Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Chú mèo nhỏ sau khi động dục có vẻ càng dính người hơn, cứ rúc đầu vào cổ Thẩm Hoài hôn loạn xạ, để lại một chuỗi dấu hôn ướt át.
Thẩm Hoài bị cậu làm cho lòng dạ ngứa ngáy, vừa buồn cười vừa giận nhéo sau gáy cậu: "Em là cún con đấy à?"
Niên Niên vội ngẩng đầu lên: "Là mèo nhỏ mà!"
"Mèo nhỏ mà em gặm anh làm gì?" Ánh mắt Thẩm Hoài tối lại, nhìn chằm chằm vào cậu: "Thè lưỡi ra, để anh xem nào."
Mèo nhỏ thật sự quá dễ lừa, lại còn chẳng có trí nhớ gì cả. Cậu chưa bao giờ nhớ được rằng, Thẩm Hoài nào phải hạng người tốt lành gì.
Cậu ngoan ngoãn thè chiếc lưỡi hồng hồng ra cho anh xem, vừa thè lưỡi vừa ú ớ nói: "Anh ơi, khỏe rồi mà!"
Thẩm Hoài nhân cơ hội đưa tay nhéo nhẹ đầu lưỡi cậu: "Để anh kiểm tra chút nào."
Kiểm tra cái nỗi gì chứ, chẳng qua là nhân cơ hội bắt nạt mèo nhỏ mà thôi. Đầu ngón tay khẽ nhéo cái lưỡi mềm, chú mèo đáng thương đến cả lời cũng không nói được. Nhưng Thẩm Hoài vẫn chưa thỏa mãn, thậm chí còn ác liệt hơn khi đưa ngón tay thon dài vào trong quấy rối.
Nước mắt nước mũi bắt đầu chảy xuống. Chú mèo nhỏ bị bắt nạt đến đáng thương, đôi mắt đỏ hoe, phát ra những tiếng nức nở vỡ vụn, lúc này Thẩm Hoài mới chịu đại phát từ bi mà rút tay ra.
Anh còn không quên đường hoàng nói một câu: "Ừm, lưỡi có vẻ khỏi rồi đấy." TruyenLau
Thẩm Hoài ác ý quệt vệt nước bọt trên ngón tay lên mặt Niên Niên. Nhìn khuôn mặt ướt át cùng đuôi mắt ửng hồng của cậu thiếu niên, Thẩm Hoài cảm thấy mình như sắp nổ tung vì kích động.
Niên Niên ủy khuất vô cùng: "Lưỡi khỏe rồi, nhưng miệng hỏng mất rồi."
Đến nước miếng cũng không giữ lại được. Thẩm Hoài nhịn không được bật cười, ghé lại gần hôn nhẹ lên làn môi cậu: "Mềm mại ngọt ngào thế này, hỏng chỗ nào cơ chứ."
Niên Niên lập tức nhân cơ hội lý nhí: "Anh hứa với em là phải nhẹ nhàng đấy..." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thẩm Hoài cười lạnh một tiếng: "Lại quên rồi à?"
"Lời đàn ông nói trên giường chẳng tin được đâu."
Thật đúng là một chú mèo ngốc nghếch mà. TruyenLau.com
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên giờ đã biết, anh trai cậu chính là một cái "máy nhồi cơm" không bao giờ ngừng nghỉ. Anh có thể lần lượt lấp đầy cái bụng nhỏ của cậu, khiến cậu ôm lấy bụng mình mà khóc đến mức không thở nổi. Nhưng lần này chính cậu là người chủ động, dường như đến quyền từ chối cũng không có.
Thẩm Hoài rất thích để cậu để lộ cái đuôi ra. Cái đuôi đen nhánh run rẩy quấn lấy eo anh, những lúc như thế, anh thường xách đuôi cậu lên, vuốt ve từ gốc đến tận ngọn. Đuôi mèo vốn rất nhạy cảm, giờ bị người đàn ông nắm trong tay, chỉ cần kéo nhẹ lên một cái là chú mèo nhỏ chỉ biết khóc lóc xin tha, bị ép đến mức những lời xấu hổ gì cũng thốt ra hết. Ví dụ như tiếng nức nở không rõ chữ: "Anh ơi... em xin anh..."
Dĩ nhiên, xin tha cũng vô dụng. Thẩm Hoài chỉ coi như không nghe thấy.
Mãi đến gần trưa, người trên giường mới chịu trở mình. Một cánh tay mảnh khảnh thò ra khỏi chăn, quờ quạng xung quanh nhưng không thấy ai, lúc này cái đầu nhỏ xù xì mới ngóc dậy.
Tối qua thật sự quá hỗn loạn, đến mức Niên Niên quên cả việc thu tai và đuôi lại. Nhớ đến cái đuôi dính dính bết bát tối qua, cậu hốt hoảng vội ôm lấy kiểm tra kỹ lưỡng. May quá, chắc là anh đã tắm rửa cho cậu rồi, lông lá lại mượt mà, tơi xốp như cũ. Cậu còn đưa lên mũi ngửi thử: ừm, thơm lắm.
Thẩm Hoài vừa lúc đẩy cửa bước vào, thấy cảnh đó liền bật cười: "Chẳng lẽ anh lại để em bẩn thế mà ngủ sao?"
Anh đặt chén nước lê đường phèn vừa nấu xong xuống bàn, cúi đầu hôn lên trán cậu: "Phải tắm cho mèo nhỏ của anh thơm tho ngào ngạt mới được chứ."
Niên Niên hừ một tiếng: "Tại anh làm dơ nên anh phải tắm là đúng rồi."
Nghe câu này, mắt Thẩm Hoài tối sầm lại. Đúng là tối qua bị làm cho rất dơ. Ngọn đuôi ướt đẫm, lông tơ vốn mềm mại dính bết vào nhau. Chưa kể lần cuối cùng, anh cố ý trêu chọc vào bụng nhỏ của cậu, cậu vừa khóc vừa lùi ra sau trốn, kết quả bị anh tóm chân kéo lại phát cho hai cái vào mông, thế là không dám trốn nữa, chỉ biết ủy khuất cúi đầu rơi nước mắt.
Thấy cậu khóc đáng thương quá, Thẩm Hoài lại mủi lòng, ôm cậu đi tắm, vừa hôn tai vừa dỗ dành: "Xem này, rửa sạch rồi, bảo bảo lại thơm tho rồi nhé, đừng khóc nữa được không?"
Mèo nhỏ bĩu môi, mắt đỏ hoe nhìn anh: "Thế anh hôn em thêm cái nữa đi."
Sau đó... lại dơ tiếp.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Ký ức ùa về làm ngọn lửa trong lòng Thẩm Hoài lại bùng lên. Anh hít sâu một hơi, nén cơn bốc hỏa xuống, gõ nhẹ lên trán cậu: "Đừng có nói lung tung!"
Niên Niên "ngô" một tiếng, vội ôm đầu trộm nhìn anh, lầm bầm: "Em có nói gì đâu chứ."
Thẩm Hoài bưng chén nước lê đã nguội bớt đưa cho cậu: "Giọng khàn hết rồi, uống cái này đi rồi dậy đánh răng rửa mặt xuống ăn cơm."
Anh thật không hiểu nổi sao lần nào cậu cũng khóc lóc thảm thiết như vậy. Niên Niên cứ như làm từ nước ấy, chạm một chút là khóc, hôn một cái cũng khóc, vào cũng khóc mà ra cũng khóc.
Thẩm Hoài đe dọa không nặng không nhẹ: "Lần sau còn kêu gào như thế nữa, anh sẽ bịt miệng em lại đấy."
Cứ như thể cái cổ họng đó không phải của cậu vậy, chẳng biết xót gì cả, khóc kêu đến chết đi sống lại. Cậu không xót chứ Thẩm Hoài xót lắm.
Niên Niên chớp mắt: "Bịt bằng cái gì cơ ạ?"
Thẩm Hoài bị cậu chọc cho tức đến mức thái dương giật giật. Bịt bằng cái gì á... Anh nghiến răng: "Bịt bằng cái đuôi của em đấy!"
Mèo nhỏ sốc nặng! Mèo nhỏ từ chối ngay lập tức!
Uống hết chén nước lê, cậu còn thèm thuồng liếm môi: "Sao anh không cho thêm nhiều đường?"
"Tự biết thân biết phận đi, giờ mà em còn đòi ăn ngọt à?" Thẩm Hoài hừ lạnh, bế cậu đi vệ sinh cá nhân. Niên Niên được bế mà vẫn không ngoan, cứ cựa quậy lung tung làm Thẩm Hoài bực bội vô cùng. Anh vỗ mạnh vào mông cậu một cái: "Có chịu nghe lời không?"
Tai cậu dựng đứng lên, vội vã gật đầu: "Em nghe, em cực kỳ nghe lời luôn!"
Sau khi vệ sinh xong, Niên Niên xuống lầu ăn sáng. Thẩm Hoài đi kiểm tra căn phòng đã dọn xong. Phòng khách ban đầu rất rộng, giờ đồ đạc cũ đã dọn sạch, thay vào đó là các thiết bị trò chơi được lắp đặt hoàn chỉnh. Toàn bộ đều là phiên bản mini, nhìn cứ như cho trẻ con chơi, nhưng thực ra là dành cho chú mèo nhỏ ngốc nghếch trong nhà.
Không có anh ở bên, Niên Niên ăn rất nhanh, nhét vài miếng là chạy đi tìm anh ngay. Thẩm Hoài đang đứng trước cửa phòng suy nghĩ xem có nên thêm gì không thì bỗng một cái đầu nhỏ ló ra.
"Oa!!!" Mắt Niên Niên sáng rực, kinh ngạc hỏi: "Anh ơi, cái này cho em hả?"
"Không phải," Thẩm Hoài trêu, "cho Đại Quất với Hách Bạch đấy."
"..." Niên Niên trừng mắt: "Em không tin, đây là nhà của chúng mình, chắc chắn là cho em!"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Từ "nhà của chúng mình" làm Thẩm Hoài mát lòng mát dạ, anh nhịn không được cúi xuống hôn cậu, nói nhỏ: "Thế còn phải hỏi, không cho em thì cho ai?"
Đang định nhân lúc ngọt ngào mà hôn sâu thêm chút nữa thì bỗng bị một lực đẩy ra, mèo nhỏ hào hứng chạy tót vào trong. "Oa, em không ngờ căn phòng này lại rộng thế!"
Sắc mặt Thẩm Hoài cực kỳ khó coi: "Em có bao giờ ngủ phòng khách đâu mà biết."
Nơi này thậm chí còn đẹp hơn cái "Công viên mèo" hôm trước đi chơi. Đồ đạc đều mới tinh, cậu sờ cái này một chút, chạm cái kia một tẹo, rồi lại vui sướng chạy ra ôm anh: "Cảm ơn anh nha."
Thẩm Hoài sướng râm ran nhưng mặt vẫn giả bộ thản nhiên: "Thế này đã thấm vào đâu, muốn chơi không, anh chơi cùng..."
"Em có thể gọi Đại Quất và mọi người qua đây chơi cùng không ạ?"
Thẩm Hoài nghẹn họng. Cái gì cơ?? Anh làm cái này là để hai đứa mình có không gian riêng, thậm chí là để chơi mấy trò "người lớn" cơ mà!
Thấy anh im lặng hồi lâu, Niên Niên lại hỏi: "Không được hả anh?"
Thẩm Hoài nặn ra một nụ cười: "Dĩ nhiên là được rồi." Không sao, Đại Quất đến thì anh vẫn có thể chen vào giữa mà. Nhưng anh không ngờ rằng, anh đến tư cách làm "kẻ thứ ba" cũng không có.
Nguồn cơn là do cái miệng rộng của Đại Quất. Lúc đi làm, Niên Niên vốn tính hay khoe, nên dùng hết vốn liếng thành ngữ của mình ra để kể: "Anh em á, dụng tâm lương khổ xây cho em một cái công viên trò chơi, đẹp lung linh, năm màu bảy sắc luôn. Đại Quất, cậu có muốn đến chơi không?"
Đại Quất gật đầu như bổ củi: "Muốn chứ muốn chứ! Niên Niên, cậu tìm đâu ra anh chồng giàu thế?"
Niên Niên chống cằm: "Nhặt được trên đường đấy."
"Hả?"
"Hôm đó tuyết rơi lớn lắm, anh ấy đứng lẻ loi bên lề đường, nhìn tội nghiệp cực kỳ."
Đại Quất "Oa" một tiếng đầy khoa trương: "Rồi sao nữa?"
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên ưỡn ngực đầy tự hào: "Tớ là mèo bò sữa mà, xưa nay chẳng nỡ nhìn kẻ yếu bị bắt nạt đâu. Tuy lúc đó tớ còn nhỏ nhưng chí hướng lớn lắm nhé! Tớ đã nghĩ bụng, nhất định phải cứu vớt con người cô độc này cho bằng được."
Cậu làm điệu bộ minh họa: "Thế là tớ 'vèo' một cái nhảy tót vào lòng anh ấy, thế là anh ấy bế tớ về nuôi luôn đó."
Đại Quất cảm thán: "Niên Niên, cậu lương thiện quá đi."
Mèo nhỏ cười híp mắt: "Cũng bình thường thôi mà."
Kế hoạch mời khách đã chốt, Niên Niên hào hứng nhắn tin cho Thẩm Hoài. Thẩm Hoài dù không vui nhưng vẫn tỏ vẻ sẽ nướng bánh quy chiêu đãi.
Đúng lúc đó, Đại Quất đi vào pantry ăn vụng, gặp mèo nào cũng bô bô: "Tớ sắp được sang nhà Niên Niên chơi công viên giải trí rồi nha!"
Vài phút sau, một loạt mèo "vô tình" đi ngang qua chỗ Niên Niên. Cô nàng mèo Ragdoll ngân nga: "Niên Niên ơi, cuối tuần này tớ rảnh lắm nhé."
Hách Bạch ho khan: "Đồng chí Niên Niên, cậu có điều gì muốn nói với tớ không?"
Đại ca mèo đen không nói gì, chỉ đứng im nhìn cậu chằm chằm. À, còn có cả Bưu Bưu mới đến nữa, đứng trước mặt cậu khoe đủ tư thế.
Thế là từ "không vui", Thẩm Hoài chuyển sang "cực kỳ không vui" rồi cuối cùng là "tê liệt". Buổi "team building" đầu tiên của văn phòng đã được ấn định tại nhà Niên Niên. Suy cho cùng đây là đồng nghiệp của cậu, anh cũng muốn tạo ấn tượng tốt để họ chiếu cố cậu hơn.
Thẩm Hoài cấp tốc học mẹ Trần hai ngày, nướng rất nhiều bánh cookie, bánh kem nhỏ, còn trang trí thêm bóng bay khắp nhà. Sáng chủ nhật, một dàn mèo tụ tập trước cửa biệt thự. Vừa mở cửa, cả đám mèo đều lễ phép "meo meo" chào anh, riêng con mèo trắng to (Hách Bạch) kêu to nhất.
Nghe tiếng gọi, Niên Niên trên lầu không chịu thua kém, tức tốc chạy xuống gia nhập "đội quân meo meo". Thẩm Hoài ngẩn người một lát rồi niềm nở: "Mọi người vào nhà đi."
Đám mèo xếp hàng vào nhà. Thẩm Hoài nhanh tay tóm lấy mèo bò sữa xách lên: "Đánh răng chưa? Ăn sáng chưa?"
Mèo nhỏ vùng vẫy meo meo, dùng đuôi quất vào tay anh. Thẩm Hoài ho khẽ, chợt nhận ra trước mặt người ngoài (đồng nghiệp của cậu) thì phải giữ thể diện cho cậu một chút. Anh vội đặt cậu xuống: "Được rồi, được rồi, mọi người chắc cũng chưa ăn nhỉ, lại đây ăn chung luôn nào."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài đã chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu. Anh nấu đồ ăn cho mèo cực khéo, vì trước đây nghèo, không nỡ để cậu ăn đồ hộp kém chất lượng mà đồ xịn thì không mua nổi, nên anh tự học nấu. Anh chia các vị vào từng bát nhỏ xếp thành hàng. Quay đầu lại thấy Niên Niên đang ngồi xổm chăm chỉ liếm lông mặt.
Thẩm Hoài mỉm cười: "Ăn được rồi nhé."
Cả đám mèo lao ra. Đại Quất chạy nhanh nhất, còn Hách Bạch thì giữ kẽ đi kiêu sa, nhưng thấy mọi người sắp ăn hết phần liền vội vã chen vào. Niên Niên vừa vệ sinh xong thì ngẩn người.
Ăn cơm á? Cậu định chen vào thì bị Thẩm Hoài bế riêng ra một góc, có sẵn một cái bát hình gấu màu vàng dành riêng cho cậu. Đồ ăn thì giống nhau thôi, nhưng anh sợ cậu tranh không lại đám bạn. Đúng là chiều quá sinh hư, lúc nào cũng sợ mèo nhỏ ăn không đủ no.
Nhưng Niên Niên lại liếc anh một cái rồi lôi cái bát của mình sang, nhất quyết đòi ngồi ăn chung với mọi người.
Thẩm Hoài: "..."
Bình thường có thấy cậu thân thiết với đồng nghiệp đến thế đâu?
Niên Niên vừa ăn vừa cảm thấy vô cùng hãnh diện. Nhìn xem, anh của cậu giỏi chưa kìa! Cậu như một người chủ nhà nhỏ, ngẩng đầu meo meo giới thiệu từng món:
"Đây là bò hầm cà rốt nhé, cà rốt nhừ lắm vì em thích ăn mềm nên anh cậu hầm kỹ lắm đấy."
"Còn đây là đùi gà trộn bí đỏ, ngọt lắm nha, vị em thích nhất!"
"Món cá này tươi cực, anh em làm cá là nhất luôn!"
Kết quả là cậu nói cả buổi mà chẳng con mèo nào thèm ngẩng đầu lên nhìn, đứa nào đứa nấy cắm đầu vào bát như thể sắp chui luôn vào trong đó. Cuối cùng Đại Quất mới bớt chút thời gian ngẩng lên, miệng vẫn còn nhai nhồm nhoàm: "Niên Niên, bát của cậu cậu có ăn không đấy?"
"..." Mèo nhỏ im bặt, lủi thủi gia nhập đội quân ăn uống.
Thẩm Hoài đứng bên cạnh cũng không rảnh rỗi, lấy điện thoại chụp ảnh dàn mèo rồi gửi vào nhóm chat gia đình.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
【 Fan duy nhất của mèo bò sữa (Mẹ Thẩm) 】: Sao trong nhà nhiều mèo thế? Con mang về à? Niên Niên không giận chứ?
【 Fan duy nhất của mèo bò sữa 】: Nhìn một cái là thấy Niên Niên nhà mình liền, đẹp nhất luôn, cho mẹ thơm cái nào.
【 Chiến mã cả đời (Bố Thẩm) 】: Con mèo vàng kia nhìn còn tròn hơn cả Niên Niên nhà mình ha ha ha.
【 Chiến mã cả đời 】: (Đã thu hồi)
【 H. 】: Đã chụp màn hình, gửi cho Niên Niên.
【 Chiến mã cả đời 】: Muốn bao nhiêu tiền để xóa? Thương lượng đi?
Thẩm Hoài mặc kệ ông bố đang nổi trận lôi đình, cất điện thoại đi. Ăn xong, đám mèo đứa nào cũng bụng tròn xoe, đứng chen chúc nhau uống nước. Anh bế Niên Niên vào lòng, một tay cầm bát nước cho cậu uống, một tay nhẹ nhàng xoa bụng cho cậu.
"Ăn nhanh quá phải không?"
Thẩm Hoài hay sợ cậu ăn nhanh quá đau dạ dày, nhắc nhiều lần cậu mới sửa được. Hôm nay chắc do không khí đông vui nên cậu lại ăn hơi vội. Anh chậm rãi xoa bụng vòng tròn cho cậu dễ tiêu. Sau đó anh còn dùng khăn ướt lau mặt và tai cho sạch sẽ.
Sau khi tươm tất, anh đặt cậu xuống rồi lấy ra một cái hộp nhỏ chứa những chiếc vòng tay mini. Đây là món đồ Niên Niên nằng nặc đòi anh làm tối qua. Vì hôm đi công viên giải trí cậu thấy người ta phát vòng tay vào cửa, nên cậu muốn "công viên" nhà mình cũng phải có.
Thẩm Hoài đúng là kẻ "cuồng Niên Niên", cậu ra lệnh là anh chỉ có nước nghe theo.
Mấy chiếc vòng tay in hình mèo và dấu chân mèo xinh xắn khiến đám mèo lại xếp hàng ngay ngắn. Niên Niên lần này bỗng nhiên biết khiêm tốn, đứng cuối hàng. Mỗi con mèo đi qua, Thẩm Hoài lại đeo vào chân chúng một chiếc vòng.
Cuối cùng là đến lượt Niên Niên. Cậu kiêu ngạo bước tới, Thẩm Hoài cười, cầm lấy móng vuốt nhỏ đeo vòng cho cậu, rồi thừa lúc không ai chú ý, anh nhanh như cắt cúi xuống hôn và cắn nhẹ vào móng chân cậu một cái. Niên Niên vội rụt lại, tát một cái vào mặt anh. Thẩm Hoài bị đánh mà vẫn sướng, định ôm cậu hôn thêm cái nữa thì cậu đã nhảy phắt xuống đất, meo meo giục anh ra mở cửa "kiểm vé".
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Thẩm Hoài đành đứng ở cửa phòng khách: "Mời các quý mèo xếp hàng kiểm vé vào cổng." Đám mèo đứng nghiêm chỉnh để anh dùng bút đánh dấu vào vòng tay. Thủ tục xong xuôi, cả đám mèo như được tháo cũi sổ lồng, lao vào trong như bay.
Đại Quất thích nhất là cầu trượt nên gọi Niên Niên qua chơi cùng. Cầu trượt ở đây xịn hơn ở công viên nhiều, bên dưới còn có cả một bể bóng đại dương rộng thênh thang, cứ trượt xuống là cả người lặn ngụp trong đống bóng tròn.
Đại Quất hào hứng kể: "Tớ mê cầu trượt lắm! Ở khu nhà tớ cũng có một cái nhưng chỉ dành cho trẻ con thôi. Phải đợi đến lúc tối mịt, khi mọi người về hết rồi tớ mới dám biến hình ra chơi lén một lúc. Nhưng có lần tớ bị người ta nhìn thấy, thế là họ dỡ luôn cái cầu trượt đi. Họ bảo mèo hoang chơi thì bẩn, toàn vi khuẩn, không tốt cho mấy đứa nhỏ."
Nói đến đây, giọng Đại Quất bỗng chùng hẳn xuống.
Niên Niên vội an ủi: "Cậu không phải mèo hoang, với lại mèo chúng mình sạch lắm, ngày nào cũng liếm lông mà!"
Đại Quất dụi đầu vào cậu: "Niên Niên, cậu tốt quá."
Thẩm Hoài đứng cạnh nhìn mà muốn bốc hỏa. Gì đây? Lại động chân động tay với mèo của anh à! Anh hít sâu, cố nhịn để không tách hai đứa ra.
Đến lượt Đại Quất và Niên Niên trượt. Hai đứa bàn nhau cùng trượt xuống một lúc. Thẩm Hoài nhìn hai cái mông tròn chạy lên là đoán được ý định, thầm bĩu môi: Thân nhau gớm nhỉ, trượt cầu trượt cũng phải dính lấy nhau.
Kết quả là cái cầu trượt không quá lớn, hai con mèo nếu trượt trước sau thì không sao, nhưng trượt song song thì... Thẩm Hoài ngẩn người, không lường trước được cảnh này: Hai con mèo bị kẹt cứng ở giữa cầu trượt.
Hách Bạch đứng bên dưới cười ngặt nghẽo: "Ha ha ha, nhìn kìa! Hai đứa nó béo quá nên bị kẹt cứng luôn rồi ha ha ha!"
Cô nàng Ragdoll bồi thêm một câu: "Đấy, tớ đã bảo là phải giảm đường đi mà lị."
Niên Niên tức đến nổ đom đóm mắt: "Đồ mèo trắng kia! Đợi tớ xuống được, tớ thề sẽ đấm cậu ra bã cho xem!"
Thế nhưng cậu càng vùng vẫy thì hai đứa lại càng bị kẹt chặt hơn. Đại Quất mếu máo kêu lên: "Niên Niên ơi đừng cựa nữa, cậu đè trúng đuôi tớ rồi này!"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
May mà Thẩm Hoài kịp chạy tới. Anh nhẹ tay gỡ từng cái móng và cái đuôi của hai đứa ra. Vì Niên Niên ở vị trí thấp hơn nên trôi tuột xuống bể bóng trước, Đại Quất cũng lăn lóc theo sau.
Thẩm Hoài vội vã đi bới đống bóng để tìm mèo, nhưng vừa mới túm được cậu ra thì chú mèo bò sữa đã "vèo" một cái lao thẳng tới chỗ Hách Bạch:
"Cậu dám cười tớ!!!"
Hách Bạch chạy thục mạng, vừa chạy vừa gào: "Bưu Bưu! Cứu anh với!!!"
Bưu Bưu hơi lưỡng lự. Chẳng là dạo này cậu ta toàn được ăn cơm do chính tay Thẩm Hoài nấu nên sớm đã bị "mua chuộc" mất rồi. Cuối cùng, cậu ta nhắm mắt nhảy ùm vào bể bóng trốn biệt, lí nhí: "Lão đại ơi, em không cứu được anh rồi."
Chỉ trong chớp mắt, hai con mèo đã lao vào cấu xé nhau khiến Thẩm Hoài hãi hùng chạy lại can ngăn. Dù sao cũng là mời đồng nghiệp về nhà chơi, đánh nhau thế này thì còn ra thể thống gì nữa.
Lúc tách được hai đứa ra, Niên Niên đang há mồm định ngoạm một miếng vào đầu Hách Bạch thì thấy ngón tay anh đưa tới. Cậu không nỡ cắn nên lập tức chuyển sang liếm lấy liếm để. Thẩm Hoài bật cười, xoa đầu cậu: "Ngoan nào, chơi vui vẻ đi."
Hách Bạch thừa cơ chuồn lẹ. Bưu Bưu lúc này chỉ còn mỗi cái chóp đuôi lộ ra khỏi bể bóng, liền bị Hách Bạch ngoạm cho một cái khiến cậu ta nhảy dựng lên: "Lão đại!!!"
Đại Quất thì cứ miệt mài trượt đi trượt lại trên cầu trượt, vui đến quên cả lối về. Trong khi đó, nàng Ragdoll và mèo đen thì đang chơi nhảy nệm. Vì nàng mèo không muốn vận động nên bắt mèo đen phải nhảy thật mạnh để mình được nảy lên theo. Nàng cười tít mắt: "Oa, anh mèo đen giỏi quá đi!"
Nghe được lời khen, anh mèo đen lại càng nhảy hăng say hơn nữa.
Tất cả các chú mèo đều đang bận rộn với thú vui riêng, Thẩm Hoài liền tranh thủ lúc này ôm chặt lấy Niên Niên, cúi xuống hôn "chụt" một cái thật kêu vào miệng cậu.
Hô, cuối cùng thì anh cũng tìm được chút cảm giác được tham gia vào cái đại hội mèo này rồi.
Hết chương 49.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.