Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Chiếc đuôi dạ quang bị rút ra, ném thẳng vào thùng rác không thương tiếc.
Thẩm Hoài lúc này chẳng còn tâm trí đâu nữa, chỉ muốn nhắm mắt ngủ để ổn định lại nhịp tim đang đập loạn vì "kinh hãi". Thế mà Niên Niên vẫn còn hậm hực lắm, cậu dẩu môi rầm rì: "Đại Bạch bảo là người yêu ai cũng thích cái này mà, sao anh chẳng giống người ta chút nào thế?"
Thẩm Hoài tức đến mức chỉ muốn tét vào mông cậu một trận. Mèo nhỏ còn dám ló đầu vào trong chăn, nhìn xuống dưới thân anh, giọng nghẹn lại vì bị chăn che khuất: "Anh ơi, có phải anh có tuổi rồi không?"
Thấy bàn tay Niên Niên cứ táy máy định chạm vào "chỗ đó", Thẩm Hoài không tài nào nhịn nổi nữa, hất chăn lên xách cậu dậy, kẹp lấy eo rồi phát cho hai cái vào mông.
Niên Niên "Oa" lên một tiếng, chân tay luống cuống vừa che mông vừa bò vào phía trong giường. Thật ra Thẩm Hoài cũng chẳng nỡ đánh đau, chỉ là vì quá tức nên mới dọa cậu một chút. Anh hừ lạnh một tiếng: "Hỏi em lần nữa, có chịu ngủ yên không hả?"
Mèo nhỏ rơm rớm nước mắt, gật đầu lia lịa. Thẩm Hoài không thèm để ý đến cậu nữa, nhắm mắt nằm xuống. Vài phút sau, một cái đầu nhỏ xù xì thò qua, Niên Niên cẩn thận rúc vào lòng anh, tựa đầu lên vai anh. Thẩm Hoài trở mình làm cậu giật bắn mình, nhưng không ngờ anh chỉ ôm lấy eo cậu, siết chặt hơn một chút.
Mèo nhỏ mãn nguyện nhắm mắt ngủ say. Thẩm Hoài thở dài trong lòng: Đây là cái "thú vui" khi nuôi mèo bò sữa sao? Ngày nào cũng có mấy cái "bất ngờ nhỏ" kiểu này chắc có ngày anh đau tim mà chết mất thôi.
Dù thay đổi chỗ ở nhưng vì có anh bên cạnh, lại thêm cách bài trí phòng ốc y hệt nhà cũ nên Niên Niên ngủ ngon lắm. Nửa đêm, cậu mơ màng biến lại thành mèo, chẳng biết kiểu gì mà lại leo tót lên người Thẩm Hoài.
Thế là Thẩm Hoài khổ sở, anh mơ thấy mình đang biểu diễn xiếc trên phố, màn "ngực đá tảng", cảm giác như có một tảng đá khổng lồ đè nặng khiến anh không thở nổi. Bên tai bỗng vang lên tiếng "ầm ầm" như sấm sét làm anh giật mình tỉnh giấc.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Thế là Thẩm Hoài khổ sở vô cùng, anh mơ thấy mình đang đi diễn xiếc dạo trên phố, biểu diễn màn "ngực trần đè tảng đá", cảm giác như có một khối đá khổng lồ nặng trịch đè xuống khiến anh thở không ra hơi. Bên tai bỗng vang lên tiếng "ầm ầm" như sấm đánh bên tai làm anh giật mình tỉnh giấc.
Hóa ra là mèo nhỏ đã bò lên ngực anh ngủ từ đời nào, lại còn ngáy khò khò liên hồi nữa chứ. Đúng là cái đồ chẳng có chút tự giác nào về cân nặng của mình cả! Thẩm Hoài thấy mình còn may vì tỉnh sớm, chứ không chắc có ngày bị đè đến mức ngất xỉu mất thôi.
Anh nhẹ tay nhấc mèo nhỏ đặt xuống giường, Niên Niên chỉ khẽ trở mình một cái rồi lại lăn ra ngủ tiếp, chẳng hề hay biết trời trăng mây đất gì. Website TruyenLau.com
Sáng hôm sau, Thẩm Hoài dậy sớm nấu mì hải sản. Niên Niên chẳng cần ai gọi, cứ ngửi thấy mùi thơm là tỉnh như sáo ngay. Cậu chạy ra ôm chầm lấy anh từ phía sau, ghé đầu ngó vào nồi: "Thơm quá anh ơi, cảm giác em có thể ăn hết cả hai chậu luôn ấy!"
Thẩm Hoài cười, xoa đầu cậu: "Đi rửa mặt đánh răng đi đã, lát nữa anh lấy cái chậu thật to cho em ăn, dùng tạm chậu rửa chân nhé?"
"Không thèm! Anh mất vệ sinh quá!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Niên Niên chạy đi đánh răng, đang đánh dở lại sực nhớ ra điều gì đó, thế là ngậm nguyên cái bàn chải chạy tót trở lại: "Anh ơi! Hôm nay em vẫn muốn ăn cua giống hôm qua cơ!" Miệng vừa mở ra một cái là bong bóng xà phòng đã bay lung tung bén cả vào người anh.
Thẩm Hoài kiên nhẫn hết mức, anh lẳng lặng bưng bát mì tránh ra xa một chút: "Được rồi, tối anh làm cho. Em đi đánh răng cho xong đi đã rồi mới được ăn cơm."
"Dạ!" Niên Niên vừa thưa xong, cái bàn chải rơi tọt ngay vào bát mì. Thẩm Hoài đứng hình mất vài giây, rồi lặng lẽ chỉ tay vào cái bát đó: "Em ăn bát này đi."
Buổi chiều, Thẩm Hoài dắt Niên Niên ra bờ biển. Mèo nhỏ mới đầu còn tưởng là đi... đuổi biển đi thật để mang cả đại dương về nhà mình, đến lúc biết chỉ là đi nhặt nhạnh mấy thứ linh tinh thì mặt mày tiu nghỉu hẳn: "Hóa ra là đi nhặt đồ thôi ạ? Thế sao lại gọi là đi cào biển bắt hải sản chứ. Anh lừa em rồi."
TruyenLau
Nhưng được Thẩm Hoài dỗ dành, cậu lại vui vẻ trở lại. Cậu chăm chỉ đào bới nửa ngày, Thẩm Hoài lại xem thì thấy cậu nhặt đầy một xô... đá cuội.
"Nhặt đá làm gì, sao không bắt cua nhỏ?"
"Cua mang về sẽ chết mất, còn đá thì mang về làm quà cho ba mẹ được ạ."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Đến đêm Thất Tịch, cả hai cùng xem pháo hoa trên bờ biển. Thấy các đôi tình nhân hôn nhau, Niên Niên nhớ lại màn cầu hôn của Thẩm Hoài. Khi anh gác máy điện thoại, cậu ngoắc ngoắc ngón tay gọi anh lại gần rồi bất ngờ hôn "chụt" một cái: "Hôm nay là Thất Tịch mà, sao anh không hôn em?"
Thẩm Hoài ngẩn ra rồi bật cười, ôm chặt lấy cậu: "Đồ ngốc, cái đó là để dành cho chương trình buổi tối mà?"
Về đến nhà, Niên Niên mang đá cuội tặng ba mẹ. Thẩm Nhung (ba Thẩm) còn đòi mang đá cuội đến văn phòng khoe. Thấy ba trêu mình, Thẩm Hoài dọa sẽ tung ảnh chụp màn hình ba nói xấu Niên Niên trong nhóm chat, khiến ba Thẩm sợ tái mặt, lập tức lấy một hộp ngọc trai cực phẩm tặng lại cho Niên Niên để "hối lộ".
Niên Niên hí hửng bảo Thẩm Hoài: "Anh ơi, em biết cách làm giàu rồi nhé. Mình cứ đi nhặt đá cuội về rồi đem đổi lấy ngọc trai với ba!" Thẩm Hoài vừa buồn cười, vừa thấy thương thay cho ông bố chủ tịch của mình.
