Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Có một khoảnh khắc, Thẩm Hoài nghi ngờ là mình uống quá chén nên xuất hiện ảo giác. Cho đến khi cái đuôi kia hoàn toàn chui ra khỏi quần, còn cố gắng quấn lấy cổ tay anh. Cảm giác lông xù ấm áp chạm vào da thịt chân thật đến lạ kỳ.
Thẩm Hoài rũ mắt, nhìn thấy chóp đuôi có túm lông trắng, y hệt như chú mèo bò sữa anh ôm hồi sáng. Anh chợt nhớ ra, từ sau bữa sáng đó, anh không hề thấy chú mèo kia đâu nữa. Cổ họng Thẩm Hoài khô khốc, tim đập nhanh liên hồi.
Đáng nói hơn là Niên Niên dường như say thật rồi, hoàn toàn không ý thức được tình hình hiện tại, thậm chí còn đẩy mông về phía sau, rầm rì: "Anh ơi, cái đuôi khó chịu quá, giúp em cởi quần ra đi."
Đầu óc Thẩm Hoài như nổ tung "oành" một phát, hơi thở dồn dập, đáy mắt cũng đỏ lên vài phần. Thấy anh chậm chạp không cử động, chú mèo nhỏ kiêu kỳ không vui, dẩu mông muốn đụng cả trần nhà, vỗ vỗ xuống giường thúc giục: "Nhanh lên mà anh."
Thẩm Hoài hít sâu một hơi, run rẩy đưa tay kéo chiếc quần của mèo nhỏ xuống. Giây phút chiếc quần bị lột ra, cặp mông nhỏ trắng trẻo được bao bọc trong chiếc quần lót in hình Pikachu nảy lên, phần thịt mềm mại lộ ra khiến Thẩm Hoài phải khắc chế dời mắt đi chỗ khác.
Nhưng mèo nhỏ vẫn chưa vừa ý, cậu vặn vẹo thân mình tự tay kéo luôn cả quần lót xuống để cái đuôi được hoàn toàn tự do. Thẩm Hoài chịu không nổi nữa, nhanh tay lẹ mắt đè Niên Niên lại, gian nan mở lời: "Đừng, đừng cởi nữa."
Mèo nhỏ ngơ ngác quay lại nhìn anh: "Tại sao ạ?"
Đang nói chuyện thì trên đỉnh đầu cậu bỗng bật ra hai chiếc tai mèo đen nhung nhú nhú, còn rung rinh liên tục. Thẩm Hoài nhìn trân trân vào đó, cuối cùng như không khống chế được mà đưa tay sờ thử. Cảm giác nhảy nhót dưới lòng bàn tay đúng là tai mèo thật rồi.
Có lẽ bản năng của con người là... "ăn thịt" mèo nhỏ. Thẩm Hoài tự tìm cho mình một cái cớ thật hợp lý. Một tay anh nắm chặt cổ tay không cho Niên Niên quậy phá, còn thân mình thì ghé sát lại, ngậm lấy cái tai mèo mà "nhai nhai nhai".
Khoảnh khắc ngậm lấy tai mèo, cảm giác tê dại lan từ đầu ngón tay đến tận chân tóc. Mèo biến thành người là ai phát minh ra vậy!! Sao mà "ngon" thế này!
TruyenLau
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên ngẩn người, bình thường để lộ tai ra mẹ chỉ xoa xoa vuốt vuốt thôi, đây là lần đầu tiên bị người ta "ăn" trọn như thế. Cậu lúng búng: "Anh trai ăn tai em kìa."
Thẩm Hoài rũ mắt nhìn cậu, giọng khàn đục: "Ừm, ngon lắm." Lúc này chẳng biết là ai mới thực sự là người say nữa.
Vài phút sau Thẩm Hoài mới buông ra, mèo nhỏ đáng thương che lấy cái tai ướt đẫm, lông lá dính bết vào nhau. Niên Niên hơi tỉnh rượu, hậu tri hậu giác nhận ra tình cảnh hiện tại, cậu dẩu môi, hai tay bịt tai bỏ chạy ra phía sau.
Thẩm Hoài trầm mặt, một tay cường ngạnh giữ chặt cậu lại, cố ý tỏ vẻ lạnh lùng: "Trốn cái gì? Hửm? Để anh xem nào, Niên Niên, sao em lại có tai và đuôi thế này?"
TruyenLau
Anh gằn từng chữ: "Chẳng lẽ em là mèo nhỏ sao?"
Niên Niên sợ đến mức trợn tròn mắt, hoảng loạn phủ nhận: "Không không, em không phải mèo nhỏ đâu."
Thẩm Hoài nổi máu ác liệt, tiếp tục trêu chọc: "Không phải sao lại có tai với đuôi? Còn dám nói dối? Có muốn anh gọi người bắt em đi không?"
Mắt mèo nhỏ đỏ hoe ngay lập tức, làn môi run rẩy, rồi nước mắt cứ thế lộp bộp rơi xuống. Thẩm Hoài khựng lại, cuống quýt cả lên, luống cuống lau nước mắt cho cậu nhưng Niên Niên cứ né tránh.
"Anh đùa thôi mà." Thẩm Hoài vội giải thích, "Trêu em chút thôi, đuôi và tai của Niên Niên nhà mình đẹp nhất, xinh nhất luôn." Website TruyenLau.com
Nhưng Niên Niên vẫn không thèm nhìn anh, cứ thế thút thít né tránh. Thẩm Hoài phải hạ mình dỗ dành: "Anh sai rồi, xin lỗi bảo bảo mà, không khóc nữa nhé."
Dỗ dành khô cả họng suốt một tiếng đồng hồ, "tiểu tổ tông" mới chịu ngừng rơi lệ. Thẩm Hoài vất vả lắm mới ôm được người vào lòng, đi giặt khăn ấm để lau mặt cho cậu. Mèo nhỏ dẩu môi: "Cả đuôi với tai cũng phải lau nữa."
"Được được, lau hết."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài sống đến từng này tuổi, lần đầu tiên đi tắm cho người khác mà không chút thiếu kiên nhẫn, ngược lại còn thấy một niềm vui sướng bí mật khó tả. Lúc trước mặc quần áo không nhận ra, giờ mới thấy mèo nhỏ trắng đến mức nào, chạm nhẹ một cái là để lại vết đỏ, như được phủ một lớp sữa bò vậy.
Anh vừa nhẹ tay kỳ cọ, vừa lẩm bẩm: "Trắng thế này, hèn chi gọi là mèo bò sữa."
Tai mèo thính lắm, nghe thấy thế liền nghiêm túc đáp: "Em là loại mèo bò sữa có nhiều 'sữa' như bò luôn đấy nhé, hiếm lắm đấy."
Cái gì cơ...? Thẩm Hoài ngẩn ra, theo bản năng nhìn xuống lồng ngực thiếu niên, hai điểm hồng hào quá rõ ràng. Yết hầu anh lăn lộn, vội vàng dời mắt đi: "À... ừm, thật... thật lợi hại." Anh hiếm khi bị nói lắp như vậy.
Vì không dám nhìn thẳng, Thẩm Hoài cầm vòi hoa sen xịt nước làm trúng vào mắt Niên Niên, thế là bị chú mèo nhỏ cáu kỉnh dùng đuôi quất cho một phát. Sau một hồi hoảng loạn, anh cũng tắm rửa sạch sẽ rồi bế cậu ra ngoài, dùng máy sấy sấy khô từ tóc đến tai rồi đến đuôi.
Mèo nhỏ ngáp ngắn ngáp dài, cơn buồn ngủ lại ập tới. Đến khi Thẩm Hoài sấy xong xuôi thì cậu đã ngủ khò khò từ đời nào. Nhìn thiếu niên ngủ say, Thẩm Hoài thấy lòng mình tràn ngập một cảm xúc kỳ lạ, căng phồng niềm hạnh phúc. Anh khẽ cười, bế cậu đặt lên giường, chui vào chăn ôm chặt.
Trước đây ở viện phúc lợi, dù ngủ chung phòng nhưng mỗi người một giường. Cảm giác chung chăn gối thế này là lần đầu tiên của anh. Anh không hề ghét, thậm chí là cực kỳ thích. Thẩm Hoài kéo cánh tay, ôm trọn Niên Niên vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau.
Đang ngủ thì Thẩm Hoài cảm thấy có thứ gì đó ướt át đang liếm cằm mình. Mở mắt ra, anh thấy chú mèo nhỏ đang ở bên gối, thò cái lưỡi hồng nhỏ xíu ra liếm anh. Theo bản năng, anh ôm chặt lấy mèo nhỏ, cúi đầu hôn chùn chụt lên cái miệng phấn hồng của nó.
Hôn một cái chưa đủ, anh còn hôn thêm mấy cái thật mạnh. Mèo nhỏ bị hôn đến ngơ ngác, đưa móng vuốt ấn miệng Thẩm Hoài lại. Kết quả là Thẩm Hoài ngậm luôn cả cái móng nhỏ vào miệng. Thịt đệm chân mềm quá, ngon quá đi mất.
Thế là sáng sớm tinh mơ, trong phòng ngủ đã diễn ra một màn "tàn nhẫn": Con người tham lam "ăn sạch" mèo nhỏ từ đầu đến chân. Tai là phải nhai, miệng là phải hôn, mũi mèo hồng phấn hôn lên một cái thì sướng biết bao nhiêu. Khi anh hôn mạnh, mèo nhỏ còn phát ra tiếng "rừ rừ" như tiếng nhạc điện tử vậy.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Móng chân mèo hồng mềm như thạch, anh cắn chặt không buông khiến mèo nhỏ tức tối muốn rút chân ra mà không được. Còn cái bụng mèo mềm như bông gòn, vùi mặt vào đó thơm tho vô cùng. À, còn cái đuôi nữa, nếu xách lên sẽ thấy... khụ khụ, hành động này hơi nguy hiểm. Thẩm Hoài bị mèo nhỏ vả cho hai phát vào mặt vì tội nghịch đuôi.
Anh nhân cơ hội hôn lên móng vuốt cậu rồi bế xốc mèo nhỏ ra ngoài: "Đi thôi bảo bảo, đi ăn sáng nào, không được bỏ bữa đâu." Nói câu này, Thẩm Hoài chợt nhớ tới việc hôm qua ép em ăn hai bữa sáng mà chột dạ ho khan một tiếng.
Dưới lầu, Thẩm Nhung tối qua say rượu bị đuổi sang phòng khách, giờ đang mặt dày dính lấy Lâm Mân. Thấy con trai bế chú mèo bò sữa đi xuống, Lâm Mân giật mình đứng bật dậy.
"Con..." Bà suýt cắn phải lưỡi, "Tiểu Hoài, tối qua con ôm mèo ngủ à?"
Thẩm Hoài mỉm cười gật đầu. Chú mèo bò sữa ló đầu ra kêu: "Meo meo meo!" (Mẹ buổi sáng tốt lành, ba cũng thế nhé.)
Thẩm Hoài nắn tai mèo rồi ngồi xuống. Mèo nhỏ theo thói quen dựa sát vào anh, hai chân sau xoạc ra, cái đuôi kẹp ở giữa. Thẩm Hoài gắp miếng xúc xích đút cho nó, mèo nhỏ ăn rất nghiêm túc, anh còn dùng tay hứng cho cậu khiến Thẩm Nhung nhìn mà trợn mắt há hốc mồm. Bình thường Niên Niên kiêu kỳ lắm, toàn tự ăn hoặc mẹ đút, Thẩm Nhung muốn đút là cậu không chịu đâu. Thế mà anh trai mới về hai ngày, mèo nhỏ đã thân thiết thế này rồi.
Thẩm Nhung lệ rơi đầy mặt. Hóa ra địa vị của mình trong nhà này vẫn là thấp nhất sao?!
Lâm Mân tâm ý tỉ mỉ hơn, bà nhìn hai anh em một lúc rồi thử hỏi: "À thì... Niên Niên đâu con?"
Miếng xúc xích trong miệng mèo nhỏ rơi bịch xuống, may mà Thẩm Hoài nhanh tay hứng được. Mẹ ơi! Con đây mà!
Thẩm Hoài thản nhiên lau miệng cho mèo nhỏ, nói tỉnh bơ: "Chẳng phải em ấy đang ở đây sao ạ."
Lâm Mân và Thẩm Nhung cùng lặng người, vài giây sau đồng loạt nhìn chằm chằm vào chú mèo bò sữa. Mèo nhỏ mặc kệ đời, duỗi chân ra phơi bộ đệm thịt hồng phấn, lại bị Thẩm Hoài nắm lấy.
Đúng rồi đó. Mèo nhỏ là con đây, bị lộ tẩy rồi.
Lâm Mân khó nói nên lời, ho khan một tiếng: "Con... con tiếp nhận được chuyện này sao?"
Thẩm Hoài nhướng mày: "Con thấy đặc biệt tốt là đằng khác."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Là người cũng được, là mèo cũng xong, chỉ cần là Niên Niên là được.
Lâm Mân thở phào, gật đầu: "Vậy thì tốt quá. Mẹ cũng không muốn giấu con, Niên Niên tuy là mèo nhưng con đừng sợ nhé, em nó ngoan lắm."
"Sao có thể chứ." Thẩm Hoài nhíu mày, "Sao con lại sợ cho được."
Dứt lời, anh xách mèo nhỏ lên, nhắm thẳng cái miệng nhỏ xinh của nó mà hôn cái "chóc".
Mèo nhỏ ngẩn ngơ. Lâm Mân và Thẩm Nhung cũng ngẩn ngơ luôn.
Hôn một cách "thủy linh linh" thế luôn à? Biết là con thích mèo rồi, nhưng hôn kiểu đó... khác gì hôn môi em trai ngay trước mặt ba mẹ đâu?
Hết chương 61.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.