MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 58: TIỆP KHẮC LANG KHUYỂN × MÈO BÒ SỮA (HOÀN)

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Tính cách của mèo bò sữa nhỏ đại khái giống như được gắn động cơ vĩnh cửu, chẳng lúc nào chịu ngồi yên.
Lang khuyển đang lười nhác nằm một bên, dùng móng vuốt gạt nhẹ một quả cầu. Anh vừa vỗ quả cầu đi, ngay lập tức bên cạnh có một chú mèo bò sữa vụt ra, nhảy nhót điên cuồng chạy tới, vểnh cái mông nhỏ cắn lấy quả cầu, rồi lại lạch bạch chạy về đặt trước mặt lang khuyển.
Đôi mắt mèo nhỏ sáng lấp lánh. Thật sự rất khó phân biệt được rốt cuộc ai mới là "chó" ở đây.
Lang khuyển lại tung một cú vỗ, lần này lực đạo không khống chế tốt, quả cầu bay vút lên tạo thành một đường parabol rồi rơi thẳng vào bể cá. Mèo bò sữa ngẩn ngơ. Lộ Hoài vừa chụp hụt quả cầu liền hối hận, hiếm khi thấy anh có chút chột dạ.
Mèo nhỏ đứng bên cạnh trừng mắt nhìn anh vài giây, bỗng nhiên quay đầu bỏ đi. Lang khuyển vội vàng đi theo: "Sao thế bảo bảo? Cầu rơi vào trong thì anh vớt ra cho em, không thích cái này chúng ta đổi cái mới."
Mèo nhỏ rất suy sụp: "Anh căn bản không muốn chơi với em."
Lang khuyển bước nhanh vài bước chắn trước mặt nó, cúi đầu nhìn chằm chằm: "Không có, anh làm sao mà không thích chơi với em cho được."
"Hôm nay trông anh chẳng có chút hứng thú nào cả." Mèo nhỏ hầm hừ, "Không muốn chơi với em thì thôi."
Lời này là thật. Lộ Hoài hôm nay xác thực có tâm sự. Lâm Chung đang nghiên cứu biện pháp, anh không thể cứ mãi xuyên qua xuyên lại như vậy, sớm muộn gì anh cũng phải rời bỏ cơ thể lang khuyển này. Vấn đề là... Niên Niên dường như chẳng mấy mặn mà với phiên bản con người của anh. Điều này khiến Lộ Hoài có chút bực bội, không ngờ lại bị Niên Niên nhạy cảm nhận ra.
Anh chỉ có thể thấp giọng dỗ dành: "Anh sai rồi, anh xin lỗi, đừng giận mà bảo bảo."
Mèo nhỏ vùi đầu không thèm để ý đến "chó". Lộ Hoài sợ nhất là điều này.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Nhớ lại lúc mới biến thành chó, ngay cả một tổng giám đốc cao ngạo như anh cũng từng suy sụp tâm lý một trận. Lần đầu tiên anh giao tiếp với động vật chính là với Niên Niên. Mèo nhỏ như một "kẻ nói nhiều" chính hiệu, vây quanh anh luyên thuyên cả ngày không ngừng nghỉ. Nhưng Lộ Hoài chưa bao giờ thấy phiền, thậm chí ngày nào Niên Niên nói ít đi, anh còn thấy không tự nhiên
Lang khuyển thấp đầu, vụng về dỗ dành: "Anh đi ngậm cầu về cho em nhé."
"Em không chơi."
"Vậy em muốn chơi gì?" Lang khuyển hạ thấp thân mình xuống, "Có muốn cưỡi lên không? Dẫm lên đầu anh này."
Lộ Hoài đại khái nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình lại chủ động để đứa khác dẫm lên đầu, mà còn phải dỗ dành mới chịu dẫm. À, không phải "đứa khác", là mèo nhỏ nhà anh.
Lang khuyển ép sát đầu xuống đất, mèo nhỏ liền leo lên, còn cố ý dùng chân đạp hai cái vào tai anh. Lộ Hoài không dám ho một tiếng, thậm chí chẳng dám cử động vì sợ em ấy ngã. Chờ Niên Niên ngồi vững, dùng đuôi vỗ vỗ lên đầu lang khuyển ra lệnh, Lộ Hoài mới chở mèo nhỏ đi "tuần tra" khắp biệt thự.
Người trong biệt thự đã quá quen với cảnh này. Dù sao Thẩm tiên sinh cũng đã ra lệnh: phải đối xử với mèo bò sữa này như đối xử với chính anh vậy. TruyenLau.com
Mèo nhỏ dạo này được nuôi quá tốt, bụng tròn xoe, đè lên đầu cũng có phân lượng không nhỏ. Lộ Hoài đi đứng cẩn thận vô cùng, sợ em ấy lăn xuống rồi lại đổ tội lên đầu anh. Đi được một vòng, cổ Lộ Hoài đã cứng đờ, anh ôn tồn thương lượng: "Muốn xuống ăn chút gì không?"
Niên Niên hỏi vặn lại: "Em không thể ngồi trên đầu anh ăn sao?"
Lang khuyển im lặng. Website TruyenLau.com
Thế là khi Lâm Chung bước vào nhà, anh ta nhìn thấy một cảnh tượng thế này: Giữa phòng khách ngập nắng, một chú lang khuyển Tiệp Khắc oai vệ đang nằm phục sát đất, trên đỉnh đầu là một chú mèo bò sữa đang nghiêm túc cúi đầu ăn bánh quy, vụn bánh rơi lả tả xuống mũi lang khuyển khiến anh buồn nhột mà đánh một cái hắt xì.
Cú hắt xì làm mèo nhỏ suýt rớt xuống. Nó tức giận dùng đuôi "bốp bốp" vỗ vào đầu lang khuyển. Lộ Hoài không dám nhúc nhích, hắt xì cũng phải nén lại. Lâm Chung đứng hình hồi lâu, tự hỏi đây có thật là vị tổng tài lạnh lùng của mình không? Sao trông còn "chó" hơn cả chó thế này?
TruyenLau.com Thấy có người nhìn, Niên Niên cắn bánh quy nhìn sang, Lộ Hoài cũng liếc mắt qua. Ánh mắt vốn hiền lành với mèo nhỏ lập tức trở nên hung quang, gầm gừ cảnh cáo Lâm Chung đừng nhìn chằm chằm mèo của mình.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Giây tiếp theo, Niên Niên "chát" một đuôi vào mặt anh, cắt đứt sự oai phong đó. Lộ Hoài thấp giọng: "Bảo bảo, đau quá, trúng vào mắt anh rồi."
Niên Niên vừa nhai bánh vừa lầm bầm: "Thế à."
Lộ Hoài: "...... Không sao, anh nhịn được."
Lâm Chung không dám cười vì sợ mất lương, anh ta đặt bản báo cáo trước mặt Lộ Hoài. Đó là phương pháp khống chế sóng điện não, giúp anh hoàn toàn thoát khỏi cơ thể lang khuyển. Nhưng lúc này, ý nghĩ đầu tiên của Lộ Hoài lại là: Mèo nhỏ phải làm sao đây? Mình sẽ không nghe được em ấy nói chuyện nữa.
Đang mải suy nghĩ, Niên Niên cũng tò mò ghé đầu xuống xem, làm rơi nửa miếng bánh quy. Lộ Hoài nhanh như cắt ngậm lấy ăn luôn. Mèo nhỏ ngây người: "Anh ơi, sao anh lại ăn đồ của em?"
Lang khuyển không chột dạ: "Trong bát còn mà."
"Nhưng sao anh lại ăn miếng của em?!"
Lộ Hoài im lặng. Nói sao giờ? Chẳng lẽ bảo vì thấy dấu răng của em trên miếng bánh trông đáng yêu quá? Lâm Chung không nhìn nổi nữa, ôm mặt bỏ đi. Anh ta thầm nghĩ phải nhanh chóng đưa sếp về làm người thôi, chứ cứ đà này thì chẳng còn giống người nữa rồi.
...
Đến tối, khi đã trở về thân xác con người, Lộ Hoài ôm Niên Niên vào lòng.
"Bảo bảo, nói với anh một câu nữa đi."
Mèo nhỏ ngơ ngác: "Meo meo meo?" (Anh ơi sao thế ạ?)
Lộ Hoài thấy sống mũi cay cay. Bảo bảo, anh nghe không hiểu nữa rồi. Lần đầu tiên trong đời, vị "Thái tử gia" này cảm thấy một sự thất bại đau đớn đến vậy. Anh bế mèo nhỏ đi tắm để phân tán tư tưởng. Niên Niên ghét nước, vùng vẫy làm nước bắn đầy mặt Lộ Hoài.
"Ngoan nào bảo bảo, rửa sạch bọt là xong ngay."
Đồ anh trai hư! Niên Niên tức phát điên. Nhưng rồi hơi ấm của dòng nước làm nó thấy cơ thể nóng bừng, nó kêu "ưm ưm" nhưng Lộ Hoài chỉ tưởng nó sợ tắm nên càng ra sức dỗ dành.
Sau khi lau khô, Lộ Hoài đi tìm máy sấy. Chỉ hai phút sau quay lại, phòng ngủ đã thay đổi hoàn toàn. Một thiếu niên chỉ quấn độc chiếc khăn tắm đang ngồi quỳ trên giường, tai và đuôi mèo vẫn còn ướt dính.
Lộ Hoài đứng hình. Anh chỉ đi ra ngoài hai phút, ai mà gan lớn đến mức lẻn vào phòng anh? Mà còn đeo tai với đuôi giống hệt Niên Niên? Nhưng thiếu niên kia mở miệng, mắt đỏ hoe hầm hừ: "Anh đáng ghét chết đi được, em đã bảo không tắm rồi mà anh cứ xối nước vào em, em sẽ không thèm nhìn mặt anh nữa!"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài nuốt nước bọt, giọng khàn đặc: "Bảo bảo, sao em lại biến thành thế này?"
Niên Niên ngẩn ra, nhìn lại mình rồi reo lên: "Oa, em cũng biến thành người rồi này!"
Lộ Hoài có ngàn lời muốn nói nhưng chẳng thốt nên lời, anh bước tới quấn chặt khăn tắm quanh người cậu: "Để anh tìm quần áo cho em đã." Thiếu niên nhỏ hơn anh một cái đầu, mặc áo ngủ của anh rộng thùng thình, cậu ngồi trên đùi anh, vòng tay qua cổ.
"Đừng quậy." Lộ Hoài nói vậy nhưng tay vẫn ôm chặt eo cậu sợ ngã.
"Hôm nay anh làm em không vui!"
"Anh sai rồi bảo bảo." Câu xin lỗi đã thành phản xạ tự nhiên.
Niên Niên dẩu môi: "Mở cho em một hộp đồ hộp nữa đi."
Lộ Hoài bỗng nhiên cảm thấy trái tim như được lấp đầy.
Thật tốt quá, anh lại có thể nghe thấy Niên Niên nói chuyện rồi. Anh cúi đầu, tì trán mình vào trán thiếu niên: "Bảo bảo, anh vui lắm, thật sự đấy, em thật tốt."
Niên Niên đã xuất hiện vào lúc anh u ám nhất, lại cứu vớt anh vào lúc anh sa sút nhất.
Mèo nhỏ đá đá cẳng chân: "Em đương nhiên là tốt rồi, thế anh mau khui cho em hai hộp đồ hộp đi."
"À, cái này thì không được."
"......"
Sợ mèo nhỏ ăn nhiều không tiêu hóa nổi, nhưng cuối cùng Lộ Hoài vẫn không chịu được vẻ năn nỉ ỉ ôi của cậu, đành đáp ứng ngày mai sẽ khui thêm cho cậu hai hộp nữa. Niên Niên ăn uống no nê, cảm thấy mỹ mãn nằm lên giường.
Lộ Hoài thu dọn xong xuôi rồi bước vào, lại dừng lại một chút ở mép giường. Ôm mèo ngủ và ôm người ngủ tóm lại là hoàn toàn khác nhau. Nói một cách nghiêm túc, từ tận khi còn nhỏ, Lộ Hoài chưa từng cùng ai chung chăn gối cả.
Mèo nhỏ đã có chút buồn ngủ, mơ màng dụi dụi mắt, đưa tay vỗ vỗ vị trí bên cạnh: "Anh trai ngủ đi."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài tức khắc thấy lòng mềm nhũn. Lúc này, dù trên giường có là bàn chông đi nữa thì anh cũng phải leo lên cho bằng được. Anh nhanh chóng lên giường, xốc chăn nằm xuống, động tác dứt khoát, liền mạch lưu loát. Chỉ là anh cứ nằm thẳng đơ, đôi tay đặt hai bên sườn, mắt nhìn chằm chằm trần nhà, trông còn cứng nhắc hơn cả thi thể. Không phải anh không muốn động, mà là không dám động.
Giường rõ ràng đủ rộng, nhưng khi Lộ Hoài nằm đó, anh vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ truyền tới từ bên cạnh. Niên Niên hệt như một chiếc lò sưởi nhỏ, gần như sắp thiêu cháy anh tới nơi. Thế nhưng Lộ Hoài không động đậy, thiếu niên lại không hài lòng. Niên Niên trở mình, ngữ khí đầy vẻ không vui: "Anh ơi, sao anh không ôm em?"
