MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 47: CHỈ CÓ THỂ CÃI NHAU Ở TRÊN GIƯỜNG

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Biết ba mẹ không có nhà, Niên Niên thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng rồi lại cảm thấy mình bị lừa. Thế này thì khác gì ở nhà riêng của hai người đâu chứ!
Bé mèo nhỏ đỏ hoe mắt, bĩu môi. Thẩm Hoài thấy bộ dạng này của cậu thì buồn cười, cúi đầu hôn một cái: "Hôm nay không chạm vào em, được chưa?"
Niên Niên mắt sáng rực lên: "Thế còn ngày mai?"
"Đừng có được voi đòi tiên." Thẩm Hoài vỗ vỗ vào mông cậu: "Xem biểu hiện của em đã."
Niên Niên nịnh nọt ôm lấy cổ anh: "Thế thế nào mới tính là biểu hiện tốt ạ?"
Thẩm Hoài mặt dày ghé sát mặt mình vào: "Hôn anh một cái trước đã."
Bé mèo nhỏ mềm mại dán môi lên, Thẩm Hoài nhân cơ hội hơi nghiêng đầu, chuẩn xác không sai lệch mà hôn lấy đôi môi cậu. Một tiếng "chụt" thật kêu vang lên, Niên Niên ngẩn ngơ cả người. Bé mèo bò sữa lúc nào cũng bị lừa đến ngơ ngác như vậy.
Thẩm Hoài cười thấp, bế cậu đi ra ngoài: "Đi nấu cơm cho bảo bối nào."
Vì người làm trong biệt thự đều được cho nghỉ, Thẩm Hoài đành kiêm chức đầu bếp. Anh đeo tạp dề bận rộn trong bếp, còn Niên Niên cầm một tờ giấy trắng lớn viết thực đơn muốn ăn hôm nay. Một trang giấy viết suýt không đủ, thậm chí mặt sau còn thêm hai hàng nữa.
TruyenLau.com Đầu tiên anh làm ít khoai tây lát trộn sữa chua cho "tiểu tổ tông" lót dạ. Niên Niên nằm khểnh trên sofa chơi điện thoại, không quên chỉ huy: "Lát nữa nấu cơm xong anh nhớ lau nhà nhé, tất cả bàn ghế tủ kệ đều phải lau sạch một lượt đấy."
Thẩm Hoài vừa bưng bánh táo nướng ra, nghe vậy thì cười: "Em là 'Niên lột da' đấy à?" (Chế từ địa chủ Chu Lột Da độc ác)
Niên Niên hoảng hốt: "Không được lột da mèo đâu!"
TruyenLau.com Thẩm Hoài đặt khay bánh xuống, véo má cậu: "Là em đang lột da anh thì có."
Niên Niên vội ôm chầm lấy eo anh: "Không đâu, cũng không cho ai lột da anh hết!"
"Mèo nhà ai mà ngoan thế không biết." Thẩm Hoài cúi đầu hôn cậu thêm hai cái.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Vì chi nhánh ở thành phố lân cận xảy ra chút vấn đề, Thẩm Nhung vốn định cử cậu con trai làm "khổ sai" đi xử lý, nhưng Lâm Mân không chịu. Bà bảo người ta đang tân hôn nồng cháy, thế là bà tự mình hộ tống chồng đi công tác luôn. Thẩm Nhung nghe xong thì sướng rơn, vừa hay có dịp hưởng thế giới hai người với vợ, lập tức đóng vai người cha hiền từ, bảo con trai cứ ở nhà chăm sóc Niên Niên cho tốt. Website TruyenLau.com
Bánh táo nướng thơm ngọt, bé mèo nhỏ mải chơi xếp hình nên cứ để Thẩm Hoài bên cạnh đút từng miếng một. Ánh mắt Thẩm Hoài dừng trên khuôn mặt Niên Niên, từ hàng lông mi rủ xuống đến cái mũi nhỏ hơi hếch, rồi đến cánh môi đầy đặn. Nhìn cái lưỡi nhỏ hồng hồng mềm mại thò ra để liếm bánh táo, anh vẫn còn nhớ rõ cảm giác nơi đó, vừa mềm vừa ướt, khi dùng đầu ngón tay kẹp lấy thì chẳng khác gì một miếng thạch dẻo.
Anh nén lòng thu hồi ánh mắt, dời tầm mắt đi chỗ khác và khẽ ho khan một tiếng. Hai ngày nay anh vẫn đang cân nhắc một việc khác: Lễ Thất Tịch sắp đến rồi, không biết nên chuẩn bị gì cho cậu. Ngày thường anh mua cho cậu rất nhiều thứ, từ đồ ăn đến đồ chơi, nhưng trịnh trọng tặng quà vào ngày lễ thế này thì là lần đầu tiên. Huống hồ họ vừa mới đính hôn, Thẩm Hoài muốn món quà phải có ý nghĩa hơn một chút.
Trầm tư vài giây, anh dứt khoát hỏi thẳng, dù sao tâm tư Niên Niên cũng đơn thuần, chẳng cần vòng vo làm gì.
"Bảo bối, em có đặc biệt thích cái gì không?"
Niên Niên "Hử?" một tiếng rồi ngẩng đầu lên. Trong đầu cậu hiện lên một loạt thứ: Bánh táo đang ăn nè, Soufflé hôm qua nè, bánh quy mẹ nướng, bánh tart trứng của dì Trần, à, còn canh cá anh nấu cũng ngon lắm...
Đang định mở miệng, cậu vừa quay sang nhìn thấy ánh mắt anh thì bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ: A, anh định gài bẫy mình đây mà. Chẳng lẽ mèo bò sữa thông minh như mình lại không nhìn ra?
Cậu lập tức dõng dạc nói: "Em thích anh nhất ạ!"
Thẩm Hoài: "..." Thật sự đáng sợ nhất là khi kẻ ngốc bỗng nhiên "thông minh đột xuất".
Anh thở dài: "Ngày mai anh mua não heo hầm cho em ăn tẩm bổ nhé."
Niên Niên giận dữ: "Ý anh là gì! Anh chê em quá thông minh nên muốn biến em thành heo hả?"
"Đúng thế." Thẩm Hoài nhéo tai cậu: "Em là bé mèo heo."
(Bạn đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Bé mèo heo rất tức giận, thầm thề trong lòng hôm nay sẽ không thèm đếm xỉa đến anh nữa vì đây là sự sỉ nhục nhân cách loài mèo. Kết quả là chưa nhịn nổi nửa tiếng đã bị phá công. Cậu không nhịn được mà sán lại gần Thẩm Hoài, đòi anh dẫn đi chơi.
Thẩm Hoài đang chăm chỉ lau bàn, hừ lạnh một tiếng: "Đang làm việc cho 'Niên tổng' đây, làm gì có thời gian."
"Đi mà, đi mà." Niên Niên đưa điện thoại cho anh xem: "Đại Quất giới thiệu cho em đấy, bảo chỗ này vui lắm."
Thẩm Hoài nhìn qua, đó là một tấm ảnh quảng cáo ghi: 【 Nhạc viện Miêu Miêu 】. Nhìn kỹ bên dưới thì thực chất là một quán cà phê mèo để các chủ nuôi mang mèo đến giao lưu, vé vào cửa trọn gói cung cấp đủ loại pate và đồ ăn vặt cho mèo.
Anh nhướng mày: "Toàn là mèo chơi, em đi làm gì?"
Niên Niên cuống lên: "Em chính là mèo mà!"
Thẩm Hoài rũ mắt đánh giá cậu, nghi hoặc hỏi: "Phải không đấy?"
"Phải mà, phải mà!" Niên Niên thả tai và đuôi ra cho anh xem: "Là mèo bò sữa hẳn hoi nhé, vừa đẹp vừa ngoan nữa."
Thẩm Hoài "chậc" một tiếng: "Mèo bò sữa thì thôi đi, giờ nhiều nơi cấm mèo bò sữa vào lắm." (Vì mèo bò sữa hay quậy phá)
Khuôn mặt nhỏ của Niên Niên lập tức xị xuống, cậu mím môi không nói lời nào, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài vội vàng sửa miệng: "À, anh nhớ ra rồi, mèo bò sữa rất chính nghĩa, sinh ra là để làm cảnh sát." Anh quăng cái giẻ lau đi: "Đi thôi, cảnh sát trưởng Niên, chúng ta xuất phát ngay bây giờ."
Địa điểm là một quán cà phê mèo lớn. Hồi mới nuôi Niên Niên, Thẩm Hoài thật sự túng quẫn, chưa từng dẫn cậu đi chơi những nơi thế này, cùng lắm là ra công viên nhỏ. Nghĩ lại anh vẫn thấy xót xa, anh luôn muốn nuôi cậu thật tốt, nhưng nhìn lại vẫn thấy mình làm chưa đủ.
Dừng xe xong, Thẩm Hoài bế bé mèo nhỏ đi vào, thanh toán phí ở cửa và nhận một chiếc vòng tay. "Bên trong pate và đồ ăn vặt cho mèo đều miễn phí, chỉ cần quét vòng tay là được."
Cô nhân viên ở cửa nhìn theo đầy vẻ kỳ lạ, đây là lần đầu tiên cô thấy một chú mèo bò sữa ngoan đến vậy. Đương nhiên, đó là vì cô chưa thấy lúc cậu "vào guồng" thôi.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài vừa tìm được chỗ ngồi, còn chưa kịp đặt mông xuống thì bé mèo trong lòng đã vùng vẫy nhảy xuống, phóng vèo đi mất. Anh chỉ biết thở dài ấn thái dương, lủi thủi đi theo. Cậu đang chen vào đám mèo xếp hàng để chơi cầu trượt. Bé mèo bò sữa chạy đến nằm cạnh một con mèo mướp vàng, hai cái đầu chụm vào nhau, không biết đang "meo meo" bàn tán chuyện gì.
Thẩm Hoài đứng cạnh quan sát vài giây, trong lòng thấy khó chịu: Sao lại ghé sát thế kia chứ? Anh không chút biến sắc bước tới, ấn đầu bé mèo quay lại phía mình: "Bảo bối nhìn xem, có muốn chơi cầu trượt không?"
Quả nhiên sự chú ý của Niên Niên bị thu hút. Thẩm Hoài khẽ nhếch môi: "Để anh bế em..." Chưa dứt lời, bé mèo bò sữa và con mèo vàng kia đã cùng nhau vui vẻ chạy tót lên trên. Thẩm Hoài đứng đực ra đó, chẳng con mèo nào thèm ngó ngàng tới anh.
Anh thở dài, rút điện thoại ra chụp ảnh cậu. Sao mà quán lắm mèo thế không biết, nhưng vẫn là mèo nhà mình đẹp nhất. Nhìn xem, chỉ có mèo nhà anh là đầu tròn vo, bụng nhỏ cũng tròn vo, cái miệng thì hồng phấn, đuôi dựng thật cao, dáng vẻ tò mò trông đáng yêu chết đi được.
Thẩm Hoài không có khiếu chụp ảnh, chỉ biết bấm máy liên tục. Bỗng nghe thấy có người bắt chuyện: "Chú mèo bò sữa kia là của anh ạ?"
Một cô gái mỉm cười với anh: "Tôi vừa thấy anh bế nó vào. Con mèo trắng kia là của tôi, anh xem, nó có vẻ rất thích mèo nhà anh đấy."
Thẩm Hoài cau mày nhìn sang, quả nhiên thấy con mèo trắng đang cọ cọ quanh người Niên Niên. Cô gái cười tủm tỉm: "Mèo nhà anh tính tình tốt thật đấy, hiếm thấy chú mèo bò sữa nào ngoan như vậy."
Vừa dứt lời, Niên Niên đã giơ vuốt đập "bốp bốp bốp" vào đầu con mèo trắng. Con mèo kia không biết là bị đánh cho ngốc luôn hay sao mà cứ đứng đờ ra đó.
Thẩm Hoài vội vàng bước tới: "Bảo bối làm gì đấy, đừng đánh nhau chứ." Anh bế bé mèo bò sữa lên, Niên Niên thuận tay "tặng" luôn cho anh một cái tát vào mặt. Thẩm Hoài không những không giận mà còn vui vẻ hôn lên đầu cậu. Đúng rồi, đánh anh là được rồi, đánh người ta làm gì.
Thế nhưng con mèo trắng kia không hiểu bị làm sao, bị Niên Niên đập một trận xong lại càng sán lại gần, ngửa đầu nhìn cậu đầy mong đợi dưới chân Thẩm Hoài. Cô gái kia lại ghé sát vào: "Ái chà, không ngờ mèo nhà tôi lại thích mèo nhà anh đến thế."
"Xin lỗi nhé." Thẩm Hoài nắm lấy cái vuốt nhỏ của Niên Niên: "Nó nhìn thấy mèo trắng là hay bị kích động lắm." (Đều là do con mèo trắng lớn ở văn phòng gây ra cả).
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Cô gái lại cười: "Không sao đâu, cứ để chúng chơi với nhau đi, mèo nhà tôi hoạt bát lắm."
Thẩm Hoài nhíu mày. Chơi cái gì mà chơi, dán sát thế kia, chẳng có ý tứ gì cả. Nhưng vì ở đây toàn là mèo, anh không thể bế cậu mãi được nên đành thả xuống. Quả nhiên Niên Niên đi một bước, con mèo trắng kia theo một bước. Thẩm Hoài nhìn mà tức nổ đom đóm mắt.
Đại Quất đang xếp hàng ở cầu trượt, thấy Niên Niên tới thì vội né sang một bên nhường chỗ. Con mèo trắng sợ hãi không dám lại gần. Đại Quất "meo meo" hỏi: "Sao thế Niên Niên, cậu không vui à?"
Bé mèo bò sữa ngoe nguẩy đuôi, ngoảnh lại nhìn anh và người phụ nữ bên cạnh, giọng buồn thiu: "Chị kia cứ nói chuyện với anh mãi."
"Hả?" Đại Quất nghé đầu sang: "Thì sao?"
Niên Niên không đáp. Cậu thấy bực bội không vui, cậu ghét anh nói chuyện với người khác. Chẳng phải bảo đến để chơi với cậu sao? Anh đứng đó nói cái gì với người ta thế không biết. Đồ nói dối! Anh tồi!
Đại Quất không nhận ra sự bất thường của cậu, thấy đến lượt mình thì hào hứng gọi: "Đến lượt chúng ta rồi này, Niên Niên muốn trượt chung hay trượt riêng?"
Niên Niên im lặng hai giây rồi bỗng nói: "Cậu chơi đi, tớ về nhà đây." Nói xong, bé mèo bò sữa không thèm ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng về phía Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài đứng đó cũng đang bực dọc. Anh không ngờ có ngày mình vừa phải ghen với người, vừa phải coi mèo như tình địch. Đáng chết, Niên Niên nhà anh sao mà đào hoa thế không biết, đến cả mèo cũng thu hút.
Thấy cậu chạy lại, anh vội cúi xuống bế lấy: "Sao thế bảo bối, không chơi nữa à?" Bé mèo rúc đầu vào lòng anh im lặng. Nhìn xem, mèo của anh vẫn là yêu anh nhất. Thẩm Hoài xoa xoa lưng cậu, khóe môi hơi nhếch lên đầy đắc ý.
Trên đường về gặp đúng giờ cao điểm, xe cộ như nước chảy. Thiếu niên nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, mím môi không nói lời nào. Thẩm Hoài thử hỏi: "Sao thế bảo bối? Hôm nay chơi không vui à?"
Ai ngờ cậu bỗng quay sang: "Anh có vui không?"
Thẩm Hoài ngẩn người. Nói thật lòng thì anh đương nhiên không vui. Sự ích kỷ và chiếm hữu khiến anh muốn nhốt cậu ở nhà cả ngày để chỉ mình anh được nhìn thấy. Nhưng anh không thể nói thế. Anh thản nhiên đáp: "Vui chứ."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Mắt thiếu niên hơi đỏ lên, cậu cúi mặt im lặng.
Vui sao? Là vì nói chuyện với người ta nên mới vui à? Đáng ghét quá! Tại sao không thể nhốt anh ở nhà để anh chỉ được nói chuyện với một mình mình thôi nhỉ?
Ý nghĩ này vừa vụt qua khiến Niên Niên hơi hoảng hốt. Trời ơi, sao cậu lại nghĩ xấu thế chứ? Cậu sắp biến thành chú mèo hư rồi.
Mãi đến khi về đến nhà, cả hai vẫn không nói gì với nhau. Thẩm Hoài gọi điện báo cho Lâm Mân là hai người đã về nhà riêng. Lâm Mân nói vài câu rồi bảo anh đưa máy cho Niên Niên. Anh bất đắc dĩ đưa điện thoại cho bé mèo: "Mẹ muốn nói chuyện với em này."
Niên Niên nhận máy, ngoan ngoãn gọi mẹ.
"Bảo bối à, sao không ở lại thêm vài ngày?" Giọng Lâm Mân dịu dàng hẳn: "Mẹ còn định làm bánh cho con ăn mà. Nhưng thôi, về với anh cũng tốt, hai đứa mới đính hôn, chắc đang lúc quấn quýt không rời nhỉ."
Nghe câu cuối, Niên Niên thấy lòng chua xót. Quấn quýt gì chứ, vừa đính hôn đã gặp khủng hoảng tình cảm rồi đây này. Cậu bĩu môi nhưng không muốn kể cho mẹ nghe. Cậu là chú mèo trưởng thành rồi, phải tự giải quyết người đàn ông của mình.
Niên Niên vừa nghe điện thoại vừa vào nhà. Thẩm Hoài theo thói quen quỳ xuống đổi dép lê hình gấu cho cậu. Một tay Niên Niên cầm điện thoại, tay kia dang ra chờ anh cởi áo khoác cho.
Lâm Mân cười trong điện thoại: "Yên tâm, mẹ nhớ hết rồi, lần sau con sang mẹ sẽ làm cho ăn. Ngày thường muốn ăn gì cứ bảo anh con làm nhé."
Bé mèo nhìn Thẩm Hoài đang cúi đầu cởi quần áo cho mình, hừ một tiếng: "Anh ấy toàn bắt nạt con thôi mẹ ạ."
Thẩm Hoài ngơ ngác ngẩng đầu: Hả? Mình á?
Anh tiếp tục thay đồ cho cậu, rồi vào bếp lấy trái cây. Lúc quay ra vẫn thấy cậu đang buôn chuyện: "Vâng, anh ấy hư lắm, anh ấy không cho con ăn đồ ngọt."
Gân xanh trên trán Thẩm Hoài giật giật, anh chịu hết nổi bước tới vỗ nhẹ vào mông cậu: "Thôi được rồi đấy, nói xấu anh mười mấy phút rồi."
Niên Niên quay lại nhìn anh, rồi nói lớn vào điện thoại: "Mẹ ơi không nói chuyện với mẹ nữa, anh ấy sắp đánh con rồi, chờ anh ấy đánh xong con sẽ gọi lại cho mẹ nhé!"
Thẩm Hoài: "..." Anh tức đến mức không nói nên lời.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Quả nhiên, Niên Niên vừa cúp máy, Lâm Mân đã vội vàng gọi lại ngay. Hai người nhìn cái màn hình nhấp nháy mười mấy giây, không ai nghe, cuộc gọi tự ngắt. Ngay sau đó, điện thoại của Thẩm Nhung gọi tới. Thẩm Hoài đau đầu bắt máy, chưa kịp áp lên tai đã nghe thấy tiếng Thẩm Nhung gầm lên: "Thằng ranh con, mày giỏi nhỉ, dám bạo hành gia đình à? Mày thử đụng vào một sợi tóc của Niên Niên xem!"
Thẩm Hoài vô cảm nhìn Niên Niên. Cậu thì quay mặt đi coi như không thấy, leo lên giường ôm đĩa trái cây ra phòng khách xem tivi. Thẩm Hoài một mình "chống chọi" với cơn thịnh nộ của ba mẹ gần mười phút, phải thề thốt đủ kiểu là tuyệt đối không đánh cậu thì mới được tha.
Anh mệt mỏi ra phòng khách, thấy bé mèo đang vừa ăn vừa xem phim tỉnh bơ. Thẩm Hoài thấy không thoải mái, từ lúc về cậu chẳng thèm đoái hoài gì đến anh. Anh khẽ khụ một tiếng, ngồi xuống cạnh sofa, Niên Niên liếc anh một cái rồi lại quay ngoắt đi.
"Em giận anh à?" Anh thấp giọng: "Anh đắc tội gì với bảo bối thì em cứ nói thẳng ra."
Niên Niên hừ một tiếng, không đáp. Thẩm Hoài cố tình tỏ vẻ đáng thương: "Anh nói muốn đánh em bao giờ đâu, vừa nãy ba mẹ mắng anh quá trời kìa."
Nghe giọng anh có vẻ tội nghiệp, Niên Niên do dự một chút rồi quay sang, nói nhỏ: "Thì vừa nãy anh đánh vào mông em còn gì."
Thẩm Hoài càng thêm lý sự: "Vỗ mông em là muốn đánh em à? Cũng có thể là muốn..."
Niên Niên chớp mắt: "Muốn gì ạ?"
Thẩm Hoài không nói nữa, cố ý xích lại gần ôm cậu vào lòng: "Anh muốn ôm em xem tivi, được không?"
Chủ đề bị chuyển quá nhanh, Niên Niên phản ứng không kịp, ngơ ngác đáp: "Dạ."
Tivi đang chiếu đúng đoạn một đôi vợ chồng ly hôn, hai người cầm tờ chứng nhận bước ra, mỗi người đi một ngả nhưng đều rơi nước mắt. Niên Niên cũng sụt sịt khóc theo. Thẩm Hoài đang ôm cậu, lòng đang rạo rực thì nghe tiếng nức nở, anh hoảng hốt xoay người cậu lại, thấy mặt cậu đầy nước mắt.
"Tiểu tổ tông của anh ơi, sao xem phim cũng khóc thành thế này được." Anh vừa buồn cười vừa xót xa lau nước mắt cho em.
Niên Niên nức nở: "Anh không hiểu đâu, em là chú mèo đặc biệt 'gợi cảm' (sensitive - nhạy cảm), nhìn thấy cảnh này là không kìm lòng được."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài suýt thì muốn đánh người thật. Anh hít một hơi sâu: "... Là 'cảm tính'!"
Anh véo má cậu: "Ngày mai anh tìm đống sách giáo khoa của em ra, xem em học đến đâu rồi. Suốt ngày xem mấy thứ linh tinh chẳng học hành gì cả."
Nhưng Niên Niên bỗng bật dậy khỏi lòng anh, chân trần đứng trên sàn, đỏ mắt lườm anh: "Được lắm, anh cũng muốn ly hôn với em đúng không? Anh chê em không có học thức chứ gì?"
Thẩm Hoài ngẩn người: "Em nói cái gì thế?"
Niên Niên giận dữ: "Anh là đồ phụ tình!"
Thẩm Hoài đại khái đã hiểu ra cái quy trình này rồi. Anh gật đầu: "Thế là anh lại ngoại tình đúng không?" Ngoại tình nhiều lần rồi nên anh cũng có kinh nghiệm.
Niên Niên trợn mắt: "Anh thừa nhận à?"
"Đúng thế." Thẩm Hoài cười lạnh: "Thừa nhận thì sao nào." Thừa nhận cái con khỉ! Lần này "đối tượng" là người hay mèo hay cái gì đây?
"Anh... anh..." Niên Niên tức đến không nói nên lời.
Thẩm Hoài liền hỏi ngược lại: "Thế còn em? Có phải em cũng ngoại tình không?" Đúng là một mối quan hệ vợ chồng hỗn loạn.
Niên Niên tức điên: "Em không có nhé, em không phải loại mèo thiếu đứng đắn!"
"Phải không?" Thẩm Hoài hừ lạnh: "Hôm nay con mèo trắng kia cứ quấn lấy em, em đi một bước nó theo một bước đấy."
Niên Niên trợn tròn mắt: "Anh không thấy em đánh nó à?"
"Thấy chứ." Thẩm Hoài càng thêm mỉa mai: "Sao em không đánh mấy con mèo khác mà chỉ đánh mỗi nó thôi?"
Cả hai đều nồng nặc mùi giấm chua. Cuối cùng Niên Niên hừ một tiếng thật mạnh: "Tối nay anh đừng có hòng vào phòng ngủ của em!"
Thẩm Hoài cười lạnh: "Không vào thì thôi, tối nay không có anh ôm đừng có mà lăn từ trên giường xuống đất đấy nhé."
"Em không thèm! Em ngủ ngoan lắm, anh mới là cái người đừng có mà nửa đêm lẻn vào phòng em đấy."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Bé mèo nhỏ đỏ mắt quay đầu bỏ đi, nhưng Thẩm Hoài đâu có để cậu đi dễ dàng như vậy. Anh bước tới bế thốc cậu lên lầu: "Ai dạy em cái thói cãi nhau là đòi ngủ riêng hả?"
Định không cho anh lên giường á? Mơ đi!
Anh bế Niên Niên vào phòng ngủ, ném cậu xuống giường, đứng nhìn từ trên cao xuống: "Anh dạy em thêm một câu nhé: 'Đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa' em nghe bao giờ chưa?"
"Tại sao ạ?" Niên Niên ngẩn người: "Chỉ có thể cãi nhau ở trên giường thôi sao? Ở phòng khách không được à? Hay là ở bếp?"
"Không được, chỉ được cãi trên giường thôi." Thẩm Hoài khẳng định chắc nịch: "Như vậy chúng ta sẽ làm hòa ngay lập tức." Làm một trận là hòa ngay ấy mà.
Niên Niên bĩu môi: "Em không tin anh, anh toàn lừa em thôi."
"Thật mà." Thẩm Hoài dịu giọng: "Vậy em nói anh nghe, lần này anh ngoại tình với ai?"
"Anh còn hỏi em nữa à?!" Nhắc đến là Niên Niên lại muốn đỏ mắt: "Hôm nay anh nói chuyện với ai anh không nhớ à?"
"Ai cơ?" Thẩm Hoài thật sự mù tịt.
Niên Niên lí nhí: "Thì cái chị xinh đẹp đứng cùng anh hôm nay ấy..."
Thẩm Hoài nhớ lại một chút. À, chủ nhân của con mèo trắng kia. Anh lại nhíu mày: "Chị xinh đẹp? Em còn nhìn kỹ người ta xinh hay không cơ à?"
Niên Niên ngẩng đầu nhìn anh, mắt đỏ bừng: "Anh đừng có đánh trống lảng, có phải anh thích chị ấy không?"
Thẩm Hoài tức đến nghiến răng. Anh thích cái gì chứ? Anh mà dễ thích người khác thế à? Anh còn chẳng nhìn rõ mặt cô ấy ra sao nữa là. Đang định giải thích thì anh bỗng khựng lại, nhìn bé mèo vài giây, rồi khẽ nhếch môi: "Bảo bối ghen à?"
Thẩm Hoài ghé sát lại hôn lên cằm cậu: "Có phải không? Có phải là ghen rồi không?"
Niên Niên tức giận đá anh một cái: "Đúng đấy, em ghen đấy! Anh mà còn nói chuyện linh tinh với người khác nữa là em nhốt anh lại luôn!"
Thẩm Hoài ngẩn ra, rồi rúc đầu vào cổ em cười khẽ: "Thật sao? Tuyệt quá. Bảo bối mau nhốt anh lại đi."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
"Ngày mai anh sẽ khóa trái cửa biệt thự, khóa mật mã, khóa vân tay đều khóa hết, ai cũng không ra ngoài được."
Niên Niên vội nói: "Thế không được, thế thì ăn cái gì ạ? Em không để mình bị đói được đâu."
"Sẽ không để em đói đâu." Thẩm Hoài xoa bụng cậu: "Sẽ cho em ăn no căng, bụng phình ra luôn."
"Nhưng trước đó, anh phải chứng minh sự trong sạch của mình đã." Thẩm Hoài thở dài, nâng khuôn mặt Niên Niên lên, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Bảo bối, anh không ngoại tình, hiện tại không và tương lai cũng không bao giờ. Anh sẽ mãi mãi chỉ yêu mình em thôi."
Nhưng phản ứng lại chẳng có chút cảm động nào như anh tưởng. Bé mèo nhỏ chỉ hừ nhẹ một tiếng: "Em không tin."
Thẩm Hoài kinh ngạc: "Em không tin á?" Chẳng lẽ ấn tượng của anh trong lòng cậu lại kém cỏi thế sao?
"Thì chính anh nói mà." Niên Niên vỗ vỗ xuống cái giường dưới thân: "Lời đàn ông nói trên giường là không thể tin được!"
Hết chương 46.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu