Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Niên Niên hậm hực cầm lịch sử trò chuyện đi tìm Thẩm Hoài mách tội, bảo là Hách Bạch đang nguyền rủa hai người bọn họ. Thẩm Hoài vừa nhìn thấy thì làm sao để yên được? Suýt chút nữa là bị vạch trần rồi còn đâu.
Anh vội vàng nói: "Đừng tin hắn, cái gã mèo trắng lớn đó bụng đầy ý xấu, hắn chỉ muốn phá đám chúng ta thôi."
Niên Niên gật đầu thật mạnh: "Hắn xấu tính quá đi!"
Thẩm Hoài nhân cơ hội ôm cậu lên đùi: "Cuối tuần sau muốn đi trượt tuyết không? Vừa lúc lại là lễ Giáng sinh."
Mèo nhỏ mắt sáng rực lên: "Lễ Giáng sinh!" Cậu biết lễ Giáng sinh mà! Niên Niên vội vàng chắp tay trước ngực: "Em có được ước không anh?"
Thẩm Hoài cười: "Được chứ, đến lúc đó bảo bảo treo tất ở đầu giường, buổi tối ông già Noel sẽ tặng quà cho em."
"Hết sảy luôn!"
Mèo nhỏ vốn chẳng giấu được chuyện gì, ngày hôm sau đã vui sướng kể cho Đại Quất nghe chuyện mình sắp đi chơi Giáng sinh. Đại Quất rất biết cách hưởng ứng: "Oa! Tuyệt quá, vậy em đã chuẩn bị quà cho bạn đời của mình chưa?"
"Quà ạ?"
Đại Quất đưa điện thoại cho cậu xem: "Anh thấy trên mạng bảo lễ Giáng sinh phải tặng quà đó."
Dưới phần bình luận phần lớn là quà tự làm như chocolate thủ công hoặc khăn len tự dệt.
"Chocolate thì bỏ qua đi." Niên Niên vội vàng nói, "Tà ác quá đi mất." (Bởi vì mèo mà ăn chocolate là nguy hiểm lắm nha).
Đại Quất bày cách: " Hay là em dùng lông của mình làm một con búp bê bằng *len chọc (felt) đi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Anh ta lôi từ trong cặp ra một con mèo vàng nhỏ bằng len chọc, trông giống hệt Đại Quất: "Xem này! Tự tay anh làm đấy."
"Anh giỏi quá đi! Dạy em với, dạy em với!"
TruyenLau
Thế là khi Hách Bạch vừa bước vào, liền thấy Đại Quất đang cầm chiếc lược dày cần mẫn chải lông cho mèo bò sữa. Bên cạnh còn trải sẵn một tờ giấy để hứng lấy đống lông rụng.
Hách Bạch "tặc lưỡi" hai tiếng: "Mèo bò sữa mà cũng rụng lông dữ dằn vậy sao?"
Mèo nhỏ quay đầu lườm hắn cháy mặt.
Hách Bạch tiếp tục kiếm chuyện: "Bảo đi trị cái đầu mà sao vẫn chưa đi hả?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Niên Niên làm sao nhịn nổi? Cậu lao bổ một cái, cả người lao thẳng vào Hách Bạch. Quả thực là... lông bay đầy trời. Đại Quất ở phía sau cuống cuồng đi nhặt. Thật là loạn thành một đoàn.
...
Mèo nhỏ mỗi ngày đều cần mẫn ở đơn vị chọc len. Tuy có Đại Quất dạy nhưng vì không quen tay nên cậu vẫn bị kim châm vào tay mấy vết nhỏ. Vốn dĩ vết thương rất khó thấy, nhưng Thẩm Hoài thì khác, anh hận không thể mỗi ngày hôn cậu từ đầu đến chân, một vết xước nhỏ cũng không lọt qua mắt anh.
"Cái này là sao đây?" Thẩm Hoài lạnh giọng.
Niên Niên vội rụt tay lại: "Chỉ là không cẩn thận thôi mà, chẳng đau chút nào đâu anh."
"Làm gì mà thành ra thế này?" Thẩm Hoài đầy bụng hỏa khí nhưng vẫn cố trấn tĩnh: "Có ai bắt nạt em không?"
"Không có! Làm sao có thể chứ!"
Thẩm Hoài nghĩ cũng đúng, cậu không bắt nạt người khác thì thôi chứ ai dám động vào.
"Thế rốt cuộc là chuyện gì?" Thẩm Hoài thở dài, ôm Niên Niên vào lòng: "Đừng giấu anh, hửm?"
Mèo nhỏ dẩu môi: "Em đang chuẩn bị quà cho anh mà, anh làm thế này chẳng còn gì bất ngờ nữa."
Thẩm Hoài ngẩn ra một lúc rồi không nhịn được mà vui sướng: "Bảo bảo của chúng ta lớn thật rồi, còn biết làm quà cho anh nữa cơ đấy."
Anh nắm lấy ngón tay cậu đặt lên môi hôn nhẹ: "Nhưng mà không cần đâu, càng không được vì thế mà bị thương. Với anh, không gì quan trọng bằng chính bản thân em, biết không?"
"Không được!" Niên Niên lấy tay bịt miệng Thẩm Hoài, hầm hừ: "Em sắp làm xong rồi, anh dám không nhận xem?"
Thẩm Hoài nhìn cậu, bỗng nhiên vươn đầu lưỡi liếm vào lòng bàn tay cậu. Niên Niên như bị điện giật, vội vàng rụt tay lại.
"Anh nào dám không nhận." Thẩm Hoài đè Niên Niên xuống dưới thân mà hôn: "Nhưng em không được để bị thương nữa. Anh sẽ đau lòng lắm."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Sát ngày Giáng sinh, Niên Niên cuối cùng cũng hoàn thành con búp bê len chọc. Cậu tỉ mỉ chọn một chiếc hộp thật đẹp và thắt nơ lại.
Đại Quất ở bên cạnh ngập ngừng không dám nói. Lần đầu tiên anh ta biết rằng "hiếu động" và "khéo tay" là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Anh ta chỉ hy vọng anh nhà Niên Niên có thể nhận ra đó là con gì.
"Niên Niên, em đừng nói là anh dạy nhé."
Mèo nhỏ trợn mắt: "Tại sao ạ! Anh dạy đỉnh lắm mà, anh đừng tự ti."
Đại Quất rặn ra hai chữ: "Khiêm tốn."
"Được rồi ạ!"
Niên Niên lén lút nhét chiếc hộp vào vali, nhưng làm sao qua mắt được Thẩm Hoài, vì mọi đồ đạc đều do anh sắp xếp hết mà. Thẩm Hoài dĩ nhiên là giả vờ như không thấy, nhưng trong lòng lại thầm đoán xem đó là gì.
Đồng hồ? Khuy măng sét? Không, Niên Niên bảo là tự tay làm mà. Chẳng lẽ là khăn quàng cổ sao? Anh tràn đầy mong đợi.
Khu trượt tuyết ở ngoại ô, Thẩm Hoài dự định chơi hai ngày nên đã xin nghỉ cho Niên Niên. Với một "đại gia" hay vung tiền cho mình như Thẩm Hoài, Hách Bạch tất nhiên là mỉm cười hớn hở chúc anh em họ đi chơi vui vẻ.
Trời càng lúc càng lạnh, lúc ra cửa Thẩm Hoài đội mũ cho Niên Niên. Lúc mua vội quá không nhìn kỹ, anh tưởng là hình mèo, về nhà mới thấy là đầu chó.
Niên Niên xị mặt khó chịu: "Sao lại có thể để một con chó trèo lên đầu lên cổ em như thế chứ."
Chú mèo bò sữa này tự trọng cao gớm.
"Đội một lát thôi." Thẩm Hoài nén cười dỗ dành: "Lên xe là bỏ ra ngay, đến nơi anh mua cái mới cho em."
Cái mũ hơi rộng nên khi đội vào gần như che hết cả mặt Niên Niên, chỉ thấy cái cằm nhọn và đôi môi nhỏ cứ mấp máy lầm bầm gì đó, trông cực kỳ muốn hôn. Thẩm Hoài không nhịn được, lại ấn cái mũ xuống thấp hơn một chút, liền nghe tiếng cậu kêu lên: "Anh ơi, chẳng thấy gì cả..."
Thẩm Hoài hôn mạnh lên đôi môi đó. Tuyết rơi lờ mờ trên đầu hai người, nhìn từ xa, bóng dáng họ quyện vào nhau.
Lên xe, Thẩm Hoài bỏ mũ ra cho cậu. Tóc Niên Niên rối tung, có mấy sợi còn dựng đứng lên vì tĩnh điện, trông như một chú sư tử nhỏ xù lông. Anh vừa buồn cười vừa vuốt lại tóc cho cậu: "Có đói không? Uống sữa chua nhé?"
Mèo nhỏ với đôi môi đỏ mọng hầm hừ nhìn anh. Thẩm Hoài bị nhìn hai cái là không chịu nổi, hạ giọng: "Đang ở bên ngoài, đừng quyến rũ anh."
Niên Niên: "???"
Cậu giận dỗi quay mặt đi, để lại cái gáy tròn vo đối diện với anh. Thẩm Hoài nhìn cái gáy xù lông đó một lúc lâu. Sao mà đáng yêu thế không biết!
Anh kéo cậu vào lòng, hừ lạnh: "Bảo đừng quyến rũ mà không nghe đúng không, đợi đến tối đi."
Niên Niên trợn tròn mắt. Trời sập rồi! Có ai cứu cậu không?
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Đi xe mất hai ba tiếng, Niên Niên lên xe một lát là lăn ra ngủ trong lòng Thẩm Hoài. Anh sợ làm cậu thức giấc nên không dám cử động. Cánh tay bị đè đến tê dại nhưng Thẩm Hoài lại thấy rất hạnh phúc. Anh thích sự ỷ lại này của Niên Niên, muốn cứ thế ôm cậu đến già.
Gần đến nơi, "chú heo nhỏ" mới tỉnh dậy, ngáp ngắn ngáp dài dựa vào người anh. Bên ngoài trắng xóa một màu.
Thẩm Hoài xoa đầu cậu, thấy hơi đổ mồ hôi nên dặn: "Lát nữa ra ngoài phải đội mũ vào nhé, không là cảm lạnh đấy."
Niên Niên dụi mặt vào ngực anh: "Vậy anh bế em xuống đi."
Thẩm Hoài rất hưởng thụ sự nũng nịu này, hôn lên tai cậu: "Được, bế em."
Gần đây là mùa trượt tuyết nên du khách rất đông. Thấy hai chàng trai ôm nhau như vậy, ai cũng ngoái lại nhìn. Thẩm Hoài mặt không đổi sắc, còn Niên Niên thì ngược lại, rất đắc ý.
"Anh ơi, nhiều người nhìn em quá, có phải vì em đẹp trai không?"
Thẩm Hoài cười: "Đúng thế."
Mèo nhỏ bắt đầu lo xa: "Liệu có ai là tìm kiếm tài năng muốn mời em làm ngôi sao không nhỉ?"
Thẩm Hoài trầm tư: "Em muốn làm ngôi sao à?"
"Không được đâu." Niên Niên thở dài, "Đang yêu đương thế này sao làm ngôi sao được?"
Thẩm Hoài bóp nhẹ mông cậu: "Sao? Anh làm lỡ dở tương lai của em à?"
"Không sao hết." Niên Niên hôn lên má anh một cái: "Em sẽ không bỏ mặc anh đâu, anh là ông chồng để em bắt nạt mà."
"Cảm ơn bé cưng đã chịu khó bắt nạt anh."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Họ đi đến một dãy nhà gỗ nhỏ. Thẩm Hoài hỏi cậu có thích không, Niên Niên gật đầu lia lịa: "Cảm giác như trong phim hoạt hình gấu Boonie vậy!" Đúng là chú mèo xem phim quá nhiều.
Thẩm Hoài thay đồ trượt tuyết cho Niên Niên, nhưng hình như lấy nhầm size, kéo khóa lên là chỉ thấy mỗi cái chỏm đầu xù lông.
Thẩm Hoài không nhịn được cười: "Chú lùn tịt."
Niên Niên chật vật chui đầu ra, tóc tai bù xù trừng mắt nhìn anh: "Anh nói ai cơ?"
Thẩm Hoài xin lỗi ngay lập tức rồi bảo người ta đổi bộ khác.
Niên Niên vênh mặt lên: "Mẹ bảo rồi, trong nhà này em là nhất, anh phải tôn trọng em chút đi chứ."
Thẩm Hoài nén cười: "Anh sai rồi, đừng đuổi anh đi mà. Trời lạnh thế này, bé cưng nỡ để anh lang thang đầu đường xó chợ sao?"
"Anh có thể ngủ dưới gầm cầu mà." Niên Niên hiến kế, "Chỗ đó kín gió, em nhớ hồi nhỏ..."
Thẩm Hoài thu lại nụ cười, ngắt lời: "Đừng nhắc chuyện ngày xưa nữa."
Anh không muốn nghe thêm nửa chữ về những khổ cực trước kia của cậu. Chỉ hận không thể gặp cậu sớm hơn để che chở.
Niên Niên chớp mắt, định nói gì đó thì nhân viên mang đồ mới đến. Thẩm Hoài kiên nhẫn thay đồ cho cậu, im lặng không nói gì.
Niên Niên do dự một chút rồi ôm lấy anh: "Đừng không vui mà, hay là cho anh làm nóc nhà đấy, em cũng không ham hố quyền lực lắm đâu."
Đúng là một chú mèo ngoan. Thẩm Hoài cười: "Anh không có không vui, chỉ là không muốn nghe chuyện cũ của em, anh thấy xót xa và bất lực vì không thể quay về để ôm lấy em vào lúc đó."
Niên Niên nhỏ giọng: "Thật ra em cũng không nhớ rõ lắm, điều em nhớ nhất chính là lúc anh ôm lấy em. Cứ thế ở trong lòng anh, chúng ta cùng về nhà."
Phải rồi, từ đó về sau, họ đã có một mái ấm.
Thẩm Hoài gõ nhẹ vào trán cậu: "Ngày đó vốn dĩ anh không định mang em về đâu."
Niên Niên vội ngẩng đầu: "Tại sao ạ? Vì em xấu à?"
Thẩm Hoài nghĩ lại: "Đẹp lắm." Trông cậu giống hệt một cục bông sữa nhỏ bé, đơn độc. Nhưng quan trọng hơn là qua hình ảnh chú mèo nhỏ đang run rẩy này, anh lại nhìn thấy chính bản thân mình ở cô nhi viện năm đó.
Niên Niên bĩu môi: "Vậy anh có hối hận không?"
"Làm sao có thể chứ?" Thẩm Hoài cúi xuống hôn cậu, "Vĩnh viễn không bao giờ hối hận."
...
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài cũng là lần đầu trượt tuyết, anh thuê hai huấn luyện viên dạy riêng. Chỗ trượt cho người mới toàn trẻ con, Niên Niên thấy mất mặt, chỉ tay ra xa chỗ dốc 90 độ: "Em ra kia trượt nhé?"
Thẩm Hoài liếc mắt: "Em đừng có mơ."
Mèo nhỏ hừ một tiếng, nhưng vì vừa mới nhường chức "nóc nhà" cho anh nên đành phải nghe lời. Huấn luyện viên mới chỉ cho vài tư thế, Niên Niên học được hai chiêu đã đòi biết tuốt rồi, cứ thế tự ý lao xuống luôn. Kết quả là mới đi được nửa đường đã ngã cái "bạch", báo hại huấn luyện viên phải lôi cậu về.
Thẩm Hoài lạnh mặt: "Đừng có hấp tấp."
Niên Niên thấy anh cáu nên chẳng dám ho he lời nào. Nhưng xem ra năng khiếu vận động của em rất tốt, chỉ một lúc sau là đã trượt băng băng được rồi. Thẩm Hoài thì chậm hơn một chút. Anh để Niên Niên tự chơi, không ngờ vừa mới rời mắt một lát là cậu đã "vác" về một tình địch rồi.
Đó là một cậu chàng tóc xoăn, mắt cứ dính chặt lấy Niên Niên. Thẩm Hoài nhìn từ xa mà nghiến răng kèn kẹt. Anh cố gắng trượt lại gần, suýt ngã mấy lần, may mà em đỡ kịp. Anh nhân cơ hội ôm eo cậu kéo sát vào lòng, lườm tên tóc xoăn kia: "Vị này là ai thế?"
Tên đó nhanh nhảu: "Tôi là bạn mới quen của Niên Niên đây."
Thẩm Hoài tức nghẹn cả cổ. Mới đó mà đã biết tên nhau rồi cơ đấy!
"Bạn... mới quen à?"
Tên tóc xoăn cười khoe hàm răng trắng nhởn: "Tôi đang định dạy Niên Niên trượt tuyết, anh muốn tham gia không? Trông anh có vẻ không biết trượt cho lắm nhỉ."
Thẩm Hoài cười lạnh: "Không cần, chúng tôi có huấn luyện viên riêng rồi. Niên Niên, về thôi, anh mệt rồi."
Dù đang ham vui nhưng với Niên Niên, anh luôn là số một, cậu vội vàng chào tạm biệt rồi lật đật đi theo anh.
Về đến phòng, Thẩm Hoài mặt xanh mét như một "ông chồng hay ghen".
"Nhân duyên của em tốt quá nhỉ."
Niên Niên không nhận ra ý tứ trong lời nói đó, vẫn ngây ngốc gật đầu: "Vâng ạ, ai cũng thích em hết."
Thẩm Hoài nhéo mặt cậu: "Tránh xa mấy đứa có ý đồ xấu ra!"
"Người ta không có ý xấu mà."
"Nó thích em đấy, hiện rõ lên mặt rồi kìa!" Thẩm Hoài cực kỳ ghét cảm giác mèo nhỏ bị kẻ khác dòm ngó.
Niên Niên thấy lạ: "Thì nó thích em là đúng rồi, nó cũng là mèo mà, giống mèo Devon."
Thẩm Hoài ngẩn ra: "Nó cũng là mèo à?"
Niên Niên cười hì hì: "Hơn nữa nó cũng có màu đen trắng giống em."
Thẩm Hoài hừ một tiếng: "Thế em có nói quan hệ của hai chúng ta không?"
"Có chứ, em bảo là đi cùng anh trai."
Thẩm Hoài lại không vui: "Sao em không nói anh là chồng em?"
Niên Niên im lặng. Vừa vào đến cửa, Thẩm Hoài đã đè cậu lên cánh cửa, hôn nhẹ lên mũi: "Có nói không? Nói thì tối nay anh nhẹ tay, không thì ngày mai đừng hòng ra khỏi cửa."
Dưới sự "vừa đe dọa vừa dụ dỗ" và đôi bàn tay không chịu ngồi yên của anh, Niên Niên đỏ mặt lí nhí: "Chồng... chồng ơi."
Nghe xong hai chữ này, mắt Thẩm Hoài càng đỏ hơn, bế thốc cậu lên đi thẳng vào trong. Ai cũng biết, trong chuyện này Thẩm Hoài thường chẳng có tí uy tín nào đâu.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
0 giờ sáng lễ Giáng sinh, trên giường vẫn còn xao động.
"Bảo bảo, xem quà này."
Anh chỉ cho cậu hai chiếc tất căng phồng treo đầu giường. Niên Niên đang bị anh ôm chặt, khóc nức nở.
"Mau chọn đi bảo bảo."
Niên Niên run rẩy cầm lấy một chiếc tất, lỡ tay làm rơi khiến đồ bên trong vung vãi ra ngoài. Đó là một đống bao cao su. Mèo nhỏ ngây người, rồi khóc càng hăng hơn. Quà cáp kiểu gì thế này không biết! Đây rõ ràng là coi cậu thành món quà luôn rồi chứ còn gì nữa!
Thẩm Hoài dỗ dành nhưng động tác chẳng hề nhẹ đi, khiến tiếng khóc của cậu cũng vỡ vụn: "Đây là chính em chọn đấy nhé."
"Em không cần, anh bắt nạt em."
Thẩm Hoài cười xấu xa, bế cậu sang chiếc tất còn lại: "Lấy cái này xem."
Niên Niên nhất quyết không chịu cầm. Thẩm Hoài bắt đầu dọa dẫm: "Thật không đấy? Nếu em không lấy thì chúng mình vào phòng vệ sinh, làm trước gương nhé."
Đó chính là điều mà Niên Niên sợ nhất trên đời.
Cậu đành uất ức cầm lấy chiếc tất, bên trong là một chiếc vòng tay dây đen có gắn đá mắt mèo.
Thẩm Hoài hôn lên cổ cậu: "Anh tự mài đấy, em thích không?"
Niên Niên nức nở không thành lời nhưng nắm chặt chiếc vòng. Những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống lưng cậu, Thẩm Hoài như đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa đầy thành kính: "Bảo bảo, anh mãi mãi yêu em."
Hôm sau gần trưa Niên Niên mới bò dậy nổi. Cậu ném gối vào Thẩm Hoài: "Đồ xấu xa!"
"Ngoan nào, mai chúng ta đi trượt tuyết bù nhé." Thẩm Hoài dỗ dành. Thực ra anh chỉ sợ ra đó lại gặp *con mèo Devon kia thôi.
Cái đồ mặt dày Thẩm Hoài bắt nạt cậu xong lại còn đòi quà. Niên Niên trừng mắt: "Không đưa cho anh đâu."
"Cho anh đi mà, lần sau anh không dám nữa."
Niên Niên rưng rưng, câu này cậu nghe tám trăm lần rồi. Cuối cùng anh cũng được mở chiếc hộp quà của Niên Niên.
Thẩm Hoài cầm món đồ len chọc lên ngắm nghía.
Niên Niên hừ nhẹ: "Lông của em đấy, lông mèo bò sữa quý lắm nha!"
"Tuyệt quá, giỏi quá đi mất!" Thẩm Hoài vội khen, nhưng rồi lại do dự hỏi:
"Cái này... là hình cục cơm nắm hả em?"
Hết chương 53.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.