Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Những sinh vật nhỏ luôn có bản năng cảm nhận nguy hiểm cực kỳ nhạy bén. Nếu Niên Niên còn cái đuôi, e rằng lúc này lông đã sớm dựng đứng cả lên vì sợ hãi.
Cậu cảm nhận được cơn giận của Lộ Hoài, trái tim nhỏ bé đập thình thịch liên hồi. Chí ít thì từ trước tới nay, anh chưa bao giờ dùng giọng điệu lạnh lùng đến thế để nói chuyện với cậu.
Mèo nhỏ thay giày, rón rén bước từng bước nhỏ tiến đến bên cạnh anh. Theo thói quen, cậu vốn định làm nũng. Mấy ngày nay cậu đã suy nghĩ kỹ trong lòng rồi, xa nhau lâu như vậy, chờ anh về, cậu nhất định phải bắt anh ôm mình thật lâu, ngay cả đi vệ sinh cũng không được buông ra.
Thế nhưng hiện tại, cậu lại chẳng dám hé răng lấy một lời.
Do dự hồi lâu, mèo nhỏ mới lý nhí cất tiếng: "Anh ơi... sao hôm nay anh đã về rồi?"
Lộ Hoài cười lạnh một tiếng: "Sao nào? Anh về sớm quá, làm phiền em ra ngoài lêu lổng rồi à?"
Mèo nhỏ hoảng sợ, vội vàng nắm lấy tay anh: "Anh ơi, em không... không có đi lêu lổng, em... em đi tìm bạn mà."
Lộ Hoài ngước mắt, ánh mắt tối sầm lại: "Bạn?"
"Quen bạn ở đâu? Bao nhiêu tuổi, nam hay nữ, làm nghề gì?"
Một loạt câu hỏi dồn dập ập đến làm mèo nhỏ choáng váng cả đầu óc. Theo bản năng, cậu vẫn muốn giấu chuyện mình đi làm thêm để tích tiền, dù sao cậu cũng muốn dành cho anh một bất ngờ cơ mà.
Niên Niên lí nhí đáp: "Thì là... là quen ở ven đường thôi ạ."
TruyenLau
"VEN ĐƯỜNG!!!"
Lộ Hoài đột ngột cao giọng khiến mèo nhỏ giật nảy mình, suýt chút nữa là ngã nhào.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming) Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một luồng lửa giận bốc lên từ đáy lòng, thiêu đốt ngũ tạng lục phủ đến nóng bừng. Lộ Hoài tức đến mức huyệt thái dương nhảy thình thịch vì đau.
Một con mèo ngốc nghếch như vậy, đụng phải người ngoài đường liền đòi làm bạn, bị người ta bán đi chắc cũng không biết mình đang bị bán nữa!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh đột ngột nắm chặt lấy cổ tay Niên Niên, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương: "Tôi chiều em quá nên em hư rồi, đúng không?"
Mèo nhỏ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ấn nằm sấp trên đùi. Ngay sau đó, phần thân dưới bỗng cảm thấy lạnh toát, cả chiếc quần dài lẫn chiếc quần lót nhỏ in hình Pikachu đều bị anh kéo tuột xuống tận chân.
"Anh—" Một tiếng gọi còn chưa kịp thốt ra đã bị tiếng "Chát!" giòn giã cắt ngang.
Phát đánh này anh không hề nương tay chút nào. Làn da của Niên Niên vốn trắng trẻo mịn màng, ngay lập tức hiện lên một dấu bàn tay đỏ rực. Cảm giác đau rát ập đến, kéo theo đó là sự xấu hổ và uất ức tột cùng dâng lên trong lòng.
Anh đánh cậu!! Lộ Hoài – người mà bình thường đến một lời nặng nề cũng không nỡ nói với cậu – vậy mà hôm nay lại đánh cậu!! Đã vậy còn lột quần, ấn cậu lên đùi để đánh mông nữa!
Mèo nhỏ "hu hu" giãy giụa, nước mắt rơi xuống lã chã: "Anh ơi, đau... đừng đánh mà, đừng đánh em nữa!"
Lộ Hoài dễ dàng đè chặt hai cổ tay đang quờ quạng loạn xạ của cậu, anh giơ tay lên lại bồi thêm một phát nữa: "Ai dạy em cái thói nói dối tôi hả? Gan em lớn lắm rồi đúng không?"
Niên Niên nhìn thì có vẻ gầy gò, nhưng nơi đó lại rất có thịt, vừa tròn trịa vừa mềm mại. Mấy phát đánh giáng xuống khiến vùng da ấy phủ lên một lớp màu hồng phấn bắt mắt. Lộ Hoài nhìn chằm chằm, trong lòng bỗng thấy ngứa răng lạ lùng, một khao khát muốn cắn lên đó một cái trỗi dậy mãnh liệt. Nhưng anh biết, nếu mình làm thật, chắc chắn mèo nhỏ sẽ khóc lóc thảm thiết hơn cho xem.
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Sắc mặt Lộ Hoài hơi dịu lại đôi chút, nhưng giọng nói vẫn lạnh băng như cũ. Bàn tay to lớn mang theo ý vị đe dọa đặt lên bờ mông nhỏ, cảm nhận được sự căng thẳng cùng cực của cậu, anh khẽ nhếch môi: "Còn dám nói dối tôi nữa không?"
Mèo nhỏ lúc này đã khóc đến mức mặt mũi tèm lem, vừa thút tha thút thít vừa nức nở: "Em không dám nữa, không bao giờ dám nữa đâu... Anh ơi đừng đánh em nữa mà."
"Còn dám đi chơi với mấy kẻ không đứng đắn ngoài kia nữa không?"
Lần này, mèo nhỏ lại im lặng không trả lời. Sắc mặt Lộ Hoài ngay lập tức lạnh xuống. Mới có mấy ngày không ở nhà thôi mà cậu đã bị người ngoài mê hoặc đến mức không biết trời đất là gì rồi sao? Cứ đà này, có phải bước tiếp theo là định bỏ nhà đi theo người ta luôn đúng không?
Lộ Hoài điên cuồng tưởng tượng đủ mọi kịch bản trong đầu, tức đến mức tim cũng thắt lại. Thậm chí anh còn nảy ra ý nghĩ cực đoan rằng nếu cậu dám bỏ trốn, anh sẽ xích cậu lại trong nhà luôn cho rảnh nợ.
Trong khi anh đang chìm trong cơn bão não đầy tà ác đó, thì ở phía bên kia lại truyền đến giọng nói yếu ớt, đầy vẻ mịt mờ của Niên Niên:
"Cái gì là... 'không đứng đắn' ạ?"
Nếu nói chân thành là chiêu thức chí mạng, thì một chú mèo nhỏ chân thành một cách "thất học" chính là đòn tuyệt sát. Lộ Hoài nghẹn lời, không nói thêm được câu nào.
Anh im lặng suốt nửa phút rồi mới kéo Niên Niên vào lòng ôm thật chặt. Anh không nói một lời, lẳng lặng tự tay mặc lại quần cho cậu, sau đó đi giặt một chiếc khăn ấm để lau mặt cho mèo nhỏ.
Niên Niên mở đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, khẽ hỏi: "Anh ơi... anh hết giận chưa?"
Lộ Hoài hừ lạnh một tiếng, cố ý dọa dẫm: "Sao nào? Nếu chưa hết giận thì em định để tôi đánh tiếp đấy à?"
Mèo nhỏ quả nhiên sợ tới mức rụt cổ lại. Nhưng cậu vẫn sụt sịt, dường như phải lấy hết can đảm mới dám nắm lấy bàn tay của Lộ Hoài, chủ động đặt nó lên phía sau mông mình, giọng nói rầu rĩ: "Vậy... anh đánh tiếp đi."
Lộ Hoài tức đến mức bật cười. Anh đột ngột giơ cao tay lên, thấy Niên Niên lập tức nhắm nghiền mắt, hàng lông mi run rẩy vì sợ, đôi tay nhỏ bé thì nắm chặt lấy vạt áo trước ngực anh không buông.
"Thôi bỏ đi." Lộ Hoài thở dài, ôm chặt lấy cậu vào lòng rồi cười khổ: "Mèo của tôi mà, đánh hỏng rồi thì người xót nhất cũng chỉ có tôi thôi."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Lúc sau, anh bế Niên Niên vào bếp nấu cơm chiên cho cậu. Sợ khói dầu làm cậu sặc, anh bảo cậu ra xem TV nhưng Niên Niên nhất quyết không chịu, cứ ôm chặt lấy cổ anh không buông. Cuối cùng, ngay cả lúc ăn cơm, Niên Niên cũng ngồi lọt thỏm trong lòng anh mà ăn.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, nhìn hàng lông mi dài của thiếu niên đang gà gật ngủ, lòng anh dâng lên một nỗi xúc động nóng bỏng. Từ nhỏ anh đã biết mình là trẻ mồ côi bị bỏ rơi, cô độc giữa thế gian này. Cho đến khi anh nhặt được cậu vào ngày tuyết rơi năm ấy.
Kể từ đó, mèo lang thang không còn là mèo lang thang nữa. Anh cũng không còn là đứa trẻ mồ côi đơn độc trên đời này. Anh cúi đầu, khẽ chạm chóp mũi mình vào mũi cậu, thầm thì trong lòng: "Niên Niên, vĩnh viễn đừng bỏ rơi tôi."
Nửa đêm, Lộ Hoài vẫn không yên tâm, sợ lúc nãy mình lỡ tay đánh đau quá, liền cầm đèn pin lén lút vén quần người ta ra kiểm tra. Kết quả là nơi đó chẳng còn vết đỏ nào, trắng trẻo mịn màng như một miếng đậu hũ. Thế nhưng, ánh đèn pin lại vô tình làm mèo nhỏ thức giấc.
Niên Niên đang mơ màng thì cảm thấy phần dưới mát lạnh, cậu lập tức bừng tỉnh nhìn anh. Đôi môi nhỏ mím chặt lại, vẻ mặt uất ức như sắp khóc đến nơi: "Anh ơi... anh lại định đánh em nữa ạ?"
"Không có, không có đâu." Lộ Hoài cuống quýt giải thích: "Anh chỉ muốn xem lúc nãy có lỡ tay làm em bị thương chỗ nào không thôi."
Mèo nhỏ ngơ ngác nhìn anh, đầu tóc rối bù như tổ quạ, cậu ngây ngô hỏi: "Vậy... có hỏng không anh?"
Lộ Hoài nhíu mày, vẻ mặt đầy hối lỗi: "Hơi sưng rồi, em có thấy đau không?"
Sưng rồi á!! Niên Niên vừa nghe xong liền đỏ hoe mắt, giọng run run: "Đau... đau lắm luôn ấy, đau đến mức em ngủ không được luôn."
Lộ Hoài trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ? Hay là... để anh xoa cho em nhé?"
"Vâng ạ!" Mèo nhỏ vội vàng bò tới, ngoan ngoãn nằm sấp xuống như một chiếc bánh bao nhỏ.
Lộ Hoài nằm xuống bên cạnh, bàn tay to lớn đặt lên nơi vừa bị mình trừng phạt, anh nhắm mắt lại rồi khẽ nói: "Ngủ đi, anh xoa cho em, sáng mai là sẽ hết đau thôi."
Niên Niên hừ hừ vài tiếng thỏa mãn, dụi đầu vào gối rồi thì thầm: "Anh là tốt nhất trên đời luôn."
Trong khi Niên Niên đã chìm vào giấc ngủ ngọt ngào với bàn tay "máy massage" của anh, thì Lộ Hoài lại thức trắng đêm. Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt đầy suy tư của anh khi anh liên tục gõ tìm kiếm:
【Mèo bò sữa bản tính thông minh thấp lắm sao?】
【Mèo bò sữa biết đọc bảng cửu chương có tính là thông minh không?】
【Lừa mèo thì con người có thấy cắn rứt lương tâm không?】
HẾT CHƯƠNG 12
Niên Niên (ngậm hoa hồng, dựa cửa, đuôi vẫy vẫy): Chúc các chị em ngày Valentine vui vẻ! [Rải hoa]
Lộ Hoài (mặt lạnh, xách cổ áo mèo): Không được tặng hoa cho người không đứng đắn, hoa hồng chỉ được cho tôi thôi.
Tác giả: Ủa rồi ai mới là người không đứng đắn đây? [Liếc mắt]
Đừng quên nhấn Follow và Vote cho mình tại Wattpad @sereindreaming nhé!
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.