MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 64: THANH MAI TRÚC MÃ (1)

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
"Dì Lâm, buổi sáng tốt lành ạ!"
Lâm Mân từ trong bếp ló đầu ra cười tươi: "Sớm thế bảo bối, hôm nay dì làm bánh tổ ong con thích nhất đây, còn có cả sữa bò nóng nữa."
Chàng thiếu niên cười tủm tỉm: "Oa! Con cảm ơn dì Lâm ạ!"
Cậu đeo cặp sách, chào hỏi xong là nhảy chân sáo chạy biến lên lầu. Đột ngột đẩy cửa phòng ra, giọng nói trong trẻo của cậu đã truyền vào trước: "Anh ơi!!"
Kết quả vừa vào cửa, cậu đập ngay vào mắt cảnh Thẩm Hoài đang định thay quần áo. Áo ngủ đã cởi ra, lộ ra tấm lưng tinh tráng. Nghe thấy tiếng động, Thẩm Hoài xoay người lại. Ánh mắt Niên Niên vô thức di chuyển xuống dưới, nhìn đến cơ bụng, rồi đường nhân ngư kéo dài xuống... cũng may, cũng may là anh có mặc quần.
Niên Niên chằm chằm nhìn hai giây rồi nhanh chóng "vừa ăn cướp vừa la làng": "Anh! Sao anh không mặc quần áo hả? Biến thái!"
Bị mắng biến thái một cách vô lý, Thẩm Hoài không hề giận mà còn khẽ cười: "Anh thay đồ trong phòng mình, em đột nhiên xông vào còn mắng anh à?"
Niên Niên dẩu môi: "Thế lần sau em gõ cửa là được chứ gì."
"Cái đó thì không cần."
Thẩm Hoài nhanh chóng tròng chiếc áo đồng phục ngắn tay vào, tự nhiên ôm lấy vai cậu kéo vào lòng: "Tối qua sao không qua đây?"
"Thẩm Ngô bảo cậu ấy mới mua máy chơi game mới, rủ em qua chơi."
Thẩm Hoài khẽ nhíu mày: "Xem ra em tự tin với bài kiểm tra tiếng Anh sắp tới lắm nhỉ? Không cần bổ túc nữa sao?"
Niên Niên vội vàng chữa cháy, ôm lấy eo Thẩm Hoài làm nũng: "Cần chứ, cần chứ ạ! Từ vựng em còn chưa thuộc chữ nào, cô giáo bảo lần này mà không đạt nữa là gọi điện cho mẹ em đấy."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming) Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bố mẹ Niên Niên thường xuyên ở nước ngoài kinh doanh, bỏ lại cậu một mình ở đây. Nhưng Niên Niên chẳng bận tâm, vì cậu chỉ thân thiết nhất với Thẩm Hoài. Hai nhà là hàng xóm nhiều năm, năm đó bố mẹ định mang Niên Niên đi, cậu đã ôm chặt Thẩm Hoài khóc đến chết đi sống lại, nhất quyết không chịu đi.
Thế là họ đành để cậu lại, mỗi tháng Niên Niên đều đưa tiền tiêu vặt cho Thẩm Hoài, ăn uống sinh hoạt đều ở Thẩm gia. Tất nhiên Thẩm Hoài không lấy tiền của cậu, anh đều gửi vào thẻ tiết kiệm cho cậu, mỗi tháng còn nộp thêm một khoản lớn vào đó nữa. Nuôi "vợ" mà.
Chỉ là Thẩm Hoài quản Niên Niên rất nghiêm, ngày nào cũng bắt cậu qua ngủ cùng. Niên Niên ban đầu rất ngoan, nhưng dạo gần đây mê chơi game nên mấy ngày không qua. Ngay cả Lâm Mân cũng thấy sắc mặt con trai mình hai ngày nay âm u đến đáng sợ.
Lần đầu tiên Niên Niên làm nũng mà không được phản ứng, Thẩm Hoài tuy vẫn ôm cậu nhưng không đáp lại lời nào. Niên Niên hoảng hốt ngước nhìn: "Anh... anh định mặc kệ em thật à?"
TruyenLau Đồ con sói mắt trắng này, anh mặc kệ em bao giờ? Thẩm Hoài nghĩ vậy nhưng không nói ra, chỉ vỗ vỗ lưng cậu: "Xuống lầu ăn sáng đi, không là muộn học bây giờ."
Niên Niên thầm nghĩ thôi xong rồi, anh giận thật rồi. Cậu ủ rũ đi theo sau anh xuống nhà.
Lâm Mân đã dọn xong bữa sáng, thấy sắc mặt Niên Niên không ổn liền nhíu mày, chưa cần biết đúng sai đã mắng con trai: "Tiểu Hoài, con lại bắt nạt Niên Niên à?"
Website TruyenLau.com Thẩm Hoài dở khóc dở cười. Thật không biết chữ "lại" của mẹ từ đâu mà ra. Anh nào dám bắt nạt vị tổ tông này cơ chứ. Tuy vậy, anh không giải thích, chỉ kéo ghế cho Niên Niên ngồi rồi rót sữa nóng cho cậu.
Niên Niên lén quay sang lè lưỡi với Lâm Mân. Lâm Mân chỉ có thể đáp lại bằng một ánh mắt "lực bất tòng tâm". Không cách nào khác, riêng chuyện liên quan đến Niên Niên là con trai bà có tính chiếm hữu đến kinh người, không cho ai can thiệp vào. Đôi khi nghe Niên Niên gọi "Anh", bà còn ảo giác nghe thành gọi "Ba" nữa cơ.
Niên Niên dẩu môi, uống chưa hết nửa ly sữa đã đòi đi. Thẩm Hoài nhíu mày: "Ăn có tẹo thế?"
"Em không có tâm trạng ăn."
Ai mà chẳng nhìn ra cậu đang cố tình dỗi. Nhưng Thẩm Hoài chẳng có cách nào với cậu cả. Anh thở dài, nắm lấy cổ tay thiếu niên kéo lại vào lòng, xẻ một miếng bánh đút tận miệng cậu: "Anh đã khoanh vùng phạm vi thi cho em rồi, tí đến trường xem qua một chút."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Lúc này Niên Niên mới tươi tỉnh lại, ngoạm một miếng hết sạch bánh, còn không quên đắc ý: "Vừa nãy anh làm em sợ muốn chết."
Thẩm Hoài hừ lạnh: "Còn đi chơi game với Thẩm Ngô nữa là anh không chỉ dọa thôi đâu, lúc đấy em có bị phạt chép bài đến gãy tay anh cũng không quản."
Niên Niên mới không tin, đắc ý bảo: "Em không tin anh không xót em!" Đúng là cậy sủng mà kiêu đến cực điểm.
Dỗ dành cậu ăn xong, Thẩm Hoài đạp xe chở Niên Niên đi học. Cậu ngồi sau chẳng bao giờ chịu yên, hết kéo áo lại cù nách anh. Nhưng Thẩm Hoài chưa bao giờ mắng, chỉ bất đắc dĩ dỗ dành: "Đừng nghịch nữa, ngã bây giờ."
Từ xa thấy cổng trường đang kiểm tra phù hiệu, Niên Niên mới hốt hoảng sờ túi áo: " Chết rồi, em không mang theo rồi."
Đến cổng trường, mặt Niên Niên trắng bệch. Thẩm Hoài lúc này mới từ trong túi lấy ra một cái phù hiệu kẹp lên ngực áo cho cậu, nhàn nhạt nói: "Chẳng bao giờ thấy em nhớ được cái gì."
Niên Niên dẩu môi: "Thì ra là anh cầm của em, làm em tìm mãi không thấy."
"......" Thẩm Hoài cạn lời: "Cái này là anh mua thêm đấy." Anh tức mình véo tai cậu một cái: "Lần sau anh không cứu em nữa đâu."
Niên Niên ôm tai cười lấy lòng: "Anh ơi em sai rồi mà."
Thẩm Hoài học trên Niên Niên một lớp, nhưng sáng nào anh cũng xách cặp đưa cậu đến tận cửa lớp mới thôi. Đưa cặp sách cho cậu xong, anh còn đưa thêm một túi nhỏ: "Trong này là trái cây đã gọt và đồ ăn vặt, đừng ăn nhiều quá kẻo trưa không ăn nổi cơm. Tan học đừng chạy lung tung, lo mà học từ vựng đi."
Niên Niên rầm rì sáp lại gần anh: "Thế em sang tìm anh có được không?"
Mắt Thẩm Hoài mang ý cười, giơ tay chỉnh lại cổ áo cho cậu, thấp giọng: "Tìm anh thì được."
"Uầy, 'bé ngoan của anh trai' lại đang làm nũng kìa." Thẩm Ngô vừa đi tới, cái miệng không xương cười hì hì trêu chọc.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài liếc mắt nhìn hắn, hoàn toàn không có chút dịu dàng nào như đối với Niên Niên. Anh vỗ vai bảo Niên Niên vào lớp trước, rồi mới quay sang cảnh cáo Thẩm Ngô: "Còn để tao biết mày rủ Niên Niên đi chơi game nữa, tao sẽ báo với chú Thẩm chuyện mày thi Vật lý được 0 điểm."
"......" Thẩm Ngô nghiến răng: "Đã bảo bài đấy là do Niên Niên làm hộ tao mà!"
Thẩm Hoài cười lạnh: "Mày thử xem chú Thẩm có tin không." Thế là thua trắng bụng. Thẩm Ngô ngậm miệng chạy biến vào lớp.
Giờ ra chơi, Niên Niên mở túi trái cây Thẩm Hoài chuẩn bị ra ăn, còn mời bạn bè xung quanh. Mọi người đã quá quen với việc này, trái cây Thẩm Hoài chuẩn bị không chỉ gọt vỏ mà còn bỏ hạt, tinh tế hơn cả ngoài tiệm. Bạn bàn trên cảm thán: "Tớ cũng muốn có một người anh trai như thế."
Niên Niên vội đáp: "Không được tranh anh trai của tớ đâu đấy."
Bạn kia thở dài: "Thôi bỏ đi, Thẩm Hoài chỉ cười với mình cậu thôi. Tuần trước đến lượt anh ấy trực kỷ luật, tớ bị bắt mà suýt thì đứng tim vì cái mặt lạnh như tiền ấy."
Niên Niên phồng má: "Đừng nói xấu anh ấy."
Hứa cho cố là tan học sẽ đi tìm anh, kết quả Niên Niên ngủ gật ngay giữa tiết, ngủ đến mức thầy giáo không chịu nổi phải ném phấn vào đầu, đuổi ra ngoài hành lang đứng. Cậu mơ màng ôm sách đi ra, kết quả cầm nhầm cả sách tiết trước làm thầy giáo suýt tăng xông.
Thẩm Hoài đi nộp đồ cho giáo viên, từ trên lầu đi xuống cố tình đi vòng qua khối lớp 10 để ngó Niên Niên một chút. Kết quả không cần nhìn qua cửa sổ, cậu nhóc đang ôm sách dựa tường ngủ ngon lành. Thẩm Hoài vừa bực vừa buồn cười. Anh định véo má cho cậu tỉnh nhưng lại không nỡ, cứ thế đứng ngắm cậu tận mười phút, đến khi cậu loạng choạng sắp ngã mới vươn tay đỡ lấy.
Niên Niên mơ màng mở mắt: "Anh ơi?"
Thẩm Hoài hừ lạnh: "Em giỏi thật đấy, đứng ngoài hành lang cũng ngủ được. Tối qua chơi game đến mấy giờ?"
Niên Niên ấp úng không dám nói. Thẩm Hoài bất lực chỉnh lại quần áo cho cậu, thấy cũng gần đến giờ trưa nên xoa đầu cậu: "Thôi được rồi, đi thôi, anh đưa em đi ăn rồi trưa về ngủ một giấc."
"Nhưng còn thầy giáo..."
"Không sao, tí anh nói với thầy sau." Đúng vậy, vì buổi họp phụ huynh nào của Niên Niên cũng là Thẩm Hoài đi họp, chưa kể Thẩm Hoài còn luôn đứng đầu bảng vàng của khối, nên tất cả giáo viên của Niên Niên đều có số liên lạc của anh để... mách lẻo mỗi ngày.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Trưa nhà không có ai, Thẩm Hoài dẫn cậu đi ăn mì thịt bò ở quán quen cạnh trường. Một bát không hành không rau thơm cho Niên Niên. Niên Niên vừa ăn vừa than thở: "Đi học mệt quá anh ơi, hay là em đi nhặt rác nhỉ?"
Thẩm Hoài gõ đầu cậu: "Không học cũng không được đi nhặt rác."
"Thế em lấy gì mà ăn? Bố mẹ chắc không nuôi em cả đời đâu."
Thẩm Hoài thản nhiên đáp: "Không sao, anh nuôi em."
Hồi nhỏ nuôi thế nào, lớn lên nuôi thế ấy. Thẩm Hoài luôn nuôi Niên Niên rất tốt. Hồi Niên Niên mới chuyển đến, vẫn còn là một "cục bột" nhỏ xíu học mẫu giáo. Thẩm Hoài vốn tính lạnh lùng, chẳng bao giờ chơi với bạn cùng lứa, thế mà đi siêu thị một chuyến lại bị "cục bột" ấy bám dính lấy gọi "Anh ơi, anh hời". Chẳng hiểu sao lần đầu gặp mà cậu bé đã mến anh đến thế.
Thẩm Hoài ban đầu định mắng, nhưng vừa nhìn thấy Niên Niên là anh khựng lại ngay. Thấy cậu đỏ mắt là anh đã thấy xót, dù khi đó anh cũng chỉ là một đứa trẻ. Thế là mọi người xung quanh thấy một cậu bé hơi cao hơn đang ôm một cục bột nhỏ vào lòng dỗ dành, lau nước mắt. Sau đó mới biết hai nhà là hàng xóm.
Hồi Thẩm Hoài lên lớp 1, Niên Niên khóc cả ngày, cho đến khi Thẩm Hoài hứa trưa nào cũng về thăm thì cậu mới thôi. Trưa nào Niên Niên cũng xách ghế ra cổng trường mẫu giáo đợi. Cô giáo bảo: "Anh trêu con thôi, anh không về đâu, vào ngủ đi con." Niên Niên nhất quyết không nghe.
Đợi mãi đến lúc sắp vào giờ chiều vẫn chưa thấy Thẩm Hoài đâu, mắt Niên Niên đã đỏ hoe, nước mắt chực trào. Ngay lúc cậu định bụng sẽ không thèm chơi với anh nữa thì một bóng dáng chạy thục mạng tới.
"Anh ơi!"
Thẩm Hoài chạy đến thở không ra hơi vì buổi khai giảng họp lớp kéo dài. Anh nghiêm túc giải thích rồi xót xa lau mắt cho cậu: "Đợi lâu lắm phải không, có khóc không đấy?" Niên Niên lắc đầu: "Em không khóc."
Thẩm Hoài cười, véo má cậu: "Bảo bảo ngoan quá."
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Từ đó, trưa nào Thẩm Hoài cũng qua tìm Niên Niên cho đến khi cậu lên tiểu học. Nhiều năm trôi qua, việc chăm sóc Niên Niên đã ngấm vào máu thịt của Thẩm Hoài. Thời gian hai người ở bên nhau còn nhiều hơn ở bên bố mẹ.
Ăn xong, hai người đi bộ về nhà. Niên Niên đòi mua trà sữa trân châu. Tháng trước cậu vừa đau răng đi khám xong nên Thẩm Hoài cấm đồ ngọt. Nhưng Niên Niên là "tiểu yêu tinh" đeo bám, không mua là cậu lải nhải đến tận mai. Thẩm Hoài đành mua một ly nhưng chỉ cho uống nửa. Niên Niên lén lút định uống thêm thì bị anh tịch thu luôn.
Thẩm Hoài nghiêm mặt, một tay cầm trà sữa, một tay tét mông cậu hai cái: "Lại không nghe lời."
Niên Niên trợn mắt nhìn quanh, thấy không có ai mới thở phào, rồi tức tối: "Em lên cấp 3 rồi, anh không được đánh mông em nữa!"
Thẩm Hoài nhướn mày: "Luật nào quy định lên cấp 3 thì không được đánh? Hửm?"
"Em là người lớn rồi!"
Thẩm Hoài nghe hai chữ "người lớn", ánh mắt khẽ động, vô thức nhìn xuống một nơi nào đó rồi nhanh chóng dời mắt đi: "Chờ em thật sự thành người lớn rồi hãy nói."
Về đến nhà, Thẩm Hoài giục cậu đi ngủ trưa. Niên Niên gần như đêm nào cũng ngủ ở phòng Thẩm Hoài. Trên giường anh, gối của Niên Niên còn to hơn cả gối anh, lại còn có chăn riêng và gấu bông để ôm. Thẩm Hoài ngứa mắt con gấu đó lâu rồi, định vứt đi để cậu ôm mình thay thế, nhưng hồi nhỏ anh từng vứt một lần làm Niên Niên khóc cả đêm, nên giờ anh không dám nữa.
Nhìn Niên Niên ngủ say như một chú heo nhỏ, má bánh bao bị ép ra một cục mềm mềm, Thẩm Hoài không kìm được lấy điện thoại chụp lén vài tấm. Hình nền, màn hình chờ của anh toàn là ảnh cậu.
Chiều có tiết thể dục, Thẩm Hoài nhắc cậu mang băng đầu gối vì cậu hay hậu đậu. Lần trước cậu ngã chảy máu, Thẩm Hoài đang học lớp bên cạnh đã lao như bay tới bế thốc cậu vào phòng y tế với sắc mặt cực kỳ đáng sợ. Niên Niên lúc đó bị ôm chặt, nghe tiếng gió và tiếng tim đập thình thịch của anh mà ngây người. Cậu bảo: "Anh ơi em không đau", nhưng Thẩm Hoài chỉ im lặng mím môi. Anh thà người chảy máu là mình chứ không chịu nổi một vết xước trên người Niên Niên.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Niên Niên mơ màng đòi đi xem Thẩm Hoài thi đấu bóng rổ chiều nay. Thẩm Hoài không cho vì sợ cậu nóng, hứa tan học mua bánh kem dâu tây cho cậu. Niên Niên đồng ý sẽ ở lì trong lớp.
Thế nhưng tan học, cậu nghe loáng thoáng có ai đó sắp tỏ tình ở sân vận động. Cậu giật mình nghĩ ngay đến Thẩm Hoài. Lỡ người ta tỏ tình với anh mình thì sao? Không được! Cậu quăng bút chạy ngay ra sân.
Sân vận động đang cực kỳ nắng, da Niên Niên mỏng, phơi tí là đỏ ửng. Cậu chen vào đám người, thấy một cặp đôi đang ôm nhau sau khi tỏ tình thành công. Cậu thở phào. Không phải anh mình... Cậu định lẻn về thì tiếng Thẩm Hoài lạnh lùng vang lên: "Niên Niên! Ai cho em ra đây?!!"
Thẩm Hoài giận tím mặt kéo cậu ra khỏi đám đông, nhưng thấy mặt cậu đỏ bừng vì nắng lại không nỡ mắng. Anh cởi áo khoác trùm lên đầu cậu, dắt vào bóng râm, đưa nước cho cậu uống. Anh xót xa lau mồ hôi cho cậu: "Bảo không nghe lời phải không?"
Niên Niên chột dạ: "Em... em ra xem náo nhiệt tí thôi."
Thẩm Hoài véo tai cậu: "Người ta tỏ tình em xem cái gì? Tổ tông của tôi ơi, ra đường sao không nhớ mang mũ hả?"
Niên Niên kêu đau: "Anh ơi đau tai em, đừng véo... em nhớ rồi, lần sau em sẽ mang mà."
Tiếng còi báo hiệu hiệp hai bắt đầu, Thẩm Hoài dặn cậu ngồi yên một chỗ chờ anh. Trong sân, mọi người hô vang tên Thẩm Hoài, Niên Niên cũng hét theo rất to. Thẩm Hoài nhìn về phía cậu, thấy cậu gào đến đỏ mặt tía tai thì nhíu mày. Gào cái gì mà gào, không giữ giọng à!
Thẩm Hoài muốn kết thúc trận đấu nhanh để đưa cậu về nên chơi cực kỳ "gắt", làm không khí trận giao hữu trở nên căng thẳng hẳn. Thắng trận xong, anh dắt cậu đi ngay, tiện tay cầm chai nước uống dở của cậu uống nốt.
Niên Niên hưng phấn: "Anh ơi anh thắng rồi!"
"Nghe cái giọng của em xem, tối nay về anh nấu nước lê cho uống. Còn bánh kem dâu tây thì hủy nhé, tại em không nghe lời." Niên Niên xị mặt ngay lập tức.
Thẩm Hoài thắc mắc: "Hai người kia có ai em quen à mà em chạy ra xem vội thế?" Niên Niên lắc đầu. "Thế sao em quan tâm chuyện người khác thế làm gì?"
Niên Niên im lặng. Thẩm Hoài dừng bước, nhìn sâu vào mắt cậu: "Bảo bảo có bí mật à? Hửm?"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Từ nhỏ đến lớn, Niên Niên trong mắt Thẩm Hoài là "trong suốt", ngay cả cái quần lót của cậu cũng là anh giặt cho mỗi ngày. Cậu cúi đầu, lí nhí: "Tại em nghe họ bảo có người tỏ tình... em tưởng... tưởng người ta tỏ tình với anh."
Ánh mắt Thẩm Hoài trầm xuống, giọng hơi khàn đi: "Người ta tỏ tình với anh thì sao? Em cuống cái gì?"
"Sao em không cuống được chứ!" Niên Niên túm tay áo anh, hừ một tiếng: "Dù sao nếu có ai tỏ tình, anh cũng không được đồng ý!"
Thẩm Hoài thoáng hiện ý cười: "Em còn quản cả anh cơ à?"
"Chỉ cho anh quản em, không cho em quản anh chắc? Anh đúng là kiểu 'chỉ cho quan lại đốt lửa, không cho dân đen thắp đèn' mà!"
Thẩm Hoài véo má cậu: "Nói năng lung tung."
Niên Niên nhân cơ hội nắm lấy cánh tay anh: "Em mặc kệ, dù sao cũng không được. Nếu anh dám đồng ý người khác, em sẽ mách cô giáo là anh yêu sớm!"
Thẩm Hoài bật cười: "Được, không đồng ý."
"Thật không? Anh đừng lừa em."
"Thật. Anh hứa với em sẽ không yêu sớm. Hơn nữa sau này nếu có yêu đương, nhất định phải được em cho phép."
Niên Niên cười hì hì: "Thế nếu em không cho phép thì sao?"
Thẩm Hoài nghiêm túc nhìn cậu: "Nếu bảo bảo không cho phép, anh sẽ cả đời không yêu đương."
Niên Niên sốc: "Thế thì anh thiệt thòi quá!"
Thẩm Hoài nhếch môi: "Không thiệt đâu. Hơn nữa anh tin là... bảo bảo sẽ đồng ý thôi."
Hết chương 64.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu