MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 38: THƯ KÝ THẨM THẬT SỰ RẤT ĐƯỢC VIỆC

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Vừa ra khỏi khu chung cư, chú mèo nhỏ vẫn còn hầm hầm nắm chặt nắm đấm, dáng vẻ cực kỳ bất mãn: "Thật sự coi mèo bò sữa tôi đây là đất nặn chắc?!"
"Thế em là cái gì nặn nào?" Thẩm Hoài bật cười nhéo má cậu một cái, "Cục bột trắng nặn à?"
"Ưm... không cho anh nhéo!"
Thẩm Hoài đã tìm sẵn một nhà hàng tư nhân gần đó để đưa mèo nhỏ đi ăn. Giấc mộng cảnh sát trưởng lại tan vỡ lần nữa nên Niên Niên có vẻ ủ rũ, sức ăn cũng chẳng bằng mọi khi.
"Sao mới ăn có hai bát cơm thế?" Thẩm Hoài nhíu mày, "Không hợp khẩu vị à?"
Niên Niên thở dài: "Anh ơi, anh bảo sau này em làm được việc gì đây? Thiên hạ bao la thế này mà không có chỗ nào cho mèo bò sữa dung thân sao?"
Thôi đi, chỗ dung thân của em lớn lắm rồi đấy. Cái giường rộng thế còn không đủ cho cậu lăn lộn, tối nào ngủ cũng nằm ngang ra, không ít lần đá thẳng chân vào mặt Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài im lặng vài giây: "Bảo bối, tại sao nhất định phải đi làm? Anh chẳng bảo rồi sao, giờ em là tiểu phú ông rồi, không cần vất vả kiếm tiền đâu."
"Nhưng mọi người đều có việc làm mà, em không muốn ngày nào cũng ru rú ở nhà."
Niên Niên chống cằm, "Anh ơi, hay là em đi làm ở quán cà phê mèo nhé?"
"Không được!" Thẩm Hoài lập tức đanh mặt từ chối.
Đùa à, để bao nhiêu người mỗi ngày đến sờ mó bảo bối nhà hắn, thế thì chẳng khác nào đòi mạng hắn.
Thẩm Hoài giữ giọng bình tĩnh: "Việc tìm chỗ làm cứ giao cho anh, em không được tự ý ra ngoài làm mấy việc linh tinh đâu đấy."
Hóa ra mèo quá cầu tiến cũng không tốt. Thẩm Hoài ưu sầu nghĩ, hay là cho Niên Niên đến làm thư ký cho mình? Không được, thế thì ga trải giường trong phòng nghỉ chắc mỗi ngày phải thay năm lần mất.
Vì chuyện này mà nửa đêm Thẩm Hoài còn lén lướt điện thoại xem có công việc nào không cần làm gì, không mệt mỏi, không khí nhẹ nhàng, có thể cho Niên Niên thi thoảng ngủ một tí, ăn một tí, chơi một tí không.
TruyenLau.com (Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Lướt đến rạng sáng vẫn không tìm thấy, hắn bực bội ném điện thoại sang một bên, thầm tính toán sáng mai bàn với Thẩm Nhung mở riêng cho Niên Niên một công ty.
Chỉ là không ngờ, sáng sớm hôm sau Hách Bách lại gọi điện đến. Hắn nói liên tu bất tận một hồi, đại ý là hôm qua xem hồ sơ thấy ảnh Niên Niên chụp rất đẹp, vừa vặn bên tổ chức đang thiếu một tổ trưởng tổ tuyên truyền, hỏi Niên Niên có muốn đi làm không.
"Thời gian làm việc linh hoạt lắm nha, không cần chấm công, nhiệm vụ nhẹ nhàng, chỉ cần chụp vài kiểu ảnh này nọ thôi. Chỉ là kinh phí tổ chức hiện tại hơi hạn hẹp, tiền lương có hơi... hì hì, lương cứng 800 tệ."
Thẩm Hoài "Ồ?" một tiếng:
TruyenLau.com "Có hoa hồng không?"
"Không có..."
Hắn cười dịu dàng: "Thế thì gọi gì là lương cứng hả đội trưởng Hách? Xem ra trình độ văn hóa của anh cũng chẳng cao lắm đâu, thế mà còn dám chê Niên Niên nhà tôi không có học thức."
"Cái này mà cậu cũng biết à? Cái con mèo bò sữa kia được đấy nhỉ, chỉ giỏi về nhà mách lẻo thôi!!"
TruyenLau.com Thẩm Hoài lười đôi co: "Niên Niên còn đang ngủ, lúc nào em ấy dậy tôi sẽ hỏi ý kiến sau."
"Giờ này còn ngủ, hai người các cậu..." Thẩm Hoài trực tiếp cúp máy.
Thực ra bỏ qua chuyện lương bổng, công việc Hách Bách đưa ra cũng khá ổn. Đồng nghiệp đều là mèo thành tinh thì chắc sẽ dễ hòa nhập hơn. Quan trọng nhất là ngoài con mèo mướp sức chiến đấu chưa rõ kia ra, những người khác chắc không ai đánh lại Niên Niên, không lo cậu bị bắt nạt.
Niên Niên ngủ một mạch đến trưa, Thẩm Hoài phải dỗ dành mãi cậu mới dậy ăn chút gì. Chú mèo nhỏ ngồi bên bàn ăn, mắt vẫn nhắm nghiền, thìa cứ thế chọc thẳng vào mũi. Thẩm Hoài nhịn mãi không được, đành bế phắt cậu vào lòng, đút cho ăn từng miếng một.
"Em phải nghĩ cho kỹ, đi làm là không được ngủ đến giờ này đâu." Thẩm Hoài thực ra vẫn không muốn Niên Niên đi làm. Mèo mà, cứ ở nhà ăn chơi nhảy múa là tốt rồi.
"Không sao đâu, em có thể vừa làm vừa ngủ."
Niên Niên nghiêm túc nói, "Trên mạng bảo thế là 'sờ cá' (làm việc riêng trong giờ), loài mèo chúng em là giỏi 'sờ cá' nhất đấy."
"..." Thẩm Hoài đã bắt đầu nghĩ xem bao lâu thì Niên Niên bị đuổi việc.
Chuyện đi làm cứ thế được quyết định một cách chóng vánh.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Hách Bách bảo Niên Niên ngày mai đến báo danh luôn, còn dặn nhớ mang theo máy ảnh. "Ở đây không cấp máy ảnh đâu nhé."
Thẩm Hoài nói thẳng: "Phải rồi, nhìn cái văn phòng của các anh là biết, bàn ghế chắc cũng không cần chúng tôi tự mang đến đâu nhỉ."
Hách Bách thẹn quá thành giận: "Cái gì mà nói thế, kinh phí của chúng tôi sắp được phê duyệt rồi!"
Quỷ mới tin lời mèo nói.
Biết Niên Niên đi làm, Lâm Mân bắt hai đứa về nhà một chuyến, bảo đầu bếp làm một bàn thức ăn thịnh soạn để chúc mừng Niên Niên "đỗ biên chế".
Trên bàn ăn, Thẩm Nhung giơ ly rượu: "Nhìn xem, nhà họ Thẩm chúng ta bao đời làm kinh doanh, không ngờ lại ra được một hạt giống tốt như Niên Niên. Nào, ba kính con một ly."
Niên Niên cũng bật dậy, giơ ly nước cam, vẻ mặt trịnh trọng: "Ba ơi, con nhất định sẽ làm việc thật tốt, sau này mua biệt thự lớn cho ba."
"Tốt lắm bảo bối, ba trông cậy cả vào con đấy."
Lâm Mân bên cạnh liên tục gắp thức ăn cho cậu: "Bảo bối, con ngoan quá. Đi làm đừng để bị bắt nạt nhé, ai đối xử không tốt với con cứ ghi tên lại về bảo mẹ."
Niên Niên lắc đầu, khoe nắm đấm nhỏ: "Không đâu mẹ ơi, con toàn giải quyết tại chỗ thôi."
Thẩm Hoài vội ấn nắm đấm của cậu xuống: "Ý Niên Niên là em ấy sẽ không để xảy ra mâu thuẫn với ai đâu." Dù sao đồng nghiệp cũng có phải là người đâu.
Mới đi có ba bốn ngày mà Lâm Mân đã nhớ không chịu được, cứ ngắm nghía Niên Niên mãi rồi lườm Thẩm Hoài: "Sao Niên Niên lại gầy đi thế này? Con chăm sóc kiểu gì vậy?"
"Làm gì có chuyện đó." Thẩm Hoài gần như dán mặt vào mặt Niên Niên để nhìn, "Gầy chỗ nào đâu?"
Niên Niên mặt không cảm xúc nhìn hắn: Anh thử nói thêm câu nữa xem.
Lâm Mân chốt hạ: "Tối nay hai đứa ở lại đây đi, tí nữa mẹ làm bữa khuya cho Niên Niên ăn."
Niên Niên gật đầu lia lịa: "Mẹ là nhất!" Rồi nhanh nhảu bồi thêm một câu: "Anh là đồ tồi!"
Thẩm Hoài: "..."
Tối đó, Niên Niên lại bị Thẩm Hoài xách đi tắm. Dạo này hắn rất xấu tính, ôm đồm cả việc tắm đuôi cho mèo nhỏ để mượn cơ hội bắt nạt cậu.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Hôm nay Hách Bách có gửi cho hắn một cuốn "Cẩm nang loài mèo", trong đó đặc biệt đánh dấu rằng sau khi biến thành người, đuôi của mèo sẽ cực kỳ nhạy cảm, nhất là phần gốc đuôi, vuốt ve nhiều sẽ khiến mèo phát tình giả. Tay Thẩm Hoài lúc này đang không thành thật sờ mó chỗ đó.
Niên Niên đứng không vững nữa, mắt đỏ hoe, kêu nhỏ nhẹ nũng nịu. Thẩm Hoài hắng giọng, cố tình trầm giọng hỏi: "Lần trước chẳng phải em bảo muốn nhịn thêm một lúc sao?"
"Em có nói thế ạ?"
Niên Niên thút thít, "Cái lưỡi của em nó không nghe lời em đâu, nó nói bậy đấy, anh đừng tin được không?"
Thẩm Hoài suýt thì bật cười vì tức. "Đồng ý cũng được, nhưng tối nay bảo bối phải cho anh ôm đuôi ngủ nhé?"
Sao anh cứ không chịu làm người thế hả? Niên Niên uất ức gật đầu: "Dạ được."
Ra khỏi phòng tắm, chóp đuôi Niên Niên vẫn bị Thẩm Hoài vê trong tay. Hắn mặc cho cậu một bộ đồ ngủ rộng rãi để cái đuôi có thể thò ra ngoài. Hai người đều quên mất chuyện Lâm Mân bảo sẽ mang đồ ăn khuya sang.
Thẩm Hoài đang dùng máy sấy tóc cho cậu, tiếng máy kêu o o nên hắn không nghe thấy tiếng động bên ngoài. Bỗng nhiên cửa đẩy ra, Lâm Mân bưng bát đứng hình nhìn hai đứa. Ánh mắt bà dời xuống, nhìn chằm chằm vào cái đuôi đang rủ xuống kia.
Niên Niên sợ đến mức suýt thì xù lông, Thẩm Hoài phản ứng nhanh hơn, chắn trước mặt che cho cậu. Lâm Mân sực tỉnh, vội quay lưng đi: "Cái đó... cửa không đóng chặt, hai đứa cứ tiếp tục đi nhé, mẹ đi ngủ trước đây."
Nói xong bà chạy biến, trong lòng cực kỳ sốc. Không ngờ Niên Niên ngoan hiền thế mà lại chơi kiểu... đuôi giả các thứ, chắc chắn là do Thẩm Hoài bắt nạt rồi. Không được, mai phải nói chuyện với con trai, không thể cậy Niên Niên hiền mà làm tới được.
Thấy biểu cảm của mẹ không đúng lúc rời đi, Niên Niên hoảng loạn túm tay áo Thẩm Hoài, giọng nghẹn ngào: "Làm sao bây giờ anh ơi, mẹ phát hiện rồi, mẹ sẽ ghét em mất."
Thẩm Hoài vội ôm cậu dỗ dành: "Không sao đâu bảo bối, mẹ sao mà ghét em được. Với lại, chắc mẹ không phát hiện ra đâu, có lẽ chỉ là... hiểu lầm thôi."
"Hiểu lầm?"
Thẩm Hoài hôn lên mũi cậu, vẻ mặt cũng hơi ngượng ngùng: "Mẹ chắc tưởng cái đuôi của em là đồ giả... gắn vào chỗ đó."
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên vội ôm lấy đuôi mình: "Sao mà giả được, đuôi đẹp thế này cơ mà, hàng thật giá thật đấy!"
Thẩm Hoài bị cậu chọc cười, cúi đầu hôn lên môi cậu, giọng mập mờ: "Được rồi, để anh xem thật đến mức nào nào."
Ngày hôm sau là ngày đầu tiên Niên Niên đi làm. Cậu nghỉ cả lớp nhiếp ảnh, chuẩn bị máy ảnh, đeo ba lô đầy đồ ăn vặt, hăm hở xuất phát.
Hách Bách luôn miệng bảo đổi văn phòng nhưng vẫn là cái khu chung cư đó. Thẩm Hoài đưa Niên Niên lên tận phòng giao cho Hách Bách.
"Đây, chỗ ngồi của em ở đây." Hách Bách giới thiệu ngắn gọn, "Ngày thường thì chụp ảnh, viết bài tuyên truyền. Chiếu cố em lắm mới cho máy tính mới đấy, à mà em biết dùng máy tính không?"
Niên Niên căng thẳng: "Tất... tất nhiên là biết rồi." Nói đoạn lén liếc Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài nhàn nhạt hỏi: "Nhiều việc thế này mà anh trả có 800?"
Hắn vừa nói vừa thuận tay ấn nút bật máy tính.
Nhắc đến tiền lương là Hách Bách muốn xù lông, hắn nắm lấy Thẩm Hoài kể khổ: nào là duy trì phân đội này khó khăn thế nào, đám mèo này ăn khỏe ra sao, kinh phí eo hẹp thế nào...
Ăn khỏe á? Ha. Có kẻ còn ăn khỏe hơn đây này. T
hẩm Hoài còn có tiết nên không ở lại lâu, dặn Niên Niên trưa anh qua đón đi ăn rồi vội vàng rời đi.
Hách Bách hừ một tiếng, lén mắng Thẩm Hoài keo kiệt, tính toán từng đồng lương, vừa quay đầu lại đã bị Niên Niên đấm cho một phát. Hách Bách suýt không thở nổi, ôm đầu chỉ vào cậu: "Em dám hành hung lãnh đạo?"
Niên Niên nắm chặt tay: "Anh còn nói xấu anh em nữa là em đấm tiếp đấy."
Đúng là loạn rồi, con mèo bò sữa này kiêu ngạo quá thể!!
"Bưu Bưu đâu!!"
Hách Bách gào lên. Nhưng gọi mãi không thấy ai thưa, con mèo mướp vàng bên cạnh vừa nhai đồ ăn vặt vừa lầm bầm: "Anh ấy xin nghỉ phép rồi, tuần này không đến đâu."
Tại sao xin nghỉ á? Tất nhiên là vì hôm qua Thẩm Hoài đã xách một túi cá khô nhỏ đến tận nhà thăm hỏi "anh Bưu" rồi.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Hách Bách hầm hầm quay về phòng. Được lắm cái đồ bò sữa nhỏ, cứ đợi đấy. Hắn nén giận gửi cho Niên Niên một đống dữ liệu, kèm theo một câu lạnh lùng:
【 Tổng hợp thành bảng biểu cho tôi. 】
Niên Niên chọn tất cả nội dung kể cả câu cuối, nhấn chuyển tiếp trực tiếp cho Thẩm Hoài.
Vừa vào phòng học, Thẩm Hoài liếc điện thoại, may mà mình có mang laptop theo. Hắn một tay mở máy, một tay nhắn lại:
【 Nhận được rồi. Bảo bối có mệt không? Đồ ăn vặt trong ba lô nhớ chia cho đồng nghiệp một ít nhé. 】
Niên Niên xoay vòng vòng trên ghế, thấy tin nhắn của Thẩm Hoài mới mở ba lô, cố sống cố chết bới một đống đồ ăn ra đi phát cho mọi người.
Một cô mèo Ragdoll đang soi gương dặm phấn, mỉm cười: "Cảm ơn em, nhưng chị đang ăn kiêng đường nên không ăn mấy thứ này đâu."
Con mèo mướp đại quất bên cạnh bê cái thùng nhảy tới: "Cho anh, cho anh hết đi, anh ăn được."
Mèo Ragdoll hừ một tiếng: "Mèo không biết tự giác là không có tương lai đâu."
Bò sữa nhỏ và Đại Quất hợp rơ nhau ngay lập tức, hai đứa chụm đầu vào nhau vừa ăn vừa khoe khoang. Niên Niên nổ: "Lần trước một mình em ăn hết hai lồng bánh bao, anh em bảo em là con mèo ăn khỏe nhất đấy!"
Đại Quất xua tay: "Thế đã là gì, anh có thể ăn một lúc năm cái hamburger!"
"Bộp!"
Hách Bách không biết xuất hiện từ lúc nào, đập bàn cái rầm: "Hai người các cậu mở tiệc trà ở đây đấy à?"
Niên Niên bị giật mình đến mức nấc cụt. Cậu không vui: "Anh nói năng tử tế tí đi, đừng có đập hỏng bàn của em."
Hách Bách nghiến răng: "Bảng biểu tôi bảo làm đâu?"
Niên Niên lúc này mới nhớ ra, vội cầm điện thoại lên, Thẩm Hoài đã gửi bản hoàn chỉnh sang từ đời nào rồi, cậu chỉ việc chuyển tiếp cho Hách Bách.
Hách Bách vẫn chưa hài lòng, soi mói tiếp: "Tôi nhắn tin sao em không trả lời là đã nhận?"
Niên Niên mờ mịt: "Anh trả em có 800 tệ mà sao nhiều chuyện thế?"
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Hách Bách lại suýt không thở nổi. Cãi không lại, đánh không xong, con mèo trắng đau đầu hối hận vì rước cái "ông tổ" này về. Hắn nghiến răng: "Cầm máy ảnh đi theo tôi ra ngoài làm việc."
Niên Niên bĩu môi: "Văn phòng ở tầng 7 mà, đi lên đi xuống mệt lắm."
Hách Bách cười lạnh: "Sao? Muốn tôi cõng em chắc?"
"Mơ đi, đừng hòng chiếm tiện nghi của tôi."
"Đi! Mau!" Con mèo trắng rít qua kẽ răng.
Anh ta xách túi thức ăn và đồ hộp đi ra góc tiểu khu, nơi có mấy cái bát nhỏ, rồi thành thạo thêm thức ăn nước uống. Thấy Niên Niên đứng ngẩn ra, anh ta trừng mắt: "Đợi gì đấy! Chụp đi chứ!"
Niên Niên vội cầm máy ảnh lên bấm "tách tách" liên hồi. Hách Bách xem qua rồi gật đầu hài lòng: "Về nhà dựa vào mấy cái ảnh này viết bài tuyên truyền cho tôi, tôi phải gửi lên tổng bộ, nhấn mạnh vào việc chúng ta cứu trợ mèo hoang, phát huy năng lượng tích cực của Hiệp miêu siêu cấp."
Niên Niên nhìn quanh: "Thế mèo hoang đâu?"
Hách Bách cạn lời: "Chúng nó nhát, em đi rồi chúng nó mới dám ra. Đi đi, chụp thêm mấy kiểu ảnh tôi quét hành lang nữa, tiêu đề ghi là 'Vì nhân loại làm việc thực tế, thúc đẩy quan hệ giữa các chủng tộc'."
"..." Chú mèo nhỏ biết viết bài sao được, đến gõ bàn phím còn chưa xong. Nhưng không sao, "thư ký Thẩm" nhà cậu cực kỳ giỏi việc này.
Giờ trưa đến, Niên Niên vừa về văn phòng đã vội thu dọn đồ để về. Hách Bách mỉa mai: "Làm việc thì lười mà ăn cơm thì nhanh thế, em tưởng em là mèo béo Đại Quất chắc?"
Đúng là thâm, một câu chửi cả hai con mèo. Đại Quất mặt nhăn như bánh bao nhưng tính hiền nên không dám cãi.
Niên Niên thì im lặng hai giây rồi ngồi phịch lên bàn làm việc của Hách Bách: "Hôm nay tôi canh anh ở đây, anh cứ ăn một miếng cơm là tôi đấm anh một phát."
Hách Bách: "Σ( ° △°|||)︴
" Trời ạ, đây có phải lời con mèo bình thường nói ra được không?
Niên Niên chỉ vào máy tính: "Làm việc đi."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Cuối cùng Hách Bách phải héo úa xin lỗi cả hai đứa, Niên Niên mới đại xá cho qua rồi đeo ba lô đi về. Đại Quất lon ton chạy theo: "Niên Niên em giỏi thật đấy."
"Một con mèo trắng thì hống hách cái gì." Niên Niên hừ một tiếng, "Em còn lạ gì, em còn đen (có nhiều đốm đen) hơn cả anh ta cơ mà."
Nhắc đến màu đen, Đại Quất mới nhớ ra: "Phân đội mình còn có một con..."
"Niên Niên!"
Xe không vào được nên Thẩm Hoài đi bộ vào đón. Thấy hai đứa đi cùng nhau, hắn mỉm cười: "Đây là bạn mới của em à?"
Niên Niên lập tức bỏ cái bộ dạng "đại ca" lúc nãy, vui vẻ chạy tới. Thẩm Hoài tự nhiên mở rộng vòng tay bế thốc cậu lên.
"Đây là bạn em, Đại Quất." Niên Niên cười tươi giới thiệu ngược lại: "Đây là chồng em nha."
Đại Quất ngẩn ra, vội gật đầu lia lịa: "Chào... chào chồng của Niên Niên."
Thẩm Hoài cười: "Chào Đại Quất, cùng đi ăn trưa nhé?"
"Không không." Đại Quất xua tay, "Tôi đi trước đây, chiều gặp lại nhé Niên Niên."
Đợi người đi rồi, Thẩm Hoài mới cúi đầu "hung tợn" hỏi: "Vừa gọi anh là gì? Hửm?"
Niên Niên che miệng cười: "Đồ biến thái già!"
Cậu vẫn còn nhớ chuyện lần trước. Thẩm Hoài tức mình cúi xuống cắn má cậu: "Mèo hư."
Niên Niên ôm cổ hắn, hôn "chùn chụt" một cái rõ kêu: "Là con mèo tốt siêu cấp vô địch!"
Thẩm Hoài không nhịn được một giây nào, bật cười ngay lập tức: "Được rồi, đại vương Niên Niên siêu cấp vô địch, trưa nay đi ăn lẩu nhé?"
Đại vương Niên Niên vung tay hô lớn: "Xuất phát!"
Lúc ăn lẩu, Niên Niên giao nhiệm vụ cho "thư ký Thẩm". Thư ký Thẩm cảm thán 800 tệ này kiếm không dễ tí nào, một con mèo đi làm mà một người phải âm thầm làm thay hết mọi việc.
Tiệm lẩu gần công ty nên ăn xong Thẩm Hoài đưa Niên Niên về văn phòng mình luôn. No nê rồi, Niên Niên biến thành mèo, nằm phơi bụng trong phòng nghỉ "kéo bễ" khò khò. Thẩm Hoài ngồi bên cạnh dùng laptop viết bài tuyên truyền cho cậu.
Viết xong hai bản, trau chuốt lại một hồi nhìn lên đã thấy 2 giờ chiều. Điện thoại Hách Bách gọi đến: "Lộ Niên đâu rồi!!! Ngày đầu tiên đã định trốn việc đấy à?"
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Thẩm Hoài liếc nhìn chú mèo đang ngủ say, nhẹ chân ra ngoài rồi thong thả đáp: "Chưa ngủ dậy, bao giờ dậy tôi đưa qua."
"Chờ nó dậy thì tan sở mất rồi!! Bài tuyên truyền có viết không đây!!"
"Viết xong rồi, gửi cho anh luôn."
Hách Bách lập tức tắt đài: "À... thế... thế lương chuyển cho ai? Vậy cứ để Niên Niên ngủ đi, bên này cũng không có việc gì gấp."
Cúp máy, Thẩm Hoài xoa thái dương. Chiều không có tiết nên hắn ở lại công ty xử lý văn kiện. Vừa vặn có cuộc họp khẩn cấp, hắn cầm laptop sang luôn.
Đây là buổi họp giải quyết vấn đề kỹ thuật của sản phẩm mới trước khi tung ra thị trường. Thẩm Nhung chủ trì, toàn bộ ban lãnh đạo đều có mặt. Thấy Thẩm Hoài, Thẩm Nhung hơi sững người, định vẫy hắn lại gần nhưng Thẩm Hoài lắc đầu ngồi xuống phía sau.
Thẩm Nhung hừ thầm: Thằng ranh này, chẳng ngoan bằng Niên Niên gì cả.
Lúc làm việc, Thẩm Nhung hoàn toàn khác với khi ở nhà, sắc mặt nghiêm nghị, chỉ trích vấn đề không chút nể nang, thậm chí còn phê bình Thẩm Hoài vài câu gay gắt. Thẩm Hoài không hề khó chịu, gật đầu ghi chép đầy đủ.
Họp được nửa chừng, Thẩm Nhung chỉ ra một lỗi sai nghiêm trọng trong báo cáo, mắng phó tổng một trận té tát rồi ném tập hồ sơ xuống bàn bắt anh ta xem lại. Cả phòng họp im phăng phắc, không ai dám thở mạnh vì sợ lửa giận lây sang mình.
Đúng lúc đó, ngoài cửa có tiếng động. Vài người tò mò ngước lên. Cửa phòng họp bằng kính trong suốt, có thể thấy một cái đệm thịt hồng hồng đang áp lên đó, dường như đang cố sức đẩy cửa vào.
Chú mèo nhỏ ngủ dậy không thấy ai, mơ màng nhảy xuống giường lần theo mùi của Thẩm Hoài tìm đến. Đẩy mấy lần không được, cậu dùng đầu húc mạnh vào khe cửa chui vào. Cả phòng họp trố mắt nhìn một cái đầu mèo bò sữa chen vào.
Thấy đông người, chú mèo nhỏ cũng hơi đơ ra. Ơ! Ba cũng ở đây này. Cậu "meo meo" hai tiếng.
Thẩm Nhung ngẩn ra định bước tới, nhưng Thẩm Hoài đã nhanh chân hơn, bế mèo lên trước rồi gật đầu với Thẩm Nhung: "Xin lỗi chủ tịch Thẩm."
Thẩm Nhung: "..." Còn bày đặt đóng kịch nữa.
Bế mèo ra khỏi phòng họp, Thẩm Hoài hôn lên đầu nhỏ của cậu: "Xin lỗi bảo bối, thấy em đang ngủ nên anh không gọi. Muốn quay lại chỗ làm không? Anh đưa đi."
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Niên Niên húc đầu vào cổ Thẩm Hoài: Tất nhiên là phải đi làm rồi!!
Thẩm Hoài đưa cậu về phòng nghỉ, đợi cậu biến lại thành người rồi thay quần áo khác vì bộ cũ dính mùi lẩu. Đưa cậu đến khu chung cư, Thẩm Hoài nhìn đồng hồ... 3 giờ rưỡi chiều.
Niên Niên chẳng có khái niệm đi muộn, vẫn vui vẻ vẫy tay chào anh rồi chạy vào. Lúc này mọi người đều đang bận, Niên Niên chào Đại Quất, đưa bánh quy mang theo cho anh ta rồi ngồi phịch xuống cái ghế bên cạnh.
Đại Quất trợn mắt định ngăn nhưng không kịp. "MEO!!!!" Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Hách Bách vừa đi tới thấy cảnh đó suýt thì hét lên: "Lộ Niên!! Em định làm gì hả!!! Một mông định ngồi chết đồng nghiệp của em đấy à?!"
Trên ghế là một con mèo đen, vì hay tăng ca đêm nên ban ngày đôi khi ngủ bù. Bình thường không sao, không ngờ hôm nay suýt chút nữa thành "oan hồn dưới mông" Niên Niên.
Trong văn phòng của Hách Bách, Niên Niên cúi đầu xin lỗi đại ca mèo đen: "Em xin lỗi ạ."
Rồi cậu lí nhí thêm một câu: "Nhưng mà... tại anh đen quá, nhìn chẳng khác gì cái ghế làm việc cả."
Hết chương 38.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu