Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Lộ Hoài xuống căng tin dưới lầu mua cháo cùng hai món thanh đạm, Niên Niên đang bệnh nên chẳng có tâm trạng ăn uống, phải để hắn dỗ dành mãi mới ăn được hai miếng.
Cậu rúc vào lòng Lộ Hoài, dáng vẻ ủ rũ héo úa. Hắn xót xa xoa đầu cậu: "Anh mua cho em ly trà sữa nhé."
Niên Niên lắc đầu: "Hôm nay em uống hai ly rồi, không muốn uống nữa."
Vừa dứt lời, cả hai đều im bặt.
Mèo nhỏ nói xong mới biết mình lỡ lời, sợ đến mức cả người cứng đờ, không dám hé răng. Một lát sau mới nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của Lộ Hoài: "Hửm? Hôm nay có ra ngoài à?"
Cậu lí nhí: "Em... em ra ngoài mua trà sữa." Cậu không dám khai chuyện đi xem phim. Dù vậy, cậu vẫn sợ hãi không dám nhìn sắc mặt Lộ Hoài.
Thấy dáng vẻ đó, hắn cũng chẳng nỡ nổi giận, chỉ giơ tay nhéo sau gáy cậu một cái: "Đợi em khỏi rồi anh sẽ tính sổ sau."
Cháo và thức ăn thừa đều vào bụng Lộ Hoài hết, hắn ăn vội vài miếng rồi đưa cậu đi lấy kết quả xét nghiệm. Sau một hồi loay hoay, cuối cùng bác sĩ cũng kê đơn thuốc, y tá cầm bình thuốc đến để tiêm cho Niên Niên.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lúc đầu mèo nhỏ không chịu, cứ ôm chặt lấy cổ Lộ Hoài cầu xin hắn đưa mình về nhà. Lộ Hoài ấn cậu ngồi xuống, ghé sát tai thấp giọng đe dọa: "Đừng ép anh phải lột quần đánh đòn em ngay tại đây."
Lời đe dọa có phần thô bạo khiến cậu sợ đến mức ngồi im thin thít. Cậu mếu máo, bộ dạng muốn khóc mà không dám, môi run run nài nỉ: "Anh ơi, đừng đánh em."
"Xem biểu hiện của em đã."
Niên Niên thật sự sợ Lộ Hoài sẽ đánh mình giữa bàn dân thiên hạ, đau là một chuyện, mất mặt mới là chuyện lớn. Mèo nhỏ lòng tự trọng cao lắm chứ bộ. Thế là lúc y tá đến tiêm, mắt cậu đã ngấn nước nhưng vẫn lẩm bẩm: "Không đau đâu, không được khóc."
Tự mình dỗ mình luôn đấy.
Lộ Hoài vừa xót vừa buồn cười, đợi y tá đi rồi, hắn nhéo má cậu một cái: "Ngoan thế cơ à, có đau không? Để anh thổi cho nhé."
Tính tình Niên Niên như trẻ con, vốn dĩ cậu vẫn nhịn được, nhưng vừa nghe hắn dỗ là lập tức thấy ủy khuất vô cùng, nước mắt lã chã gật đầu: "Vẫn hơi đau ạ."
Lộ Hoài cúi đầu, thổi nhẹ vào chỗ vừa tiêm. Hắn thổi chừng một hai phút, vừa mới định dừng lại đã nghe thấy tiếng cậu hừ hừ không vui: "Thổi nữa đi mà."
TruyenLau.com
"... Chờ chút, anh hơi thiếu oxy rồi."
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Đợt này dịch cúm nghiêm trọng nên bệnh viện không còn giường trống. Trời đã khuya, thấy mí mắt cậu cứ sụp xuống, Lộ Hoài cởi áo khoác trùm lên người cậu, để cậu rúc vào lòng mình ngủ.
"Em cứ ngủ đi, anh trông thuốc cho."
Mắt đã nhắm nghiền mà miệng cậu vẫn lẩm bẩm: "Anh ơi, em muốn ăn cá."
TruyenLau
"Ăn, đợi mai em khỏi hẳn, anh sẽ làm một bàn toàn cá cho em. Ngoan, ngủ đi."
Hai người họ không nghi ngờ gì chính là tâm điểm của cả phòng truyền dịch. Những người khác thường là cha mẹ ôm con nhỏ, duy chỉ có cặp đôi này là hai thiếu niên mười bảy mười tám tuổi. Cậu nhóc trong lòng có gương mặt non nớt, trông nhỏ tuổi hơn so với tuổi thật, đang ngủ khì khì. Người kia thì ôm chặt lấy cậu, chốc chốc lại sờ trán kiểm tra nhiệt độ hoặc kéo lại áo khoác bị tuột, chẳng hề lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, chỉ thỉnh thoảng cúi đầu nhìn người trong lòng với ánh mắt đầy xót xa.
Niên Niên ngủ rất say, lúc thay thuốc cũng không tỉnh. Mãi đến khi trời mờ sáng, mũi tiêm cuối cùng cũng xong, đo lại nhiệt độ thì đã hạ sốt. Lộ Hoài mới đánh thức cậu dậy. Cậu ngơ ngác nhìn quanh, có vẻ đang thắc mắc sao mình không ở nhà.
Lộ Hoài thấp giọng: "Em ngồi đây đợi anh đi lấy thêm thuốc rồi mình về nhà." TruyenLau
Cậu khoác áo của hắn, ngái ngủ gật đầu. Lộ Hoài vừa đứng dậy, bước chân loạng choạng suýt ngã, nửa thân người hắn đã tê rần vì bị cậu gối lên cả đêm. Hắn chỉ nhíu mày, bóp vai một cái rồi đi lên lầu.
Đợi Lộ Hoài đi khuất, người phụ nữ ngồi bên cạnh mới nhịn không được lên tiếng: "Tôi chưa từng thấy người anh nào tốt như thế, nó ôm cháu cả đêm đấy."
Niên Niên ngáp một cái, tự hào gật đầu: "Anh cháu tốt nhất mà."
Người phụ nữ tò mò hỏi tiếp: "Bố mẹ cháu không có nhà à? Sao lại để anh cháu chăm sóc hết thế?"
Cậu chớp mắt, đung đưa chân: "Từ trước đến giờ đều là anh nuôi cháu ạ."
Người phụ nữ chép miệng cảm thán, trong đầu vẽ ra một vở kịch gia đình lâm li bi đát: "Thế thì cháu phải nhớ lấy lòng tốt của anh cháu nhé, thời buổi này ngay cả bố mẹ cũng chưa chắc làm được đến mức đó đâu."
Cậu nghe mà nửa hiểu nửa không. Lúc Lộ Hoài xách túi thuốc quay lại, thấy Niên Niên mắt rưng rưng thì hoảng hốt chạy tới: "Làm sao thế bảo bối? Lại không khỏe ở đâu à?"
Cậu sụt sịt: "Anh ơi anh tốt với em quá, em nhất định sẽ báo đáp anh."
"..." Lộ Hoài sờ trán cậu, hạ sốt rồi mà nhỉ.
Niên Niên nắm chặt tay hắn, học theo lời người phụ nữ vừa dạy: "Anh yên tâm, anh nuôi em lúc nhỏ, em sẽ dưỡng anh lúc già."
"..." Lộ Hoài cạn lời trong giây lát.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Hôm nay không phải cuối tuần nhưng Lộ Hoài cũng xin nghỉ. Học sinh giỏi luôn được giáo viên ưu ái, không những được duyệt đơn mà còn được dặn dò nghỉ ngơi thêm cho khỏe hẳn.
Hắn đưa cậu đi chợ mua cá. Niên Niên chọn vài con rồi "phân vai" rõ ràng: con này kho tộ, con kia hấp, con còn lại nấu canh. Vì gần nhà nên hắn định đi bộ về, nhưng mới đi được vài bước đã sợ cậu mệt, hắn dứt khoát ngồi xuống cõng cậu lên.
Thế là Lộ Hoài một tay xách đồ ăn cá mú, một tay xách thuốc, trên lưng còn cõng thêm một "vật trang trí" là mèo nhỏ. Cậu cứ lải nhải bên tai hắn chuyện nhất định phải báo đáp đại ân đại đức, nghe mà hắn kinh hồn bạt vía, cứ như ngày mai là đến lúc cậu phải dưỡng lão cho hắn vậy.
Hắn hết chịu nổi: "Im miệng đi tiểu tổ tông, em học mấy thứ đó ở đâu ra vậy? Về nhà ăn bớt hai viên kẹo là báo đáp anh rồi."
Cậu cuống quýt: "Thế để lúc khác em báo đáp, hôm nay em ốm miệng đắng lắm, vẫn phải ăn kẹo cơ."
Lộ Hoài thức trắng đêm nên sau khi về nhà, hắn xử lý cá xong thì định chợp mắt một lát. Hắn để Niên Niên tự xem tivi, nhưng cậu cũng nhanh chóng thay đồ ngủ rồi chui tọt vào chăn với hắn.
Hắn mệt lả, giọng khàn đặc: "Ngoan, để anh ngủ một lát."
Cậu không nói gì, nhích lại gần, tựa đầu vào ngực hắn nghe tiếng thở đều đều rồi cũng dần chìm vào giấc ngủ.
(Vui lòng đọc tại trang chính chủ Wattpad @sereindreaming để ủng hộ dịch giả)
Lộ Hoài mơ thấy Niên Niên lúc còn là mèo nhỏ, vì bị bệnh mà phải ở lại bệnh viện thú y. Mỗi lần đến thăm cứ như vào tù thăm nuôi vậy, bé mèo bò sữa cứ thò lưỡi qua khe lồng liếm ngón tay hắn làm hắn đau lòng đến thắt lại.
Hắn lẩm bẩm: "Bảo bối, mau khỏe lại đi."
Mèo nhỏ kêu "meo meo", hắn theo bản năng vươn tay muốn ôm, lại chạm phải thứ gì đó mềm mại. Mở mắt ra, hắn thấy mình đang ôm chân Niên Niên.
"..."
Cậu ngủ kiểu gì mà xoay ngược cả người, đầu chui vào chăn, một chân gác lên chân hắn, trong mơ còn lầm bầm rồi đạp đạp mấy cái. Lộ Hoài vừa bực vừa buồn cười, nhẹ tay đặt chân cậu xuống rồi kéo chăn ra một chút vì sợ cậu bị ngạt.
Đang định dậy làm cá thì giáo viên chủ nhiệm gọi điện đến báo tin vui: Lộ Hoài đã đạt giải nhất trong kỳ thi lần trước. Trường đang chuẩn bị làm băng rôn biểu dương. Lộ Hoài không mấy bất ngờ, hắn vừa kẹp điện thoại bằng vai vừa thái rau trong bếp.
Cô giáo nói thêm về lễ trao giải ở thành phố S. Lộ Hoài từ chối thẳng thừng vì không muốn bỏ cậu ở nhà một mình. Sau khi cô giáo thuyết phục rằng có thể mang theo người nhà và mọi chi phí đều được đài thọ, hắn mới đổi ý. Hắn nghĩ đây cũng là cơ hội tốt để đưa Niên Niên đi đổi gió.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Nghe tin được đi chơi, Niên Niên phấn khích vô cùng. Cậu chạy đi soạn đồ, mang theo đủ thứ linh tinh: một con gấu bông cũ (thứ mà hồi còn làm mèo cậu thích nhất) và cả thùng đồ ăn vặt.
Lộ Hoài nhìn đống đồ trên sô pha mà cạn lời. Hắn bảo cậu chọn lọc lại vì chỉ mang một vali. Thấy cậu ôm khư khư con gấu, hắn hơi khó chịu, giọng lạnh xuống: "Được thôi, vậy đến lúc đó mình thuê hai phòng, em ôm gấu ngủ riêng một phòng nhé."
Niên Niên ngẩn ra, vội vàng chạy theo hắn vào bàn ăn: "Tại sao ạ? Mình không ngủ chung được sao?"
Hắn không trả lời, chỉ bảo cậu đi rửa tay. Lúc cậu trở ra với vành mắt đỏ hoe, Lộ Hoài hốt cả hốt: "Làm sao thế?"
Cậu thút thít nài nỉ: "Tại sao không ngủ chung được ạ? Có phải giường nhỏ quá không? Vậy em ngủ dưới đất cũng được."
Lòng Lộ Hoài đau thắt lại. Hắn tự trách mình sao lại vô cớ nổi cáu với cậu. Hắn kéo cậu vào lòng dỗ dành: "Anh nói sai rồi, anh xin lỗi. Sao lại để em ở riêng được, phòng tối thế em không ở cùng là anh không dám ngủ đâu."
Cậu cuống quýt gật đầu: "Em không sợ, em sẽ ngủ với anh."
Lộ Hoài dỗ dành một hồi, bảo cậu cứ mang gấu theo, còn đồ ăn vặt thì đến đó anh sẽ mua cái mới. Niên Niên cứ thế rúc vào lòng hắn không chịu rời, bữa cơm đó coi như là Lộ Hoài đút cho cậu ăn từng miếng một.
Sau bữa ăn, Lộ Hoài nhắn tin báo nghỉ dạy kèm cho Chu Nhạc. Quay lại thấy cậu đang gặm kem xem tivi, hắn lại ngứa tay muốn trêu cậu.
"Cho anh ăn một miếng."
Niên Niên ngoan ngoãn đưa kem ra. Lộ Hoài ngoạm một miếng lớn, cây kem chỉ còn trơ lại cái que. Cậu ngớ người nhìn cái que kem trống không.
Lộ Hoài bị lạnh đến buốt cả não nhưng vẫn cố tỏ ra tự nhiên: "Anh ăn hộ em thôi mà." (Vì trước đó cậu ăn kem bị đau bụng nên hắn hạn chế).
Thấy cậu cứ nhìn chằm chằm không nói gì, hắn bắt đầu hối hận vì trò đùa dai. Ai ngờ cậu đột nhiên hỏi: "Anh thấy ngon không?"
Hắn cắn răng đáp: "Cũng ngon."
Niên Niên ghé sát lại gần môi hắn, mũi khịt khịt, nhỏ giọng nói: "Vị sữa, ngọt lắm."
Đại não Lộ Hoài "oàng" một tiếng. Rõ ràng vừa nãy còn lạnh buốt, giờ lại nóng như lửa đốt. Hắn theo bản năng lùi lại, không may vấp phải vali hành lý ngã bệt xuống đất.
Chưa bao giờ hắn chật vật như thế. Nhìn bàn tay hồng hào của cậu định đỡ mình, hắn như bị bỏng, vội vàng dời mắt đi. Cố trấn tĩnh, hắn bảo cậu đi xem tivi rồi chui tọt vào phòng tắm.
Đêm đó, Lộ Hoài chẳng tài nào ngủ nổi. Nghe tiếng thở đều đều của cậu bên cạnh, lòng hắn rối bời. Hắn xoay người quay lưng lại với cậu, ép mình phải ngủ. Khi đã nảy sinh những tâm tư khác, thì mỗi cái nhìn đều trở thành tội lỗi.
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Sáng hôm sau, Niên Niên dậy rất sớm, ăn mặc chỉnh tề. Lộ Hoài thì mang theo tâm sự nên ít nói hẳn. Cả hai lên xe thương vụ do thành phố sắp xếp. Trên xe đã có hai học sinh khác.
Lộ Hoài khựng lại khi thấy Chu Nhạc. Chu Nhạc chào hỏi rất nhiệt tình, còn mời Niên Niên ăn khoai tây chiên.
Nhớ lại lần bị phạt trước đó, Niên Niên cảnh giác nói thẳng thừng: "Tôi không chơi với người không đứng đắn."
Chu Nhạc: "..."
HẾT CHƯƠNG 17
[Lời của tác giả]
Tuyến nội dung của Chu Nhạc chỉ kéo dài trong vài chương này thôi, về sau sẽ không xuất hiện nữa, mọi người không cần lo lắng (tung hoa). Bộ truyện này chủ yếu viết về quá trình nuôi mèo (đeo kính râm).
Sau này Niên Niên vẫn sẽ có lúc biến trở lại thành mèo (mắt lấp lánh).
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.