Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Lộ Hoài là một nam sinh trung học, nhưng không phải kiểu thiếu niên nhiệt huyết hay mơ mộng. Anh có chút "đơ" trước những chuyện quá đỗi phi lý.
Lộ Hoài siết chặt nắm cửa, hít sâu hai hơi rồi lùi lại một bước, đóng cửa lại. Hồi nãy mình bước chân nào vào trước nhỉ? Lần này đổi chân khác xem sao. Anh khựng lại vài giây rồi bước chân trái lên, mở cửa đi vào.
Rất tốt, kết quả vẫn chẳng có gì thay đổi. Người trên giường ngủ càng say hơn, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy khò khè nho nhỏ. Mèo thì mất tăm, trên giường lại lù lù một cậu thanh niên trần truồng.
Lộ Hoài thở hắt ra, tiến lên hai bước, dán mắt nhìn chằm chằm vào cái đuôi. Trông nó thực sự y hệt đuôi của Niên Niên. Một ý nghĩ không tưởng xẹt qua đầu; dù cực kỳ hoang đường nhưng lúc này anh chẳng thể tìm được lý do để bác bỏ. Dù là sợi chỉ đỏ nơi cổ chân hay cái đuôi kia, tất cả đều đang khẳng định chắc nịch danh tính của cậu thiếu niên này.
Sợi chỉ đỏ đó là do năm ngoái Lộ Hoài xin nghỉ một ngày để lên chùa cầu về khi Niên Niên bị bệnh nặng. Lúc đó Trần Phi đã kinh ngạc đến rớt cả hàm: "Mày mà cũng mê tín thế à? Học bá khoa học tự nhiên sao lại thiếu lý trí vậy."
Chàng thiếu niên thanh lãnh khi ấy chỉ lặng lẽ ôm lấy con mèo, anh cúi đầu đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu nó, bình thản đáp: "Duy vật hay duy tâm không quan trọng, miễn Niên Niên khỏe lại là được."
Trần Phi cạn lời, bèn trêu: "Thế thì mày phải đi bái Thần Mèo mới đúng." Ai ngờ Lộ Hoài lại nhíu mày, hỏi một cách cực kỳ nghiêm túc: "Bái Thần Mèo ở đâu?"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Ký ức ùa về, đôi mắt đen sâu thẳm của Lộ Hoài dán chặt vào cổ chân trắng nõn kia. Anh ngập ngừng vài giây rồi đưa tay sờ thử. Ngay khi chạm vào chóp đuôi, vẻ mặt anh mới dịu lại. Đúng là cảm giác này, đây là mèo của anh.
Theo thói quen, anh vân vê chóp đuôi thêm vài cái. Giây tiếp theo, thiếu niên như bị điện giật, cả người run bắn lên rồi mở choàng mắt, co rúm người lại ôm chặt lấy cái đuôi, dùng ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Lộ Hoài. Đầu Niên Niên đau như búa bổ, cồn phát tác khiến cậu cảm thấy cả người bốc hơi nóng hầm hập, nhìn vật gì cũng mờ mịt.
Thật tốt quá, không chỉ có đuôi, mà trên đỉnh đầu còn mọc ra hai cái tai đen nhỏ xíu. Lộ Hoài hít sâu một hơi, quyết định "phủ đầu" trước: "Niên Niên?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghe giọng nói quen thuộc, lông mi thiếu niên run lên, cậu mờ mịt nhìn về phía Lộ Hoài, cái mũi nhỏ khịt khịt rồi lý nhí gọi: "Chủ nhân?"
Lộ Hoài không dám đáp lời. Một thiếu niên trần trụi mang tai mèo và đuôi, giọng nói mềm mại gọi "chủ nhân" — cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy thật ám muội. Thấy chủ nhân không đáp, mèo nhỏ bắt đầu cuống cuồng, dùng hết sức bò tới ôm chặt lấy chân anh, rầm rì gọi chủ nhân liên tục.
Lộ Hoài cảm thấy trời đất quay cuồng. Anh định đẩy vai cậu ra nhưng làn da dưới lòng bàn tay quá đỗi mịn màng khiến anh như bị điện giật mà rụt tay lại: "Niên Niên, sao em... sao lại biến thành thế này?"
"Thế này là thế nào?" Niên Niên cúi đầu nhìn mình, ngẩn người hai giây rồi thốt lên: "Lông của em đâu rồi?"
Lộ Hoài nhắm mắt, suýt chút nữa thì văng tục. Ngươi mất lông, còn ta thì mất mèo! Nhưng chưa kịp để anh hoàn hồn, thiếu niên đã đỏ hoe mắt rồi nước mắt rơi lã chã.
Website TruyenLau.com
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Vất vả lắm mới dỗ dành được "người mèo" này nín khóc, Lộ Hoài trông như vừa từ cõi chết trở về. Anh vốn là người lạnh lùng, lần duy nhất mềm lòng chính là đưa Niên Niên về nhà vào một đêm đông tuyết rơi dày. Khi đó, chú mèo nhỏ co rúm trong góc run bần bật, anh bẻ một mẩu xúc xích cho nó ăn rồi định bỏ đi.
Nhưng chú mèo cứ lảo đảo bám theo, đâm sầm vào ống quần anh rồi cắn chặt không buông. Lộ Hoài lạnh lùng bảo: "Đừng đi theo tôi." Anh vốn chẳng có tâm trí đâu mà nuôi thú cưng. Thế nhưng khi quay đầu lại thấy chú mèo lọt thỏm trong hố tuyết, chỉ còn hai cái chân vùng vẫy, anh đã thở dài quay lại, lạnh mặt nhét nó vào trong lòng ngực ấm áp.
Website TruyenLau.com
"Phiền chết đi được." Lúc đó anh nghĩ vậy, và bây giờ cũng thế.
Nhìn thiếu niên mắt đỏ hoe, trong lòng Lộ Hoài dâng lên một nỗi bực bội: Phiền chết đi được, mất mèo rồi, tối lấy gì ôm ngủ đây? Niên Niên muốn rúc vào lòng anh nhưng bị anh chặn lại, dùng chăn quấn chặt: "Em ăn cái gì? Socola nhân rượu đúng không?"
Niên Niên chột dạ: "Xin lỗi... nó thơm quá nên em muốn nếm thử. Ăn xong em thấy nóng lắm, nên đi ngủ một giấc."
Cố gắng chấp nhận sự thật hoang đường này, Lộ Hoài nhìn chú mèo nhỏ hóa người của mình — kẻ hay ngủ phiên bụng, hay chơi parkour trong nhà, giờ là một thiếu niên trần trụi trước mặt. Anh không biết nên đưa cậu đi khám bác sĩ hay đưa chính mình đi khám não trước nữa.
Gấu áo bị kéo nhẹ, thiếu niên ngước đôi mắt tròn xoe đẫm nước nhìn anh, lý nhí: "Chủ nhân, em đói." Lộ Hoài im lặng vài giây rồi quyết định: Đi nấu cơm trước đã.
Chỉ mất đúng một bữa cơm để anh chấp nhận sự thật. Bởi vì tướng ăn của cậu giống hệt Niên Niên, khi ăn ngon đuôi sẽ vẫy, tai sẽ giật giật. Lộ Hoài ngồi bên cạnh, thầm khẳng định: Niên Niên là của anh, dù là mèo hay là người.
Niên Niên ăn no xong liền cười hì hì, cứ quấn lấy anh đòi ôm. Lộ Hoài lau khóe miệng cho cậu, nhạt giọng bảo: "Sau này đừng gọi chủ nhân nữa, gọi là anh đi."
HẾT CHƯƠNG 2
Nếu bạn yêu thích hành trình của Lộ Hoài và Niên Niên, đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé!
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.