MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 28: Ở ĐÂU RA CON MÈO THẾ NÀY

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Trước khi chuyển đi, Lộ Hoài thu dọn đồ đạc trong nhà một chút. Thực ra cũng chẳng có gì cần mang theo vì bên nhà mới mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng, nhưng Niên Niên thì cái gì cũng tiếc không nỡ vứt.
Cậu muốn mang theo đôi dép lê hình gấu, chiếc chăn nhỏ đắp đã quen, cái gối nhỏ anh trai hay giặt thơm tho cho mình, thậm chí là từng đôi tất và cả quần lót nhỏ. Tất cả được bày biện chỉnh tề trên giường.
Lộ Hoài thấy buồn cười: "Đã bảo không cần mang hết đi mà, bên nhà mới chuẩn bị đồ mới cả rồi."
"Không chịu!" Niên Niên nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Hoa văn trên mỗi cái đều không giống nhau, đều là em tự chọn đó."
"Được rồi, mang đi hết."
Lộ Hoài dạo này cứ thấy ngứa răng, hơi nghiêng đầu một cái là lại cắn một dấu răng lên má thiếu niên. Niên Niên vội che mặt lại, ngẩng đầu án: "Lại cắn em!"
Hai ngày nay cậu bị bắt nạt không thôi, dưới cổ áo toàn là dấu răng ác liệt của Lộ Hoài, khiến làn da trắng mềm bị cắn đến thảm thương. Thế mà Lộ Hoài còn đúng lý hợp tình: "Mèo nhỏ là để người ta cắn mà, cắn hai cái thì sao nào?"
"!!!" Tức chết mèo rồi.
Niên Niên đùng đùng nổi giận giật lấy chiếc cặp sách nhỏ của mình: "Em tự thu dọn, không cần anh giúp!"
Hào hứng muốn độc lập, kết quả lúc lấy cặp lại vô tình làm đổ chồng quần áo Lộ Hoài đã gấp gọn, bên trong rơi ra một cục vải trắng. Không khí bỗng chốc đóng băng. Niên Niên cầm lên nhìn kỹ, rồi nhanh chóng trừng mắt nhìn Lộ Hoài: "Anh trai! Đây là cái quần lót em bị mất mà!"
Lộ Hoài khựng lại, ra vẻ kinh ngạc: "Ơ, sao nó lại ở đây nhỉ?"
Niên Niên bày ra vẻ mặt 'đừng diễn nữa em nhìn thấu rồi', chém đinh chặt sắt khẳng định: "Là anh lấy!"
"Niên cảnh trưởng, lời này không thể nói bừa nhé, cẩn thận anh kiện em tội phỉ báng đấy, em có bằng chứng không?"
Đối mặt với sự "vừa ăn cướp vừa la làng" của con người, Niên Niên tức đến đỏ mặt: "Anh...! Sau khi dọn qua đó em muốn ở riêng với anh!"
Lộ Hoài bật cười, bế cậu ngồi lên đùi mình: "Học đâu ra mấy thứ lung tung thế, còn đòi ở riêng." Anh không nhịn được cúi đầu định hôn vào môi cậu thì bị một bàn tay "bạch" một cái che miệng lại.
"Anh trai, ngày nào anh cũng hôn làm môi em đau lắm." Niên Niên nghiêm túc thương lượng, "Về sau mỗi ngày chỉ được hôn một lần thôi có được không?"
Lộ Hoài trầm mặt, bỗng nhiên duỗi lưỡi liếm một cái vào lòng bàn tay cậu, khiến Niên Niên giật mình rụt tay lại. Anh lúc này mới thong thả lên tiếng: "Mười lần."
Niên Niên chấn động: "Môi sẽ bị hôn nát mất."
"Không đâu." Lộ Hoài dụ dỗ, "Chỉ bị hôn đến đỏ hồng sưng mọng thôi, đáng yêu lắm, lại còn mềm nữa..."
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Chát!" Niên Niên tức giận thu tay: "Biến thái!"
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Xe dừng dưới chân khu chung cư, nhìn quanh hoàn cảnh, Lâm Mân trong lòng xót xa, liên tục thở dài: "Tiểu Thần nhà mình đã phải chịu bao nhiêu khổ cực thế này."
Thẩm Nhung nhân cơ hội ôm vai vợ an ủi: "Không sao, sắp về nhà rồi, đến lúc đó tôi định giao công ty cho con."
Lâm Mân giẫm mạnh vào chân ông một cái: "Ông hay quá nhỉ, định nghỉ hưu sớm chứ gì? Con trai vừa về mà ông đã muốn nó mệt chết sao?"
TruyenLau.com Thẩm Nhung: "..." Một bước sai, từng bước sai.
Đến lúc thu dọn xong xuôi chuẩn bị đi, Niên Niên lại đứng đó lau nước mắt: "Em không nỡ rời xa nơi này."
Mùa hè cậu thích nằm ườn như một miếng bánh mèo trên sô pha thổi quạt, từ góc đó có thể thấy anh trai ở trong bếp bổ dưa hấu cho mình. Mùa đông thì quấn chăn trên giường, ngày nào đến bữa cũng phải đợi anh vào "đào" mình ra. Nơi này có Cầu Cầu rất ngốc, và cả Hứa Minh Bạch còn ngốc hơn.
Lộ Hoài chỉ biết vừa lau nước mắt vừa dỗ dành: "Có phải đi luôn không về nữa đâu, em vẫn có thể về tìm bạn mà."
Niên Niên nhìn quanh một lượt rồi chỉ tay: "Cái kia cũng phải mang đi." Đó là camera giám sát trong nhà.
TruyenLau Lộ Hoài cạn lời: "Lấy cái này làm gì?" Nhưng thấy cậu sắp khóc, anh đành bắc ghế trèo lên tháo camera xuống. Tổ tông nhỏ này, thật không trêu vào được.
Thế là khi lên xe, Lâm Mân nhìn thấy Niên Niên ôm cái hộp trong lòng thì ngẩn ra: "Bảo bối, đây là cái gì thế?"
"Camera ạ." Niên Niên đáp rành rọt, "Anh trai ngày nào cũng phải nhìn em."
Lâm Mân: "..." Bà không nhịn được nhìn con trai một cái.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Lần đầu đi máy bay nên Niên Niên rất hưng phấn, cứ dính lấy Lộ Hoài, tay nắm chặt tay anh nhưng cái đầu nhỏ cứ nhìn ngó khắp nơi.
"Buổi sáng em chưa ăn được mấy." Lộ Hoài lấy bánh quy nhỏ từ trong túi ra đưa tận miệng cậu, "Ăn hai miếng lót dạ đi, có uống sữa chua không?"
"Có ạ!"
Lộ Hoài thuần thục cắm ống hút đưa cho cậu, còn miếng bánh quy cậu ăn dở thì anh thản nhiên bỏ vào miệng mình. Lâm Mân nhìn từ xa, thần sắc phức tạp. Sao trông cứ như đang nuôi con mọn thế này.
Lên máy bay, Niên Niên vẫn hứng thú tựa cửa sổ nhìn ra ngoài, nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, em có phải con mèo đầu tiên được lên trời không?"
"... Chắc là không đâu." Lộ Hoài giải thích, "Nhiều thú cưng gửi vận chuyển cũng đi đường hàng không mà."
Niên Niên hơi thất vọng.
"Nhưng không sao." Lộ Hoài lập tức an ủi, đưa ly nước qua, "Em là con mèo đầu tiên vừa uống Coca vừa ngồi máy bay đấy."
Niên Niên cụng ly: "Anh trai, em cạn trước, anh tùy ý."
"..." Đã bảo là không được cho cậu chơi điện thoại nhiều mà.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Vì khoảng cách gần nên máy bay nhanh chóng hạ cánh. Người đến đón là Lục Ngôn Thành – phó tổng công ty, và Hàn Thành – thư ký của Thẩm Nhung.
Hàn Thành đang lẩm bẩm học thuộc lời thoại để gây ấn tượng với thiếu gia thì Lục Ngôn Thành gợi ý: "Thiếu gia có nhận nuôi một đứa em trai, cưng chiều hết mức, cậu cứ lấy lòng vị tiểu thiếu gia đó là được."
Vừa ra khỏi sân bay, Niên Niên vẫn đang ngậm kẹo mút. Lộ Hoài không cho ăn, cậu liền quay sang cầu cứu Lâm Mân. Lâm Mân không nói hai lời, suýt chút nữa là gọi điện mua luôn cả xưởng kẹo.
Lộ Hoài nheo mắt, ôm eo Niên Niên đe dọa: "Em vừa vừa phai phải thôi nhé."
Niên Niên nghiêng đầu: "Anh nói gì cơ?"
Lộ Hoài nghiến răng: "Nói em thiếu đòn."
Niên Niên chớp mắt, vành mắt bỗng đỏ hoe. Lâm Mân thấy vậy hoảng hốt: "Bảo bối sao thế?"
Niên Niên ủy khuất: "Anh trai muốn đánh con."
Lâm Mân trừng mắt nhìn con trai: "Không được bạo lực gia đình! Sao lại đòi đánh người?"
Lộ Hoài: "..." Bé con, tối nay mông em xác định "nở hoa" nhé.
Lên xe, Hàn Thành nhanh nhảu mở cửa: "Thiếu gia đi chậm thôi ạ."
Lộ Hoài: "... Đừng gọi tôi như vậy."
Hàn Thành vẻ mặt "tôi hiểu mà": "Thẩm tổng."
Lộ Hoài khựng lại, cảm thấy vị thư ký này có vẻ không được thông minh cho lắm. Ngồi vào ghế phụ, Hàn Thành hắng giọng đọc lời thoại: "Thiếu gia, ngài cuối cùng cũng trở về rồi!!"
Niên Niên ló đầu qua: "Đốc quân bá đạo, thiếu gia nhẹ tay cưng chiều?"
Hàn Thành trợn tròn mắt: "Sau khi trọng sinh, thiếu gia yêu tôi thấu xương!"
Một người một mèo như đang đối mật mã, ánh mắt giao nhau đầy sự đồng điệu. Lộ Hoài: "..." Đủ rồi đấy! Anh nắm cổ áo lôi Niên Niên trở lại: "Ngồi cho hẳn hoi."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Về đến trang viên nhà họ Thẩm, Niên Niên há hốc mồm: "To quá đi mất!" Cậu chỉ muốn biến thành mèo lao ra bãi cỏ chơi ngay lập tức.
Lâm Mân giới thiệu Niên Niên với quản gia Triệu và Trần bà bà – người làm bánh ngọt nhất quyết là "đỉnh của chóp". Đôi mắt Niên Niên sáng rực lên, suýt chút nữa là dính chặt lấy Trần bà bà không rời.
Lộ Hoài sải bước tới, cứng rắn túm cậu trở về, cười một cái: "Mẹ, Niên Niên mệt rồi, con dẫn em lên nghỉ ngơi một chút."
Lâm Mân vội gật đầu: "Đúng đúng, đi đường vất vả rồi, mau về phòng nghỉ đi."
Niên Niên giãy giụa: "Em không..."
Phản kháng vô hiệu, Lộ Hoài trực tiếp xách cậu đi. Phòng của hai người ở tầng ba, Lâm Mân cố ý để trống cả tầng này cho họ, có đủ phòng chiếu phim, phòng gym, phòng thay đồ, phòng chơi game và cả một quầy bar mini. Dĩ nhiên, phòng ngủ chỉ có một, và giường cũng chỉ có một chiếc.
Vừa vào phòng, Niên Niên đã bắt đầu kháng nghị: "Em muốn ra ngoài chơi."
"Em không mệt à? Thay bộ đồ nào thoải mái rồi nghỉ một lát, lát nữa mới đi chơi, hửm?"
Lộ Hoài mở tủ quần áo, bên trong đồ mới xếp đầy ắp. Anh chọn một bộ trông có vẻ dễ chịu rồi lấy ra: "Bảo bối, mặc bộ này nhé?"
Niên Niên vẫn lẩm bẩm một mình: "Mèo bò sữa là không bao giờ biết mệt đâu."
Lộ Hoài lười nói nhảm, tiến tới thuần thục lột sạch đồ của cậu để thay bộ mới, sau đó đi giặt khăn nóng lau mặt cho cậu. Anh hầu hạ cậu như tổ tông nhỏ, vậy mà tổ tông vẫn chưa hài lòng, cứ lải nhải bên tai: "Anh không được bắt nạt em nha, không là em mách mọi người anh bạo hành em đó."
Lộ Hoài bật cười: "Được, em cứ đi mà nói, bảo là bị anh lột quần đánh mông, xem hai ta ai mất mặt hơn."
Buổi sáng Niên Niên ăn không ít kẹo, người thơm nức mùi dâu tây. Lộ Hoài ghé sát lại, nhìn chằm chằm đôi mắt tròn xoe và bờ môi hồng mềm mại đang mấp máy của cậu. Anh chợt hỏi: "Kẹo mút ngon không?"
Niên Niên lập tức cảnh giác. Anh trai định tính sổ vụ ăn kẹo sao? Cậu dè dặt đáp: "Cũng bình thường ạ."
Lộ Hoài cười: "Bình thường mà em xơi một lúc ba bốn cái?"
Anh cúi đầu hôn lên môi cậu. Mỗi lần hôn Niên Niên, Lộ Hoài đều cảm thấy sảng khoái đến từng sợi tóc. Sao mà lại dễ chịu đến thế chứ. Đầu lưỡi cậu mềm như thạch, khiến anh chỉ muốn nuốt sạch vào bụng.
Lúc đầu Niên Niên còn ngoan ngoãn để yên, nhưng dần dần cậu chịu không nổi vì anh hôn quá hung hăng, môi bị mài đến đau nhức. Cậu đẩy ngực anh: "Ưm..."
Sức của cậu đối với Lộ Hoài chẳng thấm vào đâu, ngược lại còn bị anh đè lại, thậm chí còn bị tét một cái vào mông. Hu hu, sao lại có người vừa hôn vừa đánh như thế này chứ!
Dưới lầu, Lâm Mân nấu nước ngọt chờ hai đứa mà nước đã nguội ngắt mới thấy chúng đi xuống. Niên Niên thay bộ đồ vàng nhạt, lạch bạch đi sau Lộ Hoài trông như một chú vịt con.
Thẩm Nhung nói với con trai: "Tiểu Thần, thư ký Hàn sẽ đi theo con. Sau khi vào công ty, con cũng cần người đắc lực bên cạnh."
Lâm Mân hỏi Niên Niên: "Bảo bối, con có muốn đi học cùng anh trai không? Để bác bảo bác trai quyên thêm hai tòa nhà cho đại học S là được."
Niên Niên sợ tới mức suýt rơi thìa: "Dạ thôi..."
Lộ Hoài bênh vực: "Em ấy không thích thì thôi ạ." Cậu lập tức bưng bát ngồi sát lại gần anh. Không có gì tàn nhẫn với mèo hơn việc bắt nó đi học cả.
Ăn xong, Niên Niên bắt đầu buồn ngủ. Cậu tựa vào vai Lộ Hoài, nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, anh có vui không?"
Đây là cuộc sống Lộ Hoài chưa từng dám mơ tới. Có gia đình, và có cậu. Anh nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay cậu: "Có bảo bối ở bên cạnh, anh lúc nào cũng vui."
Khi Niên Niên đã ngủ say trong lòng Lộ Hoài, anh bế cậu lên phòng rồi rón rén xuống thư ký văn kiện với ba mình. Thẩm Nhung đưa cho anh rất nhiều tài sản, cổ phần, và cả một phần dành riêng cho Niên Niên. Ông cũng đề nghị anh đổi sang họ Thẩm, gọi là Thẩm Hoài.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Trong khi đó, Lâm Mân vì muốn trổ tài nên xuống bếp nướng bánh quy dâu tây. Mùi thơm bay khắp nơi.
"Ơ, ở đâu ra con mèo thế này?"
Một chú mèo bò sữa mập mạp, đôi mắt tròn xoe chui vào bếp. Lâm Mân thấy đáng yêu quá, định đưa tay sờ thì chú mèo chủ động cọ vào lòng bàn tay bà.
"Trời ơi ngoan quá, mèo nhà ai thế này?" Trần bà bà định bắt nó ra ngoài vì sợ rụng lông vào đồ ăn, nhưng chú mèo này nhanh như cắt, khiến cả phòng bếp náo loạn một phen.
Lúc này, Lộ Hoài từ trên lầu đi xuống tìm "vợ" đã biến mất. Thấy cảnh tượng trong bếp, anh vừa bực vừa buồn cười, cúi xuống bế xốc con mèo đang định chạy trốn lên: "Mẹ, mèo của con."
Lâm Mân ngạc nhiên: "Của con? Lúc đi có thấy mang theo đâu."
Lộ Hoài thản nhiên nói dối: "Nó dính con quá, chắc là chạy bộ từ thành phố S theo đến đây đấy ạ."
Lâm Mân chưa kịp phản ứng thì đã thấy con trai mình cúi đầu hôn chụt một cái rõ kêu lên mặt mèo. Chú mèo nhỏ lấy vuốt đẩy ra thì bị anh ngậm luôn cả cái vuốt vào miệng.
Thì ra... con trai bà cuồng mèo đến mức này sao?
Hết chương 28.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu