MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 11: MÈO NHỎ NÓI DỐI

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Niên Niên nắm chặt lấy chiếc điện thoại, nhưng mãi mà vẫn chẳng nghe thấy giọng nói của anh đâu cả. Cậu cứ ngỡ là điện thoại bị hỏng rồi, sợ tới mức vội vàng cúi đầu kiểm tra, thế nhưng màn hình vẫn đang sáng và hiển thị cuộc gọi vẫn đang được kết nối.
Lòng Niên Niên bỗng thắt lại, một nỗi bất an dâng lên. Vậy là... phía anh trai đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
Mèo nhỏ định lên tiếng lần nữa thì bỗng nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lộ Hoài: "Ai cho phép cậu đụng vào điện thoại của tôi!"
Niên Niên giật bắn mình. Cậu chưa bao giờ nghe thấy anh dùng giọng điệu tuyệt tình đến thế để nói chuyện, đôi tay nhỏ bé run rẩy nắm chặt lấy điện thoại mà không biết phải làm sao.
Lộ Hoài còn chưa kịp sấy tóc, những giọt nước vẫn còn đọng lại trên lọn tóc ướt át rồi lăn dài xuống. Anh mang theo cơn giận dữ đi tới, một tay giật phắt lấy điện thoại, ánh mắt lạnh lùng trừng trừng nhìn Chu Nhạc. Thế nhưng, khi nhìn thấy màn hình vẫn hiển thị cuộc gọi đang diễn ra, anh cố nén cơn giận trong lòng, đặt điện thoại lên tai, giọng điệu lập tức trở nên ôn nhu lạ thường: "Bé con?"
Đám bạn cùng phòng nhìn thấy cảnh đó mà cứ ngỡ như mình vừa thấy quỷ. Lộ Hoài chưa bao giờ nghe điện thoại trong ký túc xá, nên giờ phút này khi chứng kiến vị đại học bá lạnh lùng, ít nói thường ngày lại có lúc dịu dàng đến thế, tròng mắt ai nấy suýt chút nữa là rơi ra ngoài.
Chu Nhạc đứng bên cạnh thì sắc mặt cực kỳ khó coi. Tuy nhiên, Lộ Hoài chẳng thèm phân cho hắn thêm một ánh mắt nào, anh vừa cầm điện thoại nói chuyện vừa sải bước đi ra ngoài.
Giọng của mèo nhỏ truyền qua micro có chút sợ hãi: "Anh ơi, có phải anh đang giận không ạ?"
Lộ Hoài đưa tay day day thái dương, thấp giọng dỗ dành: "Không có, anh không phải nổi nóng với em đâu. Nhưng giờ đã muộn lắm rồi, sao em vẫn còn chưa ngủ hả?"
"Em không ngủ được." Giọng Niên Niên lẫn cả tiếng nức nở nghẹn ngào: "Em nhớ anh lắm." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lộ Hoài làm sao mà không nhớ cậu cho được. Mèo nhỏ từ lúc chỉ bé bằng bàn tay đã được Lộ Hoài bế về nuôi, dính người đến mức nhất quyết phải ngủ trên giường cùng anh mới chịu. Lộ Hoài sợ mình nằm ngủ say sẽ đè trúng cậu, nên mỗi đêm đều phải tỉnh giấc mấy lần, mãi đến khi thấy cái bụng nhỏ của cậu phập phồng đều đặn theo nhịp thở mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Sau này khi cậu lớn hơn một chút, Lộ Hoài thường ôm cậu vào lòng mà ngủ. Cả một cục lông xù xù rúc trước ngực anh, cảm giác ấy còn nóng bỏng và chân thật hơn cả máu thịt nơi lồng ngực. Rồi đến khi mèo nhỏ hóa thành người, hai người vẫn chen chúc trên một chiếc giường nhỏ, đêm đêm Lộ Hoài vẫn giữ thói quen tỉnh giấc để đắp lại chăn cho cậu.
Họ từ lâu đã là hai thực thể không thể tách rời.
"Ngoan nào bé con, sắp xong việc rồi, chờ anh thêm hai ngày nữa thôi." Giọng Lộ Hoài hơi khàn đi vì xúc động: "Anh cũng nhớ em."
TruyenLau Cảm xúc của mèo nhỏ đến nhanh mà đi cũng nhanh, lại cực kỳ dễ dỗ dành. Chỉ cần được Lộ Hoài vỗ về, nựng nịu vài câu là cậu đã ngoan ngoãn cúp máy rồi đi ngủ ngay.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Cuối cùng cũng đến ngày cuối cùng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hôm nay có kỳ thi kéo dài cả ngày, chỉ cần kết thúc là mọi người có thể về nhà. Vì lúc thi xong trời cũng đã muộn nên ai nấy đều muốn đi ăn mừng một bữa rồi sáng hôm sau mới khởi hành. Thế nhưng, Lộ Hoài lại trực tiếp thu dọn đồ đạc, dự định vừa thi xong là sẽ ra bến xe để trở về ngay trong đêm.
Chu Nhạc do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng hỏi: "Lộ Hoài, cậu có muốn đi ăn cùng bọn mình không?"
Lộ Hoài nhàn nhạt đáp lại: "Không đi, ở nhà có người đang đợi rồi."
Chu Nhạc trong lòng nghẹn ứ, chỉ biết gượng cười nói: "Là người đã gọi điện cho cậu hôm đó sao? Em trai cậu à? Nghe giọng cậu nhóc đáng yêu thật đấy."
Vừa nhắc đến Niên Niên, ánh mắt lạnh lẽo thường ngày của Lộ Hoài chợt mềm mại hẳn đi. Anh khẽ nhếch môi, nhẹ giọng đáp: "Ừ."
Lộ Hoài không nói cho Niên Niên chuyện mình về sớm vì muốn tạo bất ngờ cho cậu. Ai ngờ, mèo nhỏ lại tặng ngược lại cho anh một vố "hết hồn".
Vừa mở cửa bước vào nhà, anh không thấy mèo nhỏ hớn hở lao ra đón mình như mọi khi, căn phòng hoàn toàn trống rỗng. Sắc mặt Lộ Hoài lập tức trở nên vô cùng khó coi. Anh vốn đã dặn kỹ Niên Niên rằng hễ ra ngoài là phải báo cáo, và mèo nhỏ trước giờ vẫn rất ngoan ngoãn, ngay cả khi chỉ đi ăn ở quán dưới lầu cũng đều nhắn tin cho anh. Thế mà mới mười phút trước đây thôi, Niên Niên còn nhắn tin bảo rằng mình đang buồn ngủ nên muốn đi ngủ một giấc.
Mèo nhỏ lớn thật rồi, đã biết nói dối anh rồi!
Lộ Hoài lạnh mặt ngồi xuống sofa, mở camera giám sát ra xem. Khoảng nửa tiếng trước, Niên Niên vẫn còn đang ngồi xem TV thì bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại, ngay sau đó hình ảnh trên camera bỗng tối đen như mực.
Lộ Hoài ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào chiếc tất gấu nhỏ đang treo lủng lẳng, che kín mít ống kính camera.
Tốt lắm, anh suýt chút nữa thì muốn khen ngợi sự thông minh của mèo nhỏ rồi đấy.
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài gọi điện cho Niên Niên. Chuông chỉ vừa reo được vài tiếng đã bị ngắt máy. Mèo nhỏ vội vàng gửi tới một tin nhắn:
Niên Niên bảo bối: 【Anh ơi đừng gọi điện mà, em đang ngủ rồi.】
Lộ Hoài suýt nữa thì bật cười vì quá tức giận. Mọi mong đợi và niềm vui sướng trên suốt quãng đường trở về giờ đây đều hóa thành ngọn lửa giận hừng hực. Không chỉ đơn thuần là vì bị lừa dối, mà còn vì sự chiếm hữu đang trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng anh.
Là ai đã gọi điện cho cậu? Mới xa nhau có mấy ngày mà mèo nhỏ đã có bạn mới rồi sao? Chẳng lẽ là cái tên "Poodle" nhà bên cạnh gọi? Lộ Hoài không đụng vào điện thoại nữa, anh cứ thế ngồi im lặng trong bóng tối bao trùm.
.
Phía bên kia, tại một khách sạn vô cùng sang trọng, Niên Niên đang nấp sau một bức tượng sư tử đá. Hứa Minh Bạch thấp giọng nhắc nhở: "Cậu nghiêm túc chút đi, chúng ta đang theo dõi đấy, đừng có nghịch điện thoại nữa. Vừa thấy người trong ảnh bước vào là phải gọi cho chủ thuê ngay lập tức."
Lại xong một vụ việc. Mèo nhỏ có chút uể oải, cậu chỉ muốn gọi điện cho ca ca thôi. Hứa Minh Bạch rủ đi ăn mừng nhưng cậu lắc đầu: "Em phải về nhà, còn phải gọi video cho ca ca nữa."
Lại hoàn thành xong một vụ nữa. Mèo nhỏ có chút uể oải, lúc này cậu chỉ muốn được gọi điện cho anh ngay lập tức thôi. Hứa Minh Bạch rủ cậu đi ăn mừng chiến tích nhưng cậu lắc đầu từ chối: "Em phải về nhà đây, còn phải gọi video cho anh nữa."
Trong phòng khách, Lộ Hoài lặng lẽ ngồi đó. Căn phòng tối đen như mực, ngay cả đèn anh cũng không bật, chỉ có ánh trăng mờ ảo rọi vào, càng làm tôn lên khuôn mặt lạnh lẽo như băng của anh.
Anh mở lời, giọng điệu không một chút hơi ấm:
"Về rồi đấy à."
HẾT CHƯƠNG 11
Niên Niên: "Xong đời em rồi, anh biến thành 'Hắc Miêu Cảnh Sát' thật rồi!"
Nếu bạn yêu thích bộ truyện này, đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé! Sự ủng hộ của các bạn là động lực để mình dịch tiếp chương mới.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu