồ đạc của hai người đều là mua tạm thời, Thẩm Hoài lấy ra hai chiếc quần bơi, đưa cái size nhỏ cho Niên Niên: "Đi thay đi."
Việc so sánh size quần đã chạm vào nỗi đau của chú mèo nhỏ. Lên mạng nhiều nên cậu cũng biết cái gì càng to càng tốt, cậu thấy mình bị xúc phạm nên nổi giận đùng đùng: "Em cũng to lắm nhé, anh đừng có mà coi thường em."
Thẩm Hoài nhướn mày: "Hửm? Ở nhà em chẳng toàn mặc size này sao?"
Niên Niên đỏ mặt tía tai: "Đấy là vì em thích mặc bó sát thôi!"
"Xin lỗi em." Thẩm Hoài thành khẩn xin lỗi, đưa chiếc to hơn qua: "Anh không nên coi thường em."
Chú mèo nhỏ giật lấy, hầm hầm đi thay đồ. Chỉ là chẳng bao lâu sau, cậu lại ngượng ngùng xoắn xuýt thò đầu ra.
"Anh ơi... nó bị lỏng..."
Hết chương 33.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu