Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Sắc mặt Lộ Hoài rất lạnh, hắn lầm lũi đi phía trước. Niên Niên bám sát theo sau, thỉnh thoảng lại sụt sịt mũi: "Xin lỗi anh, có phải em lại gây rắc rối cho anh rồi không? Nếu thầy giáo có mắng thì cứ để thầy mắng em này."
Lộ Hoài tức đến đau cả đầu. Hắn đột ngột dừng bước, quay lại bực dọc dí tay vào trán cậu: "Em giỏi lắm, giờ còn học được cả thói leo tường, em vẫn tưởng mình là mèo đấy à?"
Mèo nhỏ tội nghiệp nhìn hắn, không dám hó hé nửa lời. Lộ Hoài giận đến run người. Cái tiểu tổ tông này sinh ra đúng là để khắc tinh của hắn mà! Hắn nghiến răng, dứt khoát xoay lưng lại rồi hơi khuỵu gối xuống, giọng điệu khô khốc: "Lên đi!"
Dù có giận đến mấy hắn cũng không nỡ để cậu tự đi bộ về. Cậu hớn hở trèo lên, ôm chặt lấy cổ hắn, nũng nịu dính người: "Anh ơi, em nhớ anh lắm."
"Ừ."
"Anh ơi, em làm bẩn quần áo rồi."
"Về nhà mà giặt."
"Anh ơi..."
"Im miệng."
Dắt được mèo nhỏ về nhà, Lộ Hoài không nói lời nào, trực tiếp lột sạch đồ của cậu rồi lôi vào phòng tắm. Hắn kiểm tra tỉ mỉ từ trên xuống dưới, xác định chỉ có một vết bầm tím ở bắp chân mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng thì xót xa không thôi.
Thế mà cậu còn sán lại gần như muốn khoe khoang: "Lần này em không bị cộc đầu đâu nhé, em nhớ là phải che đầu lại rồi."
Lộ Hoài cười gằn: "Sao? Còn muốn anh khen em nữa à?" Niên Niên nhận ra tia giận dữ trong mắt hắn liền dẩu môi im bặt.
Nhớ ra lần trước vẫn còn thuốc mỡ, Lộ Hoài vội vàng tắm rửa cho cậu, lau khô người rồi xách lên giường bắt thay quần áo, còn hắn thì đi tìm thuốc. Kết quả là khi cầm lọ thuốc quay lại, nhìn thấy cảnh tượng trên giường, Lộ Hoài cảm thấy máu huyết trong người như sôi sục.
Mèo nhỏ chẳng biết lôi đâu ra bộ đồ ngủ của hắn, nói là đồ ngủ thì hơi quá, thực chất đó là một chiếc áo thun trắng cũ kỹ, cổ áo còn hơi sờn rách. Quan trọng nhất là, cậu không mặc quần!!!
Lộ Hoài hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng giọng bình thản nhất: "Em mặc đồ của anh làm gì? Trong tủ chẳng phải có đồ ngủ của em sao?"
Cậu nói năng rất hùng hồn: "Nhưng mà lỡ thuốc mỡ dính vào đồ ngủ của em thì sao?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lộ Hoài nghẹn lời vì tức. Hắn nhấc cậu đứng dậy, ánh mắt lướt xuống dưới, chiếc áo thun che mất một nửa đùi, làn da trắng nõn như phản chiếu ánh đèn. Hắn kìm chế dời mắt đi, nghiến răng: "Bị đánh hay là đi thay đồ ngủ, em tự chọn đi."
Tại sao đã ngã đau rồi mà còn bị đánh cơ chứ? Mèo nhỏ ngậm ngùi nước mắt, uất ức đi thay đồ.
Trong phòng ngủ tỏa ra ánh đèn vàng mờ ảo, Niên Niên ngồi bên mép giường, ống quần xắn lên tận gối, tròn mắt căng thẳng nhìn Lộ Hoài cầm tăm bông tẩm thuốc bôi cho mình. Miệng cậu cứ lầm bầm như tụng kinh: "Anh nhẹ thôi, làm ơn, nhẹ một chút ạ."
Lộ Hoài vừa bực vừa buồn cười: "Sợ đau mà còn làm chuyện nguy hiểm thế hả?" Website TruyenLau.com
Cậu lầm bầm: "Tại em nhớ anh mà."
Luôn là như vậy, mỗi khi Lộ Hoài định nổi trận lôi đình, chỉ cần cậu thốt ra một hai câu nhẹ nhàng là lòng hắn lại mềm nhũn. Hắn chỉ có thể bực bội vò rối tung mái tóc của cậu.
Lúc đi ngủ, Niên Niên nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, ngày mai anh có thể về nhà sớm chút không?"
TruyenLau.com
Lộ Hoài nhắm mắt: "Về, một ngày không về là em leo tường, anh đâu dám không về. Ngày mai cấm em nhảy lầu đấy."
Cậu nhích lại gần, dùng đỉnh đầu cọ vào cổ hắn. Lộ Hoài thuận thế kéo cậu vào lòng, hai người thân mật dựa vào nhau rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Sáng hôm sau lúc Lộ Hoài đi, mèo nhỏ vẫn chưa biết gì. Cậu ngủ chổng mông đến tận gần trưa mới bị tiếng chuông cửa đánh thức. Cậu bò dậy dụi mắt ra mở cửa, cứ ngỡ là Lộ Hoài gọi đồ ăn đến cho mình, ai ngờ người đứng ngoài cửa lại là kẻ "không đứng đắn" kia.
Niên Niên lập tức tỉnh táo, vèo một cái đóng cửa lại chỉ để hở một khe nhỏ, chớp mắt nhìn Chu Nhạc: "Anh tôi không có nhà."
Chu Nhạc mặt không cảm xúc: "Tôi không tìm anh ta, tôi đến đưa đồ cho cậu." Hắn đưa qua một túi hồ sơ: "Trong này là giấy tờ tùy thân đã làm xong cho cậu."
Cậu do dự một lát rồi đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn."
Chu Nhạc nhìn chằm chằm cậu vài giây rồi bỗng cười: "Dù không biết cậu và Lộ Hoài rốt cuộc có quan hệ gì, nhưng chắc cậu sắp phải dọn đi rồi nhỉ."
Mèo nhỏ khựng lại, lập tức phản bác: "Tôi không đi, tôi sẽ luôn ở bên cạnh anh tôi."
Chu Nhạc nhướng mày: "Thế à? Nhưng Lộ Hoài vội vàng làm giấy tờ cho cậu như vậy, chắc là muốn cậu sớm độc lập mà dọn ra ngoài thôi. Chẳng lẽ cậu định bám lấy anh ta cả đời? Thế sau này Lộ Hoài còn lấy vợ kiểu gì?"
Cậu trừng mắt nhìn hắn ta: "Anh ấy chính là vợ của tôi!"
Sắc mặt Chu Nhạc biến đổi, sau đó cười lạnh: "Nằm mơ đi, Lộ Hoài không thích đàn ông." Hắn lấy điện thoại ra, bật một đoạn ghi âm. Giọng của Lộ Hoài vang lên rõ mồn một: "Vậy thì cậu nhầm rồi, tôi không thích đàn ông."
Chu Nhạc đắc ý chờ xem vẻ mặt đau khổ của cậu, nhưng thiếu niên trước mặt chỉ nghiêng đầu, thần sắc vô tội: "Nhưng tôi có phải đàn ông đâu."
Chu Nhạc đứng hình, nhìn đi nhìn lại thiếu niên một hồi rồi rặn ra được hai chữ: "Biến thái!" Không biết là đang mắng Niên Niên hay mắng Lộ Hoài nữa.
Chu Nhạc hầm hầm bỏ đi, cậu cũng tức tối quay vào phòng, nắm chặt tay: "Không phải đàn ông thì phải mắng tôi sao?" Mèo nam nhỏ chưa hề chọc giận ai cả!
(Truyện được dịch duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Buổi chiều, Niên Niên lại lẻn ra ngoài. Nhưng lần này đích đến là trung tâm thương mại. Hứa Minh Bạch đã đợi cậu ở cửa từ lâu, vừa thấy người đến là muốn gọi cậu bằng tổ tông.
"Gấp cái gì chứ." Cậu đeo ba lô nhỏ, "Tôi phải đi mua đồ đã."
"Mua gì thế?"
"Hôm nay là sinh nhật anh tôi, tôi muốn vào đây mua cho anh ấy một chiếc điện thoại."
Cậu lấy điện thoại của mình ra, "Muốn mua một cái giống hệt của tôi."
Hứa Minh Bạch kinh ngạc. Quen biết bấy lâu, anh ta biết cậu keo kiệt đến mức nào. Hai người đi phơi nắng tìm mèo tìm chó, bắt tiểu tam cực nhọc thế mà chưa bao giờ thấy cậu bỏ tiền mua nổi một chai nước suối, trừ phi anh ta mời. Thế mà giờ đây cậu lại vào cửa hàng điện thoại, lôi từ trong túi ra một xấp tiền lẻ, có cả những tờ mười tệ.
Thấy cậu cẩn thận bỏ hộp điện thoại mới tinh vào ba lô, Hứa Minh Bạch nhịn không được hỏi: "Cậu tích tiền bấy lâu là vì cái này đấy à?"
Anh ta tặc lưỡi: "Cậu đối xử với anh mình tốt thật đấy, sau này anh cậu có vợ chắc cô ta ghen nổ mắt mất."
Niên Niên thản nhiên: "Anh tôi chính là vợ tôi mà."
Hứa Minh Bạch: "???" Hả??? Đây là điều tôi nên nghe sao? Có thể nói năng tùy tiện vậy sao??
Thế nhưng thiếu niên vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên như thể lời mình nói là hiển nhiên, còn quay lại hỏi: "Anh bảo hôm nay có việc mà? Có đi không?" Hứa Minh Bạch lảo đảo bước theo, lượng thông tin này quá lớn khiến anh ta khó lòng tiếp nhận.
(Cập nhật chương mới tại Wattpad @sereindreaming)
Lần này họ phục kích trước cửa một nhà hàng Tây cao cấp. Theo lời Hứa Minh Bạch, một phú bà phát hiện chồng trẻ của mình đang mập mờ với người phụ nữ khác bên ngoài. Hứa Minh Bạch chẳng biết quen biết thế nào với nhân viên bếp, thành công đưa cả hai lẻn vào trong.
Niên Niên thay một bộ đồng phục nhân viên phục vụ, cổ thắt nơ bướm. Hứa Minh Bạch gắn một chiếc camera siêu nhỏ lên nơ của cậu: "Đi đi, lát nữa vợ ông ta đến bắt gian bây giờ."
Ai ngờ thiếu niên vừa từ bếp bước ra đã mặt cắt không còn giọt máu, quay đầu chạy ngược trở lại: "Xong rồi, tôi thấy anh tôi!"
Hứa Minh Bạch đang uống nước suýt thì phun ra cả vòi, anh ta nhìn cậu với ánh mắt đồng cảm: "Anh... anh cậu đang ăn cơm với người khác à? Phụ nữ?"
Niên Niên đỏ cả hốc mắt, gật đầu cái rụp. Những ngày này theo Hứa Minh Bạch làm "thám tử", cậu cũng hiểu được kha khá chuyện đời. Cái kiểu lén lút đi ăn với người khác thế này, tám phần là ngoại tình rồi!
Lộ Hoài ngoại tình!!
Hứa Minh Bạch cũng rối bời, vừa nghe xong bí mật gia đình chấn động giờ lại gặp cảnh này. Anh ta cố gắng an ủi: "Cậu nghĩ thoáng chút đi, vốn dĩ quan hệ giữa cậu và anh cậu... kiểu đó cũng không bền lâu được, biết đâu anh cậu vẫn thích phụ nữ thì sao."
Đoạn ghi âm Chu Nhạc bật lúc sáng bỗng vang vọng bên tai. Mèo nhỏ tức sắp nổ tung. Cậu đột ngột giật phắt chiếc nơ ném sang một bên rồi lao thẳng ra ngoài.
Tại một bàn ở góc khuất, Lộ Hoài ngẩng lên, hắn khựng lại, suýt thì tưởng mình nhìn lầm. Hắn chưa bao giờ thấy cậu tức giận đến thế, trông như đang xù lông, khuôn mặt nhỏ căng thẳng, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm. Cậu hùng hổ bước tới, ngồi phịch xuống vị trí bên cạnh Lộ Hoài.
Sau đó, cậu nhìn người phụ nữ đối diện với ánh mắt hình viên đạn, lớn tiếng hỏi: "Vợ ơi, cô ta là ai thế?"
Lộ Hoài: "..."
Lâm Mân: "..."
HẾT CHƯƠNG 23
[Lời của tác giả]
Chu Nhạc: Má nó, cả nhà này đều biến thái! (Hề hước).
(Các bảo bảo ơi, 0 giờ còn một chương nữa nhé!)
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.