MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 36: BIỆT ĐỘI SIÊU ANH HÙNG MÈO

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Thẩm Hoài đưa tay day day thái dương, dùng tay không để "tiêu âm" bằng cách lắc lắc chú mèo nhỏ, nhưng chẳng có phản ứng gì. Tiếng ngáy trái lại còn to hơn. Sao mà ngủ say thế không biết!
Thẩm Hoài nhịn vài giây, cúi đầu sát tai cậu, thì thầm như ác ma:
"Mèo bò sữa đều là đồ tâm thần, sườn xào chua ngọt anh cho mèo khác ăn hết, không để lại cho mèo bò sữa miếng nào đâu."
Tai chú mèo nhỏ run lên, vài giây sau cố sức mở mắt ra. Ai! Đứa nào bôi nhọ mèo bò sữa đó!
Thẩm Hoài nhanh tay lẹ mắt bịt cái miệng nhỏ của cậu lại, thấp giọng: "Nhỏ tiếng thôi bảo bối, lát nữa người bên học viện nông nghiệp tưởng máy kéo hỏng chạy qua đây mang em đi là anh không quản đâu."
Niên Niên ngủ đến ngơ ngác, lấy móng vuốt gạt tay Thẩm Hoài ra. Hắn liền móc từ trong túi ra một hộp sữa dâu, mở nắp đặt trước mặt cậu. Rất tốt, chú mèo nhỏ lập tức bị thu hút, cắm đầu vào hộp sữa liếm lấy liếm để.
"Máy kéo" cuối cùng cũng chuyển sang chế độ "máy phun nước".
Tiết học dài dằng dặc cuối cùng cũng kết thúc. Thẩm Hoài vừa ôm mèo vừa dùng khăn ướt lau miệng cho cậu, đám sinh viên xung quanh không nhịn được vây lại:
"Trời ơi, đáng yêu quá!"
"Đây là mèo bò sữa sao? Vừa nãy tiếng 'ục ục' là của nó hả?"
"Đệm thịt hồng quá, muốn nựng một cái ghê."
Niên Niên thấy mình được hâm mộ, liền chui ra khỏi lòng Thẩm Hoài, nhảy phắt lên bàn, dựng cao đuôi, mặt vênh lên đầy đắc ý. Xem đi, mèo bò sữa nhà chúng ta chính là được chào đón như vậy đấy! TruyenLau.com
Cậu học theo dáng vẻ mấy con mèo tam thể, giơ một móng vuốt định "high-five" với các anh chị. Kết quả móng còn chưa kịp giơ cao, Thẩm Hoài đã nhanh tay đập một cái rõ mạnh làm chú mèo bò sữa lật nhào, nằm ngửa trên bàn.
Mèo: ???
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Đám đông lại ồ lên phấn khích:
"Trời đất nhìn như con lợn con ấy!" TruyenLau
"Heo miêu! Heo miêu!"
"Cứu mạng, nó tròn vo luôn kìa."
Niên Niên phẫn nộ lồm cồm bò dậy xem đứa nào dám nói lời đại nghịch bất đạo như thế. Ngặt nỗi thân hình quá tròn, cậu cứ xoay vòng vòng trên bàn mãi mà không đứng lên nổi.
"Nó đang tập gập bụng hả?" Website TruyenLau.com
"Buồn cười quá, miệng nó cũng hồng hồng, muốn hôn một cái ghê."
Câu cuối cùng vừa lọt tai Thẩm Hoài, ý cười trên mặt hắn nhạt đi hẳn. Hắn trầm mặt bế xốc cậu lên, hôn một cái rõ kêu vào đầu mèo: "Được rồi, chúng tôi đi đây."
Niên Niên gối đầu lên vai Thẩm Hoài, dùng ánh mắt "siêu hung dữ" lườm từng người một: Ai! Đứa nào bảo ta là lợn con! Bước ra đây cho ta!
Hôm đó, diễn đàn trường nổ tung. Ảnh chú mèo bò sữa leo thẳng lên hot search.
Niên Niên ngồi trên ghế, mặt bừng bừng sát khí, cầm điện thoại gõ chữ côm cốp. Cậu gửi báo cáo từng bình luận bảo cậu là "lợn con" với lý do: [Phân biệt chủng tộc]. Trời sập rồi, mèo bò sữa có đắc tội với ai đâu!
Đang mải mê gõ phím, bỗng nhiên bàn bị gõ cái "cạch". Giảng viên đang điểm danh ngẫu nhiên trúng ngay Niên Niên. "Em này, nói xem gặp tình huống này thì nên làm gì?"
Thẩm Hoài chưa kịp đứng dậy giúp thì Niên Niên đã bật dậy như lò xo, nắm chặt tay: "Đấm bọn họ ạ!"
"..."
Thẩm Hoài câm nín. Sau danh hiệu "Máy kéo", Niên Niên chính thức vinh dự nhận thêm danh hiệu "Quyền vương".
Buổi trưa, Thẩm Hoài đưa cậu đi ăn căng tin. Đi ngang qua hai con mèo mướp béo múp đang nằm phè phỡn, Niên Niên sửng sốt: "Còn có người khác mang mèo đi học ạ?"
Thẩm Hoài cười: "Đó là các đàn anh đàn chị đấy. Họ ở trường này nhiều năm rồi."
Mèo bò sữa khiếp sợ! Cùng là mèo, sao cậu mới trình độ tiểu học mà người ta đã học lên đại học rồi? Chẳng lẽ trên đời có mèo thông minh hơn cả cậu sao?
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Suốt bữa ăn Niên Niên cứ ủ rũ.
"Anh ơi, có phải em ngốc lắm không?"
Thẩm Hoài sửng sốt: "Sao tự nhiên em hỏi thế?"
"Lần trước em làm bài hộ Thẩm Ngô được 0 điểm. Rồi bảng cửu chương em vẫn chưa thuộc..."
Thẩm Hoài dỗ dành: "Không sao, nhà mình không cần em đi chợ mua rau. Em chính là chú mèo bò sữa xinh đẹp, thông minh nhất thế giới, độc nhất vô nhị!"
Niên Niên vểnh đuôi lên ngay: "Đúng thế!"
Nguy hiểm thật, suýt thì để mèo nhỏ phát hiện ra mình ngốc.
Buổi tối, ba Thẩm Nhung mang về một bể cá pha lê cực lớn, dài bằng cả bức tường.
Thẩm Hoài nhắc nhở: "Ba, con khuyên ba đừng có nuôi cá."
Thẩm Nhung nhíu mày: "Sao thế?"
Niên Niên nhảy nhót chạy lại: "Ba ơi cá đâu! Con thích cá!"
Thẩm Hoài lạnh lùng nghĩ: Mèo nhỏ thích cá, nhưng không phải kiểu "thích" mà ba nghĩ đâu.
Trong phòng ngủ tối đó, Thẩm Hoài bắt Niên Niên làm "vận động". Đôi chân bụ bẫm của cậu bị giữ chặt, mỗi ngón chân đều trắng mềm mượt mà, nhưng gan bàn chân đã bị ma sát đến đỏ ửng.
Niên Niên mếu máo: "Không dùng chân nữa đâu..."
Thẩm Hoài hống hách: "Ngoan, giẫm thêm chút nữa."
Chú mèo nhỏ ngậm lệ, từng cái từng cái giẫm lên cơ thể nóng bỏng của Thẩm Hoài như đang "giẫm sữa". Ở ngoài làm "biểu tượng quyền lực", về nhà lại bị người ta ăn sạch sành sanh.
Sáng hôm sau, người giao cá đến. Niên Niên cơm ăn được một nửa đã chạy lại ngồi xổm trước bể cá, mắt sáng quắc như đèn pha.
Lâm Mân cười chụp ảnh: "Nhìn Niên Niên ngồi đó giống mèo con quá."
Thẩm Hoài mí mắt nhảy loạn xạ, chạy lại xách cậu về: "Ngồi im ăn cơm."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Gia đình quyết định cho hai anh em dọn ra ở riêng tại một căn biệt thự nhỏ gần trường để tiện đi học. Ngày đầu tiên dọn nhà, hai người đi siêu thị mua đồ.
Niên Niên hớn hở chất đầy đồ ăn vặt vào xe, Thẩm Hoài lại thản nhiên bỏ ngược lại kệ. "Ăn cái này tốt cho sức khỏe nè bảo bối."
Hắn giơ túi rau lên. Niên Niên nghiêm mặt: "Không ăn! Thế em về nhà với mẹ đây."
Thẩm Hoài vội vàng dỗ dành, cuối cùng cũng phải mua một ít đồ ngọt ít đường cho cậu.
Khi về đến cổng khu biệt thự mới, hai người gặp hai kẻ mặc đồ đen, đeo kính râm, khẩu trang kín mít.
"Đúng chỗ này không?"
"Đúng rồi, mùi rất gần."
Hai kẻ đó nhìn thấy Thẩm Hoài đang cõng Niên Niên, liền bước tới.
"Là Thẩm Hoài phải không?"
Một tên nhìn thiếu niên đang ló đầu trên vai Thẩm Hoài, lòng gào thét: Đúng là mèo bò sữa! Còn dám cưỡi lên đầu nhân loại nữa!
Tên đó hắng giọng: "Chúng tôi là Biệt đội Siêu anh hùng Mèo - Phân đội 2, có thể nói chuyện một lát không?"
Hết chương 36.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu