Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Nhung và Lâm Mân trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng, cảm thấy cả hai cùng xuất hiện thì mục tiêu quá lớn, cuối cùng quyết định để Lâm Mân đi gặp con trai trước.
Lộ Hoài đang học dở tiết thì bị giáo viên chủ nhiệm gọi ra ngoài. Thầy giáo hớn hở nói: "Lộ Hoài, có tin tốt đây. Chủ tịch tập đoàn Thẩm thị hình như đã biết chuyện em đi cắt băng khánh thành lần trước, họ rất hài lòng về em nên muốn gặp mặt một lần. Em biết đấy, Thẩm thị và đại học S luôn có hợp tác, thành tích của em lại tốt như vậy, biết đâu chuyện học phí sẽ được giải quyết đấy."
Ban đầu Lộ Hoài vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Lần trước đi thành phố S gặp Lục tổng kia, hắn vốn chẳng nói được mấy câu, toàn bộ thời gian đều để mặc cho "chú heo nhỏ" bên cạnh cắm cúi ăn. Nhưng khi nghe đến câu cuối của thầy giáo, hắn bắt đầu dao động.
Thực tế hắn không quá lo lắng về học phí vì học bổng gần như đã nằm chắc trong tay, nhưng... Niên Niên còn ở đây, hắn chắc chắn phải ra ngoài thuê nhà, còn cả các chi phí sinh hoạt khác, đó là một khoản không nhỏ. Hắn mím môi, gật đầu: "Vâng, em cảm ơn thầy."
Tại phòng khách, Lộ Hoài gặp phu nhân của chủ tịch tập đoàn Thẩm thị. Nghe nói chủ tịch đêm qua bị ốm nên hôm nay Lâm tổng thay mặt tới. Không gian yên tĩnh lạ thường, hắn cứ ngỡ sẽ gặp một Thẩm thái thái cao ngạo, nhưng người phụ nữ sang trọng kia chỉ mới nhìn hắn một cái đã mạc danh đỏ hoe mắt.
Lộ Hoài khẽ nhíu mày: "Lâm tổng?"
Lâm Mân vốn đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, tự dặn lòng không được để lộ sơ hở trước mặt con trai, chỉ cần chờ thêm vài ngày nữa cho kỳ thi đại học kết thúc là cả nhà có thể đoàn viên. Nhưng làm sao bà kìm nén nổi? Đứng trước mặt bà là đứa con trai đã thất lạc mười mấy năm. Bà vẫn còn nhớ rõ lúc ôm con vào lòng, con nhỏ bé, mềm mại như một áng mây. Vậy mà chớp mắt một cái, con đã lớn thế này rồi. Những năm qua, con đã phải chịu bao nhiêu cực khổ cơ chứ?
Lâm Mân nỗ lực kìm chế cảm xúc, mỉm cười với hắn: "Cháu là Lộ Hoài đúng không? Trước đó Lục Ngôn Thành có kể với cô chuyện gặp cháu ở thành phố S, cậu ấy khen cháu rất giỏi. Trùng hợp lần này cô qua đây khảo sát nên muốn gặp cháu một lát. Hiệu trưởng cũng vừa cho cô xem bảng điểm của cháu, thực sự rất xuất sắc."
Lộ Hoài gật đầu, giọng nói có chút xa cách: "Bà quá khen rồi."
Vừa thấy con trai, Lâm Mân đã muốn thân cận thêm chút nữa nhưng lại sợ làm quá sẽ khiến hắn nghi ngờ, bà đành dùng giọng bình thường nhất có thể: "Đừng đứng đây nói chuyện nữa, cũng không còn sớm, cô mời cháu đi ăn tối nhé."
Lộ Hoài nhíu mày: "Lâm tổng, ăn cơm thì không cần đâu ạ."
Lâm Mân vội vàng: "Cô cũng có chính sự muốn bàn bạc, nhà hàng cô đã đặt rồi, chỉ một bữa cơm thôi, không mất nhiều thời gian của cháu đâu."
Lộ Hoài vẫn lắc đầu: "Em trai cháu đang ở nhà một mình, cháu phải về nấu cơm cho em ấy."
"Chính là muốn nói về chuyện của em trai cháu đấy!" Lâm Mân lập tức chớp thời cơ, "Nếu cháu dự định vào đại học S, Thẩm thị sẵn lòng tài trợ một căn hộ chung cư gần trường để em trai cháu có chỗ ở."
Đúng là đánh trúng tim đen. Thái độ của Lộ Hoài dịu đi rất nhiều, hắn suy nghĩ rồi hỏi: "Vậy Thẩm thị cần cháu làm gì?"
Lâm Mân cười: "Nếu sau khi tốt nghiệp cháu bằng lòng về Thẩm thị nhậm chức thì tốt quá." (Cũng không hẳn là lừa con, nhậm chức Tổng giám đốc thì cũng là nhậm chức mà).
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lộ Hoài không để lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng lại thấy hơi kỳ lạ. Hắn không nghĩ mình có biểu hiện gì quá xuất chúng đến mức khiến Thẩm thị phải cất công đến đây "chiêu mộ" sớm như vậy. Nhưng một miếng mồi ngon bày ra trước mắt, hắn không thể từ chối. Cuối cùng, hắn đi theo Lâm Mân đến nhà hàng Tây.
Trên đường đi, Lâm Mân âm thầm chụp vài tấm ảnh gửi cho Thẩm Nhung.
[Con trai mình soái quá 👍 👍]
TruyenLau
[Ông đừng có nói gì nhiều với nó nhé, nó sắp thi đại học rồi.]
[Ở nhà hàng nào thế, tôi cũng chưa ăn cơm đây này.]
Lâm Mân đắc ý thu điện thoại lại, coi như không nhìn thấy câu cuối cùng kia.
Chỉ là bà không ngờ tới, hai người vừa mới ngồi xuống nhà hàng chưa được bao lâu thì thấy một thiếu niên chẳng biết từ đâu chạy tới, đôi mắt đỏ hoe trừng trừng nhìn bà rồi ngồi phịch xuống sát cạnh Lộ Hoài.
Khoan đã? Cậu ta vừa gọi Lộ Hoài là gì cơ? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Mân có chút bàng hoàng, nhưng lại thấy Lộ Hoài - người vốn dĩ luôn lạnh lùng - bỗng mỉm cười một cái rồi áy náy nói với bà: "Xin lỗi Lâm tổng, đây là em trai cháu."
Lâm Mân lúc này mới hoàn hồn. Quả nhiên là do lúc nãy bà bị ù tai thôi. Già rồi lẩm cẩm thật, sao lại nghe tiếng "Anh ơi" thành "Vợ ơi" được cơ chứ. Bà mỉm cười, thức thời không hỏi tại sao một "trẻ mồ côi" lại lòi ra một đứa em trai, chỉ bảo nhân viên lấy thêm vài món nữa.
Nhưng mèo nhỏ lại rất hung dữ: "Em không ăn!"
Lộ Hoài véo tai cậu một cái: "Phải có lễ phép chứ bảo bối, chào Lâm tổng đi."
Mắt cậu càng đỏ hơn: "Em muốn về nhà."
Lộ Hoài nhíu mày, hắn không biết tại sao cậu lại ăn mặc như thế này rồi chạy đến đây, nhưng hắn cảm nhận được cảm xúc của cậu không ổn. "Xin lỗi Lâm tổng, cháu phải đưa em trai về trước ạ."
Lâm Mân luyến tiếc không thôi, bà vẫn chưa nhìn con trai cho đã mắt, nhưng bà cũng biết không thể nóng vội, đành gật đầu: "Vậy để cô đưa hai đứa về."
"Không cần đâu ạ."
Lâm Mân chỉ có thể đứng nhìn con trai nắm tay thiếu niên kia đi ra cửa, vừa đi vừa dỗ dành. Đến cổng, hắn dứt khoát cúi người cõng cậu lên lưng. Bà cảm thán: Đúng là tình anh em thắm thiết thật.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
"Thành thật khai báo, sao em lại mặc bộ dạng này ở đây?" Giọng Lộ Hoài không tốt lắm, nhưng động tác lại rất dịu dàng, hai tay vẫn giữ chặt để bảo vệ cậu trên lưng.
"Anh còn nói em nữa cơ à!!" Niên Niên tức giận cắn vào tai hắn, giọng nói lắp bắp: "Anh... anh không đứng đắn!"
"..."
"Đừng có biết cái thành ngữ nào là dùng loạn lên như thế." Lộ Hoài suýt nữa thì phì cười, "Vị Lâm tổng này và Lục tổng chúng ta gặp lần trước ở thành phố S là cùng một hội đấy, em còn nhớ không? Cái lần em ăn đến tròn cả bụng ở nhà hàng người ta ấy."
Mèo nhỏ uất ức: "Thế thì anh cũng không được đi ăn với bà ấy, anh đã hứa hôm nay về sớm với em rồi mà."
Lộ Hoài "ừ" một tiếng, dùng giọng dỗ dành: "Vốn dĩ anh định ăn vài miếng rồi về ngay, anh xin lỗi bảo bối. Nhưng rốt cuộc em đến đó làm gì?"
Cậu ngập ngừng: "Em đi... kiếm tiền."
Sắc mặt Lộ Hoài lập tức trầm xuống. Nhìn bộ quần áo cậu đang mặc, hắn nghĩ thầm không lẽ cậu đi bưng đĩa ở nhà hàng sao? Ở nhà hắn nâng như nâng trứng, đến đôi tất cũng phải xỏ tận chân cho cậu, thế mà giờ cậu lại đi hầu hạ người khác?
Về đến nhà, nhìn bộ đồ trên người Niên Niên là cơn giận trong lòng Lộ Hoài lại bùng lên. Hắn lạnh lùng nói: "Cái loại quần áo bẩn thỉu gì cũng vận lên người cho được, mau cởi ra!"
Cậu vốn đang kìm nén cơn giận, giờ lại bị mắng, uất ức đến mức sắp khóc: "Anh hung dữ cái gì! Là anh cõng em đi ngoại tình trước mà!"
Lộ Hoài ngẩn người: "Anh làm sao?"
Một cái nồi to tướng vừa ụp xuống đầu. Lộ Hoài tức đến mức mặt mũi lúc xanh lúc trắng, ngón tay chỉ vào cậu run run, nửa ngày không thốt nên lời. Cuối cùng hắn mới rặn ra được một câu: "Em có biết 'ngoại tình' nghĩa là gì không?"
Cậu tuy đuối lý nhưng khí thế vẫn rất mạnh: "Nghĩa là anh muốn đi theo người khác chứ sao!"
Lộ Hoài cười lạnh một tiếng, bước tới ôm lấy eo cậu, dứt khoát vác lên vai rồi giơ tay phát cho hai cái vào mông. "Anh đã bảo em đừng có đọc mấy cái sách vớ vẩn đó rồi, em đúng là thiếu đòn mà, còn dám đi làm thêm lừa anh nữa hả? Anh chiều em quá rồi đúng không!"
Cú đánh cách một lớp quần kêu lên hai tiếng "chát chát" khiến mèo nhỏ tức đến nổ đom đóm mắt. Cậu vung nắm đấm nhỏ đập liên tiếp vào lưng hắn: "Anh bạo hành gia đình em!"
Lộ Hoài thực sự bị cậu chọc giận phát điên, vác người đá văng cửa phòng ngủ rồi ném lên giường. Từ lúc cậu có thể tự ra ngoài, hắn ít khi xem camera trong nhà, không ngờ lại có một "bất ngờ" lớn thế này.
Hắn nghiến răng: "Ở nhà đến nước uống anh cũng rót cho em, thế mà em giỏi lắm, ra ngoài bưng đĩa cho người ta à? Khá khen cho em!"
Niên Niên một tay ôm mông, một tay lùi về phía sau, đôi mắt đỏ hoe: "Em không có đi bưng đĩa."
Lộ Hoài híp mắt: "Thế em đi làm gì?"
Cậu nhỏ giọng: "Đi bắt gian."
Lộ Hoài im lặng hai giây, cơn giận bỗng chốc tan biến. Hắn kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, lãnh đạm hỏi: "Bắt gian là chuyện chỉ xảy ra khi hai người là người yêu của nhau. Em là người yêu của anh à?"
Lần đầu tiên bị Lộ Hoài đối xử bằng thái độ nghiêm túc và lạnh lùng như vậy, Niên Niên thoáng ngẩn ngơ, lí nhí đáp: "Đúng... đúng thế mà."
Nhưng Lộ Hoài lại lắc đầu: "Trước giờ chúng ta là người thân, là gia đình, em gọi anh là anh trai, chúng ta là anh em."
Cậu vội vàng: "Không phải đâu, chẳng phải anh cũng là vợ của em sao?"
"Đó là anh nói đùa để dọa em thôi." Lộ Hoài lạnh lùng thốt ra sự thật tàn nhẫn.
Mèo nhỏ lập tức đỏ hoe vành mắt. Trước đây mỗi lần thấy cậu sắp khóc là Lộ Hoài lại xót xa không thôi, muốn chạy lại dỗ dành ngay lập tức. Nhưng lần này hắn vẫn sắt đá ngó lơ. Hắn trầm giọng hỏi: "Niên Niên, em thực sự không biết sự khác nhau giữa 'anh trai' và 'người yêu' sao?"
Hàng mi thiếu niên run rẩy, cậu né tránh ánh mắt của hắn. Nhưng theo sau đó là những giọt nước mắt lã chã rơi xuống, như rơi vào tận tim gan của Lộ Hoài, nóng bỏng vô cùng. Cuối cùng hắn vẫn không nhịn được, bước tới bế cậu lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu.
Mèo nhỏ rất biết tận dụng thời cơ, lập tức ôm chặt lấy cổ hắn, dùng mái tóc xù xù cọ vào người hắn nũng nịu: "Anh ơi đừng giận mà, hôm nay là sinh nhật anh, chúc mừng sinh nhật anh nhé."
Cổ họng Lộ Hoài như nghẹn lại: "Em biết..."
Cậu "chụt" một cái vào má hắn, cảm giác mềm mại ấm nóng khiến hắn đứng hình toàn tập.
"Tất nhiên là em nhớ sinh nhật anh rồi." Đôi mắt cậu sau khi khóc xong lại càng sáng lấp lánh. Cậu nhảy xuống giường, lôi từ trong túi ra chiếc hộp điện thoại đưa đến trước mặt hắn: "Quà cho anh này."
Đây là lần đầu tiên Lộ Hoài nhận được quà sinh nhật. Tính hắn lạnh nhạt, gần như không có bạn bè. Trần Phi tuy biết sinh nhật hắn nhưng vì hoàn cảnh mồ côi của hắn nên cũng không dám nhắc tới. Không ngờ mèo nhỏ của hắn lại ghi nhớ điều này.
Lộ Hoài không kìm lòng được, đặt điện thoại sang một bên, nắm lấy bàn tay cậu kiểm tra tỉ mỉ, giọng khàn đặc: "Rốt cuộc em đi làm công việc gì? Ai bắt em đi kiếm tiền? Có mệt không? Có ai bắt nạt em không?"
Niên Niên lắc đầu, nhỏ giọng: "Em không đi làm thuê, chỉ là giúp người khác tìm mèo tìm chó đi lạc thôi." (Tiện thể bắt gian luôn).
Lộ Hoài khựng lại. Được rồi, đúng là chuyên môn của cậu thật. Hắn cúi đầu, tựa trán mình vào trán cậu: "Cảm ơn quà của bảo bối, anh rất vui."
Dừng một chút, anh nói tiếp: "Hôm nay là sinh nhật anh, cũng là sinh nhật của bảo bối chúng ta."
Lộ Hoài nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy trong veo của Niên Niên: "18 tuổi rồi. Bảo bối, em phải nghĩ cho kỹ. Là anh trai, hay là người yêu."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Đêm đó, một người một mèo đều mất ngủ. Lần đầu tiên Niên Niên không rúc vào lòng Lộ Hoài. Cậu quay lưng về phía hắn, trong lòng vẫn thấy uất ức. Dù cậu đã cố gắng khẳng định mình là người yêu của hắn, nhưng hắn vẫn lắc đầu bảo cậu không hiểu.
Làm sao mà không hiểu cơ chứ! Mèo nhỏ vừa khóc thầm vừa nắm chặt nắm đấm! Cậu đã đọc hàng chục cuốn truyện tổng tài bá đạo rồi đấy nhé!
Lộ Hoài lại càng không ngủ được. Hắn không biết mình phơi bày mọi chuyện rõ ràng như vậy có đúng không. Niên Niên không phải là mèo, cậu là một cá thể độc lập, có tư tưởng riêng. Rất nhiều chuyện nên để cậu tự lựa chọn. Nhưng trên con đường tình cảm này, lựa chọn duy nhất hắn dành cho cậu chỉ có thể là hắn. Đây là con mèo do một tay hắn nuôi lớn, hắn tuyệt đối không nhường cho ai khác.
Sáng hôm sau Lộ Hoài đi học sớm. Cậu đã tỉnh nhưng không động đậy. Thường ngày mỗi sáng hắn đều sẽ lôi cậu ra khỏi chăn, hôn vào tai, xoa tóc rồi mới nhét cậu vào lại. Lộ Hoài nấu đồ ăn để sẵn trong nồi, dán một tờ giấy ghi chú rồi mới rời đi.
Sau khi tiếng cửa đóng lại không lâu, Niên Niên cũng bật dậy. Cậu thu xếp ba lô, đội mũ lưỡi trai đi ra ngoài.
Cửa cuốn của cửa hàng bị đập rầm rầm. Hứa Minh Bạch với đầu tóc như ổ quạ ra mở cửa, gào lên: "Tổ tông ơi! Mới mấy giờ chứ, hôm qua cậu bỏ về để tôi tôi trực một mình..."
Niên Niên mặt nghiêm nghị, đưa qua một tờ trăm tệ. Hứa Minh Bạch đứng hình: "Ái chà, gì đây, sáng sớm đã mang tiền đến cho anh à?"
"Tôi gặp một chút khủng hoảng tình cảm." Cậu nghiêm túc nói, "Anh giúp tôi được không?"
Nể tình tờ tiền, Hứa Minh Bạch tạm thời làm chuyên gia tâm lý. Anh ta vuốt mặt: "Ờ, vậy là vợ cậu... ý tôi là anh cậu... không ngoại tình hả?"
Cậu gật đầu cái rụp: "Anh ấy đã quyết tâm sửa sai, tôi quyết định cho anh ấy một cơ hội." Cậu tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện hôm qua bị người ta vác lên vai tét mông. Mèo nam mà, ra ngoài phải giữ thể diện chứ!
"Thế hai người bị sao?"
Cậu cúi đầu: "Anh ấy bảo tôi còn nhỏ, chẳng hiểu gì cả."
"Hửm?" Hứa Minh Bạch như chợt nhớ ra điều gì, hỏi: "Tôi thấy cậu hay nghe truyện mà? Trong đó không có dạy à?"
Cậu ngơ ngác: "Có cái gì?"
Hứa Minh Bạch làm bộ mặt gian tà: "Cái tình tiết buổi tối ấy."
Cậu nhớ lại một chút: "À... là mấy chỗ bị che (khẩu khẩu) ấy ạ?"
"..." Hứa Minh Bạch cạn lời. Hóa ra toàn xem bản đã bị cắt xén.
Anh ta híp mắt, bỗng vỗ đùi một cái: "Tôi hiểu rồi!"
Sau đó anh ta nở nụ cười đầy "tà ác" với Niên Niên: "Yên tâm, anh có hàng tốt cho em."
Phía sau cửa hàng là nơi Hứa Minh Bạch nghỉ ngơi, anh ta là một trạch nam chính hiệu, không có việc là không ra khỏi cửa. Hứa Minh Bạch mở kho dữ liệu, truyền cho Niên Niên một đống "bảo bối" của mình. "Về nhà mà nghiên cứu kỹ đi, trong này học vấn thâm sâu lắm đấy."
Cậu dẩu môi: "Anh chỉ nói có thế thôi á? Tôi trả tận một trăm tệ đấy."
Hứa Minh Bạch: "... Thế cậu muốn tôi thối lại 98 tệ cho cậu chắc?"
Mèo nhỏ hậm hực bỏ về, cậu cảm thấy mình bị Hứa Minh Bạch lừa, chỉ thấy tiếc tiền. Về đến nhà, vừa thay quần áo xong đã nghe tiếng cửa mở, cậu ló đầu ra khỏi phòng ngủ, mừng rỡ: "Anh ơi?!"
Cậu lon ton chạy lại: "Sao anh lại về rồi?"
Lộ Hoài cũng chẳng biết mình bị làm sao, lên lớp mà không vào đầu chữ nào, cả tâm trí toàn là hình bóng con mèo nhỏ này. Thế là hắn xin nghỉ một tiết, về sớm nấu cơm trưa cho cậu. Hắn xoa tóc cậu: "Hôm qua anh làm bảo bối không vui, anh xin lỗi nhé, trưa nay anh nấu cá cho em ăn."
Niên Niên chẳng bao giờ giận Lộ Hoài quá hai phút, cậu lập tức dang tay đòi ôm. Lộ Hoài một tay xách cá và rau mới mua, một tay bế bổng cậu lên. Miệng thì mắng cậu dính người nhưng tay lại ôm càng chặt hơn. Chẳng biết là người hay mèo dính ai hơn nữa.
Dù sao thì Lộ Hoài cũng đã biết chuyện anh đi làm thêm, Niên Niên cũng chẳng giấu giếm nữa. Niên Niên tuôn ra một tràng kể lể về việc tìm thấy chó của nhà ai, bắt được mèo lạc nhà nào, giọng điệu đầy tự hào.
Lộ Hoài vừa nấu cơm vừa khen ngợi không ngớt: "Sao không thấy ai tặng bằng khen cho bảo bối nhà mình nhỉ, mai anh làm cho em một cái."
Anh suy nghĩ một chút rồi ra vẻ: "Làm cái loại đeo trên người ấy, mỗi ngày em cứ khoác lên, ghi là 'Đại vương Niên Niên - Đại sứ đưa thú lạc về nhà'."
Cậu nghe mà sướng rơn, cứ chạy quanh quẩn hỏi khi nào thì có. Lộ Hoài khựng lại một giây rồi cũng bật cười theo. Đôi khi hắn thấy Niên Niên thật dễ thương, chỉ cần những điều nhỏ nhặt cũng đủ khiến cậu vui vẻ cả ngày.
Cơm nước xong xuôi, mèo nhỏ ngồi chờ ăn cá. Cậu thích ăn cá nhưng không biết gỡ xương, lần nào cũng chờ Lộ Hoài gắp cho. Lộ Hoài mải phục vụ cậu nên bản thân chẳng ăn được mấy miếng.
"Chiều anh vẫn phải đến trường." Thấy Niên Niên ăn no xong bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Lộ Hoài xót xa: "Tối qua ngủ không ngon đúng không, lát nữa đi ngủ bù một giấc đi."
Anh xoa đầu cậu, Niên Niên thuận thế cọ cọ vào lòng bàn tay anh như thói quen khi còn là mèo. Cảm giác ngưa ngứa từ lòng bàn tay lan tận vào tim Lộ Hoài.
"Ngoan nhé, tan học anh về ngay."
Bị Lộ Hoài làm gián đoạn như vậy nên cậu cũng quên luôn đống tài liệu Hứa Minh Bạch gửi qua điện thoại. Mãi đến tối trước khi đi ngủ cậu mới chợt nhớ ra. Ban đầu cũng không để ý lắm, nhưng nghĩ đến vẻ mặt bí hiểm của anh ta, cậu lại thấy tò mò không chịu nổi.
Do dự hồi lâu, nghe tiếng thở đều đặn của Lộ Hoài bên cạnh chắc đã ngủ say, Niên Niên liếm môi, chui tọt vào trong chăn. Trong không gian tối mịt, cảm giác như đang làm chuyện gì đó lén lút lắm.
Cậu mở file nén ra, bên trong là mấy cái video. Cậu cũng thông minh, biết tắt âm thanh trước. Mở cái thứ nhất, nhìn chưa được hai giây cậu đã nhăn mặt tắt đi. Xấu quá. Cái thứ hai cũng xấu. Xem một loạt, cái nào cậu cũng vào nghía mặt diễn viên rồi chê xấu xí mà thoát ra ngay.
Cậu ngáp một cái. Hứa Minh Bạch đưa cho cậu cái gì thế này, đúng là đồ lừa đảo, ngày mai phải đi đòi lại một trăm tệ mới được!!
Cho đến khi cậu mở cái video cuối cùng. Hửm? Phim hoạt hình à? Cậu bắt đầu tập trung hơn, nhất là khi thấy nhân vật chính có đôi tai mèo màu vàng kim. Cậu xem một cách ngon lành. Nhưng mà sao diễn biến câu chuyện cứ càng ngày càng kỳ lạ thế kia, thiếu niên tai mèo bắt đầu cởi quần áo...
Đôi mắt Niên Niên càng lúc càng tròn xoe, cuối cùng cậu "bộp" một cái úp điện thoại xuống, cảm thấy cả người nóng bừng bừng như bốc hỏa. Im lặng vài giây, cậu lại len lén hé chăn ra nhìn tiếp.
Cái gì cơ?! Còn có thể làm như vậy nữa hả!!
HẾT CHƯƠNG 24
[Lời của tác giả]
Bảo bối lớn rồi, có thể "ăn sạch sành sanh" ai đó rồi nhé. (Mắt lấp lánh).
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.