MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 57: TIỆP KHẮC LANG KHUYỂN × MÈO BÒ SỮA (3)

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Nhìn kỹ lại thì đúng là con người, lại còn là một người lạ hoắc.
Mèo nhỏ sợ đến mức suýt dựng đứng cả lông. Sao lại thế này, rõ ràng tối qua nó ngủ trong lòng anh mà! Nó sợ hãi giãy giụa bốn chân định chạy trốn, nhưng lại bị người đàn ông kia cứng rắn ấn vào lòng.
"Nằm với anh thêm một lát nữa."
Lộ Hoài cực kỳ thích cảm giác mèo nhỏ rúc trong lòng mình, vừa mềm mại vừa ấm áp. Được rồi, tuy có hơi ồn ào một chút, giống như một chiếc "máy kéo" nhỏ, nhưng anh đã quen rồi.
Niên Niên khi ngủ bên cạnh anh luôn rất thả lỏng, bụng ngửa lên trời, đôi khi còn duỗi dài người ra, dùng chân đạp anh. Nhưng phần lớn thời gian, tư thế ngủ của nó đều rất kỳ quặc.
Nhớ có một lần, Lang khuyển tỉnh dậy không dám nhúc nhích, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của mèo nhỏ phả vào người mình, ấm áp và ngứa ngáy. Anh không nhịn được cúi đầu nhìn, nhưng thứ đầu tiên đập vào mắt lại là hai cái chân nhỏ. Cái đệm chân hồng hào, mũm mĩm hiện ra rõ mùng một trước mắt.
Phản ứng đầu tiên của Lộ Hoài là: Mèo nhỏ đúng là yêu sạch thế, sao lại liếm được cái đệm chân hồng hào, mũm mĩm thế kia.
Phản ứng thứ hai là: Anh cũng muốn liếm thử.
Nhưng đến khi anh thực sự ghé đầu lưỡi lại gần mới phát hiện ra có gì đó sai sai. Kẹp giữa hai chân sau của mèo nhỏ chính là đầu của nó, chắc là ngủ say quá nên đầu lưỡi còn thò ra một đoạn. Không biết ngủ kiểu gì mà cả cơ thể gập lại như bị gãy, gần như thành một góc 90 độ. Lộ Hoài nhìn mà thấy thán phục, thế mà mèo nhỏ trông chẳng có vẻ gì là khó chịu, vẫn ngủ say sưa ngon lành.
TruyenLau Từ đó về sau, mỗi lần tỉnh dậy thấy tư thế ngủ của mèo nhỏ, anh đều không nhịn được dùng móng vuốt gạt nhẹ một cái để điều chỉnh lại cho nó. Chỉ là anh vẫn chưa quen làm chó, có một lần không khống chế được lực, trực tiếp gạt mèo nhỏ lăn quay ra. Mèo nhỏ tỉnh giấc, đầu óc choáng váng nhìn anh.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Nhưng lúc đó Lộ Hoài biểu hiện rất trấn tĩnh. Tất nhiên, có lẽ trên khuôn mặt chó cũng chẳng nhìn ra được cảm xúc gì quá nhiều. Mèo nhỏ tưởng mình ngủ mơ hồ, xoay người một cái rồi lại túm đuôi Lộ Hoài ngủ tiếp, cái mông còn củng củng vào anh. Một chuỗi động tác nhỏ đó chẳng khác nào tung "chiêu thức liên hoàn" trước mặt Lộ Hoài, khiến anh suýt thì "mất máu" vì quá đáng yêu. Tất nhiên, anh cũng không biết chó có bị chảy máu cam hay không.
Nhưng bây giờ, anh đã trở lại cơ thể con người, việc anh muốn làm nhất chính là ôm chú mèo bò sữa này ngủ một giấc. Anh thậm chí còn cảm thấy bộ đồ ngủ thật vướng víu, rất muốn cởi ra. Lần đầu tiên anh cảm thấy làm người cũng chẳng tốt đến thế, lại còn phải mặc quần áo. TruyenLau.com
Chỉ là mèo bò sữa không mấy hợp tác, cứ không ngừng giãy giụa, dùng móng vuốt đá anh. Lộ Hoài ôm nó vào lòng, vô tình bị một cái chân của nó đá trúng ngực. Mèo bò sữa thì có chút sức lực nào, nhưng vì là mèo hoang lớn lên ngoài tự nhiên nên móng vuốt có chút bén nhọn. Nó xuyên qua lớp áo ngủ bằng lụa, trực tiếp cào trúng vào chỗ đó.
Sắc mặt Lộ Hoài thay đổi một chút, khẽ "xuýt" lên một tiếng. Niên Niên lập tức dừng ngay động tác lại.
Là mèo hoang, nó rất biết nhìn sắc mặt người khác, biết rằng nếu con người nổi giận sẽ trút hết lên những chú mèo nhỏ như nó. Nhớ có lần nó đang ngoan ngoãn đi bên lề đường, thấy một cặp tình nhân dường như đang cãi nhau. Mèo nhỏ vốn dễ bị thu hút bởi đủ thứ chuyện, nó tò mò ngồi xổm bên cạnh quan sát, kết quả lại bất ngờ bị đôi tình nhân đang cơn bạo nộ lấy đồ đạc ném vào người. Nó sợ đến mức vắt chân lên cổ chạy bán sống bán chết, suốt mấy ngày liền không dám ló mặt ra ngoài.
TruyenLau Cơ thể nó hơi run run, tưởng lần này cũng sẽ như vậy. Kết quả là nó chỉ bị người đàn ông kia nhấc lên, nhẹ nhàng nhéo nhéo cái móng vuốt.
Lộ Hoài nhíu mày nhìn vài giây, lẩm bẩm một mình: "Có cần cắt bớt một chút không nhỉ?"
Thế nhưng nhìn chằm chằm vài giây, anh lại chẳng kìm lòng được mà đưa cái chân nhỏ ấy lên miệng hôn lấy hôn để. Chao ôi, mềm quá, lại còn thơm nữa. Hôn xong móng vuốt lại hôn lên đầu, hôn xong đầu lại hôn đến tai, cuối cùng thậm chí còn ngậm cả vào trong miệng nhai nhai nhai.
Mèo nhỏ bị anh dọa cho ngây người, không dám nhúc nhích chút nào.
"Bảo bảo."
Lộ Hoài thuận miệng gọi nó như vậy, cúi đầu chạm vào cái miệng nhỏ hồng hào kia, châm chước không biết nên mở lời thế nào. Nói anh chính là con Lang khuyển đó, mèo nhỏ liệu có tin không?
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thế nhưng đầu óc Niên Niên vốn ngốc nghếch, chắc cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Chỉ trong vòng một phút, trong đầu Lộ Hoài đã lướt qua bao nhiêu chuyện. Anh vốn lăn lộn trên thương trường, đấu đá lẫn nhau, sẵn sàng giẫm lên người khác để leo lên vị trí cao nhất, chưa bao giờ biết mềm lòng là gì. Vậy mà vào giây phút này, đứng trước một chú mèo nhỏ, anh lại chẳng biết phải mở lời ra sao.
Cuối cùng chỉ có thể ngập ngừng nói: "Bảo bảo, anh là anh trai."
Mèo nhỏ đặt một cái móng vuốt ấn lên miệng anh.
Câm miệng đi con người kia.
Niên Niên giãy giụa quá dữ dội, Lộ Hoài chỉ có thể buông nó ra. Anh nhìn mèo nhỏ lăn lông lốc chạy ra ngoài, chạy một mạch xuống cầu thang đến gian phòng kia, lầm bầm định dùng đầu tông cửa ra.
Lộ Hoài không nói rõ được cảm xúc của mình lúc này là gì. Anh dường như có chút ghen tị với chính bản thân mình. Anh khoanh tay, lạnh lùng đứng một bên: "Không được đâu bảo bảo, hiện tại là anh, thì nhất định phải ở bên cạnh anh." Một câu nói không đầu không cuối, mèo nhỏ tất nhiên nghe không hiểu. Nó nhảy nhót sốt ruột đi tìm anh.
Niên Niên không biết tại sao mình vừa tỉnh dậy đã chạy lên giường của con người này. Nó tưởng mình bị bắt cóc, càng thêm lo lắng cho tình cảnh của anh trai. Thấy mèo nhỏ gấp đến mức định dùng đầu tông cửa, sắc mặt Lộ Hoài càng khó coi hơn, nhưng vẫn phải mở cửa ra.
Ngay khoảnh khắc cửa mở, mèo nhỏ lao thẳng vào trong. Lộ Hoài cũng bước theo sau. Nói thật, đây cũng là lần đầu tiên anh trực tiếp đối mặt nhìn thấy thân xác con chó mà mình mượn tạm bấy lâu. Đó là một con Lang khuyển trưởng thành, vóc dáng to lớn, cứ thế yên lặng nằm phủ phục ở đó.
"Anh ơi, anh ơi!"
Mèo nhỏ gấp không chịu được, vòng quanh Lang khuyển chạy hai vòng. Thấy anh không phản ứng, nó lại đi củng củng đầu anh. Nhưng Lang khuyển vẫn không chút sứt mẻ.
Nước mắt mèo nhỏ sắp rơi xuống. Nó đã từng thấy cảnh này rồi, con mèo già ở ngõ nhỏ trước đây lúc qua đời cũng như thế này, nằm im bất động.
Lộ Hoài không thể chịu được cảnh mèo nhỏ sốt ruột, thở dài: "Bảo bảo..."
Chỉ là anh vừa mới tiến lên trước hai bước, mèo nhỏ bỗng nhiên xoay người, chắn trước mặt Lang khuyển, khè anh.
Lộ Hoài ngẩn ra một chút. Anh gần như chưa từng thấy mèo nhỏ nổi giận hung dữ với người khác bao giờ. Niên Niên vốn là một kẻ yên vui phái, bất kể lúc nào gặp nó cũng là bộ dạng vô cùng cao hứng, không đầu óc. Thực tế thì nhát gan, gặp chút chuyện là chạy nhanh hơn bất cứ ai. Nhưng điểm này cũng tốt, biết giữ mạng.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Nhìn thấy cảnh này, Lộ Hoài nhất thời không nói rõ được cảm xúc của mình là gì. Có chút chua xót, có chút cao hứng, lại có chút ghen tị. Lần đầu tiên Thẩm tổng trăm mối cảm xúc ngổn ngang đến thế.
Anh chỉ có thể nửa ngồi xuống, nhìn thẳng vào chú mèo nhỏ trước mặt, thấp giọng nói: "Bảo bảo, anh chính là anh trai."
Mèo nhỏ hiển nhiên sẽ không tin.
Lộ Hoài nghĩ nghĩ, lại nói: "Có một lần em uống sữa, anh đè cái túi, sức lực không dùng tốt, làm sữa bắn đầy mặt em. Sau đó em giận anh, cả buổi chiều không thèm nói chuyện với anh."
"Lần trước nữa, em trộm đi theo anh đi vệ sinh, xong việc một mực phải dạy anh cách lấp đất."
"Em thích ăn táo nhưng không ăn vỏ, lần nào cũng phải bắt anh gặm vỏ cho em trước, còn phải nhẹ tay một chút, gặm mất nhiều thịt quá em còn không vui."
"Con mèo mướp bên cạnh thùng rác ở ngõ nhỏ là kẻ thù không đội trời chung của em, em hận không thể ngày nào cũng đi qua trước mặt nó lắc lư một vòng."
Đủ rồi đủ rồi!!
Mắt mèo nhỏ trợn tròn xoe. Nó "meo meo" gọi hai tiếng: "Anh là anh trai, anh thực sự là anh trai? Sao anh lại..."
Lộ Hoài phiên bản người nghe không hiểu lời mèo nói, nhưng nhìn bộ dạng của nó cũng có thể đoán được phần nào. Anh cúi người bế mèo nhỏ lên. Lần này Niên Niên không kháng cự nữa: "Niên Niên, là anh, thật sự là anh. Chuyện này rất khó giải thích với em, nhưng em chỉ cần tin anh là được rồi." Lộ Hoài cúi đầu, dùng môi chạm nhẹ vào đầu mèo nhỏ: "Bảo bảo, ngoan một chút."
Mèo nhỏ ngơ ngác. Cái bộ não mèo chậm chạp không đủ dùng. Nó cúi đầu nhìn con chó lớn đang ngủ say, lại ngẩng đầu nhìn người đang ôm mình trước mắt. Cuối cùng nó sán lại gần, dùng đầu cọ vào anh, dùng chóp mũi ngửi tới ngửi lui trên người con người này.
Lộ Hoài đứng yên không nhúc nhích cho nó ngửi. Anh cảm thấy Niên Niên chắc là không ngửi được gì đâu, dù sao anh chỉ là xuyên qua về mặt tinh thần, cơ thể là hoàn toàn khác biệt. Trên người anh cũng không thể có mùi chó.
Nhưng rất kỳ quái, mèo nhỏ củng tới củng lui trên người anh, cuối cùng thần sắc và tư thế dường như thả lỏng hơn rất nhiều, còn tìm một tư thế thoải mái nằm trong lòng anh.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên khẳng định trong lòng: Đây là anh trai! Nó thật sự ngửi thấy mùi của anh trai.
Lộ Hoài không hiểu nguyên do, nhưng mèo nhỏ lại thân cận với mình là chuyện tốt. Anh ôm mèo đi ra ngoài, tay kia đóng cửa lại.
Bởi vì thường xuyên ngủ sâu dẫn đến mỗi lần tỉnh táo, Lộ Hoài đều phải đối mặt với một đống công việc cần giải quyết. Dự kiến lại phải họp cả ngày, không thể không đến công ty một chuyến. Lộ Hoài bảo quản gia chuẩn bị cơm cho mèo, vài loại khẩu vị đồ hộp được bày ra trước mặt mèo nhỏ.
Đúng là cuộc sống xa xỉ, mèo nhỏ hạnh phúc như lạc vào thiên đường, cúi đầu ăn tì tì từng hộp một. Tuy rất muốn tận mắt nhìn mèo nhỏ ăn cơm, nhưng thời gian gấp gáp, Lộ Hoài vẫn tranh thủ lúc này đi tắm rửa một cái, thay bộ quần áo chuẩn bị đến công ty.
Vừa cài khuy tay áo vừa xuống lầu, mèo nhỏ ở phòng khách mới ăn xong cơm, đang chăm chỉ liếm móng vuốt. Lộ Hoài nhân cơ hội bế nó lên, rút một tờ khăn giấy ướt lau sạch cho nó: "Bảo bảo, lát nữa đi cùng anh nhé."
Đây hoàn toàn không phải lời trưng cầu ý kiến, mà chính là một bản thông báo. Dĩ nhiên mèo nhỏ cũng chẳng có cách nào phản hồi lại anh. Quan trọng nhất là, Lộ Hoài thực sự không nỡ để nó ở nhà một mình.
Tài xế đã đợi ở cửa, Lộ Hoài không nán lại lâu, ôm mèo đi thẳng ra ngoài. Mèo nhỏ cho đến khi được anh bế lên xe vẫn là bộ dạng chưa phản ứng kịp, bấu vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Lộ Hoài để nó đạp lên đùi mình, bàn tay lớn không nhịn được mà xoa xoa cái bụng nhỏ lông xù.
Cảnh vật ngoài cửa sổ không ngừng thay đổi, cái đầu nhỏ của mèo nhỏ quay qua quay lại không kịp nhìn, cuối cùng nhìn đến chóng mặt, đặt mông ngồi thụp xuống đùi Lộ Hoài. Lộ Hoài vốn dĩ là một tay đỡ nó, một tay dùng điện thoại xử lý email công việc. Thấy vậy, anh dứt khoát một tay nhấc nó lên, đặt bên miệng hôn vài cái.
Trước đây, Lộ Hoài chưa từng biểu hiện sự yêu thích đặc biệt nào đối với động vật nhỏ, càng không nghĩ đến có một ngày mình sẽ nuôi một con mèo, còn đặt nó nơi đầu quả tim mà cưng chiều. Quả thực thích đến mức không biết phải làm sao cho phải.
Bởi vì gần đây Lộ Hoài không thường xuyên đến công ty, khó khăn lắm mới tới một chuyến, cả công ty từ trên xuống dưới đều tinh thần phấn chấn hẳn lên. Thư ký lại càng túc trực ở cửa công ty, thấy xe dừng lại liền nhanh chóng giơ dù đón lên.
Lộ Hoài từ trong xe bước xuống, trong lòng vẫn ôm khư khư chú mèo bò sữa. Mèo nhỏ cứ hết thò đầu ra lại thụt đầu vào, tò mò nhìn ngó mọi thứ xung quanh. Tròng mắt của thư ký suýt chút nữa là rớt ra ngoài. Thẩm tổng vốn lạnh lùng như tảng băng trôi mà lại nuôi mèo sao?! Nhìn dáng vẻ này, hóa ra đằng sau cũng là một "con sen" chính hiệu, nếu không thì đã chẳng mang mèo theo đến tận công ty thế này.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Mèo nhỏ thấy con người này cứ chằm chằm nhìn mình, liền thân thiện "meo meo" gọi hai tiếng. Thư ký bị vẻ đáng yêu của nó làm cho đứng hình. Kết quả giây tiếp theo, liền thấy ông chủ lạnh mặt vô biểu tình nhìn mình. Thư ký vội vàng hắng giọng một tiếng, xoay đầu không dám nhìn nữa. Được rồi, vẫn là một "con sen" lòng dạ hẹp hòi.
Tới công ty sau, chính là hết cuộc họp này đến cuộc họp khác. Lộ Hoài không thể luôn dỗ dành mèo nhỏ, Niên Niên cũng không phải là cái tính cách sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Anh chuẩn bị sẵn đồ ăn và đồ chơi cho mèo nhỏ trong phòng nghỉ, còn bật phim hoạt hình cho nó xem, dặn thư ký ở đây trông nó. Nếu mèo nhỏ muốn ra ngoài đi dạo thì cứ tùy nó, nhưng phải theo sát.
Thư ký không tiếp nhận cái việc nhẹ nhàng như thế này, đây chẳng phải là mang tân binh đi "nựng" mèo sao. Tất nhiên, trước khi ra ngoài họp, Lộ Hoài nghiêm túc nhấn mạnh: Không được sờ mèo nhỏ, ôm mèo nhỏ, càng không được hôn mèo nhỏ.
Thư ký: "..." Thật không chịu nổi cái kiểu đàn ông bủn xỉn này.
Lộ Hoài khi làm việc rất đáng sợ. Thái độ anh nghiêm khắc, yêu cầu khắt khe, làm việc dưới trướng anh là chuyện không hề dễ dàng. Vì vậy vừa đến buổi họp báo cáo công việc, các cao quản công ty đều rất khẩn trương.
Bộ phận Kế hoạch đang báo cáo phân tích tính khả thi cho sáu tháng cuối năm, bỗng thấy cửa văn phòng hé mở một khe nhỏ, một cái đầu mèo chen vào. Mọi người đều ngây người. Ai mà gan to thế, đi làm còn mang mèo theo. Mang thì mang đã đành, đằng này còn không trông cho kỹ, để mèo chạy vào tận đây.
Ngay sau đó, mọi người theo bản năng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía vị "Diêm Vương mặt sắt" đang ngồi vị trí chủ tọa. Ngạc nhiên thay, Thẩm tổng lại trực tiếp đứng dậy đi thẳng về phía cửa. Mọi người ai nấy đều kinh hồn bạt vía, cứ ngỡ Thẩm tổng đang nổi trận lôi đình, định tiến tới đá văng con mèo đi cho khuất mắt.
Tất nhiên không phải vậy.
Lộ Hoài trước mắt bao người cúi người bế mèo lên, thậm chí còn cúi đầu hôn mèo một cái: "Ngoan thế, cố ý đến tìm anh sao?"
Mèo nhỏ củng tới củng lui trên người anh.
Lộ Hoài không nói gì thêm, ôm mèo trở về chỗ ngồi, thản nhiên nói: "Tiếp tục đi."
Trưởng bộ phận Kế hoạch lau mồ hôi, tiếp tục báo cáo. Kết quả không biết có phải vì quá khẩn trương hay không mà giữa chừng nói sai một số liệu, bị Lộ Hoài chỉ ra. Ông ta lập tức sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Đây là một sai lầm rất sơ đẳng, nếu là bình thường thì đủ để Lộ Hoài mắng cho vuốt mặt không kịp.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Nhưng hôm nay thì không. Chủ yếu là lúc đó mèo nhỏ đang lười biếng nằm trên đùi Lộ Hoài, anh đang nhéo nhéo móng vuốt của nó chơi. Anh bình thản mở miệng: "Số liệu về nhớ sửa lại." Cứ như vậy nhẹ nhàng bỏ qua.
Mọi người ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Chú mèo nhỏ này đúng là lập được công lớn rồi.
Cuộc họp kết thúc, mèo nhỏ đã ngủ say. Lộ Hoài không nhúc nhích, bảo thư ký mang những văn kiện còn lại đến phòng họp để anh tiếp tục xử lý.
Thư ký ôm một xấp văn kiện, vừa bước vào phòng họp liền nghe thấy tiếng ngáy rõ mồn một. Anh ta lại gần mới nhìn thấy nguồn gốc âm thanh: Mèo nhỏ ngủ say sưa, bụng ngửa lên trời, hơi phập phồng, cứ thế ngủ trên đùi Lộ Hoài. Anh ta không nhịn được nhìn thêm vài cái, tức khắc cảm thấy không khí xung quanh lạnh hẳn đi. Ngước mắt lên liền thấy Lộ Hoài đang lạnh lùng nhìn mình.
Thư ký rùng mình, vội vàng đặt văn kiện xuống, quay đầu chạy bán sống bán chết. Mèo nhỏ vẫn ngủ, Lộ Hoài liền giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, xử lý công việc tồn đọng trong phòng họp.
Niên Niên cảm thấy thật kỳ diệu, anh trai mình vậy mà có thể biến thành người. Tuy nhiên trong lòng nó vẫn có chút thất vọng nho nhỏ: Anh trai biến thành người rồi thì không nghe hiểu nó nói chuyện nữa. Họ chẳng còn cách nào để giao tiếp với nhau được nữa rồi.
Ở công ty cả ngày, buổi tối lúc về cảm thấy tâm trạng mèo nhỏ có chút hạ xuống. Lộ Hoài nghĩ đủ cách dỗ dành, lấy đủ loại đồ chơi dụ nó chơi, nhưng mèo nhỏ đều tỏ vẻ không mấy hứng thú. Lộ Hoài vừa xót vừa bất đắc dĩ. Cho đến lúc ăn tối, tâm trạng mèo nhỏ mới khá lên một chút. Được rồi, chỉ có ăn cơm mới làm nó vui nổi.
Ngủ thì tất nhiên là phải ôm mèo nhỏ rồi.
Đây là lần đầu tiên Niên Niên lên giường của con người lúc còn tỉnh táo. Cảm giác thật mới lạ, nó đi một vòng trên giường, cuối cùng bị Lộ Hoài kéo vào lòng, gối đầu lên cánh tay anh nằm xuống.
Mèo nhỏ chìm vào giấc ngủ rất nhanh, vừa lật người một cái là đã bắt đầu ngáy khò khò. Thế nhưng Lộ Hoài lại thao thức, trừng mắt khó lòng ngủ được. Hôm nay Lâm Chung đã đưa cho anh một bản báo cáo ngắn gọn, phân tích sơ bộ về sự kiện "xuyên không linh hồn" thần kỳ này. Theo dấu hành tung của con Lang khuyển, thời điểm sóng điện não của Lộ Hoài nhập vào cơ thể nó chính là lúc con chó này đang lâm bệnh sắp chết. Vì vậy, Lâm Chung tạm thời phân tích hiện tượng này là một dạng "xuyên không".
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài biết một ít tiểu thuyết và phim truyền hình xuyên không, chỉ là không ngờ chuyện ly kỳ như vậy lại xảy ra trên người mình. Tuy nhiên Lâm Chung cũng cho biết, anh ta sẽ nghĩ cách nghiên cứu để sóng điện não của Lộ Hoài không còn tán loạn nữa.
Lộ Hoài đối với những điều này tỏ vẻ không mấy hứng thú. Rất khó nói, hiện tại toàn bộ tâm trí anh đã đặt hết lên chú mèo bò sữa nhỏ này rồi. Anh chỉ vừa nhận ra một điều trong ngày hôm nay: Niên Niên dường như không thích bộ dạng con người của anh cho lắm. Điều này khiến Lộ Hoài thấy ngột ngạt trong lòng.
Mãi đến gần sáng Lộ Hoài mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Chỉ là cảm giác không ngủ được bao lâu, ý thức liền nhẹ bẫng. Quả nhiên, Lộ Hoài vừa mở mắt ra, đã không còn ở trên giường nữa. Anh đang ở căn phòng kia.
Lang khuyển đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, cuối cùng dùng móng vuốt mở cửa, cả con chó chạy lên lầu, đi thẳng đến phòng ngủ. Vào phòng ngủ, trên giường một người một mèo ngủ rất say. Lang khuyển nhẹ nhàng nhảy lên giường, cúi đầu cắn vào gáy mèo nhỏ, lảo đảo lắc lư mang nó đi.
Ngậm mèo nhỏ trở lại căn phòng kia, Lang khuyển nằm xuống đệm, sau đó nhét mèo nhỏ vào lòng mình, dùng đuôi che lại cho nó, rồi mới mãn nguyện ôm mèo nhỏ ngủ tiếp.
Niên Niên tỉnh dậy lại ngơ ngác. Nó... chẳng phải nó đang ngủ trên giường sao? Chuyện gì xảy ra thế này!! Nó cố sức giãy giụa đứng dậy, kết quả vừa bò dậy không đi được hai bước đã bị một móng vuốt ấn nằm xuống.
"Đi đâu đấy?"
Mèo nhỏ ngẩn ra, ngay sau đó mừng rỡ quay đầu: "Anh ơi!"
Lang khuyển thản nhiên "Ừm" một tiếng.
Mèo nhỏ lao vào người anh, dường như muốn bò lên người anh. Chỉ là móng vuốt giẫm không chắc, cứ bị trượt xuống. Lộ Hoài chỉ có thể nâng móng vuốt lên đỡ nó một chút. Giọng điệu đang răn đe nó: "Vừa tỉnh dậy đã nghịch ngợm cái gì." Động tác lại đang dung túng mèo nhỏ.
Mèo nhỏ thành công bò lên người anh, giẫm lên đỉnh đầu anh: "Nhưng sao lại thế này ạ, tối qua anh chẳng phải biến thành người sao?"
Lộ Hoài trầm mặc vài giây, mơ hồ nói: "Ừm, đều là anh."
Mèo nhỏ không hiểu, mèo nhỏ chịu thua.
Lộ Hoài chỉ có thể thêm một câu: "Em chỉ cần biết đều là anh trai, anh trai sẽ không làm hại em, thế là được rồi."
Mèo nhỏ nhanh nhảu gật đầu: "Tất nhiên rồi ạ, em tin anh trai mà."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Nó coi đầu Lộ Hoài như vách đá, "bạch" một cái nhảy xuống, làm Lộ Hoài liên tục bảo nó: "Chậm một chút, nhẹ một chút." Rõ ràng mọi động tác của mèo nhỏ đều rất nhanh nhẹn, linh hoạt, thế mà trong mắt Lộ Hoài lại thành đồ sứ dễ vỡ. Cứ luôn sợ hãi mèo nhỏ bị cào trúng, đụng trúng.
Mèo nhỏ lười biếng nằm bò ra đất: "Anh ơi, khi nào chúng ta về ạ?"
Lộ Hoài vốn định đi liếm mèo nhỏ, nghe vậy thì dừng lại một chút: "Em không thích nơi này?"
"Tất nhiên là không phải rồi ạ." Mèo nhỏ vội vàng đáp, "Nơi này tốt lắm, có đồ ăn ngon, lại có cả đồ chơi hay nữa, nhưng em chỉ là muốn về nhà thôi."
Trong lòng nó, cái xô nhỏ hay góc tường lụp xụp mà mình và anh trai từng nương tựa vào nhau mới chính là "Nhà".
Lộ Hoài cúi đầu, dùng lưỡi liếm khắp đầu mèo nhỏ. Sau khi liếm một lượt từ đầu đến đuôi, anh lại tiếp tục dùng lưỡi "rửa mặt" cho nó. Mèo nhỏ né tránh vài lần nhưng không thoát được, đành cam chịu tiếp nhận sự "tẩy lễ" từ chiếc lưỡi lớn ướt át kia. Lộ Hoài đặc biệt liếm kỹ khuôn miệng của mèo nhỏ, cánh môi hồng hào vốn dĩ của nó suýt chút nữa đã bị anh liếm cho đỏ ửng lên.
"Đủ rồi anh ơi, ưm..."
Cuối cùng Lang khuyển rốt cuộc liếm đủ rồi mới chậm rãi nói cho nó biết: "Bảo bảo, nơi này chính là nhà."
"Đây là nhà của chúng ta."
Mèo nhỏ ngơ ngác, lặp lại như vẹt: "Nhà... của chúng ta?"
Lộ Hoài mãn nguyện: "Đúng vậy."
Một mèo một chó cùng dùng bữa sáng. Mèo nhỏ nhớ lại một chút, dường như là lần đầu tiên được ăn cơm cùng anh trai. Nó ăn được hai miếng liền không nhịn được ngẩng đầu chằm chằm nhìn Lang khuyển, làm cho Lộ Hoài cuối cùng không nhịn được nói: "Nhìn cái gì? Em muốn ăn anh à?"
Không mấy hợp lý. Bởi vì trước mặt mèo bò sữa bày những hộp đồ hộp mèo màu sắc tươi đẹp, còn trước mặt Lang khuyển bày những lát bánh mì trứng bao thịt xông khói, nga, còn có cà phê đen rót trong bát.
Mèo nhỏ thành khẩn mở miệng: "Anh ơi anh ăn đồ lạ quá."
"Muốn nếm thử một ngụm không?" Lộ Hoài xấu bụng đẩy bát cà phê về phía nó, "Nếm thử cái này đi, ngon lắm."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Mèo nhỏ đối với lời anh trai nói đều hết mực tin tưởng. Nó nhanh chóng ghé đầu qua, vươn cái lưỡi nhỏ hồng hào liếm một ngụm. Kết quả là suýt chút nữa lăn đùng ra đất ngay tại chỗ. Nó thè lưỡi liên tục, há miệng kêu: "Rụng mất, lưỡi em sắp rụng mất rồi."
Cuối cùng phải vùi đầu vào ăn liên tục mấy miếng đồ hộp mèo mới có thể sống lại nổi.
Niên Niên kinh hồn bạt vía nhìn Lang khuyển: "Anh ơi, sao anh lại ăn thứ đáng sợ như vậy."
Lộ Hoài ra vẻ thản nhiên: "Cũng được mà, quen rồi." Làm chó cũng phải là chú chó tinh anh.
Niên Niên sửng sốt: "Hóa ra bình thường anh đều ăn loại thứ này sao." Trách không được không cho nó xem. Nó thương xót đẩy hộp đồ hộp của mình qua: "Anh ơi, anh ăn của em đi, khẩu vị này đặc biệt ngon, anh nếm thử xem."
Tuy trú ngụ trên cơ thể Lang khuyển nhưng rốt cuộc linh hồn vẫn là con người, khẩu vị cũng vậy, vẫn có chút không tiếp nhận được việc ăn đồ hộp mèo. Lộ Hoài khéo léo từ chối: "Em ăn đi, anh trai không ăn."
Niên Niên còn tưởng anh không nỡ ăn, cố sống cố chết khuyên anh, cuối cùng thậm chí tỏ vẻ anh không ăn em cũng không ăn. Lộ Hoài không còn cách nào khác, chỉ có thể ghé lại gần liếm một ngụm.
Ai ngờ hôm nay mèo nhỏ lại ăn loại cá ngừ có vị tanh nồng nặc, tanh đến mức Lộ Hoài suýt chút nữa là "đăng xuất" ngay tại chỗ. Cái lưỡi của anh cũng muốn tê liệt hoàn toàn. Cuối cùng, anh phải cuống cuồng hớp mấy ngụm cà phê mới có thể sống lại nổi. Thật là một buổi sáng thảm khốc, khi mà cả hai cái lưỡi đều lần lượt "hy sinh".
Từ sau khi định nghĩa biệt thự này là nhà mình, mèo nhỏ liền bắt đầu ưỡn ngực đi tuần tra. Thân là một chú mèo bò sữa, nó có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho mọi người.
Người hầu đang lau nhà, nó ghé lại gần cũng giẫm lên cái giẻ lau nhỏ cọ tới cọ lui, kết quả chân trơn quá, tự mình "bạch" một cái ngã lộn nhào ra đất.
Nhà bếp đang nướng bánh quy nhỏ cho nó, nó ngửi thấy mùi là đã thoăn thoắt chạy vào trước một bước, canh giữ bên cạnh chằm chằm nhìn, vừa ra lò liền ngậm một cái chạy đi, kết quả chạy nhanh quá, một đầu tông thẳng vào cửa.
Mọi người vốn dĩ đang làm việc ngăn nắp, qua sự "giúp đỡ" của mèo bò sữa, cả biệt thự đều loạn cào cào lên. Cuối cùng vẫn là Lộ Hoài nhìn không nổi nữa, tiến lên xách mèo bò sữa đi.
Mèo bò sữa mới ăn vài cái bánh quy, lúc bị xách lên cái bụng nhỏ căng tròn lắc qua lắc lại. Nó nấc một cái.
"Hào bảy!"
Hết chương 57.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu