Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
"Thật sự... không có gì mà."
Niên Niên khó khăn thốt ra mấy chữ này, định lấy hết can đảm đẩy Thẩm Hoài ra, không ngờ Thẩm Hoài lại nắm chặt cổ tay cậu rồi ôm vào lòng.
"Bảo bảo, em không thể như vậy." Giọng Thẩm Hoài có chút khàn đi, "Em không nói anh làm sai điều gì mà cứ thế trừng phạt anh, chẳng phải quá tàn nhẫn sao?"
Hồi nhỏ Thẩm Hoài thường gọi cậu như thế để dỗ dành, một câu "bảo bảo", hai câu "bảo bảo", rõ ràng anh cũng chỉ lớn hơn cậu có một tuổi. Sau này có lần bị bạn cùng lớp nghe thấy rồi trêu chọc, Niên Niên vừa thẹn vừa giận, cấm tiệt Thẩm Hoài không được gọi như thế nữa. Giờ phút này nghe lại xưng hô ấy, cậu bỗng thấy một cảm giác bồi hồi khó tả. Động tác chống cự dừng lại, cậu sụt sịt, giọng rầu rĩ: "Anh không làm sai, là tại em."
Thẩm Hoài thực sự hết cách với cậu. Hỏi gì cũng không nói, nói nặng một chút là nước mắt ngắn nước mắt dài. Anh thở dài, đành bế cậu lên đặt ngồi trên đùi mình, lấy khăn giấy tỉ mỉ lau nước mắt cho cậu.
"Người nên khóc là anh mới đúng chứ, tự dưng lại bị em trốn tránh, hửm?"
Niên Niên chỉ đỏ hoe mắt, không nói một lời. Thẩm Hoài đành chịu, dỗ cho cậu ngừng khóc rồi đi nấu cho cậu bát mì. Thừa lúc đợi mì chín, anh lại đi dọn dẹp phòng ốc cho cậu. Nhìn Thẩm Hoài bận rộn chạy đôn chạy đáo, Niên Niên cuối cùng cũng nảy sinh chút hối lỗi. Cậu nhỏ giọng: "Em không cố ý giận dỗi anh đâu, là tại em..."
Thẩm Hoài dừng tay, bày ra bộ dạng nghiêm túc lắng nghe, xem cậu có thể thốt ra được lý do "trời ơi đất hỡi" nào. Chẳng có lý do nào có thể biện minh cho việc Niên Niên trốn tránh anh cả, trừ phi cậu biến thành tang thi. Mà kể cả biến thành tang thi, cậu cũng phải cắn anh đầu tiên.
Thẩm Hoài hiếm khi để đầu óc bay bổng viển vông, đến khi sực tỉnh mới phát hiện Niên Niên đã dựa vào sofa ngủ thiếp đi từ lúc nào. Anh vừa giận vừa buồn cười, bước tới nhẹ nhàng bóp mũi "con heo nhỏ", chỉ hai giây sau Niên Niên đã há miệng thở rồi mơ màng tỉnh giấc.
"Ăn cơm." Thẩm Hoài hậm hực nói, "Ăn xong mới được ngủ."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên thực sự là buồn ngủ rũ rượi. Hai ngày nay ở đây một mình cậu chẳng có giấc ngủ nào ra hồn. Có đôi khi vừa chợp mắt, theo thói quen quay sang tìm hơi ấm nhưng lại chạm vào khoảng không lạnh lẽo làm cậu giật mình tỉnh giấc ngay lập tức. Sẽ không có ai đưa tay ra kéo cậu vào lòng nữa. Tỉnh dậy chỉ thấy trái tim trống rỗng như bị treo lơ lửng giữa tầng không, sau đó là cả đêm trằn trọc chỉ biết chơi game giải trí cho qua thời gian.
Thẩm Hoài vừa mắng thầm cậu là đồ "sói mắt trắng" vô tâm, vừa nhìn bộ dạng ngái ngủ của cậu mà xót xa không thôi, dứt khoát ôm cậu vào lòng, đút cho cậu ăn từng miếng một. Ăn xong bát mì nóng hổi, Niên Niên như được hồi sinh, cậu dường như quên béng việc mình vừa trốn tránh Thẩm Hoài, lập tức lại như con bạch tuộc dính chặt lấy anh. Thẩm Hoài cứ thế vác "gói hành lý nhỏ" này đi ngủ.
Vừa chạm gối Niên Niên đã ngủ say, cứ như mèo nhỏ không ngừng rúc vào lòng Thẩm Hoài. Ban đầu anh còn cố ý né tránh không cho cậu chạm vào, nhưng thấy cậu cau mày sắp tỉnh, anh lại vội vàng xích lại gần ôm chặt cậu. Thẩm Hoài nhìn thiếu niên trong lòng, thầm nghiến răng: "Đúng là kiếp trước nợ em mà."
Chuyện đó cứ thế trôi qua. Rốt cuộc nguyên nhân là gì Niên Niên vẫn sống chết không nói, tuy sau đó lại bị Thẩm Hoài "xách" về nhà nhưng cậu kiên trì đòi ngủ riêng một chăn. Thẩm Hoài không quan trọng, dù sao nửa đêm ngủ say cậu cũng sẽ tự lăn vào lòng anh thôi.
Những ngày học tập khô khan lên đến đỉnh điểm khi kỳ thi cuối kỳ tới gần. Niên Niên không ngờ Thẩm Hoài lại "nhẫn tâm" đến thế. Vừa làm xong tờ đề Toán, anh đã mặt không đổi sắc lôi ra thêm tờ Vật lý.
"Vẫn còn sớm, củng cố thêm chút đi." TruyenLau
Niên Niên ánh mắt dại ra: "Tại sao lại dùng Vật lý để củng cố môn Toán?" Thẩm Hoài nhướn mày trêu: "Lấy độc trị độc?" "......" Đúng là độc thật.
Niên Niên bắt đầu giở trò ăn vạ, ném bút sang một bên: "Em không làm nữa, em muốn đi ngủ, em muốn xem điện thoại!" Cực kỳ ngang ngược.
Thẩm Hoài nhíu mày nghĩ lại, dạo này đúng là mình ép cậu hơi quá. Anh dịu giọng: "Ngoan đi, thi xong anh cho em một bất ngờ, được không?" TruyenLau.com
Mắt Niên Niên sáng rực, cậu sán lại gần rồi ngồi tót lên đùi Thẩm Hoài, nũng nịu: "Thế thi kém cũng có quà chứ?" Thẩm Hoài bật cười, vỗ nhẹ vào eo cậu: "Anh đã mắng em vì thi kém bao giờ chưa? Lo làm bài đi."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Cách làm của Thẩm Hoài giống như treo một hộp đồ hộp thơm phức trước mặt mèo nhỏ, khiến Niên Niên ngứa ngáy trong lòng, ngày nào tan học cũng không đi chơi mà vùi đầu vào làm bài tập. Thậm chí cậu còn dùng thành tích để "khịa" lại Thẩm Ngô khi bị trêu chọc, khiến anh ta tức nổ đom đóm mắt.
Niên Niên thầm nghĩ: Ít nhất, mình muốn cùng Thẩm Hoài học chung một trường đại học.
Sự nỗ lực quên ăn quên ngủ này khiến Thẩm Hoài kinh ngạc, nhưng ngay sau đó là cảm giác không vui. Anh bắt cậu đi cân, phát hiện cậu sụt mất nửa cân thịt. Đối với Thẩm Hoài, việc nuôi cậu lớn từng chút một mà để sụt cân thì chẳng khác nào trời sập. Anh lập tức cắt giảm bài tập đêm, giám sát cậu ăn uống cực kỳ nghiêm ngặt. Website TruyenLau.com
Sáng ngày thi, Niên Niên đang phải "đấu tranh" với ly sữa bò. Cậu đáng thương bảo: "Em uống không nổi nữa thật mà." Thẩm Hoài lạnh lùng: "Không được, bánh mì em còn chưa ăn hết, sữa phải uống sạch." Niên Niên phụng phịu uống hết sạch: "Người em sắp toàn mùi sữa đến nơi rồi."
Thẩm Hoài nghe vậy thì khựng lại, đột nhiên ghé sát vào Niên Niên. Cậu giật mình sững sờ, cả người cứng đờ. Cậu biết trên người anh luôn có mùi bạc hà thanh khiết, dù cậu có dùng chung sữa tắm với anh thì mùi hương trên người cậu vẫn không giống anh. Lúc này, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai khiến cậu đỏ bừng mặt.
Thẩm Hoài khẽ ngửi rồi cười: "Đúng là có mùi sữa thật." Cậu lắp bắp: "Thế... thế ạ?" Thực ra cậu chẳng nghe rõ anh nói gì, chỉ thấy đầu óc trống rỗng. Niên Niên hoảng loạn đứng dậy: "Anh ơi mình đi thôi, thi không được muộn đâu!"
Kỳ thi kết thúc, Niên Niên vừa ra khỏi phòng thi đã thấy Thẩm Hoài đứng đợi. Anh đón lấy cặp sách của cậu: "Hôm nay dẫn em đi ăn món ngon."
Trong lúc chờ món ăn lên, Niên Niên nài nỉ: "Rốt cuộc bất ngờ là gì thế anh, anh nói đi mà!" Cậu chắp tay cầu xin trông cực kỳ đáng yêu. Thẩm Hoài không nhịn được nữa, lấy từ trong túi ra hai tấm vé máy bay: "Chúng ta đi biển chơi."
Niên Niên ngẩn người, rồi suýt nữa nhảy bổ lên người Thẩm Hoài: "Thật ạ!!!" Đây là lần đầu tiên hai người có một chuyến đi riêng với nhau.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Đêm trước khi đi, Niên Niên hưng phấn đến mức lăn qua lộn lại không ngủ được. Cậu lo lắng hết chuyện dậy muộn đến chuyện quên mang khoai tây chiên, thậm chí còn đòi mang theo cả... gối nằm vì sợ lạ chỗ không ngủ được. Cuối cùng, dưới "áp lực" của Thẩm Hoài, cậu mới chịu nằm im đi ngủ.
Thẩm Hoài nhìn thiếu niên đã ngủ say, lật xem album ảnh trong điện thoại. Từng tấm hình đều là Niên Niên: lúc làm bài tập rồi ngủ quên, lúc ăn bánh kem dính đầy mặt... Tấm nào cậu cũng cười tít mắt như một ông mặt trời nhỏ. Nhưng Thẩm Hoài không muốn cậu là mặt trời, vì mặt trời tỏa sáng cho tất cả mọi người. Anh chỉ muốn cậu tỏa sáng cho riêng mình anh thôi.
Khách sạn ngoài bờ biển chỉ còn phòng một giường đôi lớn. Thẩm Hoài giải thích là do cháy phòng, Niên Niên tuy nghi ngờ nhưng cũng không nói thêm gì. Lúc thay đồ để ra biển, Niên Niên phát hiện Thẩm Hoài mặc bộ đồ y hệt mình.
"Anh mua lúc nào thế?" "Lúc mua cho em thì anh mua luôn một bộ cho anh."
Nhìn trong gương hai người mặc đồ giống hệt nhau, Niên Niên bỗng nảy ra ý nghĩ: Trông giống đồ đôi thật đấy. Ý nghĩ ấy khiến mặt cậu nóng bừng. Thẩm Hoài trêu: "Niên Niên à, em lại nghĩ gì mà mặt đỏ thế?" Cậu hoảng loạn chối: "Tại phòng nóng quá thôi! Đi thôi anh!"
Dưới sảnh khách sạn, chị nhân viên nhìn hai người với ánh mắt "quắn quéo" đầy ẩn ý, rồi lập tức lên hội chị em khoe về "cặp đôi cực phẩm" mặc đồ đôi, anh trai lạnh lùng cưng chiều còn em trai ngoan ngoãn ăn kẹo mút.
Ngoài bờ biển, hoàng hôn nhuộm hồng cả bãi cát, đẹp đến nao lòng. Hai người nằm cạnh nhau trên cát, nhìn những cặp tình nhân xung quanh. Niên Niên ngập ngừng: "Anh ơi, chúng mình thế này có ổn không? Cảm giác... sẽ bị người ta hiểu lầm là người yêu mất."
Thẩm Hoài bình thản: "Hiểu lầm cái gì?" Niên Niên đánh liều nói: "Thì là người yêu ấy, giống như trong bộ phim hôm nọ mình xem." Thẩm Hoài mỉm cười: "Thế à? Mặc kệ người ta nghĩ gì, quan tâm làm gì cho mệt."
Tiếng pháo hoa nổ vang trên bầu trời, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi mặt biển. Niên Niên đứng hình, cậu thậm chí quên cả chụp ảnh. Thẩm Hoài cầm máy ảnh chụp cậu, khẽ nói: "Rất đáng yêu."
Giữa không gian đầy tình tứ, nhìn các cặp đôi đang hôn nhau dưới pháo hoa, Niên Niên đột nhiên nghiêm túc nhìn Thẩm Hoài: "Anh ơi, chuyện em trốn tránh anh ấy... giờ anh còn muốn nghe nguyên nhân không? Em ngủ toàn mơ thấy anh, nhưng không phải anh bình thường, chúng mình ôm nhau, còn... làm những chuyện người yêu hay làm nữa. Anh... anh không thấy em biến thái chứ?"
Thẩm Hoài lặng đi một chút rồi bật cười: "Muốn biến thái thì cũng là anh biến thái trước. Anh chụp cả phòng toàn ảnh của em, lúc mất ngủ phải ngắm ảnh em mới ngủ được, thậm chí lần đầu tiên của anh... cũng là nghĩ về em." Anh thở dài: "Lẽ ra lời này phải để anh nói mới đúng."
Niên Niên hoàn toàn ngây dại: "Cái gì cơ?!!"
"Đồ ngốc, anh thích em từ lâu rồi, em không nhận ra sao?" Thẩm Hoài không kìm chế được nữa, ôm chặt cậu vào lòng, giọng khàn đặc: "Bảo bảo, đợi em thi đại học xong, chúng mình ở bên nhau nhé?"
Niên Niên cuối cùng không nhịn được mà bật khóc nức nở, đấm nhẹ vào ngực anh: "Sao anh không nói sớm... em cứ tưởng mình là biến thái, tưởng anh không thích em..."
"Làm sao có thể chứ." Thẩm Hoài cúi đầu hôn lên tóc cậu. "Bảo bảo, anh sinh ra là để yêu em."
Hết chương 66.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
CHƯƠNG 66: THANH MAI TRÚC MÃ (KẾT)
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn