MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 3: MÈO NHỎ XÓA NẠN MÙ CHỮ

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Lộ Hoài liền ném bút sang một bên, lấy điện thoại từ trong ngăn bàn ra. Động tác thuần thục này hoàn toàn không giống phong thái của một học bá đứng đầu khối chút nào.
Anh mở camera giám sát, phóng to hình ảnh cho đến khi nhìn rõ mồn một từng cử động của thiếu niên trên sofa. Từ lúc Lộ Hoài đi, thiếu niên kia liền lộc cộc bưng bát mì ra sofa, mười phút trôi qua, tròng mắt vẫn dán chặt vào tivi, mì trong bát chẳng vơi đi miếng nào.
Chậc. Dặn dò một câu cũng không thèm nghe vào tai. Lộ Hoài sầm mặt xuống.
"Lại ngắm Niên Niên đấy à?" Trần Phi không biết từ đâu lù lù xuất hiện, ghé đầu nhìn trộm từ phía sau. Lộ Hoài nhanh tay úp điện thoại xuống bàn, nhưng dù vậy Trần Phi vẫn kịp nhìn thấy.
Cậu ta trợn tròn mắt: "Mày... mày... vãi thật đấy!"
Lộ Hoài thót tim, nhưng mặt vẫn không đổi sắc: "Làm sao?"
"Sao nhà mày lại có người?!"
Lộ Hoài hơi siết chặt điện thoại, hỏi ngược lại: "Chỉ thấy một người thôi à?"
Trần Phi ngẩn ra: "Thì một người, chứ mấy người? Tao vừa rồi nhìn không rõ lắm."
Lộ Hoài im lặng hai giây. Anh hồi tưởng lại một chút, lúc nãy Niên Niên ngồi trên sofa, cái đuôi ở phía sau lưng, chắc là cậu ta không thấy được.
"Không có." Anh thản nhiên đáp: "Chỉ một người thôi."
"Sao nhà mày lại có người được?" Trần Phi cuống lên: "Trộm vào nhà à?"
Lộ Hoài khựng lại một chút: "Là... em trai tôi."
"Hả?" Vẻ mặt Trần Phi trở nên cực kỳ phức tạp: "Nhưng mà..."
"Được rồi." Lộ Hoài cất điện thoại đi, nghiêm nghị nói: "Giáo viên sắp vào lớp rồi đấy."
Trần Phi bị đuổi đi, vừa đi vừa gãi đầu. Cậu ta nhớ lần trước xem danh sách học bổng, Lộ Hoài chẳng phải là... trẻ mồ côi sao?
Giữa trưa tan học, Lộ Hoài nhanh chóng xách áo khoác ra khỏi lớp. Trần Phi đuổi theo hỏi: "Mày không đi căng tin à?"
"Về nấu cơm cho em trai." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"..."
Nói năng nghe cũng bài bản đấy chứ. Thật sự là em trai à? Trần Phi bắt đầu hoài nghi, không biết lần trước mình nhìn hồ sơ ở văn phòng giáo viên có bị nhầm không nữa.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Khi Lộ Hoài mở cửa vào nhà, Niên Niên đang ngồi khoanh chân trên sofa. Nghe thấy tiếng động, cậu liền ngồi thẳng lưng, cố ý đọc thật to: "Năm bảy ba mươi lăm, sáu bảy bốn mươi hai!"
TruyenLau Đây là bài tập Lộ Hoài giao cho cậu: học thuộc bảng cửu chương. Anh quyết tâm phải xóa mù chữ cho chú mèo nhỏ này. Lộ Hoài liếc cậu một cái rồi đi thẳng đến cạnh tivi, đưa tay sờ thử. Nóng hôi hổi.
Mèo nhỏ đã nhanh chân chạy đến bên cạnh anh, liếm liếm môi vẻ khẩn trương. Lộ Hoài chưa kịp mở miệng, cậu đã tự khai: "Anh đi là em học luôn, tivi em không có xem."
Lộ Hoài giơ tay, nhẹ nhàng nhéo sau gáy thiếu niên, thong thả nói: "Dạy bao lâu rồi mà vẫn chưa thạo, nói năng cho hẳn hoi vào."
Mỗi khi căng thẳng, Niên Niên lại nói năng lộn xộn. Cậu vò gấu áo, lắp bắp: "Em... không có xem tivi đâu... Anh đi rồi là em liền... bắt đầu học thuộc mà."
"Ừ." Lộ Hoài không vạch trần cậu, chỉ nhạt giọng bảo: "Tối về anh kiểm tra, đọc thuộc từ đầu đến cuối cho anh nghe." Website TruyenLau.com
Lông trên đuôi mèo nhỏ lập tức dựng đứng lên. Lộ Hoài cởi áo khoác vào bếp nấu cơm, Niên Niên cứ thế bám sát gót anh không rời. Anh lấy trứng gà từ tủ lạnh ra gõ vào bát, đánh trứng nhanh thoăn thoắt, liếc nhìn chú mèo đang nhìn mình chằm chằm, biết rõ còn hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì à?"
Niên Niên lưỡng lự một chút. Hai ngày nay cậu đã khôn ra đôi chút, liền đưa cái đuôi của mình qua, lấy lòng cười một cái: "Muốn sờ không? Hôm nay anh về vẫn chưa sờ mà."
Lộ Hoài lạnh lùng từ chối: "Không rảnh, anh đang nấu cơm."
Niên Niên hụt hẫng: "Ồ, vậy..." Cậu tạm dừng một chút như đang lấy can đảm: "Nếu kiểm tra không thuộc thì phải làm sao?"
Lộ Hoài cười như không cười nhìn cậu: "Em nói xem? Hay là anh dọn cái tivi đi nhé, có vẻ nó làm em xao nhãng quá rồi."
Mèo nhỏ cuống quýt: "Không không không! không ảnh hưởng đến em chút nào đâu!"
"Ừ, vậy là do em không ngoan?"
Mèo nhỏ có thông minh lên thật, nhưng cũng không được là bao. Bị Lộ Hoài xoay cho vài câu là lòi đuôi ngay. Cậu ấp úng nửa ngày không nói nên lời, cuối cùng đành tủi thân lủi thủi chạy về phòng khách học bài tiếp. Lần này là thật sự tập trung, sợ tối nay không thuộc sẽ bị dọn mất cái tivi.
Lộ Hoài từ trong bếp nhìn ra, thấy mèo nhỏ bò trên sofa, miệng lẩm bẩm đọc bài. Tư thế này khiến mông cậu hơi vểnh lên, cái đuôi cứ vẫy qua vẫy lại. Anh nhìn một cái rồi rụt đầu vào, hai giây sau lại ló đầu ra nhìn thêm lần nữa. Cuối cùng, anh dứt khoát đứng dựa cửa nhìn chằm chằm chú mèo, tay vẫn đang đánh trứng.
Sức tập trung của Niên Niên cực kỳ dễ bị xao nhãng. Cậu mới đọc được vài phút thì thấy có vệt sáng phản chiếu loang loáng trên sách, tròng mắt cậu liền đảo quanh theo vệt sáng, tay cũng vỗ bộp lên đó. Vệt sáng chạy sang đầu kia sofa, cái đuôi cậu quất một cái rồi cũng nhảy phắt qua.
Nhưng cậu quên mất mình không còn là mèo, thân hình không còn nhẹ nhàng như trước. Không những không nhảy lên được mà còn suýt chút nữa đâm đầu xuống đất. May mà Lộ Hoài kịp thời túm được cổ chân cậu, tránh cho một thảm kịch phá tướng xảy ra.
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài bế cậu đặt lên ghế bàn ăn, giáo huấn không nhẹ không nặng: "Lúc nào cũng không ngoan, lần trước ngã từ trên giá xuống quên rồi à?"
Hồi đó làm anh sợ hú vía, phải bế mèo chạy thẳng đến bệnh viện thú y, Trần Phi còn phải an ủi mãi. Mèo bò sữa mà, con nào cũng "ngáo ngơ" như thế.
Buổi trưa không kịp làm món cầu kỳ, Lộ Hoài hấp trứng và xào rau xanh, không quên dỗ dành thiếu niên: "Buổi tối làm cá cho em." May mà Niên Niên không kén ăn, ngoan ngoãn cầm đũa: "Dạ vâng ạ."
Lộ Hoài bận bù đầu, vội vàng ăn vài miếng là phải đi ngay. Bát trứng hấp anh nhường hết cho Niên Niên. Thấy bên miệng cậu còn dính hạt cơm, anh lấy giấy lau cho cậu rồi xoa mái tóc mềm mại: "Ngoan một chút, xem tivi cũng được nhưng đừng xem quá lâu, cũng không được đứng sát quá, không là hỏng mắt đấy. Lúc đó sẽ biến thành mèo mù nhỏ cho xem."
Mèo nhỏ quả nhiên dễ lừa, hận không thể giơ tay thề thốt sẽ đứng xa tivi thật xa.
Buổi chiều khi xem camera, Lộ Hoài thấy tivi đang bật nhưng không thấy Niên Niên đâu. Anh nhíu mày phóng to hình ảnh, cuối cùng thấy cậu đang ngồi trên cái ghế nhỏ ngay cửa nhà vệ sinh, cổ vươn dài ra cố gắng nhìn tivi từ xa.
Xác thật, khoảng cách này "đủ xa" rồi. Lộ Hoài không nhịn được mà bật cười.
...
Tan học, Lộ Hoài ghé qua chợ. Nếu chỉ có một mình, anh ăn gì cũng xong, thường là úp bát mì tôm quá hạn cho tiết kiệm. Nhưng giờ trong nhà đã có Niên Niên, kiểu gì cũng phải cho mèo nhỏ ăn ngon. Có khổ đến mấy cũng không thể để mèo nhỏ chịu khổ
Anh mua một con cá, một thùng sữa, đi ngang cửa hàng quà vặt còn mua thêm khoai tây chiên và kẹo. Nhìn thông báo trừ tiền trên điện thoại, anh thầm tính toán phải tìm thêm một công việc bán thời gian nữa.
Vừa vào cửa đã thấy Niên Niên đứng đợi sẵn. Cảm giác này khiến Lộ Hoài ngẩn ngơ, giống như trước đây mỗi khi về nhà đều có một chú mèo bò sữa kêu "meo meo" chờ ở cửa vậy
Niên Niên lượn quanh Lộ Hoài một vòng, dùng đuôi quấn lấy cổ tay anh rồi nghiêm túc nhìn chằm chằm con cá trong túi nilon. Con cá còn sống, quẫy đành đạch làm túi kêu rột rạt. Mèo nhỏ tò mò ghé sát mặt vào xem, kết quả bị đuôi cá tát "bốp" một phát rõ đau vào mặt.
Thiếu niên bị tát đỏ cả mặt, ủy khuất chạy đi méch Lộ Hoài. Lộ Hoài đang thay áo, vừa cởi áo ra thiếu niên đã xông vào. Một Lộ Hoài luôn bình tĩnh lần đầu tiên thấy hoảng loạn, vội lấy cái áo thun che người lại.
"Cá... con cá này đánh em!" Thiếu niên òa lên, giơ tay đòi ôm cho bằng được.
Lộ Hoài không ôm, lùi lại một bước: "Được rồi, lát nữa hầm nó. Em ra ngoài đi để tôi thay quần áo."
Thiếu niên càng tủi thân hơn: "Tại sao phải ra ngoài ạ?"
Lộ Hoài bị ép đến mức gân xanh trên thái dương giật giật, cuối cùng cắn răng bảo: "Không ra cũng được, vậy em đứng đó đọc bảng cửu chương đi."
"Hả???" Mèo nhỏ chạy mất dạng ngay lập tức.
Tuy nhiên, chạy trời không khỏi nắng. Sau bữa tối, Lộ Hoài thu dọn bát đũa xong liền túm cái đuôi mèo nhỏ lôi đến trước mặt. Anh còn cầm theo một cái thước kẻ, dọa bảo không thuộc sẽ đánh vào lòng bàn tay.
Mèo nhỏ sợ muốn ch·ết, mới đọc được hai câu đã sụt sịt mũi. Đến lúc bị khựng lại không đọc tiếp được, lại bị Lộ Hoài bắt xòe tay ra, nước mắt cậu lập tức rơi lã chã.
Lộ Hoài bất đắc dĩ ném thước đi: "Anh đã đánh đâu mà em khóc?"
Rồi anh kéo cậu vào lòng, đặt ngồi lên đùi mình, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu: "Không bắt học thuộc nữa. Tổ tông của tôi ơi, đừng khóc nữa mà."
Niên Niên cứ thế rúc vào ngực anh, rồi như nhớ ra gì đó, cậu ngẩng cái đầu nhỏ lên, dẩu môi hỏi tại sao anh không hôn cậu. Trước đây khi còn là mèo, Lộ Hoài rất hay hôn cậu, hôn móng vuốt, hôn tai, thậm chí rúc đầu vào bụng cậu mà hôn. Nhưng từ khi hóa người, anh chưa hôn lấy một lần.
Lộ Hoài im lặng vài giây: "Bây giờ em là người rồi, không thể tùy tiện hôn như thế được."
"Vì em không có lông nên anh không hôn nữa chứ gì!" Niên Niên tức giận vặn lại.
Lộ Hoài chẳng biết phải giải thích sao cho cậu hiểu sự khác biệt giữa người và mèo không chỉ nằm ở bộ lông. Dỗ dành mãi, Niên Niên mới chịu thôi không rơi "trân châu" nữa.
Anh bưng chậu nước ấm ra rửa chân cho "tiểu tổ tông". Kỳ lạ là lúc còn làm mèo, cậu được nuôi mập mạp như cái xe tải nhỏ, vậy mà hóa thành người lại gầy đi trông thấy, trừ cái mông tròn trịa và đôi bàn chân bụ bẫm.
Thấy Lộ Hoài cứ cúi đầu tỉ mẩn rửa chân cho mình, Niên Niên bỗng thốt ra một câu kinh người:
"Anh có muốn uống không?"
Lộ Hoài ngẩn người: "Uống... nước rửa chân của em á?"
Mèo nhỏ tỏ vẻ rất nghiêm túc: "Lúc trước anh thích uống lắm mà."
Làm cậu cũng mệt mỏi lắm chứ bộ, ngày nào cũng phải tận chức tận trách nhúng chân vào ly nước của anh để "ngâm" cho đúng vị.
Lộ Hoài đứng hình. Anh cũng là từ lúc lắp camera mới biết, cái móng vuốt nhỏ của Niên Niên ngày nào cũng nhúng vào ly nước của mình mà khuấy khuấy.
"Không uống." Anh gian nan đáp: "Nhiều nước quá, anh uống không hết."
"Cũng đúng." Niên Niên thấu hiểu gật gật đầu: "Tận một chậu cơ mà, sao mà uống hết cho được."
HẾT CHƯƠNG 3
Niên Niên chúc mọi người một năm mới bình an và hạnh phúc!
Đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu