MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 34: TIỂU MIÊU MANG "CẦU" BỎ CHẠY

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Lâm Mân đã dặn trước, khu nghỉ dưỡng này thuộc sở hữu của gia đình họ, khu suối nước nóng phía sau không mở cửa cho khách ngoài mà chỉ để dành riêng cho họ chơi, nên bảo hai người cứ tự nhiên.
Chú mèo nhỏ ló đầu ra hỏi: "Tự nhiên là thế nào ạ?"
Thẩm Hoài ấn đầu cậu lại: "Ý là em có thể bơi lội ở bên trong."
Niên Niên tin là thật. Dù sao quần bơi cũng quá rộng, cậu dứt khoát đạp nó xuống. Thẩm Hoài vừa quay đi một cái, bảo bối to đùng đã biến mất, chỉ thấy chú mèo bò sữa đang lôi cái quần bơi ném vào thùng rác.
Thẩm Hoài vội vàng giành lại: "Em không mặc thì anh mặc!"
Ai bảo là không mặc được chứ!!! Mèo bò sữa nổi giận. Cậu lao vút đi như một quả pháo đại bác, tông thẳng vào ngực Thẩm Hoài. Thật đúng là màn "ngực nát tảng đá lớn", Thẩm Hoài nín thở nửa ngày trời mới hồi lại được.
"Nếu đây không phải là yêu thì là cái gì cơ chứ." Hắn một tay ôm mèo, xoa xoa đầu cậu như vừa sống sót sau tai nạn, tự nhủ: "Bảo bối, coi như mạng anh lớn."
Cất chiếc quần bơi kia đi, Thẩm Hoài một tay xách túi, một tay kẹp mèo đi về phía bể bơi riêng. Nhân viên phục vụ mang máy tính bảng đến hỏi thiếu gia muốn dùng gì. Thẩm Hoài đưa máy đến trước mặt Niên Niên: "Bảo bối, xem xem muốn gọi món gì."
Chú mèo nhỏ ghé sát vào, dùng móng vuốt vỗ vỗ lên hình ảnh kem viên. Thẩm Hoài mỉm cười đặt món cho cậu. Tiếp theo đó là một chuỗi đồ ăn vặt và đồ ngọt, Thẩm Hoài nhịn không được nhéo tai cậu: "Được rồi đấy, ăn nhiều quá lát nữa chìm nghỉm xuống đáy bây giờ."
Hắn gọi thêm hai phần đồ uống rồi đưa lại máy cho nhân viên. Người phục vụ mặt đờ đẫn: Mèo nhà giàu bây giờ thông minh thế này sao?
Niên Niên không biết bơi, Thẩm Hoài tìm một đoạn video mèo bơi lội cho cậu xem.
"Học được chưa?" – Học sinh giỏi đặt câu hỏi.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
TruyenLau "Meo meo meo!!" – Học sinh dốt nhưng khí thế có thừa.
Kết quả là... học phí công!
Chú mèo nhỏ đứng trên mặt bàn đá cẩm thạch, ngẩng cao đầu hùng dũng oai vệ, định nhảy một phát vào thẳng trong ao. Thẩm Hoài sợ tới mức vội vàng đỡ lấy: "Em chậm thôi, chúng ta từ từ."
Hắn nâng bụng Niên Niên:
"Bảo bối, anh nâng em trước, em tập khua nước đi." TruyenLau
Chú mèo nhỏ dán người trên mặt nước như một chiếc bánh xèo, bụng được Thẩm Hoài đỡ lấy. Khả năng vận động của mèo bò sữa quả thực rất mạnh, bốn cái móng vuốt bào nhanh như điện, quẫy nước bắn đầy mặt Thẩm Hoài.
"..."
Thẩm Hoài lau mặt: "Hình như cũng không cần đạp nhanh thế đâu."
Trong khi Niên Niên quẫy nhiệt tình đến mức để lại tàn ảnh, thì Thẩm Hoài bên cạnh như đang hứng mưa bão, mắt không mở ra nổi. May mà điện thoại reo, hắn vội nhấc Niên Niên đặt lên bờ: "Bảo bối từ từ, anh nghe điện thoại."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Hắn dùng khăn lông lau mặt rồi mới bước ra khỏi nước nghe máy. Là Thẩm Nhung gọi tới than vãn vì bị bỏ lại nhà một mình. Thẩm Hoài nói thẳng là không giúp chuyển lời được cho mẹ rồi cúp máy.
