Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Những vòng sáng rực rỡ đổ dồn lên người, Niên Niên ngơ ngác nhìn Thẩm Hoài. Nhìn anh quỳ một gối trước mặt mình, nhìn anh giơ chiếc nhẫn ra, cả người bé mèo đều đờ đẫn.
Anh ơi... đây là đang cầu hôn sao?
Thấy bé mèo mãi không lên tiếng, tim Thẩm Hoài vọt lên tận cổ họng. Anh chưa bao giờ căng thẳng đến thế, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Dù trong lòng chắc chắn Niên Niên sẽ không từ chối, nhưng lúc này anh vẫn không nén nổi sự thỏ thỏm.
Có phải bảo bối vẫn còn giận anh không?
Hay là do anh quá nóng vội, không nên cầu hôn trong hoàn cảnh này? Có lẽ anh nên đặt một nhà hàng mà Niên Niên thích, rồi trang trí lại một chút...
Đầu óc Thẩm Hoài rối bời, thậm chí bàn tay đang giơ nhẫn cũng hơi run rẩy.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Niên Niên đột nhiên nhào tới ôm chầm lấy anh, siết chặt lấy cổ anh.
Thẩm Hoài ngẩn ra, ngay sau đó, một khoang ngực tràn đầy cảm xúc ấm áp.
Anh dùng sức ôm chặt lấy bé mèo của mình, nghiêng đầu hôn cậu: "Đồng ý rồi đúng không bảo bối? Em đồng ý với anh rồi phải không?"
Mắt bé mèo đã đỏ hoe từ lâu, cậu liên tục gật đầu: "Anh ơi, em thích anh lắm, em sẽ ở bên anh cả đời."
Lời vừa ra khỏi miệng, cả người lẫn mèo đều im bặt. TruyenLau
Giọng nói của bé mèo không còn thanh thúy như trước nữa, mà nghe cứ như cái loa hỏng, khàn đặc đến đáng sợ.
Bé mèo giật mình, thầm mắng mình là đầu heo, sao quay đi quay lại đã quên mất việc này rồi. Thấy anh cũng không nói lời nào, cậu sợ tới mức tim đập loạn xạ, càng ra sức ôm chặt cổ Thẩm Hoài hơn.
Nhưng cậu chợt nhớ ra, lần trước cũng thế này, anh bảo cậu ôm cổ anh, rồi một tay bế cậu lên một tay phát vào mông, khiến cậu chẳng có chỗ nào mà trốn.
Điều này làm bé mèo tiến thoái lưỡng nan.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Cậu dứt khoát sợ hãi buông tay ra, vừa quan sát biểu cảm của anh vừa đưa tay ra sau che mông lại.
Thẩm Hoài nhìn cậu chằm chằm hai giây rồi bỗng nhiên bật cười. Anh giống như không nghe thấy giọng nói khàn đặc của bé mèo, nghiêng đầu hôn lên mặt cậu: "Bảo bối còn chưa đeo nhẫn mà." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh không giận!
Mắt bé mèo sáng lên, tự giác thấy mình vừa thoát được một kiếp, liền vui vẻ chìa tay ra làm nũng: "Anh đeo cho em đi."
Thẩm Hoài vẫn giữ tư thế quỳ một gối, nhẹ nhàng lồng chiếc nhẫn vào tay Niên Niên, sau đó dỗ dành: "Bảo bối nhìn xem, thích không?"
Niên Niên giơ tay lên, nương theo ánh đèn mà nhìn, cậu gật đầu lia lịa, đôi mắt cong tít lại: "Là hình mèo kìa! Là em sao?"
Thẩm Hoài cười khẽ, lấy chiếc nhẫn còn lại ra, thấp giọng nói: "Bảo bối đeo cho anh nhé, được không?"
Niên Niên vội vàng nhận lấy nhẫn, do dự một chút: "Em có cần phải quỳ xuống không ạ?"
Thẩm Hoài nhếch môi: "Không cần đâu bảo bối, chỉ cần anh quỳ trước em là được rồi."
Anh chìa tay ra, nhìn Niên Niên nghiêm túc đeo nhẫn cho mình, rồi cậu lại thích thú đưa ngón tay của mình lại gần: "Oa, chúng mình là một đôi này."
Thẩm Hoài gật đầu: "Đương nhiên rồi."
Sắc mặt anh nghiêm nghị hơn một chút: "Bảo bối, đây không phải trò đùa đâu. Đeo nhẫn vào rồi là không được tháo ra, càng không được đổi ý, chúng ta phải ở bên nhau cả đời."
Niên Niên gật đầu như gà mổ thóc: "Em chắc chắn sẽ không rời xa anh đâu mà."
Thẩm Hoài mãn nguyện mỉm cười, anh đứng dậy, thuận thế bế bé mèo lên: "Ngoan nào, chúng ta về nhà thôi."
Lên xe rồi, Niên Niên vẫn đang say sưa ngắm chiếc nhẫn trên tay mình, không biết đã thốt lên lời tán thưởng lần thứ bao nhiêu: "Đẹp quá đi mất, bé mèo đẹp quá đi mất!"
Không biết là cậu đang nói chính mình hay là nói chiếc nhẫn nữa.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Cậu đắc ý chụp vài kiểu ảnh rồi gửi vào trong nhóm.
【 Hội hậu phương của mèo bò sữa 】
Mèo bò sữa sữa hai lớp: 【Hình ảnh】 【Hình ảnh】
Mèo bò sữa độc nhất: Oa! Đẹp quá đi! Bảo bối hôm nay vui không? Bảo anh đưa con đi ăn món gì ngon nhé.
Mèo bò sữa sữa hai lớp: Vâng vâng! Yêu mẹ nhất! (Mèo nhỏ xoay vòng vòng.jpg)
Chiến mã cả đời: (Vỗ tay) (Vỗ tay)
Chiến mã cả đời: Bao giờ thì đổi tên nhóm đây? Không phải là Đại gia đình hòa thuận sao?
Bé mèo bỏ điện thoại xuống, ngẩng đầu hỏi: "Anh ơi, hôm nay chúng mình không qua chỗ ba mẹ ạ?"
"Ừ, hôm nay không về bên đó." Thẩm Hoài nhìn cậu một cái, "Anh về nấu cơm cho em ăn nhé, được không?"
"Tuyệt quá!"
Bé mèo mừng rỡ vô cùng, hoàn toàn không biết lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì.
Xe dừng trước cửa nhà, Thẩm Hoài một tay xách cặp, một tay nắm tay bé mèo. Anh có thể cảm nhận được cái cặp nhẹ tênh, chắc là túi kẹo mang đi buổi sáng đã bị bé mèo ăn sạch rồi.
Giỏi thật đấy.
Thảo nào giọng lại khàn đến mức kia.
Thấy anh không đưa mình lên nhà mà lại đi vào tiệm thuốc dưới lầu, bé mèo ngây người: "Anh ơi, anh bị ốm ạ?"
Thẩm Hoài nhàn nhạt nói: "Em nghe xem giọng em thành cái dạng gì rồi, không uống thuốc thì ngày mai khỏi nói chuyện luôn."
Niên Niên chột dạ trong giây lát, cúi đầu lí nhí: "Có lẽ... có lẽ là do bị gió thổi trúng ạ."
Bước chân Thẩm Hoài khựng lại, anh nhíu mày: "Thế sao? Anh lại cứ tưởng là do em ăn kẹo chứ. Nếu là bị gió thổi thì nghiêm trọng đấy, có khi là sắp phát sốt rồi, hay là mình đi bệnh viện đi, cần phải rút máu xét nghiệm nữa."
Niên Niên nghe thấy thế thì mặt cắt không còn giọt máu: "Không không không, em nhớ nhầm rồi, không phải gió thổi đâu, là do ăn kẹo ạ, không cần rút máu đâu."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài rũ mắt nhìn cậu: "Ồ?"
Niên Niên dùng sức nắm chặt tay anh: "Chúng mình đi thôi, đi mua thuốc thôi mà."
Vào tiệm thuốc, Thẩm Hoài mua một lọ siro bổ phế nhuận họng, lại mua thêm một tuýp thuốc mỡ tan sưng.
Sự nhạy cảm của loài động vật nhỏ trong Niên Niên cuối cùng cũng phát huy tác dụng vào lúc này, cậu lấy hết can đảm hỏi: "Anh ơi, anh mua cái này làm gì ạ?"
Giọng Thẩm Hoài rất bình thản, hỏi ngược lại cậu: "Em thấy sao?"
Một câu nói đã đâm thủng chỗ dũng khí mà bé mèo khó khăn lắm mới gom góp được. Cậu trơ mắt nhìn anh trả tiền rồi xách túi đồ đi ra, bèn vội vàng nhảy chân sáo đuổi theo, lo lắng nói: "Anh ơi, hôm nay anh không được đánh em đâu đấy."
Thẩm Hoài nhướn mày: "Sao thế? Đánh em còn phải chọn ngày nữa à?"
!!!
Quả nhiên là định tấu cậu mà.
Bé mèo vừa cuống vừa sợ, cố gắng thuyết phục anh: "Hôm nay là ngày quan trọng mà, anh vừa mới cầu hôn em xong, còn bảo sẽ yêu em cả đời, sao có thể quay ngoắt lại đã đánh em rồi."
Thẩm Hoài gật đầu: "Thì nãy giờ anh đã động thủ đâu."
Bé mèo kinh ngạc.
Đây là lời mà con người có thể nói ra được sao?!
"Nhưng mà... nhưng mà hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng mình, nếu sau này em nhớ lại ngày hôm nay mà chỉ toàn là cảnh anh tấu mông em thì không tốt chút nào cả." Bé mèo vẫn đang cố gắng lý luận.
"Anh thấy khá tốt mà." Thẩm Hoài nhàn nhạt nói, "Để em lúc nào cũng phải tự kiểm điểm, biết rằng không biết quý trọng thân thể thì sẽ bị ăn đòn."
Chỗ này là đầu gió, không muốn để bé mèo đứng lâu, Thẩm Hoài nắm lấy tay em: "Mau về thôi, buổi tối anh làm món cá cho em ăn nhé?"
Niên Niên thút thít rơi nước mắt: "Anh đúng là kiểu vừa đấm vừa xoa mà."
"Lợi hại thật, bảo bối nhà mình ngày càng có học thức rồi đấy."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài cúi đầu lau nước mắt cho cậu: "Khóc cái gì mà khóc."
Bé mèo uất ức chết đi được.
Biết mông sắp bị đánh thì ai mà chẳng khóc cơ chứ.
Biết thế thì sang chỗ mẹ ở cho rồi.
"Đừng khóc nữa bảo bối, giờ khóc ít đi một tí, lát nữa bị đánh còn phải khóc tiếp, không thì nước mắt bây giờ chảy phí hoài ra."
Bé mèo bị lừa đến ngẩn cả người.
Cậu vội đưa tay quệt sạch nước mắt: "Đúng thế, em không thể để mình bị lỗ được."
Thẩm Hoài bị cậu chọc cười, dứt khoát nửa quỳ trước mặt cậu: "Lại đây, anh cõng em về."
Về đến nhà cũng không còn sớm nữa, Thẩm Hoài theo hướng dẫn sử dụng rót cho bé mèo một nắp siro. Niên Niên vừa nhìn thấy cái màu đó đã thấy đắng rồi, lông mày nhíu chặt lại.
Nhưng cậu không dám từ chối.
Đằng nào cũng sắp bị đánh rồi, nếu giờ còn không nghe lời, anh chắc chắn sẽ tấu mạnh hơn cho xem.
Cậu ngoan ngoãn vô cùng, nhận lấy chén thuốc rồi nhắm mắt uống một hơi cạn sạch, kết quả là ngoài dự kiến...
Bé mèo liếm môi, mắt sáng rực lên.
Ngọt quá!
Cậu đưa cái nắp chai cho Thẩm Hoài, dũng cảm nói: "Anh ơi! Cho em thêm chén nữa đi!"
Thẩm Hoài bị cậu làm cho dở khóc dở cười, búng nhẹ vào trán cậu một cái: "Em tưởng đây là nước đường chắc."
Anh cất chai thuốc đi, không quên đặt lên chỗ cao một chút, cảnh cáo bé mèo: "Không được uống trộm đâu đấy, không thì cứ đợi mông nở hoa đi."
Cả người bé mèo căng thẳng, hận không thể giơ tay thề: "Em chắc chắn không uống trộm đâu, em siêu cấp nghe lời luôn."
Thẩm Hoài thấy thời gian không còn sớm, vội vàng thay quần áo rồi vào bếp, bỏ lại Niên Niên đứng ngồi không yên.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Sao mãi mà chưa thấy tấu mông nhỉ.
Cái cảm giác này thật khó chịu, giống như trong phim đến giờ xử trảm rồi nhưng đao phủ cứ chần chừ mãi, biết rõ là sẽ "chết" nhưng lại không được "chết" ngay, cứ phải chờ đợi trong đau khổ dày vò.
Nếu là bình thường, bé mèo chắc chắn đã rúc vào sofa ăn khoai tây chiên xem tivi rồi, nhưng hôm nay cậu là "tội nhân", hận không thể biểu hiện tốt hơn một chút nữa.
Tivi không dám xem, điện thoại cũng chẳng dám chơi, bé mèo đi quanh phòng một vòng, cuối cùng đi giặt một chiếc khăn nhỏ, rồi tìm chỗ dễ thấy nhất trong phòng khách, chổng mông lên lau nhà.
Nhưng cậu đã làm việc bao giờ đâu, lau chưa được hai phút đã mệt phờ, lại chẳng dám lau quá nhanh, sợ lát nữa lau xong sang phòng khác thì anh ra lại không nhìn thấy.
Thế là bé mèo cứ chổng mông ở ngay giữa phòng khách, lặp đi lặp lại việc lau đúng một viên gạch trước mặt, ban đầu thì cứ cọ tới cọ lui, cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân phía sau mới bắt đầu hì hục làm thật mạnh.
Thẩm Hoài bưng thức ăn ra, ngạc nhiên nhìn Niên Niên: "Làm gì đấy em?"
Bé mèo vội vàng khoe chiếc khăn trong tay: "Em đang lau nhà cho anh đấy."
Trong nhà có người giúp việc đến dọn định kỳ rồi, cần gì đến cậu lau chứ.
Ngay cả lúc trước còn ở phòng trọ, Thẩm Hoài cũng chưa từng để cậu phải quét dọn lần nào.
Nhưng tâm tư của bé mèo quá dễ nhìn thấu, Thẩm Hoài cười khẽ: "Ngoan thế cơ à, thế ăn cơm xong rồi hẵng làm tiếp, biệt thự rộng thế này, cứ thong thả mà lau nhé."
Bé mèo ngẩn ra: "Tất... tất cả chỗ này đều là em lau ạ?"
Thẩm Hoài nghi hoặc hỏi: "Anh tưởng em thích lau nhà nên mới làm chứ, không phải sao?"
Điều này làm bé mèo tiến thoái lưỡng nan.
Cậu uất ức đáp: "Vâng, em ăn cơm xong sẽ lau ạ."
Thẩm Hoài gật đầu: "Thế thì mau ăn đi, ăn nhiều một chút mới có sức mà làm việc."
Niên Niên lại muốn rơi nước mắt rồi.
Cậu bận quá đi mất, lát nữa vừa phải ăn cơm, vừa phải bị đánh, lại vừa phải lau nhà.
Đây là cuộc sống sau khi kết hôn sao?
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Trong đầu bé mèo hiện ra cảnh sau này mỗi ngày ngủ dậy, trước tiên bị lột quần tấu cho một trận, sau đó phải nén đau đi đeo tạp dề nấu cơm, Thẩm Hoài thì lạnh mặt ngồi bên bàn ăn soi mói đủ điều, cậu thì một câu cũng chẳng dám ho he, còn phải cầm khăn đứng bên cạnh lau nhà.
Trời ạ.
Hóa ra anh đối xử với bé mèo như thế đấy.
Bé mèo ngậm ngùi nước mắt, hoàn toàn đắm chìm trong ảo tưởng của chính mình. Thẩm Hoài hoàn toàn không hay biết gì, vẫn đang ngồi bên cạnh gỡ xương cá cho cậu, gắp miếng thịt bụng mềm nhất cho cậu.
Thấy bé mèo không động đũa, anh lại theo thói quen dùng canh cá trộn với cơm, rồi gắp thêm miếng thịt cá đặt lên trên, đưa một thìa đầy đến bên miệng cậu.
"Ăn cơm mà cũng thẩn thơ được à? Nào, mau ăn đi."
Cứ thong thả mãi thì lát nữa thức ăn không tiêu hóa được đâu.
Nhưng lời này vào tai bé mèo lại mang một ý nghĩa khác.
Mau ăn cơm = Mau bị đánh = Mau đi lau nhà.
Oa...
Bé mèo một miếng nuốt chửng thìa cơm, hai cái má phồng lên.
Nhai nhai nhai...
Ăn no mới có sức mà làm việc (bị đánh).
Anh đút một miếng, kết quả là cả bữa cơm đó đều phải để Thẩm Hoài đút tận miệng thì Niên Niên mới chịu ăn.
Anh vừa mắng bé mèo "anh chiều em quá nên hư rồi đấy", vừa từng thìa từng thìa đút cho cậu, dỗ dành cậu há miệng.
Sau khi ăn xong, Thẩm Hoài đem bát đũa tráng sơ rồi cho vào máy rửa bát. Thấy bé mèo thật sự đang rục rịch định đi lấy khăn lau nhà, anh vội ngăn lại: "Vừa mới ăn xong, cúi xuống không tốt cho dạ dày đâu, em ra sofa xem tivi ăn chút trái cây đi, lát nữa anh tắm cho."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Ý gì đây? Không cần lau nhà nữa sao?
Bé mèo không dám hỏi nhiều, lập tức gật đầu chạy ra sofa, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh.
Kết quả vừa ngẩng đầu lên, cậu đã nhìn thấy tuýp thuốc mỡ tan sưng đặt ngay cạnh chai siro trên tủ.
Niên Niên: Σ( ° △°|||)︴
Nếu số khổ là một loại thiên phú...
Cậu lén nhìn bóng lưng anh đang lau bàn, trong lòng rối bời, rốt cuộc thì bao giờ anh mới đánh cậu đây?
Hay là định tắm xong mới đánh?
Bé mèo thở dài, tự xoa xoa mông mình.
Theo cậu đúng là tội nghiệp cho nó quá mà.
Đến khi Thẩm Hoài dọn dẹp sạch sẽ phòng ăn đi ra, thấy bé mèo vẫn đang ngồi thẫn thờ ở phòng khách, tivi cũng không xem, không biết đang nghĩ gì.
"Sao thế em?"
Anh đi tới ôm cậu vào lòng, cúi đầu hôn lên mặt bé mèo: "Buồn ngủ rồi à?"
Niên Niên rúc đầu vào ngực Thẩm Hoài, làm nũng: "Một chút ạ."
Thẩm Hoài dứt khoát luồn tay xuống dưới mông bế cậu lên: "Đi thôi, đi tắm nào."
Tim bé mèo treo ngược lên tận cổ họng.
Trong phòng tắm, làn nước xối lên người, Thẩm Hoài tạo bọt sữa tắm thoa lên người cậu, cả căn phòng thơm ngào ngạt.
Nhưng thần kinh của bé mèo vẫn luôn căng như dây đàn.
Cứ cảm giác giây tiếp theo bàn tay lớn của anh sẽ giáng xuống mông mình.
Nhưng mãi mà chẳng thấy đâu.
Thẩm Hoài thần sắc như thường tắm sạch cho bé mèo, dùng khăn tắm quấn quanh người cậu lau khô, rồi đi sấy tóc cho cậu.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Tóc của Niên Niên đen nhánh, ngay cả Lâm Mân cũng bao nhiêu lần không kìm được lời khen ngợi, hỏi cậu dưỡng tóc thế nào mà sợi nào sợi nấy cũng mềm mại, bồng bềnh, chạm vào như một nắm bông xù.
Sau khi sấy tóc xong, Thẩm Hoài bảo Niên Niên tự đi thay đồ ngủ, còn anh đi giặt mấy bộ đồ vừa thay ra.
Niên Niên nhìn bóng lưng anh rời đi, lại bắt đầu rối rắm.
Sao vẫn chưa đánh nhỉ.
Cậu lôi bộ đồ ngủ trong tủ ra, thay áo trước, rồi cầm chiếc quần nhỏ và quần ngủ phân vân mãi.
Có nên mặc vào không?
Tí nữa chẳng phải lại phải cởi ra sao?
Lần khần một hồi lâu, cho đến khi thấy mông lành lạnh, bé mèo mới vội vàng mặc quần vào.
Đến khi Thẩm Hoài dọn dẹp xong xuôi đi ra, bé mèo đã bò lên giường nằm rồi. Anh đứng bên giường nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, chỉ thấy nhìn thế nào cũng không đủ. Trên thế giới này sao lại có người hợp ý anh đến thế, từng chút từng chút một đều khiến anh yêu không chịu nổi.
Anh nhẹ chân nhẹ tay chỉnh lại tư thế ngủ cho bé mèo, đắp chăn cẩn thận cho cậu. Động tác tuy rất nhẹ nhưng vẫn làm Niên Niên tỉnh giấc.
Cậu cảm nhận được anh đang chạm vào mình, sợ tới mức bật dậy ngay lập tức.
Sắp bị đánh rồi sao?
Nhìn bộ dạng ngơ ngác của bé mèo, Thẩm Hoài buồn cười đưa tay nhéo má cậu: "Đồ heo nhỏ, mau nằm xuống ngủ đi."
Bé mèo ngẩn người vài giây, bỗng nhiên nhào tới ôm chầm lấy Thẩm Hoài, nức nở khóc: "Anh ơi em xin anh đấy, anh mau đánh mông em đi."
Làm ơn đi!
Cậu thật sự không chịu nổi cái sự chờ đợi này nữa rồi.
Thẩm Hoài cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng, anh ôm cậu chặt hơn, nghiêng đầu cắn nhẹ vào tai bé mèo: "Đánh em làm gì chứ? Em thật sự coi anh là kẻ cuồng bạo lực, ngày nào cũng phải đè em ra tấu một trận mới chịu được sao?"
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Ý gì đây?
Không... không đánh sao?
Niên Niên sụt sịt mũi: "Nhưng mà anh mua cả thuốc mỡ tan sưng cơ mà."
Chẳng phải là để dùng cho cậu sao.
Thẩm Hoài cười: "Đúng thế, mua về để đó để mỗi ngày nhắc nhở em, đừng có mà tùy tiện hành hạ thân thể mình nữa, nếu không thì sớm muộn gì cũng dùng đến đấy."
Anh giơ tay tắt đèn, căn phòng tối sầm lại, chỉ còn ánh trăng mờ ảo hắt vào.
Thẩm Hoài ôm lấy bé mèo, cúi đầu hôn lên môi cậu. Ban đầu chỉ là những cái chạm nhẹ nhàng, rồi dần dần anh cạy mở hàm răng cậu, quấn lấy đầu lưỡi, hôn sâu hơn.
Niên Niên lúc đầu còn ngoan ngoãn đón nhận nụ hôn này.
Cho đến khi Thẩm Hoài hôn ngày càng mãnh liệt, bé mèo có chút không chịu nổi, đưa tay định đẩy anh ra, nhưng tay Thẩm Hoài đã luồn xuống dưới, rời khỏi eo bé mèo, vỗ nhẹ vào mông cậu như một lời đe dọa.
Niên Niên lập tức nhớ đến tuýp thuốc mỡ tan sưng kia.
Cậu lập tức nằm im không dám nhúc nhích, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Thẩm Hoài trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Nghĩ bụng cách này đúng là hiệu quả thật, ngày mai phải mua hẳn một thùng về, mỗi phòng đặt một tuýp mới được.
Biết là không bị đánh, bé mèo vốn dĩ im hơi lặng tiếng cả đêm, sáng hôm sau lại bắt đầu tung tăng trở lại.
Buổi sáng cậu đã kéo tay Thẩm Hoài, hỏi xem bao giờ thì được uống thuốc. Thẩm Hoài thấy buồn cười, bèn rót siro cho cậu ngay trước mặt.
Bé mèo nhìn chằm chằm vào vạch chia độ trên nắp chai, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Thêm tí nữa đi anh, đổ đầy vào cho em!"
Thẩm Hoài vừa bực vừa cười: "Đầy cái gì mà đầy, chỉ được uống bấy nhiêu thôi."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Bé mèo thầm mắng trong lòng anh thật là keo kiệt bủn xỉn.
Cậu nhận lấy, uống sạch sành sanh, thậm chí còn dùng lưỡi liếm sạch cái nắp, cuối cùng Thẩm Hoài nhìn không nổi nữa đành giật lại.
"Được rồi đấy, nhìn cái điệu bộ đáng thương chưa kìa, làm như ngày nào anh cũng ngược đãi em không bằng."
Bé mèo rơm rớm nước mắt gật đầu.
Cũng gần như thế còn gì.
Cái đầu nhỏ mới gật được một nửa thì thấy Thẩm Hoài nheo mắt nhìn qua, bèn vội vàng lắc đầu như điên.
Cậu ngoan ngoãn cười: "Anh là nhất luôn!"
Thẩm Hoài hừ một tiếng: "Tự đi mà thu dọn đồ đạc đi, lát nữa anh đưa đi làm."
Vì giọng bị hỏng, sáng nay Thẩm Hoài đã tìm một cái thùng để tịch thu sạch sành sanh đồ ăn vặt của bé mèo, không cho cậu ăn một cái nào hết. Niên Niên xách cái cặp trống không, thực sự không biết còn cái gì để mà đựng nữa.
Cuối cùng cậu dứt khoát biến thành bé mèo bò sữa, tự chui mình vào trong cặp.
Thẩm Hoài rửa sạch trái cây cho cậu, xếp gọn vào hộp, mang vào phòng thì không thấy Niên Niên đâu, chỉ thấy cái cặp trên giường căng phồng lên.
Anh nhướn mày, bước tới giả vờ như không biết hỏi: "Lạ nhỉ, Niên Niên đâu rồi?"
Bé mèo bò sữa vừa định thò đầu ra lại thụt ngay vào trong.
Cậu cuộn tròn người lại, nhưng lại sơ ý để lộ mất cái chóp đuôi ra ngoài.
Khóe môi Thẩm Hoài mỉm cười, đúng là đồ giấu đầu hở đuôi.
Anh nắm lấy cái chóp đuôi kia, thong thả nói: "Mèo ở đâu ra mà dám chui vào cặp của Niên Niên thế này?"
"Meo!"
Là cậu mà! Nồi! (Hừ!)
Bé mèo bò sữa cố gắng ngọ nguậy trong cặp, mãi mới thò được cái đầu ra ngoài.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài xách cái cặp lên, cúi đầu hôn cậu một cái rõ kêu: "Hóa ra là bảo bối nhà mình à, đi thôi, anh đưa em đi làm."
Kết quả là mới đi được hai bước.
Chỉ nghe một tiếng "pực", quai cặp bị đứt, bé mèo bò sữa rơi thẳng từ trong cặp ra, ngã bịch xuống đất.
"..."
Mãi đến khi ngồi vào trong xe, bé mèo vẫn mang vẻ mặt vô cùng xấu hổ và giận dữ, quay mặt đi không thèm nói câu nào, không biết là đang dỗi ai.
Thẩm Hoài dỗ dành cậu: "Cái cặp đó dùng cũng lâu rồi, chất lượng không tốt, liên quan gì đến em đâu. Hôm nay anh đưa em đi trung tâm thương mại mua cái mới nhé."
Niên Niên nắm chặt tay: "Tất cả là tại anh, sáng nay miếng bánh mì cuối cùng em đã bảo là không ăn rồi, anh cứ bắt em ăn cơ!"
"Được rồi, được rồi, tại anh hết."
Thẩm Hoài kiên nhẫn nói: "Thế phải tạ lỗi với đại vương Niên Niên thế nào đây? Đợi em tan làm anh đưa đi mua kem nhé?"
Bé mèo lập tức gật đầu: "Được ạ!"
"Trong lúc đi làm tranh thủ rảnh rỗi thì nghĩ xem có muốn mời bạn bè nào đến dự tiệc đính hôn không." Thẩm Hoài nghĩ một lát rồi nói: "Đồng nghiệp của em cũng được, anh sẽ bảo nhà hàng chuẩn bị hẳn một bàn tiệc cá cho các em."
Bé mèo vội nói: "Trừ con mèo trắng to kia ra nhé."
"Thù dai thế cơ à." Thẩm Hoài buồn cười: "Nhưng đồng nghiệp của em đều đi cả, không mời mình cậu ta thì không hay lắm, các em mèo với nhau thì có thù oán gì mà không bỏ qua được chứ."
Bé mèo phồng má: "Thù này không bỏ qua được đâu."
"Được rồi, tùy em hết, bảo bối nhà mình thấy vui là được."
Xe dừng lại, Thẩm Hoài giúp cậu tháo dây an toàn, nhân cơ hội hôn lên má bé mèo: "Ngồi vào chỗ làm việc rồi thì nhắn tin cho anh nhé. Giọng đang hỏng nên hôm nay phải uống nhiều nước vào, đồ ăn vặt người khác cho không được ăn đâu đấy."
"Anh lảm nhảm quá đi!"
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Bé mèo đẩy anh một cái, nhân lúc cửa xe mở bèn nhảy xuống, chạy được vài bước còn không quên cười tủm tỉm quay lại vẫy vẫy tay với anh.
Lòng Thẩm Hoài mềm nhũn, mắt không rời khỏi bé mèo của mình cho đến khi bóng dáng cậu khuất sau lối vào cầu thang.
Trên đường lái xe đến công ty, anh gọi điện cho Trần Phi. Nếu nói Thẩm Hoài có người bạn hiếm hoi nào thì chính là cái gã thích khoe mẽ với bé mèo nhà anh này.
"Sắp xếp thời gian qua thành phố S một chuyến đi, tôi đặt vé máy bay cho." Thẩm Hoài nói ngắn gọn: "Tôi sắp đính hôn rồi."
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi tiếng gào của Trần Phi vang lên: "Cái gì?! Không phải ông vừa mới tìm lại được ba mẹ sao?? Sao thế, ông có cô vợ nuôi từ bé à?"
Thẩm Hoài nhướn mày: "Cũng gần như thế, nhưng là 'chồng nuôi từ bé', ông cũng gặp rồi đấy, chính là đứa em trai kia của tôi."
"..."
Trần Phi lí nhí hỏi: "Nhà ông cởi mở thế à? Đàn ông cũng được sao?"
Thẩm Hoài suy nghĩ một chút: "Thực ra còn cởi mở hơn thế nhiều."
Suy cho cùng, người anh yêu đâu phải là đàn ông.
Mà là một bé mèo bò sữa siêu cấp đẹp trai kia kìa.
Cả nhà đều đã biết thân phận của Niên Niên, thấy hai đứa sắp đính hôn đến nơi rồi, cũng không tiện giấu giếm "chủ gia đình" mãi.
Lúc Thẩm Nhung vừa đi tiếp khách về đến nhà, Lâm Mân vừa đắp mặt nạ vừa hờ hững nói cho ông biết.
Thẩm Nhung có chút hơi men, vừa thay quần áo xong nằm vật xuống giường, không để tâm nói: "Ồ, tưởng chuyện gì, chẳng phải là Niên Niên sao..."
"Cái gì?!"
Thẩm Nhung bật dậy như cá chép hóa rồng: "Bà bảo Niên Niên là cái con mèo bò sữa kia á?! Bà điên rồi hay là tôi điên rồi?"
Lâm Mân lườm ông một cái: "Tai điếc thì đi chữa đi, đừng bắt tôi nói lại lần thứ hai."
"Làm sao mà có thể như thế được!"
Thẩm Nhung khựng lại, rồi đột nhiên im lặng.
Cẩn thận nhớ lại thì Niên Niên và con mèo bò sữa đó đúng là chưa bao giờ xuất hiện cùng một lúc cả. Con trai lại cưng chiều con mèo đó như thế, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
Ông ngã bịch xuống giường: "Trời đất ơi."
Lâm Mân đá ông một cái: "Ông đừng có mà làm mấy chuyện ngu ngốc như trước nữa đấy. Nếu ông còn đi điều tra một lần nữa thì cứ xách vali mà cút đi."
Thẩm Nhung nhíu mày: "Sao thế được, tôi cũng thật lòng thích Niên Niên mà."
Huống hồ vì chuyện lần trước mà Niên Niên vẫn luôn không thân thiết với ông lắm, kéo theo cả con trai cũng thế, ông đang rầu hết cả người đây này.
Lâm Mân hừ một tiếng.
Thẩm Nhung bỗng nhớ ra điều gì đó, lại bật dậy, sắc mặt có chút khó coi: "Lúc trước tôi bảo bé mèo bò sữa trông như con heo, lại còn bảo nó quậy như bị tâm thần..."
Lâm Mân nhún vai: "Lần trước tôi đã nhắc ông rồi, ai bảo cái miệng ông nhanh quá cơ."
Ông đứng dậy, vội vàng chạy ra ngoài.
"Đêm hôm rồi ông đi đâu đấy?"
"Tôi đi vớt mấy con cá kia ra, nhường cái bể cá cho Niên Niên làm bể bơi."
Thẩm Nhung hành động rất nhanh, vừa hay hôm sau là cuối tuần, Thẩm Hoài đưa Niên Niên về nhà, vừa bước vào cửa đã thấy cái bể cá trống không.
Bé mèo tò mò ngó đầu vào: "Ba ơi, cá đâu hết rồi ạ?"
"Ba đem tặng người ta rồi."
Thẩm Nhung cười tủm tỉm: "Niên Niên có thích cái bể cá này không?"
Không đợi bé mèo lên tiếng, Thẩm Nhung đã nhiệt tình mời chào: "Có muốn nhảy vào bơi một vòng không con?"
Bé mèo sợ tới mức lùi lại một bước, rúc sau lưng Thẩm Hoài.
"Ba làm sao thế anh? Em cảm giác ba cứ điên điên thế nào ấy."
Hết chương 43.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.