Rõ ràng trước đây lúc nào anh cũng ôm cậu rất chặt mà.
Lộ Hoài cảm thấy cổ họng như sắp bốc hỏa, hận không thể uống ngay một ngụm nước lạnh. Khổ nỗi thiếu niên bên cạnh vẫn cứ thúc giục: "Mau ôm em đi mà."
Lộ Hoài bất đắc dĩ, chỉ có thể nhận mệnh nghiêng người qua, vươn cánh tay ôm người vào lòng. Niên Niên nhúc nhích, tìm một tư thế thoải mái nhất, gối đầu lên cánh tay anh, rầm rì hai tiếng: "Ôm em đi, dùng sức một chút."
Lộ Hoài nhắm mắt: "Em im miệng đi."
"Anh mắng em!" Mèo nhỏ trợn tròn mắt, nhích lại gần sát rạt mặt Lộ Hoài: "Có phải em biến thành người rồi nên anh không thích em nữa không?"
Lộ Hoài từ kẽ răng nặn ra hai chữ: "Thích mà."
"Anh nói chẳng chân thành chút nào cả."
Mèo nhỏ đêm nay nhất định phải trêu chọc anh mới chịu. Lộ Hoài hạ quyết tâm, dứt khoát nghĩ đã ôm thì ôm cho chót, làm chuyện gì quá mức một chút cũng không phải là không thể. Anh nghiêng người, trực tiếp đè mèo nhỏ dưới thân, cúi đầu cắn một cái rõ đau lên gò má trắng nõn của Niên Niên. Mèo nhỏ trợn tròn mắt nhưng không dám giãy giụa, sợ anh dùng sức một cái là cắn rách mặt mình mất.
Hu hu hu đúng là đồ chó mà!
Cắn đã đời rồi, Lộ Hoài mới lưu luyến không rời buông ra. Dưới ánh trăng mờ ảo, có thể thấy rõ dấu răng đỏ hỏn hiện lên trên khối thịt mềm mại trắng trẻo kia. Thật là ác liệt. Thế nhưng lòng Lộ Hoài lại thấy rất thoải mái. Anh cố ý giữ giọng trầm ổn: "Còn quậy nữa không? Có ngủ hay không, còn quậy nữa là anh cắn bên kia đấy."
Mèo nhỏ ủy khuất mím chặt môi.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Lộ Hoài thầm thở dài trong lòng, lại dịu giọng xuống: "Ngủ đi bảo bảo, anh ôm em, cả đêm luôn, được không?"
Ai ngờ mèo nhỏ bỗng nhiên dùng sức đẩy anh ra rồi ngồi bật dậy, phồng mang trợn má: "Ai thèm anh ôm chứ, em không thèm ngủ với anh nữa."
Lộ Hoài ngẩn ngơ. Anh nói "không muốn ôm" chỉ là giả vờ thôi mà, chứ có phải thật lòng đâu. Thấy Niên Niên định bỏ đi thật, anh vội vàng ôm eo kéo cậu lại: "Anh sai rồi bảo bảo, thật sự sai rồi, anh không trêu em nữa."
Nói đủ lời ngon ngọt, đáp ứng ngày mai cho ăn năm loại đồ hộp, ăn bánh quy, ăn cả kem cùng một đống điều kiện khác, mèo nhỏ mới chịu yên thân. Hai người khó khăn lắm mới nằm xuống yên ổn. Niên Niên vốn thuộc dạng nhắm mắt là ngủ được ngay, chưa đầy hai phút đã ngủ say sưa.
Cả đêm xảy ra chuyện lớn như vậy, Lộ Hoài vốn tưởng mình sẽ khó ngủ, ai ngờ tay vừa ôm mèo nhỏ một cái, anh cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ theo.
Ngày hôm sau, Niên Niên bị ánh sáng làm cho tỉnh giấc. Cậu mở mắt ra thấy anh trai đã dậy rồi, rèm cửa kéo ra để ánh nắng chiếu lên người ấm áp. Lộ Hoài cúi người hôn lên trán cậu: "Tỉnh rồi à?"
Mèo nhỏ lẩm bẩm: "Hôm nay thời tiết thật đẹp."
Lộ Hoài khẽ cong môi: "Về sau mỗi ngày đều sẽ như thế này."
"Không chỉ thời tiết tốt, mà chúng ta cũng vậy."
Hết chương 58.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu