MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 6: MÈO NHỎ THÔNG MINH

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Sau chuyến đi chơi ban ngày, Niên Niên có vẻ rất hưng phấn. Về đến nhà, cậu cứ quẩn quanh bên cạnh Lộ Hoài, luyên thuyên kể về những thứ đã thấy và những người đã gặp hôm nay.
Cậu vui vẻ hỏi: "Anh ơi, ngày nào chúng mình cũng được đi chơi thế này ạ?"
"Không được." Lộ Hoài tàn nhẫn dập tắt ảo tưởng của cậu: "Ngày thường anh phải đi học. Còn cuối tuần..."
Cuối tuần anh còn phải đi làm thêm, không thể tuần nào cũng đưa cậu đi chơi như thế này được. Anh chỉ có thể đáp lại một cách hàm hồ: "Khi nào rảnh, anh sẽ lại đưa em đi."
Niên Niên nhìn anh đầy mong chờ: "Thế em đi học cùng anh nhé?"
"Cũng không được." Lộ Hoài dội gáo nước lạnh: "Anh đang học cấp ba, còn trình độ của em... chắc mới ở mức lớp một tiểu học thôi."
Mèo nhỏ nghe xong liền dẩu môi: "Nhưng mà như thế thì em sẽ nhớ anh lắm."
Lòng Lộ Hoài cũng thắt lại. Trước đây Niên Niên là mèo, ở nhà chỉ cần vờn đồ chơi, ăn hạt rồi lăn ra sofa ngủ khò khè là xong. Nhưng giờ cậu đã là một con người bằng xương bằng thịt, anh cũng không nỡ cứ nhốt cậu mãi trong bốn bức tường. Khổ nỗi chữ nghĩa cậu còn chưa sõi, anh chẳng yên tâm chút nào nếu để cậu tự mình ra ngoài.
Anh suy nghĩ một lát, rồi chỉ tay vào cái chấm đỏ đang nhấp nháy nơi góc tường: "Còn nhớ cái này không? Trước đây anh hay gọi em qua đó. Bây giờ em biết nói rồi, cũng có thể đứng đây nói chuyện với anh qua cái này."
"Thần kỳ quá đi mất!!" Niên Niên ngửa cái đầu nhỏ lên, gào thật to: "ANH ƠI! ANH CÓ NGHE THẤY EM NÓI GÌ KHÔNGGG?!"
Lộ Hoài: "Anh đang đứng ngay cạnh em đây, tôi không có điếc."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Buổi tối, Niên Niên cứ lầm rầm mãi việc muốn đi tìm chó Cầu Cầu nhà hàng xóm chơi. Lộ Hoài hết cách, đành mặc quần áo tử tế cho cậu rồi dắt đi. Lúc xỏ giày ở cửa, mèo nhỏ khựng lại.
Trước mặt là hai đôi giày: một đôi thể thao trắng tinh mới mua cho Niên Niên, và đôi giày cũ đã mòn vẹt của Lộ Hoài. Anh theo thói quen định ngồi xuống xỏ giày cho cậu, nhưng Niên Niên lại lùi lại một bước.
"Anh đi đôi này đi." Niên Niên nghiêm túc nói, "Đôi này mới lắm."
Cõi lòng Lộ Hoài ấm áp hẳn lên, anh mỉm cười dỗ dành: "Kích cỡ không vừa, anh không đi được đâu. Ngoan nào, xỏ giày nhanh lên không Cầu Cầu lại đi mất bây giờ."
TruyenLau.com Nghe đến đó, mèo nhỏ cuống cuồng đưa chân ra cho anh xỏ giúp. Lộ Hoài bỗng thấy hơi ghen tị, anh cố ý hỏi: "Thế bây giờ hai đứa chơi với nhau kiểu gì? Em nghe hiểu được tiếng 'gâu gâu' của nó à?"
"Hiểu chứ ạ!" Niên Niên khẳng định chắc nịch: "Em hiểu được tiếng người, tiếng mèo, tiếng chó, cả tiếng chim nữa..."
Lộ Hoài vội ngắt lời trước khi cậu kịp đọc hết cả cuốn bách khoa toàn thư về thế giới động vật: "Chà, Niên Niên nhà mình lợi hại thật đấy." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mèo nhỏ khoái nhất là được khen, vừa nghe xong liền đắc ý ngẩng đầu chờ anh vuốt ve. Trước đây Lộ Hoài thường vuốt từ đỉnh đầu dọc xuống tận chóp đuôi, nhưng giờ cái đuôi đã biến mất tiêu rồi, anh biết vuốt chỗ nào đây? Chẳng lẽ lại... vuốt mông à?
Nhưng Niên Niên phải thất vọng rồi, Lộ Hoài chỉ buộc xong dây giày là đứng ngay dậy: "Đi thôi."
Mèo nhỏ rũ đầu xuống, lòng đầy ủy khuất. Chẳng lẽ vì không còn bộ lông xù xì nữa nên anh không thèm vuốt ve cậu nữa sao?
Tầm này mỗi tối là lúc cư dân trong tiểu khu tụ tập thành hội "con sen", nô nức dắt chó mèo đi dạo. Cầu Cầu vốn là một "đại ca" đanh đá có tiếng trong vùng, nhưng ngay từ lần đầu gặp Niên Niên, nó đã bị cậu tặng cho một cú đấm "bốp" vào đầu chó. Từ đó về sau, Cầu Cầu bỗng hóa thành cái đuôi nhỏ, chỉ biết bám theo mỗi mình Niên Niên. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tiểu Lộ, Niên Niên đâu rồi? Lâu quá không thấy nó ra chơi." Bà Trương hàng xóm nhiệt tình chào hỏi.
Chú chó Poodle màu nâu chạy lộc cộc tới, đôi mắt tròn xoe trông mong nhìn Lộ Hoài. Anh chỉ biết ho khan một tiếng để chữa ngượng: "Dạ... cháu gửi nó bên nhà bạn vài hôm ạ."
Trong lúc đó, Niên Niên đã ngồi xổm xuống, nhiệt tình "trao đổi chiêu thức" với Cầu Cầu. Cầu Cầu hít hà đánh hơi một hồi rồi kinh hãi: "Niên Niên, lông của mày đâu hết rồi?"
Mèo nhỏ thở dài đầy vẻ trải đời: "Mày không hiểu được đâu, giờ tao là con người rồi."
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thấy một người một chó cứ xì xào với nhau, bà Trương không khỏi ngạc nhiên: "Cậu bé này là ai thế cháu?"
Lộ Hoài nở nụ cười nhạt, điềm nhiên đáp: "Dạ, đây là em trai cháu."
"Ồ, em trai cháu có duyên với động vật thật đấy!" Bà Trương cảm thán, "Bình thường Cầu Cầu nhà bà chảnh lắm, chẳng bao giờ chịu thân thiết với người lạ như vậy đâu."
Lộ Hoài khẽ nhếch môi, ánh mắt dán chặt vào cái gáy tròn trịa của Niên Niên. Nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu, nhưng trong lòng anh lại nhen nhóm một nỗi khó chịu vô hình. Niên Niên thân thiết với con chó đó làm gì cơ chứ? Chẳng phải người ta vẫn bảo chó với mèo vốn không đội trời chung sao? Một sự chiếm hữu mãnh liệt bỗng trỗi dậy, khiến anh thấy bực bội ngay cả khi cậu chỉ đang trò chuyện với một chú chó.
"Niên..." Lộ Hoài khựng lại một nhịp, anh cúi người vỗ nhẹ lên vai cậu: "Nói chuyện thế là đủ rồi. Anh định đưa em đi mua kem, có muốn ăn không?"
Vừa nghe thấy đồ ăn, mèo nhỏ lập tức bật dậy như lò xo, đôi mắt sáng rực lên: "Ăn ạ! Em muốn ăn!"
Lộ Hoài hài lòng nắm tay Niên Niên chào tạm biệt bà Trương. Anh bóc vỏ kem, đưa tận miệng cho cậu. Niên Niên cắn một miếng rồi chợt trợn tròn mắt: "Lạnh quá đi mất! Nhưng mà ngọt thật đấy anh ạ!"
Lộ Hoài xoa đầu cậu, dặn dò: "Ngày mai anh phải đi học rồi, em ở nhà cho ngoan, tuyệt đối không được tự ý ra ngoài đâu đấy."
Niên Niên ngửa cổ lên hỏi: "Thế sang tìm Cầu Cầu chơi cũng không được ạ?"
Lại là con chó đó! Lộ Hoài nhíu mày: "Không được. Em ở nhà học bài cho anh, phải làm hết đống bài tập anh giao đấy."
Mèo nhỏ nghe xong liền rũ rượi gục đầu xuống. Ôi, trên đời này làm gì có ai thèm yêu việc học cơ chứ!
...
Ngày hôm sau ở lớp, Lộ Hoài hiếm khi rơi vào trạng thái xao nhãng như vậy. Lúc làm đề toán, đáng lẽ phải viết chữ "Giải", anh lại vô thức đặt bút viết thành tên "Niên Niên". Ngẩn người một lát, anh mới nhíu mày khẽ gạch đi.
Ngay khi vừa kết thúc giờ kiểm tra, anh lập tức mở camera giám sát trên điện thoại, đeo tai nghe vào rồi thì thầm gọi tên cậu.
Niên Niên đang ngồi bệt dưới sàn chơi xếp hình, vừa nghe thấy tiếng gọi liền lạch bạch chạy ngay tới dưới camera. Sợ anh nhìn không rõ, cậu còn khệ nệ bê một cái ghế nhỏ trèo lên, dí sát mặt mình vào ống kính. Một cú "mỹ nam bạo kích" ở cự ly gần khiến Lộ Hoài đứng hình mất mấy giây.
"Anh ơi, anh ơi, anh đâu rồi?" Niên Niên cuống quýt gọi.
Lộ Hoài lúc này mới hoàn hồn, giọng anh dịu lại: "Anh đây. Ở nhà có ngoan không?"
Niên Niên gật đầu lia lịa: "Em học chữ rồi, biết viết hết cả rồi đấy. Bao giờ thì anh mới về? Em nhớ anh lắm."
Mèo nhỏ chẳng bao giờ biết che giấu tình cảm, lúc nào cậu cũng thẳng thắn đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Lộ Hoài hạ thấp giọng xuống: "Ngoan nào, anh đang đi học, tối mới về được. Trưa em muốn ăn gì để anh đặt cơm cho?"
Niên Niên nhìn vào ống kính với ánh mắt đầy mong chờ, lại lặp lại một lần nữa: "Em nhớ anh."
Cõi lòng Lộ Hoài mềm nhũn ra, anh chỉ muốn lao ngay về nhà, nhét chú mèo này vào cặp để mang đi học cùng cho xong. Anh chỉ có thể dịu dàng dỗ dành: "Ngoan, nghe lời anh."
Anh tắt camera, đặt cho cậu một phần cơm thịt heo xào hương cá. Đúng lúc đó Trần Phi đi tới, thấy anh đang đặt đồ ăn liền thắc mắc: "Ủa, thằng em mày vẫn chưa đi à? Ngày nào mày cũng phải đặt cơm cho nó thế? Nó không biết nấu ăn sao?"
Lộ Hoài nhíu mày, đáp ngắn gọn: "Em ấy còn nhỏ."
Trần Phi hừ một tiếng: "Tao xem qua camera thấy nó cũng tầm tuổi mình mà, không đi học à? Suốt ngày ở nhà để mày nuôi thế này thì thành 'sâu gạo' mất, mày đừng để bị nó lừa."
Lộ Hoài có thể tự mình chê mèo nhà mình ngốc, nhưng hễ nghe người khác nói xấu cậu là anh cảm thấy không vui ngay lập tức. Anh nghiêm túc đáp lại: "Em ấy rất thông minh, chẳng qua chương trình ở trường không phù hợp nên em ấy tự học ở nhà thôi, hiểu không?"
Trần Phi há hốc mồm kinh ngạc: "Hả... Thần đồng cơ à?"
"Gần như thế."
HẾT CHƯƠNG 6
Niên Niên: Ở nhà ngoan ngoãn gọi anh ơi, ra đường đấm bay màu lũ chó láo xược!
Đừng quên Vote và Follow mình tại Wattpad @sereindreaming nhé!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu