Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Lâm Mân cảm thấy hơi chóng mặt, hận không thể ngã lăn ra khỏi ghế ngay lập tức, nhưng vẫn cố gượng cười: "Ha... hai anh em tình cảm tốt thật đấy."
Thẩm Nhung nhìn vợ mình với ánh mắt phức tạp. Anh em tốt mà lại thế à? Anh em tốt mà lại hôn môi sao?
Bữa sáng kết thúc trong bầu không khí im lặng đầy gượng gạo. Tận mắt nhìn Thẩm Hoài xách mèo nhỏ lên lầu, Lâm Mân bỗng thấy bất lực lạ thường. Cảm giác như chú mèo nhỏ nhà mình vừa bị "bắt cóc" trắng trợn vậy. Bà thở dài, quyết định hôm nay phải đi chơi mạt chược để làm tê liệt tâm trí.
Về đến phòng, mèo nhỏ liền biến lại thành người, thu hồi cả tai lẫn đuôi. Cậu định tót ngay vào chăn trong tình trạng "thiên nhiên" thì bị Thẩm Hoài nhanh tay đè lại: "Mặc quần áo vào."
Niên Niên dẩu môi: "Quần áo ở phòng em, anh đi lấy cho em đi."
"Được." Thẩm Hoài khựng lại một chút: "Quần lót vẫn lấy hình Pikachu à?"
"Không, lấy cái có hình Cảnh sát trưởng Mèo Đen ấy."
Thẩm Hoài im lặng. Anh không hiểu nổi tại sao lại có loại quần lót in hình Cảnh sát trưởng Mèo Đen, chắc là mẹ Lâm Mân đặt làm riêng cho chú mèo bò sữa này rồi. Anh gật đầu đồng ý, rồi quay người đi sang phòng của Niên Niên.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Hoài bước vào phòng em trai. Vừa vào đến nơi, anh đã sững sờ, cảm giác như lạc vào một "ổ mèo" khổng lồ. Trong góc là đủ loại nhà cây, đồ chơi cho mèo, phía sau là một chiếc giường siêu lớn. Nghĩ đến cảnh chú mèo bò sữa từng lăn lộn ngủ nghỉ ở đây, Thẩm Hoài thấy lòng mình xốn xang, hận không thể cùng nằm lên đó.
Anh dời mắt, tìm đến tủ quần áo, lục lọi mấy ngăn kéo và cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu: Một dãy quần lót hoạt hình. Đời này Thẩm Hoài chưa từng thấy nhiều nhân vật hoạt hình đến thế, nhìn mà hoa cả mắt. Cái này là... Chuột Mickey à? Sao mèo nhỏ lại mặc hình con chuột trên người nhỉ? Để tiện ngồi bẹp dí nó xuống sao?
Cuối cùng anh cũng tìm thấy cái cần tìm, cầm lên ngắm nghía. Một món đồ nhỏ xíu, cực kỳ đáng yêu. Nhưng không hiểu sao khi cầm mảnh vải ấy trong tay, Thẩm Hoài lại thấy nóng bừng cả người. Anh thở hắt ra, vội vàng lấy thêm một bộ quần áo rồi chạy nhanh ra ngoài.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Vừa về đến phòng mình, một luồng hỏa khí lại bốc lên. Chẳng biết mèo nhỏ chui ra khỏi chăn từ lúc nào, đang dẩu mông loay hoay với cái tivi. Thẩm Hoài nhìn chằm chằm vài giây, hít sâu một hơi rồi bước tới đưa quần áo cho cậu.
"Mặc xong rồi hãy chơi."
Niên Niên cuối cùng cũng mở được bộ phim hoạt hình yêu thích, mắt dán chặt vào tivi không rời, chân thì nhấc lên: "Anh mặc cho em đi." Sai bảo người khác một cách cực kỳ hiển nhiên. TruyenLau
Thẩm Hoài thở dài, một tay cầm quần nhỏ, một tay nắm lấy bắp đùi của Niên Niên. Phần thịt trắng trẻo mềm mại quá mượt mà, cứ thế tràn ra qua kẽ tay anh. Yết hầu anh lăn lộn, khẽ nới lỏng tay ra thì thấy trên đó đã in hằn dấu ngón tay màu đỏ, dù anh rõ ràng chưa hề dùng sức.
Vất vả lắm mới mặc xong quần nhỏ cho Niên Niên, Thẩm Hoài mới cảm thấy trút được gánh nặng, sau đó anh mặc tiếp quần áo ngoài cho cậu. Mèo nhỏ sinh ra là để con người hầu hạ mà. Cậu thản nhiên tận hưởng sự phục vụ của Thẩm Hoài, bảo giơ tay thì giơ tay, bảo nhấc chân thì nhấc chân.
TruyenLau
Rõ ràng là người được hầu hạ, thế mà cuối cùng Niên Niên còn được Thẩm Hoài khen một câu: "Bảo bảo thật ngoan."
Mèo nhỏ gật đầu thật mạnh. Không có chú mèo bò sữa nào ngoan hơn cậu đâu.
Lâm Mân và Thẩm Nhung đều đã ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại hai kẻ rảnh rỗi. Niên Niên cứ nằm ườn trên giường xem hoạt hình, còn Thẩm Hoài thì cầm máy tính gõ gõ bên cạnh. Gần trưa, chú mèo bò sữa duỗi chân đá đá vào người "hầu cận" của mình: "Anh ơi, em đói."
Thẩm Hoài gập máy tính lại: "Để anh xuống bếp xem có gì, hay là mang lên đây cho em ăn nhé?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Không muốn!" Mèo nhỏ dẩu môi, nảy ra ý xấu: "Anh nấu cho em đi."
Thẩm Hoài do dự, anh thường chỉ nấu mấy món gia đình đơn giản, sợ mèo nhỏ ăn không quen. Nhưng Niên Niên vẫn thúc giục: "Nhanh lên mà anh."
Không ai có thể cưỡng lại tiếng gọi "anh ơi" của mèo nhỏ, Thẩm Hoài không chần chừ nữa, đứng dậy đi ngay. Niên Niên lăn tròn một vòng trên giường, lúc này điện thoại bên cạnh vang lên, là Thẩm Ngô nhắn tới.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
【Sao rồi? Thái tử thật về rồi, cậu có bị đày vào lãnh cung không thế?】 Thẩm Ngô là con trai của chú út, vốn là "oan gia" cứ gặp mặt là chí chóe với Niên Niên.
Niên Niên hừ một tiếng, vểnh chân, gõ chữ tạch tạch: 【Nói giỡn à, giờ anh ấy cái gì cũng nghe tôi hết, tôi bảo đi đông anh ấy không dám đi tây.】
【Nổ vừa thôi, tối nay dẫn anh ta ra đây xem thật hay giả. Địa điểm: Bar Bóng Đêm.】
Hỏng rồi, nổ quá đà rồi. Mèo nhỏ chột dạ nắm chặt điện thoại, bộ não nhỏ quay cuồng tìm cớ từ chối. Kết quả Thẩm Ngô như đoán trước được, nhắn thêm một câu: 【Nếu không đến thì coi như cậu nói phét lừa người nhé.】
!!! Quá đáng! Mèo nhỏ tức giận ném điện thoại sang một bên.
Dưới bếp, "Thái tử gia" đang theo đầu bếp học nướng bánh pie táo, nghe nói đây là món Niên Niên thích nhất. Sau khi cẩn thận cho vào lò nướng và hẹn giờ, Thẩm Hoài mới thở phào, quay sang xem nồi canh cá đang hầm.
Nấu xong, Thẩm Hoài lên lầu gọi mèo nhỏ xuống ăn. "Tiểu tổ tông" còn giơ tay đòi anh bế xuống. Thẩm Hoài mỉm cười, với loại việc này anh làm mãi không biết mệt, thậm chí nếu Niên Niên bảo anh bế đi chạy một vòng bên ngoài cũng không thành vấn đề.
Đút canh cá đến tận miệng, Niên Niên nhấm nháp, vốn định tìm lỗi để chê nhưng không ngờ lại ngon lạ lùng. Cậu không cần đút nữa, tự bưng bát uống ực ực, vui đến mức hai cái chân đung đưa liên tục.
Thẩm Hoài ngồi bên cạnh, ánh mắt luôn dừng lại trên người mèo nhỏ, đáy mắt tràn ngập ý cười: "Ăn từ từ thôi, anh còn nướng bánh táo nữa, lát em nếm thử."
Niên Niên phồng má gật đầu: "Anh tốt nhất luôn." Chú mèo bò sữa "tà ác" thỉnh thoảng cũng biết nói mấy câu ngọt ngào, mà bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Thẩm Hoài sướng rơn đến quên cả trời đất.
Niên Niên đúng lúc mở lời: "Anh ơi, tối nay mình đi bar chơi đi. Thẩm Ngô mời tụi mình, à, chính là con trai chú út ấy."
Thẩm Hoài có biết người này, nghe mẹ nói bình thường chơi với Niên Niên rất thân. Anh rũ mắt, trong lòng bỗng thấy hơi khó chịu nhưng không nói ra, chỉ dừng lại vài giây rồi mỉm cười nhạt: "Được thôi."
Niên Niên thở phào. Miễn không để Thẩm Ngô coi thường là được.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên vốn là chú mèo siêu cấp điệu đà, nhất là khi đi chơi với Thẩm Ngô, chọn quần áo ít nhất cũng mất cả tiếng. Sẵn có Thẩm Hoài ở đây, cậu ôm một đống đồ ra bắt anh chọn hộ. Mèo nhỏ xách từng chiếc lên: "Cái này là quần yếm, em mặc vào trông cực ngầu!"
"Đây là vest, cũng là màu đen trắng nhé." Cậu ướm lên người: "Rất hợp với em luôn."
Thẩm Hoài nhướng mày, khoanh tay nói: "Nhìn thế này không ra được đâu, em mặc thử đi anh xem cho."
Mèo nhỏ dễ lừa, tin là thật, thế là cứ thế thay hết bộ này đến bộ khác. Thẩm Hoài nhịn không được lấy điện thoại ra chụp ảnh. Bộ này đẹp, bộ kia ngầu, bộ nọ đáng yêu quá... Thử mười mấy bộ, chụp gần trăm tấm ảnh, Thẩm Hoài mới mãn nguyện cất điện thoại.
"Vẫn là bộ đầu tiên đi." Bộ đó anh cũng có một cái tương tự, có thể mặc đồ... anh em với Niên Niên.
Niên Niên cầm bộ quần áo vừa thay ra, nhìn Thẩm Hoài với bộ mặt không cảm xúc: "......" Bùng nổ đi, mèo bò sữa!
Lôi chú mèo nhỏ đang dỗi lên xe, Thẩm Hoài dỗ dành: "Về nhà anh sẽ in hết ảnh hôm nay ra dán kín một bức tường, được không?"
Niên Niên trợn tròn mắt: "Không muốn! Kỳ cục lắm!"
Thẩm Hoài nhíu mày: "Kỳ chỗ nào?" Nếu mỗi ngày mở mắt ra đều thấy ảnh Niên Niên đầy phòng thì tuyệt biết bao.
Mèo nhỏ lẩm bẩm: "Anh biến thái quá."
"......"
Trên xe, Niên Niên do dự ghé tai nói nhỏ với Thẩm Hoài: "Anh ơi, lát nữa cái gì anh cũng phải nghe em nhé."
Thẩm Hoài nhướng mày: "Anh có bao giờ không nghe em đâu."
"Nhưng mà, phải đặc biệt nghe lời cơ." Mèo nhỏ cố gắng lấy ví dụ: "Em bảo anh học mèo kêu thì anh không được sủa tiếng chó."
Thẩm Hoài: "...... Sao anh phải sủa tiếng chó?"
Niên Niên chớp mắt: "Em cũng không thích tiếng chó sủa, nghe chói tai lắm, tiếng mèo kêu vẫn là hay nhất."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
"......" Đúng là biết tâng bốc phe mình.
"Linh tinh quá." Thẩm Hoài xoa đầu mèo nhỏ, "Được rồi, nghe em hết, sau này cũng nghe em."
Niên Niên tự đắc vì đã "tẩy não" thành công Thẩm Hoài, lại hớn hở nghêu ngao vài câu hát. Thẩm Hoài vô tình ghé lại nghe thử.
"Mắt trợn tròn như chuông đồng..."
Thấy anh trai ghé lại, mèo nhỏ lập tức ngừng hát, trợn tròn mắt nhìn: "Anh làm gì đấy!"
Thẩm Hoài ho khan: "Nghe em hát thôi, hay lắm."
"Anh đừng có nghe." Niên Niên hừ một tiếng, "Đây là bài hát chỉ dành cho mèo nghe thôi."
"......" Chẳng phải là bài Cảnh sát trưởng Mèo Đen sao. Thẩm Hoài nhịn cười: "Em chẳng bảo anh phải nghe lời em sao, vậy em là lãnh đạo của anh rồi, tính ra anh cũng là một thành viên trong đội ngũ mèo nhỏ chứ."
Vậy sao?! Mèo nhỏ bỗng thấy vui vui. Cậu còn có thể lãnh đạo cả loài người cơ đấy.
"Vậy được rồi." Mèo nhỏ ban thưởng, "Tối về cho anh sờ tai em đấy." Cậu biết tai mình rất được ưa chuộng, mẹ cực thích sờ, ba cũng thế nhưng cậu không cho.
Thẩm Hoài được voi đòi tiên: "Đuôi cũng được sờ chứ?"
Mèo nhỏ nghĩ ngợi: "Cũng được."
"Thế còn bụng? Có được vùi mặt vào không? Có được cắn nhẹ móng chân mèo không?"
Niên Niên đanh mặt lườm Thẩm Hoài: "Sao anh không nói là muốn ăn luôn thịt mèo đi!"
Thẩm Hoài dời mắt: "Cái đó thì không có." Nghĩ thì có nghĩ, nhưng không dám nói.
Mèo nhỏ cảm thấy cái tên nhân loại mới thu phục này không được nghe lời cho lắm, lúc nào cũng có cảm giác muốn "trèo đầu cưỡi cổ" mình. Cậu cảnh cáo: "Anh phải nghe lời em, đừng có hòng trèo lên đầu em ngồi."
"Sao có thể chứ." Thẩm Hoài khẽ cười, "Chỉ có em trèo lên đầu anh ngồi thôi." Ngồi lên mặt cũng được luôn.
Mèo nhỏ dễ dỗ, vài câu là xuôi tai ngay.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Xe dừng trước cửa quán bar, Thẩm Hoài xuống xe nhìn một vòng rồi nhíu mày. Biển hiệu hộp đêm nhấp nháy, cái tên Thẩm Ngô này lại dám dẫn mèo nhỏ đến chỗ này sao?!
Trong lòng không vui nhưng anh vẫn mỉm cười nắm tay Niên Niên đi vào, hỏi như vô tình: "Bảo bảo hay đến đây lắm à?"
Thật ra đây là lần đầu tiên Niên Niên đến, quán này Thẩm Ngô chung vốn mở với bạn, mới khai trương chưa lâu. Nhưng cậu giỏi nổ nhất, lúc nào cũng phải khoe khoang một chút, nghe vậy liền hếch cằm: "Tất nhiên rồi, em lâu lâu lại tới đây chơi."
Thẩm Hoài rũ mắt, giọng trầm xuống: "Em đâu có uống được rượu, đến đây làm gì?"
Mèo nhỏ chột dạ chớp mắt: "Em uống nước trái cây không được à?" Thẩm Hoài không nói gì nữa.
Vừa vào trong, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc khiến mèo nhỏ suýt thì bị kích ứng mà lòi cả tai lẫn đuôi ra. Thẩm Hoài nhíu mày sâu hơn, một tay che tai cho cậu, cúi người nói nhỏ: "Ổn không em? Hay mình về nhé?"
Niên Niên lắc đầu. Thẩm Hoài liền gọi nhân viên lấy một bộ nút bịt tai cho cậu đeo vào, quan sát kỹ thấy cậu không có gì khó chịu mới dắt tay đi tiếp.
Thẩm Ngô ở phòng VIP tầng 3. Ra khỏi thang máy, không gian yên tĩnh hẳn lại, Niên Niên thở phào tháo nút bịt tai ra. Không hiểu sao thấy sắc mặt anh trai vừa rồi không tốt, tim nhỏ của cậu cũng run lên một nhịp. Cậu chột dạ liếm môi, như tự bào chữa: "Thật ra em không sợ lắm đâu, giờ em là 'mèo người' rồi, không dễ bị kích ứng thế đâu."
Thẩm Hoài liếc nhìn cậu, ánh mắt trầm mặc khiến mèo nhỏ càng thêm chột dạ. Bỗng cửa phòng mở ra, Thẩm Ngô tựa cửa: "Niên Niên, cậu lề mề cái gì thế."
Hắn khựng lại khi thấy Thẩm Hoài đứng cạnh Niên Niên. Ánh mắt Thẩm Hoài sắc lẹm, đen nháy không một chút hơi ấm nhìn hắn. Thẩm Ngô bỗng thấy hoảng hốt, không còn vẻ cà lơ phất phơ như trước, hắn đứng thẳng người lại: "Chào anh Hoài, em là Thẩm Ngô."
Thẩm Hoài lạnh nhạt: "Ồ, anh có nghe danh em. Hồi cấp ba thi Vật lý được 0 điểm, lúc đó còn bị chú út lôi đi đo chỉ số IQ nữa."
Thẩm Ngô: "......" Sao chuyện này cũng lộ ra được, mẹ nó, định lấy chuyện đó ra bêu rếu mình à.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên bên cạnh nhịn không được cười khúc khích. Thẩm Ngô sợ Thẩm Hoài nhưng không sợ Niên Niên, hắn lườm cậu một cái: "Cậu còn mặt mũi mà cười à?" Hồi đó thi 0 điểm chẳng phải do Niên Niên "giúp" hắn làm bài sao. Sao không lôi cả Niên Niên đi đo IQ luôn đi.
Niên Niên vốn cứ gặp Thẩm Ngô là cãi nhau, định lên tiếng phản pháo thì Thẩm Hoài đã chắn trước mặt cậu, lạnh lùng: "Tự mình thi 0 điểm còn trút giận lên Niên Niên làm gì?"
Thẩm Ngô nghẹn họng, suýt thì ngất xỉu vì tức. Hắn nghiến răng nhường đường: "Vào phòng rồi nói."
Trong phòng còn có vài người bạn của Thẩm Ngô, đều là thiếu gia con nhà giàu, suốt ngày ăn chơi đua xe. Thấy Thẩm Hoài vào, ai nấy đều đứng dậy, có vẻ hơi khép nép.
Niên Niên vừa vào đã dán mắt vào cái micro trên bàn, hào hứng: "Ở đây cũng được hát này."
Thẩm Ngô hừ một tiếng: "Cậu đừng có mà hát bài Cảnh sát trưởng Mèo Đen, tôi không muốn nghe đâu."
Niên Niên trợn mắt: "Anh muốn nghe tôi cũng không thèm hát cho anh nghe đâu."
Hai người cãi nhau, Thẩm Hoài ngồi bên cạnh lại thấy không vui. Trước đây anh không nghĩ mình là người có tính chiếm hữu và hay ghen tuông như vậy, nhưng nghe mèo nhỏ mắng người khác anh cũng thấy khó chịu, chỉ muốn mèo nhỏ chỉ mắng mỗi mình thôi.
Anh bỗng đưa tay ôm lấy vai Niên Niên, kéo cậu vào lòng mình với tư thế đầy chiếm hữu. Anh hơi cúi đầu, ghé tai Niên Niên nói một cách thân mật nhưng cố ý để mọi người cùng nghe thấy: "Sao không ngồi xuống đi? Em không ngồi thì anh cũng đâu dám ngồi."
Mọi người xung quanh đều sững sờ. Thẩm Ngô cũng ngẩn ra. Lúc trước cứ tưởng Niên Niên nổ, hóa ra là thật à?
Niên Niên chớp mắt, cảm thấy cả con mèo của mình bỗng cao lớn hẳn lên. Cậu ưỡn ngực, đi nghênh ngang đến vị trí chính giữa ngồi xuống, chỉ tay lên bàn: "Rót cho ta ly rượu."
Thẩm Hoài ngước mắt nhìn cậu, không nói gì. Khí thế mèo nhỏ lập tức xì hơi, cậu liếm môi: "À... thì, nước trái cây cũng được."
Thẩm Hoài rót cho cậu ly nước chanh, ngồi xuống cạnh bên: "Hơi lạnh đấy, uống từ từ thôi."
"Vâng ạ." Mèo nhỏ bưng ly, ngoan ngoãn uống từng ngụm nhỏ.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Ngô ngồi bên cạnh suýt rơi cả nhãn cầu ra ngoài. Không đúng, nếu hắn nhớ không lầm thì Thẩm Hoài mới về được hai ba ngày, sao hai người này thân như đã quen nhau hai ba năm thế.
Hắn ngồi bên cạnh như gặp ma, nhìn qua nhìn lại hai người, cuối cùng nhịn không được hỏi: "Hai người... thân nhau thế à?"
Thẩm Hoài lạnh nhạt: "Niên Niên là em trai anh, đương nhiên là thân rồi."
Niên Niên hếch cằm, bộ dạng cao cao tại thượng: "Anh trai cái gì cũng nghe tôi hết, tôi bảo... Ngô."
Thẩm Hoài nhanh tay che miệng cậu lại. Đủ rồi! Đừng có bắt anh sủa tiếng chó nữa.
Thẩm Ngô tranh thủ rót cho Thẩm Hoài ly rượu: "Anh, làm một ly đi."
Mèo nhỏ dùng sức gạt tay Thẩm Hoài ra, ghé đầu lại hung dữ: "Ai cho anh gọi anh ấy là anh trai, đây là anh trai của tôi cơ mà."
Thẩm Ngô trợn mắt: "Chuyện này mà cậu cũng quản? Nhà cậu ở bờ biển à mà quản rộng thế."
"Thì nhà tôi ở bờ biển mà, lần trước mẹ tặng cho tôi hai căn biệt thự ven biển đấy."
"......"
Thẩm Hoài khẽ cười, cầm ly nước của Niên Niên qua, chạm nhẹ vào ly rượu của Thẩm Ngô: "Tôi không uống rượu đâu. Tụi mình tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều, cậu cứ gọi thẳng tên tôi là được."
Thẩm Ngô há hốc mồm: "Thế sao được, mẹ tôi biết là đánh tôi ch·ết... Mà không, anh nghe lời cậu ta thật à?"
Thẩm Hoài gật đầu: "Ở nhà anh đều nghe em ấy."
Niên Niên bổ sung ngay: "Ở ngoài cũng phải nghe!"
Thẩm Ngô hoàn toàn cạn lời. Chẳng lẽ Thái tử gia mới về này là một kẻ nhu nhược, bị Niên Niên nắm thóp sao?
Hắn giơ ly: "Chỉ một ly này thôi, Hoài... Thẩm Hoài, nể mặt chút đi mà."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài nhíu mày nhẹ nhưng biết ba mẹ vốn thân thiết với nhà chú út nên không nỡ từ chối, cuối cùng nhận lấy ly rượu uống cạn. Chất lỏng hơi chát trôi xuống họng, sắc mặt anh không đổi, nhưng khi Niên Niên nhìn sang, anh hơi nhíu mày một chút, nói khẽ với cậu: "Anh thấy hơi chóng mặt."
Niên Niên lập tức quát Thẩm Ngô: "Anh đừng có ăn hiếp anh ấy, tôi là đại ca của anh ấy, tôi bảo vệ anh ấy đấy."
Thẩm Ngô cạn lời. Cái quan hệ quái quỷ gì thế này, vừa là anh trai vừa là đại ca. Hắn gật đầu với Thẩm Hoài rồi vội vàng ngồi xa ra một chút, sợ bị cái chứng tâm thần của Niên Niên lây sang.
Thấy Niên Niên ra mặt vì mình, Thẩm Hoài tựa lưng vào sofa, môi mỉm cười cực kỳ hạnh phúc. Anh không thích chỗ này nên cũng không chơi bài hay lắc xúc xắc, chỉ ngồi đó đút trái cây cho mèo nhỏ ăn, thuận tiện ngăn cản chú mèo nhỏ định đi hát bài Cảnh sát trưởng Mèo Đen.
Thẩm Hoài không muốn cậu hát cho người khác nghe, trầm giọng dỗ dành: "Chẳng phải đã hứa về nhà hát cho anh nghe sao?"
Niên Niên chớp mắt: "Đúng rồi, dưới hầm nhà mình có phòng chiếu phim, về đó em hát cho anh nghe." Thẩm Hoài cười đáp: "Được."
Trong phòng hơi ồn, Thẩm Hoài không để Niên Niên ở lại lâu, lát sau đã đứng dậy cáo từ. Niên Niên thật ra cũng thấy không thoải mái, nãy giờ chỉ gồng mình lên diễn thôi, vừa nghe về là gật đầu lia lịa: "Về thôi về thôi, em buồn ngủ rồi."
Ngoan quá đi mất. Thẩm Hoài nắm tay Niên Niên ra cửa, gió đêm hơi lạnh, anh cởi áo khoác choàng lên người cậu.
Niên Niên ngước lên: "Anh còn khó chịu không?"
Chết tiệt, suýt thì quên. Thẩm Hoài lập tức nhập vai: "Ừm, hơi khó chịu. Niên Niên có thể cho anh ôm một cái không?"
Mèo nhỏ hào phóng: "Được nha."
Thẩm Hoài nhân cơ hội hỏi tiếp: "Thế còn hôn một cái thì sao? Hôn vào miệng mèo nhỏ ấy, có được không?"
Hết chương 62.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.