Mấy ngày sau, thành phố S hạ nhiệt đột ngột. Thẩm Hoài mải lo cho Niên Niên mà quên mất bản thân, cộng thêm việc học hành và dự án công ty dồn dập khiến anh kiệt sức.
Sau một bữa tiệc rượu xã giao thay ba, Thẩm Hoài về nhà trong tình trạng say khướt. Niên Niên lo lắng chạy ra đỡ anh. Thấy anh nằm gục trên sofa, cậu cố hết sức dìu anh vào phòng, lau người và thay quần áo cho anh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Hoài thấy đầu óc choáng váng, cả người nóng hầm hập. Biết mình phát sốt rồi nên anh vội đeo khẩu trang kín mít để tránh lây bệnh cho Niên Niên, định gửi cậu về nhà ba mẹ vài ngày.
Niên Niên vừa nghe đã cuống quýt, ôm cổ không buông: "Em không đi đâu hết! Anh bị bệnh, em phải ở lại chăm sóc anh!"
"Nghe lời em, ở nhà cũ có người chăm sóc em tốt hơn..."
"Em không cần người khác! Anh không được bỏ rơi em."
Niên Niên thừa cơ trèo tót lên ngồi vào lòng anh, đôi mắt đỏ hoe: "Anh đã hứa là không bao giờ bỏ rơi em rồi mà."
Thẩm Hoài hết cách, đành chào thua: "Thôi được rồi, không đi nữa. Nhưng nếu bị lây bệnh mà phải đi tiêm thì lúc đó đừng có mà khóc nhè đấy nhé."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Buổi chiều, bác sĩ đến truyền nước cho anh. Nhìn thấy kim tiêm đâm vào tay Thẩm Hoài, Niên Niên khóc nức nở như thể chính mình bị đau. Thẩm Hoài phải dùng tay còn lại để lau nước mắt cho cậu: " Ngoan nào bảo bảo, chẳng đau chút nào đâu, anh truyền nước xong là khỏi ngay mà."
Trong lúc anh ngủ say, Niên Niên lén lấy điện thoại gọi điện mách lẻo với mẹ Lâm Mân: "Ba xấu tính lắm mẹ ơi, ba cứ bắt anh làm việc túi bụi đến mức giờ anh biến thành cái lò lửa lớn luôn rồi!"
Mẹ Lâm Mân nghe xong thì nổi trận lôi đình, tức tốc chạy sang thăm con trai rồi quay về nhà "tống giam" ba Thẩm Nhung vào phòng khách, bắt ngủ riêng suốt nửa tháng trời.
Khi Thẩm Hoài tỉnh dậy, anh thấy Niên Niên đang loay hoay trong bếp định nấu cháo cho anh. Anh vội can ngăn: "Tiểu tổ tông của anh, em làm gì đấy?"
"Anh tỉnh rồi! Em định nấu cháo gà cho anh."
"Không cần đâu, để anh làm cho."
"Không được! Anh đang ốm, em phải chăm sóc anh!"
Cuối cùng, Thẩm Hoài đành để cậu nấu cháo trắng. Nhìn bát cháo trắng đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm của mèo nhỏ, anh thấy ấm lòng vô cùng.
Đến tối, khi đã hạ sốt, Thẩm Hoài ôm Niên Niên trong tay. Mèo nhỏ bỗng thủ thỉ: "Anh ơi, hôm nay em đã nghĩ kỹ rồi. Nếu một ngày anh không còn nữa, em cũng muốn đi cùng anh luôn."
Thẩm Hoài nghe xong vừa giận lại vừa thương. Anh nghiêm giọng: "Sao em lại nói bậy bạ thế hả? Sau này không được nhắc đến chuyện này nữa, nghe chưa?"
Thấy mắt cậu lại đỏ lên, anh thở dài siết chặt cậu vào lòng: " Hôm nay làm em sợ rồi phải không? Anh chỉ bị cảm xoàng thôi, không sao đâu mà. Chúng ta sẽ ở bên nhau thật tốt, cả đời này luôn."
Hết chương 51.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.