Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Hoài tuy rằng từ nhỏ đã sống ở viện phúc lợi, nhưng lớn chừng này rồi, đây là lần đầu tiên anh bị người ta tát vào mặt.
Mà đừng nói chi nha. Cảm giác còn khá là... dễ chịu.
Phần đệm thịt của mèo con vừa mềm vừa mịn, vỗ lên mặt chẳng thấy đau tí nào, ngược lại vì lúc đánh khoảng cách rất gần, anh còn ngửi thấy một mùi sữa thoang thoảng trên người mèo nhỏ, giống như kẹo bông gòn vừa được hong dưới ánh mặt trời vậy.
Lúc Thẩm Nhung đi xuống lầu, ông liền thấy con trai mình đang ôm mặt ngẩn ngơ.
"Làm gì đấy?"
Thẩm Hoài sực tỉnh, buông tay xuống, thần sắc khôi phục lại vẻ tự nhiên: "Ba, buổi sáng tốt lành ạ."
Thấy trên mặt con trai có vết ấn tròn hồng hồng rõ mồn một, Thẩm Nhung hiểu ý gật đầu: "Niên... mèo nhỏ có vẻ rất thích con đấy."
Thẩm Hoài khẽ cười: "Con cũng thấy thế."
Chứ không sao nó chỉ đánh mỗi anh mà không đánh người khác? Xem bộ dạng của ba kìa, rõ ràng là đang ghen tị. Không phải ai cũng có cái vinh hạnh được mèo nhỏ vả vào mặt đâu nhé.
Một lát sau, Lâm Mân cũng đi xuống, cả nhà ngồi vào bàn ăn sáng. Thẩm Hoài khẽ nhíu mày: "Niên Niên đâu ạ?"
Lâm Mân đang ôm chú mèo bò sữa đút cho nó ăn, nghe vậy thì khựng lại, chú mèo nhỏ đang cúi đầu gặm trứng gà cũng sững sờ theo.
"Nó... nó dậy muộn lắm, con đừng bận tâm, con cứ ăn phần mình đi."
Chân mày Thẩm Hoài càng nhíu chặt hơn: "Không ăn sáng sao được, sẽ không tốt cho dạ dày đâu. Để con đi gọi em ấy dậy, dù sao cũng phải ăn sáng xong rồi mới ngủ tiếp được."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mắt thấy anh định đứng dậy, chú mèo bò sữa quýnh quáng cả lên, hoảng loạn nhảy phóc lên người Thẩm Hoài, dùng móng vuốt ấn mạnh lấy anh.
"Meo meo meo!" (Không được đi!!)
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Lâm Mân nhân cơ hội lên tiếng: "Thật sự không cần đâu, Niên Niên có chứng gắt ngủ dữ dội lắm, con mà đánh thức nó dậy là nó giận con cho xem." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mèo nhỏ ngơ ngác nhìn Lâm Mân. Mẹ ơi! Con ngoan lắm mà có được không!!
Thẩm Hoài nghe xong, do dự một chút rồi gật đầu: "Vâng, vậy được rồi ạ." Anh thật sự không muốn làm Niên Niên phật ý. Thế nhưng trong lòng anh đã hạ quyết tâm, đợi lúc Niên Niên tỉnh dậy sẽ dỗ dành em ấy một chút, rồi khuyên bảo em từ sau phải dậy ăn sáng đầy đủ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thấy con trai không kiên trì nữa, Lâm Mân thầm thở phào nhẹ nhõm: "Con xem, mèo nhỏ thích con biết bao nhiêu."
Chú mèo bò sữa đang định giơ móng vuốt tặng cho anh trai thêm một tát nữa liền khựng lại. Thẩm Hoài khẽ cong môi, nắm lấy cái móng nhỏ của mèo con đặt lên môi hôn một cái: "Vâng, em ấy rất ngoan."
Ngoan y hệt Niên Niên vậy.
Sau đó, chú mèo bò sữa bị Thẩm Hoài ôm khư khư trong lòng, được anh đút cho ăn từng miếng một. Cả con mèo ngồi chễm chệ trên đùi Thẩm Hoài, hai chân sau xoạc ra, phơi cái bụng tròn xoe, giống hệt một đại thiếu gia dựa dẫm vào anh trai chờ đút cơm.
