MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 45: BÉ MÈO NGỐC NGHẾCH

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Hoài khựng lại, không nhịn được mà bật cười. Anh thật sự có thể bị bé mèo này đánh bại bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Vừa bế cậu lên lầu, anh vừa cúi đầu hôn lên môi cậu. Niên Niên "ưm ưm" né tránh, vùng vẫy bảo: "Anh ơi, anh chưa nói là hôm nay còn kèm theo cả 'món tráng miệng' mà."
Thẩm Hoài lạnh lùng đáp: "Đây là combo đi kèm rồi, em không được chọn riêng lẻ từng món đâu."
Bé mèo đáng thương chỉ đành chấp nhận cái điều khoản bá đạo này trong sự uất ức.
Vừa vào phòng ngủ, Niên Niên đã không nhịn được mà rên rỉ thúc giục: "Nhanh lên đi anh."
Chưa thấy ai làm chuyện này mà lại tích cực như cậu. Thẩm Hoài vừa bực vừa buồn cười, vỗ nhẹ vào mông cậu một cái: "Phải tắm rửa sạch sẽ đã."
Trước lúc này, Niên Niên vẫn chưa biết mình sắp phải trải qua những gì. Hứa Minh Bạch giảng cho cậu nghe kiểu nửa hiểu nửa không, nhưng không sao cả, chỉ cần là việc anh làm, chỉ cần là việc có thể khiến anh thích, cậu đều không sợ hãi.
Nhưng hôm nay hình như có gì đó không giống lắm. Thẩm Hoài quan sát biểu cảm của Niên Niên, thấy cậu chỉ rên rỉ vài tiếng chứ không có ý định khóc, mặt hơi đỏ, không biết có phải do hơi nước làm cho choáng váng không.
"Kết thúc rồi sao?..." Niên Niên thầm thắc mắc trong lòng. Những gì Hứa Minh Bạch cho cậu xem hình như không phải thế này, sao chẳng có cảm giác gì cả, chẳng lẽ anh... không ổn sao? Nhưng nếu nói thẳng ra, chắc anh sẽ mất mặt và buồn lắm.
"Oa!" Niên Niên chợt kêu lên một tiếng khiến Thẩm Hoài giật mình. Chỉ thấy cậu cường điệu hít một hơi thật sâu, cố ép cho mắt đỏ hoe rồi dõng dạc nói: "Đau quá đi! Anh giỏi thật đấy!"
"..."
Thẩm Hoài vừa rút ngón tay ra, đứng hình mất nửa ngày không nói nên lời, sau đó thì cười vì tức, dứt khoát đứng xem cậu diễn kịch. Anh nhướng mày: "Thật không?"
Cậu vội vàng gật đầu lia lịa: "Thật mà, thật mà!"
Thẩm Hoài nheo mắt cười khẩy, ánh mắt thâm trầm đầy áp lực đổ dồn lên người cậu. Anh ghé sát lại hôn lên môi cậu, không hiểu sao bờ môi mềm mại thế kia lại toàn thốt ra những lời làm người ta bốc hỏa.
Cái hôn lướt qua rồi dừng lại, anh hôn dọc xuống cằm và xương quai xanh, rồi đột nhiên cắn nhẹ một cái. Phải đến khi bị cậu đẩy ra hai lần, anh mới luyến tiếc buông ra. Niên Niên đau đến chảy nước mắt, cậu cúi đầu nhìn vết cắn, rồi chu môi thổi phù phù cho đỡ đau.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài bị động tác nhỏ của cậu chọc cười, cố ý hỏi: "Bảo bối, hai bên không đối xứng nhìn lạ lắm, có cần anh giúp không?"
Bé mèo ngốc nghếch gật đầu: "Cần ạ."
"Ngoan, tự mình xích lại gần đây cho anh." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chú mèo nhỏ một tuổi bị con người xoay như chong chóng. Cậu ngơ ngác làm theo lời anh, kết quả giây tiếp theo đã bị anh cắn nhẹ, Thẩm Hoài vùi đầu vào đó, răng môi nhấm nháp khiến cậu nức nở, rồi anh lại nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi xoa dịu.
Tốt rồi, cuối cùng cũng đối xứng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Thẩm Hoài mãn nguyện hôn lên khóe miệng cậu, bàn tay lớn lần theo eo vuốt ve xuống dưới: "Là bảo bối tự muốn đúng không? Anh chỉ làm theo ý em thôi, nên không được khóc đấy."
Ý là sao cơ? Niên Niên ngơ ngác chớp hàng mi còn đọng nước mắt. Chẳng phải đã kết thúc rồi sao?
Sợ ở trong phòng tắm lâu không tốt, Thẩm Hoài bế cậu ra ngoài, đi được vài bước thì anh dứt khoát vác cậu lên vai. Niên Niên sợ tới mức run lên, cậu nức nở khóc vì tư thế này làm cậu tưởng anh sắp phạt mông mình, cậu đáng thương xin tha: "Anh ơi đừng phạt em mà."
"Yên tâm." Thẩm Hoài vỗ nhẹ lên mông cậu: "Hôm nay anh không phạt em đâu."
Website TruyenLau.com Anh đặt cậu lên giường, rũ bỏ lớp áo tắm trên người. Bản năng của loài vật khiến Niên Niên hậu tri hậu giác nhận ra nguy hiểm, cậu thút thít một tiếng, định bò vào góc giường trốn nhưng bị Thẩm Hoài nắm mắt cá chân kéo ngược trở lại.
"Trốn đi đâu? Chẳng phải em muốn sao? Ngày nào cũng đòi anh, giờ biết sợ rồi à?"
Thẩm Hoài một tay giữ chân cậu, một tay lấy đồ chuẩn bị sẵn trong ngăn kéo. Kết quả vừa đưa tay ra đã nghe bé mèo bướng bỉnh lầm bầm: "Em không sợ, chẳng có cảm giác gì cả, em sợ gì chứ."
Mèo bò sữa không biết sợ là gì!
Ánh mắt Thẩm Hoài trầm xuống, anh cười nhạo: "Bảo bối giỏi thế cơ à? Thế không dùng đồ bảo hộ chắc cũng không sao nhỉ?"
Không dùng cái gì cơ?
Niên Niên chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy một thứ gì đó lành lạnh trơn trượt được thoa lên, ngay sau đó, Thẩm Hoài ôm chặt lấy cậu từ phía sau. Giây tiếp theo, não bộ Niên Niên hoàn toàn trống rỗng, đồng tử co rút, sự tấn công bất ngờ của Thẩm Hoài khiến cậu suýt nữa không thở nổi.
Nước mắt tuôn rơi ngay tức khắc. Cậu há miệng định nói nhưng không thốt nên lời, chỉ có tiếng khóc nghẹn ngào đứt quãng.
Thẩm Hoài ghé sát tai cậu, cảm nhận sự run rẩy của bé mèo, anh mãn nguyện cong môi: "Niên Niên đại vương, sao không nói gì nữa đi?"
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Anh bảo cậu nói, nhưng lại nhân lúc cậu há miệng thở dốc mà đưa tay trêu đùa đầu lưỡi cậu. Lưỡi cậu mềm mại như miếng thịt bụng cá thượng hạng, Niên Niên giờ đây ngay cả tiếng khóc cũng không phát ra được, chỉ biết mở to miệng rơi lệ không thành tiếng.
Những ngày qua cậu "tạo phản" bao nhiêu, hôm nay đều phải trả lại hết bấy nhiêu.
Cậu cảm thấy mông mình nóng rát, uất ức muốn khóc thêm, anh gạt người, bảo là không phạt cậu mà, nhưng cậu đâu biết rằng thứ làm cậu đau không chỉ có bàn tay anh.
Sau khi trêu đùa đủ, Thẩm Hoài cúi xuống cắn vào sau gáy cậu - nơi nhạy cảm nhất của loài mèo. Trong rừng xanh, mãnh thú thích cắn vào cổ con mồi để hạ gục, nhưng Thẩm Hoài thì không nỡ dùng lực, anh chỉ ngậm lấy khối thịt mềm đó mà mơn trớn.
Lúc này, anh nắm lấy tay Niên Niên đặt lên bụng nhỏ của cậu. Cậu nức nở trong mơ hồ. Hôm nay cậu lén ăn nhiều bánh ngọt, giờ lại cảm thấy căng tức đến mức hơi buồn nôn. Đáng sợ nhất là khi tay cậu chạm vào bụng, nơi Thẩm Hoài thích nhất, giờ đây lại thấy rõ một độ cong lạ lẫm.
Niên Niên phát ra tiếng nấc đáng thương. Cậu hỏng mất rồi.
Khi khăn trải giường đã ướt đẫm, Thẩm Hoài bế cậu ra sofa. Lúc này Niên Niên đã mềm nhũn như nước, nếu không có anh giữ eo chắc cậu đã ngã xuống đất rồi. Cậu quỳ trên sofa, nửa thân trên tựa vào lưng ghế, vì khóc quá nhiều nên hình như chẳng còn nước mắt để rơi.
Phía trước khó chịu cực kỳ, cậu định tự mình chạm vào thì lập tức bị Thẩm Hoài phạt nhẹ một cái vào mông, giọng anh lạnh lùng: "Anh cho phép em chạm vào chưa?"
Cậu sợ hãi rụt tay lại, chỉ biết thút thít. Thẩm Hoài quát cậu xong lại dịu giọng ngay: "Bảo bối, làm thế này tốt cho cơ thể em, làm nhiều quá ngày mai em sẽ mệt đấy."
Anh giải thích nghe thì có vẻ vì cậu, nhưng động tác lại chẳng ngừng nghỉ, như muốn ăn sạch bé mèo này không còn cả xương. Nhưng chỉ vài phút sau, anh lại xót xa bế cậu lên vì sợ cậu quỳ đau đầu gối.
Hai người mặt đối mặt ôm nhau, cánh tay cậu không còn sức lực, gần như không ôm nổi cổ anh. Anh vừa bế cậu đi quanh phòng vừa nhẹ nhàng vỗ lưng như một người anh đang dỗ dành em nhỏ, nhưng sự thực thì lại là một cảnh tượng khác hẳn.
Bụng Niên Niên đã hơi tròn lên, ý thức cậu mơ màng, chỉ biết khi Thẩm Hoài đặt cậu lại lên giường, cậu theo bản năng muốn bò đi trốn. Thấy anh sắp bắt được mình, cậu lại khóc thảm hơn, liên tục cúi đầu xin tha: "Huhu... anh ơi... tha cho em, em xin anh..."
Thẩm Hoài nhìn cậu rồi cười nhạt: "Bé mèo ngốc, anh đã dạy em thế nào rồi, đừng rơi nước mắt vào những lúc vô nghĩa thế này, mệt lắm."
Vì cậu càng khóc, Thẩm Hoài lại càng muốn bắt nạt nhiều hơn.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
"Còn nữa." Anh xách cậu lên, ghé sát tai thì thầm: "Đừng có xem mấy cái phim truyền hình lung tung nữa, lần sau còn để anh thấy em quỳ lạy xin tha kiểu đó xem anh xử lý em thế nào, nhìn có ra thể thống gì không."
Mãi đến tận rạng sáng, Thẩm Hoài mới luyến tiếc bế cậu đi tắm. Cậu mềm oặt dựa vào người anh, hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ thỉnh thoảng hàng mi lại run nhẹ. Nhìn xương quai xanh bị cắn đỏ rực một mảng, Thẩm Hoài trào dâng cảm giác thỏa mãn, anh hôn lên môi cậu: "Bảo bối, anh đúng là chó thật rồi."
Sau khi lau khô và đưa cậu vào chăn, dù mệt rã rời nhưng cậu vẫn theo thói quen cuộn tròn trong lòng anh, gối đầu lên cánh tay anh. Thẩm Hoài hôn lên mắt cậu, vỗ nhẹ lưng: "Bảo bối, ngủ đi em."
Anh ôm chặt lấy khối bánh ngọt thơm mềm này. Thẩm Hoài thầm cảm ơn số phận, dù có trêu đùa khiến anh lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, nhưng vẫn đưa Niên Niên đến bên anh. Anh cũng cảm ơn chính mình vào ngày tuyết năm ấy đã cúi xuống, ôm lấy chú mèo nhỏ đang run rẩy vào lòng. Từ đó về sau, cuộc đời anh mới có ý nghĩa.
Ánh mặt trời ban mai ló rạng qua khe rèm, Thẩm Hoài cùng bé mèo của mình chìm vào giấc ngủ sâu.
Gần đến giữa trưa, Niên Niên mới mơ màng mở mắt. Thấy mình vẫn nằm trong lòng anh, cậu theo thói quen cọ một cái, giọng khàn khàn: "Anh ơi."
Thẩm Hoài ôm lấy cậu, vỗ về rồi hỏi cậu có muốn uống nước không. Cậu lắc đầu. Sau đó cậu mới sực nhớ ra điều gì đó, bộ não trống rỗng bắt đầu hiện về những mảnh ký ức vụn vặt tối qua. Cậu nức nở, nhận ra người đang ôm mình là một kẻ đại xấu xa.
Cậu tức giận đẩy anh nhưng tay chân không còn chút sức lực nào, ngược lại còn bị anh bắt lấy hôn vào lòng bàn tay hai cái. Chợt, Niên Niên nhận ra điều gì đó lạ lùng. Cậu ngơ ngác cúi đầu nhìn, nước mắt lại lã chã rơi, uất ức hỏi:
"Tại sao nó lại muốn ngủ ở trong này luôn rồi?"
Hết chương 45.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu