Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Hoài cúi đầu định hôn cậu trước, bé mèo nhỏ đỏ hoe mắt né tránh, kết quả lại lỡ đà trượt ra ngoài. Thẩm Hoài nheo mắt, nắm lấy cổ tay rồi ấn cậu vào lòng, một lần nữa tiến vào.
Niên Niên lại sắp rơi nước mắt đến nơi.
"Không được khóc."
Thẩm Hoài cúi đầu hôn lên má cậu: "Mắt không muốn giữ, mà giọng nói cũng định bỏ luôn có phải không? Nghe xem giọng em đã thành cái dạng gì rồi."
Sắp thành một chú mèo câm luôn rồi.
Niên Niên đỏ mắt lườm anh: "Đều tại anh hết, anh là đồ xấu xa, em không thèm chơi với anh nữa, hôm qua em đã cầu xin anh rồi mà."
Cầu xin cũng vô ích, tiếng khóc và lời xin tha của cậu ngược lại càng là chất xúc tác cho hành vi ác liệt của Thẩm Hoài.
"Anh xin lỗi, thật sự là anh không nghe thấy, lần sau bảo bối nói lớn tiếng chút nhé." Thẩm Hoài thành khẩn xin lỗi, một bên dùng sức ôm chặt lấy Niên Niên.
"Thật không anh?" Bé mèo nhỏ bĩu môi, nhớ lại ngày hôm qua, đúng là giọng cậu khản đặc, khóc cũng không ra hơi, có lẽ anh không nghe thấy thật.
Quá dễ lừa, Thẩm Hoài cũng thấy hơi không đành lòng khi bắt nạt cậu thêm nữa. Anh ghé sát tai thổi khí vào đó, cố ý trêu chọc: "Đói chưa bảo bối? Anh đi nấu cháo cho em nhé."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau khi vận động quá độ đương nhiên là thấy đói, Niên Niên cúi đầu nhìn bụng mình, cảm giác căng tức kỳ lạ hôm qua đã biến mất, nhưng hình như vẫn còn hơi đầy đầy.
Trời xanh chứng giám, Thẩm Hoài vốn không định bắt nạt cậu nữa. Nhưng Niên Niên lại ngẩng đầu, dùng đôi mắt tròn xoe lườm anh, đuôi mắt còn đỏ ửng như phủ một tầng sương nước.
Thẩm Hoài tức khắc cảm thấy cổ họng khô khốc, ánh mắt tối sầm lại, giọng khàn đặc lên tiếng: "Thôi, lát nữa hãy ăn."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Cái gì cơ?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giây tiếp theo, một nụ hôn nồng nhiệt lại ập tới. Lần đợi chờ này kéo dài gần như cả buổi chiều.
Lúc Thẩm Hoài ở dưới bếp nấu cơm, cổ áo ngủ để lộ vài vết đỏ ở cằm và cổ, đó là "chiến tích" do bé mèo lúc bị ép đến phát cáu đã cào vào. Anh khẽ nhếch môi, đưa tay chạm vào những vết đó, chẳng thấy hổ thẹn mà còn coi đó là vinh dự.
Trong phòng ngủ trên lầu, Niên Niên nhiều lần định xuống giường, kết quả là hai chân run rẩy dữ dội, vừa chạm đất đã ngã nhào xuống thảm. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cậu kinh ngạc trợn tròn mắt. Trời ạ, chân cậu... đi không vững nữa rồi.
Vài giây sau, giữa đống quần áo dưới sàn chui ra một chú mèo bò sữa. Chú mèo ngày thường tung tăng như tên lửa hôm nay lại cử động khó khăn. Bốn chân cậu run như cầy sấy, đi được hai bước là ngã lăn quay. Có lẽ mèo bò sữa vốn là giống loài kiên cường, cậu vẫn cố bước tiếp rồi lại tiếp tục ngã.
Loay hoay mất nửa tiếng đồng hồ, cậu vẫn chưa rời xa cái giường nổi một bước.
Đợi đến khi Thẩm Hoài bưng cháo lên, anh thấy một "chiếc bánh mèo" đang nằm bẹp dưới sàn, ngửa mặt nhìn trần nhà với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc cuộc đời.
Thẩm Hoài thấy buồn cười, anh bước tới đặt bát cháo sang một bên, vớt chú mèo nhỏ vào lòng, cúi đầu hôn lên đầu cậu: "Sao lại nằm dưới sàn thế này?"
Niên Niên lấy móng vuốt "bạch bạch" đánh vào mặt anh.
Thẩm Hoài vui vẻ nghiêng bên mặt còn lại sang: "Bảo bối, đánh cả bên này nữa này."
Cậu không chịu, uất ức quay đầu đi. Thẩm Hoài vừa hôn lên đầu cậu, vừa đưa tay vuốt ve dọc sống lưng, bàn tay lớn lén lút trượt xuống đến tận gốc đuôi. Nhân lúc cậu không chú ý, anh bỗng nhấc đuôi cậu lên nhìn, chỗ đó hơi sưng đỏ.
Chỉ vừa nhìn qua một cái, Niên Niên đã đạp anh một phát thật mạnh. Sợ làm đau đuôi cậu, Thẩm Hoài vội buông tay. Cậu cố sức nhảy lên giường, trong chớp mắt đã biến lại thành người, tóc tai rối bời, luống cuống kéo chăn che kín người, xấu hổ quát lớn: "Đồ biến thái!"
Thẩm Hoài giờ đây bị mắng như vậy cũng đã mặt dày đến mức không đổi sắc, thậm chí còn nhếch môi dỗ dành: "Anh chỉ muốn xem em có bị nghiêm trọng không để còn bôi thuốc thôi mà."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Niên Niên giận dữ: "Còn chẳng phải do anh làm sao! Đồ xấu xa!"
"Được rồi, được rồi, anh là người xấu." Thẩm Hoài bưng bát cháo lên: "Uống chút cháo đi, anh đút cho em nhé."
Cậu nhìn qua một cái liền không vui: "Em không ăn cháo, em muốn ăn bánh kem dâu tây."
"Nghe xem giọng em ra nông nỗi nào rồi mà còn đòi ăn đồ ngọt." Thẩm Hoài vừa bực vừa buồn cười: "Ngoan, uống cháo đi, bao giờ giọng khỏi anh sẽ làm bánh kem và bánh táo cho em, chịu không?"
"Không thèm!" Niên Niên bĩu môi: "Tối qua anh hứa với em là hôm nay cho em ăn bánh kem mà."
Tối qua để dỗ dành cậu, Thẩm Hoài đương nhiên hứa đủ mọi thứ. Anh nhướng mày cười ẩn ý: "Bé ngốc, lời đàn ông nói trên giường mà em cũng tin à?"
Niên Niên trợn tròn mắt: "Anh!!"
"Thôi, nói ít đi cho đỡ đau họng." Thẩm Hoài không nói hai lời, ôm cậu vào lòng: "Ngoan nào, uống chút cháo đi, bao lâu rồi em chưa ăn gì, không đói sao?"
Bát cháo thịt băm nấm hương thơm nức mũi khiến bụng Niên Niên kêu ùng ục, làm cậu không thể giữ khí tiết mà từ chối được nữa. Thẩm Hoài thổi nguội từng thìa rồi đút cho cậu. Khi cháo ấm vào bụng, Niên Niên mới thấy thoải mái hơn một chút, cậu cứ thế nằm im trong lòng anh để được đút cho ăn.
Uống được nửa bát cháo, cậu không chịu ăn thêm nữa mà ngáp một cái, mắt lim rim sắp ngủ. Thẩm Hoài véo tai cậu: "Muốn ngủ tiếp không?"
Niên Niên dụi mặt vào ngực anh, mắt nhắm tịt, lầm bầm hỏi: "Anh ơi, sao em cứ ăn xong là lại muốn ngủ thế này?"
"Em còn biết thế cơ à." Thẩm Hoài nén cười, dỗ dành: "Không sao đâu bảo bối, mèo bò sữa đều như thế cả mà."
Chú mèo nhỏ không thèm để ý đến anh nữa vì đã bắt đầu ngáy ngủ khò khò. Thẩm Hoài nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống, rồi theo phương pháp tra trên mạng, anh nhẹ tay xoa bóp eo cho cậu.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Ba ngày sau tiệc đính hôn, Niên Niên mới đi làm trở lại. Biết Niên Niên chẳng quen biết lãnh đạo tổng bộ nào, Hách Bạch lại bắt đầu lên mặt, nhìn thấy cậu bước vào là mỉa mai ngay: "Đến muộn thế, sao em không đợi đến trưa ăn xong rồi hãy đến."
Tất nhiên hắn cũng không dám quá đáng vì cái "tên bệnh nhân tâm thần" này không dễ chọc. Nếu là ngày thường, Niên Niên đã xông lên rồi, nhưng hôm nay cậu chỉ yếu ớt lườm hắn một cái rồi lủi thủi về chỗ ngồi.
Hách Bạch nghi ngờ nhìn theo. Đáng chết, không biết cái tên này lại đang ủ mưu xấu gì đây.
Niên Niên chẳng có tâm trí đâu mà quan tâm đến con mèo trắng lớn kia. Cậu nhìn chằm chằm cái ghế với vẻ thù hằn, vài giây sau mới lôi từ cặp ra một cái đệm lót thật mềm rồi mới dám ngồi xuống.
Vốn dĩ hôm nay Thẩm Hoài không cho cậu đi làm, hai người còn "đánh nhau" một trận vì chuyện này. Đương nhiên là Niên Niên đơn phương hành hung anh bằng cách ném gối và thú bông vào người anh, đỏ mắt quát: "Em cứ đi làm đấy, em cứ đi!"
Thẩm Hoài vốn định lạnh mặt, nhưng thấy cậu rơi nước mắt lại vội vàng dịu giọng: "Được rồi, đi thì đi, sao lại khóc, mấy ngày nay rơi nước mắt chưa đủ sao?"
Chẳng lẽ Niên Niên thích đi làm đến thế? Không hề! Vừa ngồi xuống ghế, mắt cậu đã hơi đỏ lên vì đau. Không có cách nào khác, cậu không đi làm thì anh cũng không đi làm. Thật sự rất đáng sợ.
Trong căn phòng ngủ tối tăm, rèm cửa luôn kéo kín, cái giường đó như bị phóng đại vô số lần, bò mãi chẳng xuống nổi. Cứ bò đến cạnh giường là lại bị anh nắm mắt cá chân kéo ngược trở lại. Quá đáng nhất là có lần cậu chạy được đến cửa phòng, kết quả Thẩm Hoài lại khóa trái cửa. Cậu lúc đó khóc thảm lắm, lưng dựa vào cửa nhìn anh đi tới mà chân run cầm cập.
"Anh ơi, em muốn đi vệ sinh." Cậu nức nở nói.
Thẩm Hoài thản nhiên nhìn cậu: "Bảo bối, trong phòng ngủ có nhà vệ sinh mà, em quên rồi sao?"
Nói rồi anh bế cậu vào thẳng nhà vệ sinh, đặt trước bồn cầu: "Đi đi bảo bối."
Cậu khóc: "Không, em muốn đi một mình, anh ra ngoài đi."
Thẩm Hoài nghiêng đầu: "Em xấu hổ à? Không cần đâu, em quên là lúc đầu em biến thành người, cách dùng bồn cầu cũng là do anh dạy sao?"
Nói đến chuyện này, Thẩm Hoài trong lòng lại là một trận thỏa mãn. Chú mèo này là do một tay anh nuôi lớn, nên cũng phải do một tay anh ăn sạch.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Cậu rơi nước mắt: "Thế em không đi nữa."
Thẩm Hoài nhíu mày: "Vậy là vừa nãy em lừa anh à?"
Cậu nấc lên một cái, không dám nói gì nữa. "Đã bảo rồi mà? Không được lừa anh." Giọng anh thản nhiên: "Nếu giờ không đi được thì đợi lát nữa vậy."
Ký ước về ngày hôm đó khiến Niên Niên khóc đến ngất đi, sau đó nhìn thấy bồn cầu là thấy ám ảnh. Nghĩ đến đây, cậu hận không thể đấm anh thêm mấy phát. Đúng lúc đó điện thoại rung lên, là tin nhắn của Thẩm Hoài:
【 Kẻ thù của mèo 】: Bảo bối, có khó chịu không? Không thoải mái thì gọi ngay cho anh nhé.
【 Kẻ thù của mèo 】: [Hình ảnh] [Hình ảnh] Đây là tiệm bánh Soufflé mà em chia sẻ cho anh này, em muốn vị gì?
Niên Niên hầm hừ đánh máy:
【 Mèo bò sữa sữa đông hai tầng 】: Lấy hết!
【 Kẻ thù của mèo 】: Được rồi bảo bối (Biểu cảm mèo hôn hôn .jpg)
【 Mèo bò sữa sữa đông hai tầng 】: Không được dùng bộ biểu cảm của em!!
Cậu úp điện thoại xuống bàn, mặt vẫn còn hầm hầm. Đại Quất bên cạnh lân la hỏi: "Niên Niên sao thế, tâm trạng không tốt à?"
Đâu chỉ là tâm trạng không tốt, mà là cả tâm hồn lẫn thể xác đều bị tàn phá nặng nề! Nhưng chuyện này khó nói quá. Cậu ậm ừ: "Vâng, một chút ạ."
"Sao vừa đính hôn xong mà đã buồn rồi." Đại Quất lo lắng: "Anh ấy đối xử với em không tốt à?"
"Tớ xem trên mạng thấy nhiều cặp đôi toàn thế thôi, lúc chưa cưới thì dịu dàng, cưới xong là lộ bản chất ngay."
Trời ạ! Niên Niên gật đầu lia lịa như gặp được tri âm: "Đúng là như thế luôn ạ!!"
"Thế tớ phải làm sao bây giờ?"
Đại Quất cũng chẳng hiểu rõ lắm, chỉ là hay lướt mạng thôi. Hắn trầm tư một hồi rồi nắm chặt tay: "Em không được yếu đuối quá. Anh ấy cứng thì em phải cứng hơn, như thế anh ấy mới không dám bắt nạt em."
Niên Niên nửa hiểu nửa không gật đầu. Cậu chống cằm nghĩ thầm, chuyện này có vẻ không dễ làm chút nào. Hình như em... chẳng bao giờ "cứng" nổi với anh cả.
"Làm cái gì đấy hả?" Hách Bạch đứng cạnh nhìn nãy giờ, ho khan hai tiếng: "Đang giờ làm việc mà lại mở tiệc trà à? Đại Quất, hôm qua văn phòng mất hai hộp đồ hộp vị thịt bò, có phải cậu ăn không đấy?"
Hết chương 46.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.