Thẩm Hoài đút được hai miếng là lại nhịn không được mà "động tay động chân". Lúc thì sờ sờ cái bụng tròn mềm, lúc lại nắn nắn cái đệm chân nhỏ xíu. Niên Niên bị anh làm phiền đến mức chịu không nổi, cuối cùng phải dùng đuôi quất mạnh vào tay anh một phát, Thẩm Hoài mới chịu dừng tay.
Ăn xong, mèo nhỏ vội vàng nhảy khỏi người anh, lạch bạch chạy biến lên lầu. Thẩm Hoài nhìn theo cho đến khi bóng dáng mèo nhỏ biến mất hẳn mới lưu luyến thu hồi ánh mắt.
Vì Thẩm Hoài mới về, Lâm Mân muốn dẫn con trai đi trung tâm thương mại dạo phố, mua sắm ít đồ. Thẩm Hoài không phản đối. Thật ra anh chẳng hứng thú gì với mấy việc này, nhưng cũng không muốn làm mẹ mất vui. Dù mới trở lại cái gia đình xa lạ này, anh vẫn cảm nhận được ba mẹ thực lòng yêu thương mình.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Ngay lúc đó, Niên Niên "cộp cộp cộp" từ trên lầu chạy xuống, lớn tiếng nói: "Mẹ ơi! Con cũng muốn đi!" Cậu mới không để cái anh trai này cướp mất mẹ đâu!!
Thẩm Hoài thấy Niên Niên chạy nhảy vội vàng, liền nhíu mày: "Đi chậm thôi, không sợ ngã à?"
Anh bước tới, tự nhiên xoa xoa tóc Niên Niên: "Đói bụng rồi phải không? Trong bếp có để phần cơm cho em đấy, đi ăn sáng trước đi."
Niên Niên vừa mới ăn no nê xong: "......"
Cậu dẩu môi: "Em không ăn, em cũng muốn đi trung tâm thương mại."
Thẩm Hoài dỗ dành: "Có nói là không mang em đi đâu, chờ em ăn xong rồi mới đi. Niên Niên ngoan, không được bỏ bữa sáng." Ngữ khí anh tuy ôn nhu nhưng động tác lại vô cùng quyết đoán, nắm lấy tay Niên Niên dẫn vào nhà ăn.
Lâm Mân đứng sau ngơ ngác. Hai đứa này... chẳng phải hôm qua mới gặp nhau sao?
Niên Niên, người vừa phải ăn bữa sáng thứ hai liên tiếp trong một buổi sáng, tỏ ra khá đuối sức. Cậu vất vả nhai, đĩa nhỏ trước mặt đã chất đầy thức ăn mà Thẩm Hoài vẫn không ngừng gắp thêm.
Niên Niên nói không ra hơi: "Anh... đủ rồi mà!"
"Đủ gì mà đủ, mới ăn được mấy miếng." Thẩm Hoài nhíu mày: "Bảo sao mà gầy thế này, ăn nhiều vào một chút."
"Sau này sáng nào anh cũng sang gọi em dậy, không được bỏ bữa sáng nữa."
Mèo nhỏ sợ tới mức nấc cụt một cái. Đêm ngủ nhiều khi cậu hay vô ý biến lại thành mèo, nếu anh trai sang gọi cửa thì khó mà không lộ tẩy.
"Anh...!" Niên Niên quýnh lên, vất vả nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống: "Em tự dậy được."
Thẩm Hoài nhìn chằm chằm cậu vài giây, rồi rũ mắt xuống, giọng trầm thấp hẳn đi: "Niên Niên không thích anh trai sao?"
Mèo nhỏ ngẩn ra. Cậu ấp úng: "Em..."
Chuyện "ghét anh trai" làm sao mà nói thẳng ra được? Cậu là một chú mèo bò sữa rất có mưu mô, sẽ không dễ dàng để lộ suy nghĩ thật của mình đâu!
"Không có mà!" Chú mèo bò sữa lúc chột dạ bộc lộ rất rõ ràng, đôi mắt cố tình trợn tròn xoe, lông mi run rẩy. Cậu nói rất lớn: "Em siêu cấp thích anh trai luôn!"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Đồ nói dối. Thẩm Hoài thầm cười trong lòng, nhưng môi vẫn khẽ cong lên, thong thả nói: "Thế thì tốt quá. Anh mới về, trong lòng luôn thấy không thoải mái cho lắm, Niên Niên ở bên cạnh bầu bạn với anh nhiều hơn nhé, được không?"
Bộ não mèo hạn hẹp của Niên Niên xoay chuyển cực nhanh, cậu khẳng định mình phải canh chừng anh trai! Không được để anh có một kẽ hở nào tiếp cận riêng với ba mẹ. Chú mèo bò sữa "tà ác" thầm lên kế hoạch trong bụng!
"Vâng ạ!" Cậu đồng ý ngay tắp lự, mắt híp lại cười: "Em nhất định sẽ theo sát anh không rời nửa bước."
Thẩm Hoài thản nhiên bồi thêm một câu: "Hửm? Ngủ cũng theo à?"
Mèo nhỏ ngớ người. Chẳng lẽ lúc ngủ anh trai cũng định đi tìm ba mẹ sao? Hồi trước lúc mới được nhặt về cậu nhát gan lắm, tối nào cũng dán lấy mẹ để ngủ, nhưng toàn bị ba xách cổ ném ra ngoài.
Mèo nhỏ tức khắc cảnh giác. Cậu ngồi thẳng lưng, nghiêm túc nói: "Ngủ cũng phải theo!!"
Niên Niên thầm thề, nhất định phải kiểm soát bản thân, không được tùy tiện biến thành mèo vào buổi tối. Thẩm Hoài vốn chỉ thuận miệng nói đùa, không ngờ lại nhận được câu trả lời này từ mèo nhỏ, anh lập tức nở nụ cười: "Được, là em tự nói đấy nhé."
Sau khi vừa ăn vừa nấc vì bữa sáng thứ hai, mèo nhỏ thành công chen chân vào đội ngũ của mẹ và anh trai.
"Tiểu Hoài, con xem cái áo khoác này thế nào?"
Mắt thấy anh trai định trò chuyện với mẹ, cậu liền sáp lại gần: "Để con xem, mẹ đưa con xem nào."
Phải thừa nhận là Thẩm Hoài đúng là cái giá treo quần áo di động, mặc gì cũng đẹp. Niên Niên định nói mấy câu chê bai mà cứ nghẹn ở cổ họng, cuối cùng lí nhí như muỗi kêu: "Cũng... khá đẹp ạ."
Thẩm Hoài khẽ cười, cúi người ghé sát tai cậu: "Niên Niên mặc cũng đẹp mà, hay là chúng mình mua đồ đôi đi."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Vừa dứt lời, Lâm Mân nghe thấy liền gật đầu lia lịa: "Hay quá hay quá, hai anh em con mặc đồ giống nhau là tốt nhất."
Mèo nhỏ vò vò gấu áo, tranh thủ lườm anh trai một cái. Hừ! Đừng tưởng tôi không biết. Anh cố tình làm thế để tôi làm nền cho anh chứ gì!
Nhận được cái lườm "làm nũng" của thiếu niên, Thẩm Hoài chỉ thấy tim mình mềm nhũn ra như nước. Cậu em trai này sao mà ngoan thế không biết. Thế là sau đó, món đồ nào mua cũng thành một cặp. Thẩm Hoài chẳng màng thử đồ cho mình, chỉ lo hầu hạ tiểu thiếu gia, lúc thì xắn tay áo, lúc lại ngồi thụp xuống buộc dây giày cho cậu.
Làm cho mèo nhỏ cũng thấy ngại, chẳng nỡ nổi giận. Lại thêm một ngày b·ị b·ắt làm mèo ngoan. Cậu đỏ mặt, nhỏ giọng lí nhí: "Cảm ơn anh trai."
Dù là mèo bò sữa "tà ác" nhưng cậu cũng rất có lễ phép nha. Thẩm Hoài cảm thấy cực kỳ mãn nguyện.
Chỉ tiếc là Lâm Mân lại là người đầu hàng trước, bà phẩy tay bảo đi không nổi nữa, đồ đạc thì thuê người chuyển thẳng về nhà, còn mình thì đi hẹn hội chị em làm Spa để "hồi máu", giao trọng trách đưa Niên Niên về nhà cho Thẩm Hoài.
Mèo nhỏ cười híp mắt vẫy tay tiễn mẹ, vừa quay mặt lại đã trưng ra bộ mặt "không cảm xúc" nhìn anh trai. Đúng là một chú mèo lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng. Nhưng trong mắt Thẩm Hoài, dù cậu có dáng vẻ gì anh cũng thấy đáng yêu chết đi được.
Anh đưa tay xoa tóc Niên Niên: "Muốn ăn gì không? Anh dẫn em đi ăn."
Vừa nghe thấy đồ ăn, mắt mèo nhỏ sáng rực lên, lại nhão nhão dính dính dán lấy anh. Thôi kệ đi, để mai rồi hung dữ với anh sau vậy.
Thẩm Hoài tìm được một nhà hàng riêng được đánh giá rất tốt, món bánh trôi rượu ở đó cực ngon. Niên Niên uống liền mấy bát, nếu không vì sợ cậu bị đầy bụng mà Thẩm Hoài ngăn lại thì chắc cậu còn uống tiếp. Thẩm Hoài vừa gắp thức ăn cho cậu vừa dỗ dành: "Tối nay Niên Niên sang ngủ với anh nhé, được không?"
Niên Niên bị dỗ đến mức ngẩn ngơ, miệng thì nhai nhồm nhoàm, Thẩm Hoài nói gì cậu cũng gật đầu, thực ra chẳng để tâm gì mấy. Không cách nào khác, não mèo chỉ có bấy nhiêu thôi, chứa đồ ăn rồi thì không chứa được cái khác nữa.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Buổi tối lúc hai người về nhà, Lâm Mân vẫn chưa về, còn Thẩm Nhung thì bận đi tiếp khách. Thẩm Hoài dễ dàng "bắt cóc" được mèo nhỏ. Anh vừa về phòng thay quần áo xong đã nghe thấy tiếng ở cửa, mở cửa ra đã thấy thiếu niên đứng đó.
Niên Niên một tay ôm gối, một tay dụi mắt: "Anh ơi, em buồn ngủ."
Thẩm Hoài gần như theo bản năng bước tới bế bổng cậu lên. Anh nghiêng đầu nhìn gò má trắng trẻo mềm mại của thiếu niên, không kìm được mà ghé lại hôn một cái. Có lẽ vì dùng lực hơi quá, hoặc là do da thiếu niên quá mỏng, trên mặt cậu liền hiện lên một vết đỏ rõ rệt.
Thẩm Hoài chột dạ dời mắt đi: "Ngoan, ngủ thôi."
Anh bao bọc thiếu niên trong chăn rồi nhẹ nhàng vỗ về. Sau đó anh mới cảm thấy có gì đó sai sai, nhiệt độ cơ thể thiếu niên hơi cao, mặt cũng bắt đầu ửng hồng. Thẩm Hoài hoảng hốt sờ trán cậu: "Niên Niên, em sao thế này?"
Mèo nhỏ mơ màng mở mắt: "Anh ơi... hình như em say rồi."
Say...? Là mấy bát bánh trôi rượu kia sao? Thẩm Hoài hiếm khi thấy luống cuống, anh cúi đầu ôm lấy mèo nhỏ: "Khó chịu lắm không bảo bảo? Anh đưa em đi gặp bác sĩ nhé?"
Niên Niên rầm rì: "Không cần đâu! Không được để người khác thấy!"
Gì cơ? Cái gì mà không được để người khác thấy? Thẩm Hoài bỗng thấy có gì đó không đúng. Lúc anh ôm mèo nhỏ, một tay đỡ dưới mông cậu, giờ phút này chỗ đó tròn trịa phồng lên, giống như có thứ gì đó vừa mọc ra.
Cổ họng Thẩm Hoài như bị nghẹn lại, không thốt nên lời. Anh cúi xuống nhìn, chỉ thấy một đoạn đuôi đen nhánh đang cố gắng thò ra khỏi quần ngủ.
Hết chương 60.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.