Khi hắn quay lại, nụ cười bỗng tắt ngấm. Ủa? Con mèo nhà mình đâu rồi? Cái xe tải nhỏ trắng đen ngoan ngoãn ngồi bên bờ đâu rồi?
Trên mặt nước hiện lên một chuỗi bong bóng. Thẩm Hoài sợ tới mức tim suýt rớt ra ngoài, hắn nhảy tùm xuống nước, người run lẩy bẩy định lặn xuống tìm mèo thì "bùm" một cái, thiếu niên từ dưới nước ngoi lên, hai cái tai cụp ra sau. Cậu ngơ ngác nhìn Thẩm Hoài đang mặt lạnh tanh, chớp mắt rồi nấc một cái rõ to: "Nấc!"
Uống no nước luôn rồi.
Thẩm Hoài thở hổn hển vì sợ, gằn từng chữ: "Em xuống nước làm gì?" Niên Niên chột dạ, tai run run: "Em không cẩn thận..." "Ngồi yên đấy mà cũng không cẩn thận ngã xuống được à?"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Chú mèo nhỏ không dám cãi, do dự bò qua, gọi khẽ: "Anh ơi..."
Thẩm Hoài nhìn cậu, đột nhiên nhấc bổng cậu lên: "Ôm cổ anh."
Niên Niên ngẩn ra: Anh muốn ôm cái à? Cậu ngoan ngoãn bám lấy cổ anh như một con koala.
"Sặc nước có khó chịu không?"
"Không khó chịu ạ, chỉ là hơi no thôi."
Cậu tưởng đã thoát nạn, bèn dụi đầu vào cổ Thẩm Hoài: "Anh là tốt nhất..."
"Chát!" Một tiếng động thanh thúy vang lên. Niên Niên đờ người, cảm giác nóng rát trên mông nhắc nhở cậu chuyện gì vừa xảy ra. Thẩm Hoài bồi thêm một cái nữa, tiếng nước dính trên tay khiến âm thanh càng thêm rõ rệt, làm chú mèo nhỏ không chỉ đỏ mắt mà tai cũng đỏ bừng.
Niên Niên mếu máo: "Đồ lừa đảo..." Bảo ôm người ta cơ mà, sao lại đánh!
Cậu định vùng ra nhưng bị giọng nói lạnh lùng của Thẩm Hoài dọa cho đứng hình: "Ôm chặt vào, em mà dám xuống là anh đánh nặng hơn đấy."
Ôi... Sao lại thế này chứ. Phải tự ôm lấy người đang đánh mình. Niên Niên cam chịu vùi đầu vào cổ anh, phía sau lãnh thêm mấy cái tát nữa, nước mắt lã chã rơi: "Anh đừng đánh nữa, làm ơn mà, anh là người tốt mà."
Thẩm Hoài cười vì tức: "Em có chịu nhớ đời không hả tiểu tổ tông? Hấp tấp bao nhiêu lần rồi, đi đường nhắm mắt đâm vào tủ, xuống cầu thang thì nhảy nhót suýt ngã. Lần này định biểu diễn màn mèo phun bong bóng à?"
Chú mèo nhỏ chôn đầu không dám hé răng, nước mắt nóng hổi thấm vào người Thẩm Hoài. Hắn thở dài, bế cậu lại ghế ngồi lau nước mắt:
"Đúng là bình nước di động, sao mà nhiều nước mắt thế không biết."
"Hôm nay anh đánh đau quá."
Niên Niên ấm ức khiếu nại.
"Anh xin lỗi."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài xin lỗi chẳng chút thành ý, "Lần sau còn để mình bị thương là anh đánh đau hơn đấy."
Niên Niên lau nước mắt: "Anh đừng có hung dữ với mèo nhỏ như thế, không là nửa đêm nó sẽ ngồi mông lên mặt anh đấy."
Thẩm Hoài nhếch môi: "Cảm ơn đã nhắc nhở."
Hơi nóng suối nước nóng làm mặt Niên Niên đỏ bừng, Thẩm Hoài nhịn không được hôn nhẹ lên trán rồi chống vào chóp mũi cậu: "Anh cũng xin lỗi em, vừa nãy anh nên bế em theo cùng."
Niên Niên sụt sịt, lập tức lấn tới: "Đúng thế, đâu phải lỗi tại em."
Thẩm Hoài vỗ vỗ eo cậu: "Mặc quần vào đi."
"Không mặc được không? Mông đang nóng, em muốn để nó thoáng một tí."
"..."
Thẩm Hoài trầm mặc: "Có đói không? Anh gọi kem cho em rồi đấy."
Vài phút sau, nhân viên đẩy xe đồ ăn vào. Chú mèo nhỏ đang nằm dài bên bờ bể như một chiếc bánh xèo. Nhân viên nhìn thấy cái đuôi cậu vẫy nhanh như quạt máy thì trợn mắt há mốc mồm. Thẩm Hoài lên tiếng: "Để đồ đó được rồi."
Đợi người đi khỏi, Thẩm Hoài nắm lấy cái đuôi của Niên Niên cười nói: "Làm gì thế, tự quạt mát à?"
Hắn nhìn xuống, thấy mông Niên Niên đỏ lựng một mảng liền dùng ngón tay vạch lông ra xem.
"Meo!"
"Chát!"
Cái đuôi thoát ra, quất một phát vào mặt Thẩm Hoài. Niên Niên tưởng anh lại muốn đánh nên sợ quá chạy biến, bốn chân loạn xạ rồi lại ngã oạch xuống đất. Đúng là một ngày đen đủi. Ngã ở đâu, nằm luôn ở đó.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài bế mèo lên hôn tai: "Chạy cái gì, anh chỉ xem thôi mà."
Thẩm Hoài bế mèo ngồi vào bàn, đẩy kem cho cậu: "Ăn đi bảo bối."
Niên Niên lập tức ăn hì hục. Thẩm Hoài cầm khăn ướt chờ cậu ăn xong thì lau sạch sẽ rồi hôn lên đầu nhỏ: "Còn muốn chơi nữa không?"
Cậu nhìn mặt nước do dự, Thẩm Hoài nhìn thấu tâm tư: "Muốn chơi thì chơi đi, anh ở ngay bên cạnh, không để em chìm đâu."
Niên Niên lại nhảy xuống nước, lần này cậu chậm rãi hơn. Thẩm Hoài nâng bên dưới cho cậu, thấy cậu bơi càng lúc càng thạo liền lặng lẽ buông tay. Niên Niên bơi thêm một đoạn mới nhận ra, ngơ ngác quay đầu nhìn anh.
Thẩm Hoài cười: "Bảo bối giỏi quá, có thể tự bơi về đây không?"
Chú mèo nhỏ nỗ lực ngẩng đầu bơi về phía anh. Thẩm Hoài đón lấy cậu, khen ngợi hết lời rồi cầm điện thoại chụp một chuỗi ảnh.
Bữa tối là tiệc nướng ngoài trời. Thẩm Nhung trổ tài làm đầu bếp nhưng khói bốc nghi ngút khiến ông ho sặc sụa. Ông đề nghị gọi nhân viên nhưng Lâm Mân không chịu, bảo ăn đồ tự nướng mới ngon. Thế là Thẩm Nhung phải một mình nướng cho cả nhà.
Thấy Thẩm Hoài đang bận mát-xa tay chân cho Niên Niên vì bơi quá nhiều, Thẩm Nhung gọi con trai ra giúp.
Thẩm Hoài từ chối: "Ba, Niên Niên không khỏe, con phải xoa bóp cho em ấy."
Lâm Mân nghe vậy liền xúm lại xót xa.
Niên Niên lẩm bẩm: "Mệt quá, ngón tay nâng không nổi luôn."
Lâm Mân nhìn con trai đầy ẩn ý: "Bảo hai đứa chơi tự nhiên nhưng cũng phải giữ sức khỏe chứ, sao mà để đến mức này..."
Thẩm Hoài câm nín, chỉ biết nhéo tay Niên Niên bảo cậu im miệng.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Trong lúc chờ đồ ăn, Niên Niên cùng Lâm Mân xem phim "Thiên kim bỏ trốn". Thấy cảnh nữ chính mang bầu bỏ chạy vì cãi nhau với nam chính, Niên Niên tức giận: "Sao lại thế chứ, có em bé rồi mà còn cãi nhau!"
Cậu quay sang nghiêm túc bảo Thẩm Hoài: "Nếu anh cãi nhau với em, em cũng sẽ đi ngủ gầm cầu cho anh xem!" Thẩm Hoài kéo cậu vào lòng thở dài: "Thật không? Ngủ gầm cầu là không có đồ nướng của ba cho ăn đâu."
Cậu nhìn đám khói đen bốc lên từ lò nướng của Thẩm Nhung, lí nhí: "Không ăn cũng được ạ."
Kết quả là bữa tối đó chẳng ai ăn được gì từ chỗ Thẩm Nhung. Đồ nướng cháy đen thui khiến cả nhà đều im lặng. Niên Niên bảo buồn ngủ, Thẩm Hoài cõng cậu về nghỉ trước, Lâm Mân cũng lấy cớ giảm cân để rời đi.
Về phòng, Niên Niên vỗ ngực: "Nguy hiểm thật, suýt thì bị độc chết rồi anh ơi."
Thẩm Hoài véo má cậu: "Đói không? Trên lầu có nhà hàng buffet đấy."
Niên Niên gật đầu lia lịa. Một tiếng sau, cả nhà bốn người lại tình cờ gặp nhau ở nhà hàng. Ai nấy đều ngại ngùng viện cớ này cớ kia.
Ngày hôm sau, cả nhà quay về. Thẩm Hoài bận rộn với dự án mới ở công ty. Niên Niên được tài xế đưa đến tìm anh, cậu là khách quen nên nhân viên ai cũng quý. Khi vào đến phòng Thẩm Hoài, tay cậu đã ôm đầy quà bánh của mọi người.
Thẩm Hoài ôm cậu vào lòng, hít hà mùi hương trên cổ cậu: "Chỉ mình anh biết em là mèo thôi."
Niên Niên nghe nói sắp khai giảng thì vòi vĩnh: "Em muốn đi học cùng anh. Em sẽ biến thành mèo chui vào cặp sách, để anh vừa đi học vừa chơi với em."
Thẩm Hoài nghe vậy liền tưởng tượng đến cảnh xấu xa trên giảng đường, vội vàng đi vào phòng nghỉ để hạ hỏa.
Lúc này, trợ lý Hàn Thành mang tài liệu vào. Thấy Niên Niên ngồi ở ghế giám đốc, Hàn Thành lại gần trò chuyện.
Niên Niên bỗng nhíu mày ngửi ngửi: "Mùi gì thế? Mùi mèo!"
Hàn Thành khai thật là đồng nghiệp mang mèo đến công ty. Niên Niên hỏi ngay: "Thế anh ấy có ôm không?"
(Đồng hành cùng Niên Niên và Lộ Hoài tại Wattpad @sereindreaming)
Hàn Thành thuận miệng bảo chắc là có. Niên Niên tức tối chê mèo mướp của người ta vừa béo vừa xấu không bằng mèo bò sữa của mình.
Thẩm Hoài thay quần áo bước ra, thấy hai người đứng gần nhau liền nhíu mày hỏi chuyện. Niên Niên vèo một cái lao tới kéo Thẩm Hoài vào phòng nghỉ rồi đóng sầm cửa lại. Cậu ấn anh lên cửa, dùng mũi ngửi lấy ngửi để. Ngửi thấy rồi! Mùi mèo rất nhạt trên tay Thẩm Hoài. Chắc chắn là anh đã rửa tay để giấu cậu!
Niên Niên đỏ mắt ngước lên: "Anh làm chuyện có lỗi với em."
Thẩm Hoài ngẩn ra: "Cái gì cơ?"
"Quả nhiên con người là lũ có mới nới cũ."
Niên Niên u sầu nói, "Anh có người mới rồi, em ở trong cái nhà này là dư thừa. Thôi vậy, đến lúc em phải mang 'cầu' bỏ chạy rồi."
Thẩm Hoài mặt không cảm xúc nhìn cái bụng tròn vo của cậu: "Cầu gì? Cầu sữa chua, cầu bánh ngọt hay cầu kem?"
Niên Niên thẹn quá hóa giận: "Em không ăn nhiều như thế!" Cậu nổi trận lôi đình: "Em sẽ bảo mẹ là anh ngoại tình, đuổi anh ra khỏi nhà cho anh đi ngủ gầm cầu luôn!"
Hết chương 34.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu