Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Ánh mặt trời vừa vặn xuyên qua khe hở của rèm cửa, nhảy nhót trên giường như những mẩu vàng vụn. Trên giường, một chú mèo bò sữa đang phơi bụng ngủ khò khò, cái bụng nhỏ phập phồng theo nhịp thở, bộ lông trông mềm mại xốp phồng như một viên kẹo bông gòn.
Một bàn tay đang "ngứa ngáy" vươn tới. Đầu tiên là gẩy nhẹ cái tai nhọn, rồi dùng đầu ngón tay nặn nặn một cái. Chú mèo khó chịu lấy móng vuốt che tai lại. Thế là bàn tay kia lại trượt xuống, sờ vào cái bụng mềm xèo, cả bàn tay gần như lún sâu vào lớp lông xốp. Hắn xoa nắn hai cái, khiến chú mèo tức giận đá chân liên hồi.
Thẩm Hoài không nhịn được khẽ cười thành tiếng. Hắn áp sát tai chú mèo, thổi nhẹ một hơi làm cái tai run rẩy kịch liệt: "Dậy thôi bảo bối, không ngửi thấy mùi bánh quy nhỏ dưới lầu sao? Em mà không dậy là anh ăn hết đấy."
Cái gì? Ai dám động vào bánh quy của cậu!
Chú mèo cố gắng mở mắt, mũi phát ra tiếng hừ hừ vô thức, một đoạn đầu lưỡi nhỏ xíu còn thò ra ngoài. Cậu cố gắng lật người nhưng đầu vừa vẹo một cái, mắt vừa nhắm lại đã ngủ tiếp mất tiêu.
Thẩm Hoài suýt thì bị sự đáng yêu này làm tan chảy. Hắn cúi đầu hôn chùn chụt liên tiếp vào miệng mèo, chú mèo bị hôn đến mức rầm rì né tránh. Cuối cùng Thẩm Hoài dứt khoát leo lên giường, kéo mèo vào lòng, trùm chăn ngủ tiếp.
Dù sao cũng là cuối tuần, không gì hạnh phúc bằng việc được ngủ cùng mèo.
Cả người cả mèo ngủ một mạch đến tận trưa. Chú mèo say rượu cuối cùng cũng tỉnh, cậu nỗ lực chui đầu ra khỏi chăn. Vì ngủ quá lâu nên cái đầu vốn đã "ngốc nghếch" nay càng thêm trì trệ, không chú ý nên dẫm hụt chân, cả con mèo "bịch" một tiếng ngã lăn xuống giường.
Một tiếng động vang trời. Thẩm Hoài giật mình tỉnh giấc, theo bản năng quờ tay sang bên cạnh nhưng không thấy mèo đâu. Hắn bật dậy thì thấy dưới đất là một con mèo bò sữa đang rên rỉ. Thật là vừa bực vừa buồn cười. Hắn bế mèo lên, xoa đầu rồi lại vò tai: "Có đau không?"
Vài phút sau, một thiếu niên đang ngồi trần trụi trên đùi Thẩm Hoài, bắt hắn thổi thổi lòng bàn tay cho mình. Chỗ vừa ngã vẫn còn hơi đỏ lên. Thẩm Hoài lòng dạ rạo rực, thổi hai cái rồi lại cầm lấy tay cậu hôn hôn liếm liếm, làm Niên Niên sợ hãi rụt tay lại.
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
"Tại sao anh cứ liếm em mãi thế?" Niên Niên trợn tròn mắt, "Đại Quất bảo chỉ có chó mới thích liếm tới liếm lui thôi."
Ra ngoài có hai ngày mà học được cái gì lung tung vậy không biết. Thẩm Hoài hừ một tiếng: "Đúng vậy, em là mèo biến thành, tại sao anh không thể là chó?" Hắn vừa nói vừa ấn thiếu niên vào lòng, cúi đầu mút mát nụ hôn.
Chú mèo nhỏ đờ người ra, thậm chí không buồn phản kháng. Cậu nghĩ lại, Thẩm Hoài đúng là thường xuyên liếm cậu, còn cắn cậu nữa, thích nhất là rúc đầu vào trong áo cậu mà gặm gặm cắn cắn. Cậu kinh ngạc trợn tròn mắt, cuối cùng dùng sức đè đầu Thẩm Hoài lại: "Anh ơi! Anh là giống chó gì thế!"
Thẩm Hoài im lặng. Chỉ số thông minh của loài mèo đều cảm động thế này sao? Hay chỉ có con mèo nhà hắn là đặc biệt? Hắn hỏi vặn lại: "Em thấy sao?"
Niên Niên ưu sầu thở dài: "Chuyện của loài chó em không hiểu lắm, đây là vùng mù tri thức của em rồi."
Thẩm Hoài bị chọc cười: "Chẳng lẽ em có vùng sáng à? Anh thấy cái đầu nhỏ này toàn là vùng mù thôi."
TruyenLau.com
Hắn vỗ vỗ mông cậu: "Dậy thôi, mấy giờ rồi còn chưa ăn, đói chết rồi."
Lúc dẫn Niên Niên xuống lầu, chú mèo mới chợt tỉnh ngộ: Anh trai sao có thể là chó được, anh ấy có ba mẹ mà! Đáng ghét! Tên loài người đáng hận dám đem mèo bò sữa ra đùa giỡn trong lòng bàn tay!
Ba Thẩm hôm nay không đi làm, đang đứng quanh bể cá ngắm mấy con cá cưng. Thấy Thẩm Hoài xuống, ông cảnh giác chắn trước bể cá: "Con mèo của con đâu!"
TruyenLau.com
Thẩm Hoài đáp: "Đang ngủ trên lầu ạ."
Ba Thẩm thở phào, ông thực sự sợ con mèo bò sữa kia rồi.
Ông vừa rắc thức ăn cho cá vừa hỏi: "Tiểu Hoài, hôm qua tiểu miêu làm sao thế? Cảm giác hơi tăng động quá mức."
Niên Niên đứng bên cạnh lập tức đen mặt. Thẩm Hoài ho khan: "Hôm qua cậu ấy uống hơi say, hưng phấn quá thôi ạ."
Website TruyenLau.com
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
"Ôi trời," Ba Thẩm vội nói, "Mèo không được uống rượu đâu, hay con đưa nó đi bệnh viện thú y khám xem, nhỡ uống vào hỏng đầu thì khổ."
Niên Niên đã siết chặt nắm đấm nhỏ. Thẩm Hoài vội nắm tay cậu để giữ hòa khí gia đình: "Mèo không sao ạ, ba cứ bận việc đi, con đưa cậu ấy đi ăn chút gì."
Ba Thẩm cười tủm tỉm: "Hàng năm ăn xong qua ngắm cá nhé, ba mới mua thêm hai con mới đấy."
Niên Niên hừ thật mạnh một tiếng rồi quay đầu đi thẳng.
Ba Thẩm ngơ ngác: "Gì thế này?"
Thẩm Hoài thở dài lắc đầu: "Ba ơi, câu hôm qua con nói vẫn dành cho ba đấy, tối ngủ nhớ khóa kỹ cửa vào."
Bằng không sẽ có một con mèo đen trắng xông vào đấm ba hai phát đấy.
Đang ăn cơm thì Đại Quất gọi điện rủ Niên Niên đi ăn buffet. Niên Niên hào hứng đồng ý ngay. Thẩm Hoài dù trong lòng "chua lét" vì kế hoạch hẹn hò cuối tuần bị phá sản, nhưng vẫn hào phóng đưa cậu đi, không quên dặn: "Cấm được uống rượu nữa đấy nhé!"
Đến nhà hàng buffet, hai chú mèo mới biết phải xếp hàng tận 88 số. Chờ không nổi, hai đứa khẽ meo meo lẻn vào cửa sau bếp. Niên Niên ngậm quần áo giấu vào bụi cỏ vì không muốn lát nữa phải chạy lông nhông trần truồng ngoài đường.
Nhưng vừa vào đến bếp, hai chú mèo đứng hình. Bên ngoài sang trọng bao nhiêu thì bên trong bẩn như bãi rác bấy nhiêu. Dầu đen kịt, sàn nhà dính nhớp nháp dịch trứng, thịt thì trông như đã hỏng nhưng đầu bếp vẫn thản nhiên chế biến.
Máu nhiệt huyết của mèo bò sữa bùng nổ! Niên Niên nhảy phắt lên bàn bếp, ngửa cổ kêu vang: "Meo meo meo!!! (Mau dừng lại, bẩn thế này mà dám cho người ta ăn hả!)"
Cả gian bếp hỗn loạn. Đầu bếp trưởng tức đỏ mắt: "Tôi nhận ra rồi, là con mèo bò sữa này cầm đầu, bắt nó cho tôi!"
Một cuộc đại chiến bắt mèo nổ ra. Niên Niên dẫm phải dịch trứng ngã nhào, sợ đến mức lông dựng đứng, bốn chân guồng nhanh như chớp chạy thẳng ra sảnh ngoài.
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Cậu xuất hiện giữa sảnh với một nửa vỏ bí ngô đội lệch trên đầu trông như cái mũ nhỏ. Mọi người xúm lại chụp ảnh. Theo bản năng "ngôi sao", Niên Niên dựng đứng đuôi, hất cằm 45 độ khoe góc nghiêng thần thánh. Nhưng thấy người đuổi theo, cậu bắt đầu chơi Parkour khắp nhà hàng.
Cậu chạy qua bàn một sinh viên, hất đổ bát canh: "Đừng uống, tôm này thối rồi!"
Cậu bồi thêm một cú đấm vào đĩa thịt của một ông chú mặc vest: "Ăn cái gì mà ăn, thịt chua lòm thế này không nếm ra à?"
Cả nhà hàng náo loạn, bát đĩa xoảng xoảng bay tứ tung.
Thẩm Hoài đang ở hiệu đồng hồ gần đó thì thấy đoạn livestream "Mèo bò sữa đại náo nhà hàng". Hắn nhận ra ngay con mèo "bệnh tâm thần" nhà mình. Hắn chạy thục mạng đến nơi, đúng lúc một nhân viên định túm lấy Niên Niên đang mệt lả.
Thẩm Hoài nắm chặt cổ tay anh ta, giọng lạnh băng: "Ai cho phép anh chạm vào mèo của tôi." Hắn bế Niên Niên vào lòng. Chủ nhà hàng đòi bồi thường, Thẩm Hoài đồng ý ngay, nhưng yêu cầu giữ nguyên hiện trường để giám định tổn thất và... kiểm tra vệ sinh sau bếp.
Kết quả, hiện trường bẩn thỉu bị phơi bày. Thẩm Hoài bồi thường cho tất cả khách hàng bị ảnh hưởng rồi gọi điện báo cơ quan chức năng. Hắn tuyên bố: "Mèo nhà tôi không quấy rối vô cớ, cậu ấy là sứ giả chính nghĩa, là cảnh sát trưởng mèo đấy."
Sự việc nhanh chóng bùng nổ trên mạng. Video mèo đại náo nhà hàng và hành động bồi thường của "đại gia" Thẩm Hoài thu hút hàng triệu lượt xem. Sau đó, nhà hàng bị niêm phong vì vi phạm vệ sinh nghiêm trọng.
Cộng đồng mạng đồng loạt tôn vinh: "Cảnh sát trưởng mèo bò sữa vạn tuế!"
Trong khi đó, "anh hùng" Niên Niên đang rưng rưng viết bản kiểm điểm 800 chữ tại nhà. Thẩm Hoài giáo huấn: "Em quên mình có thể biến thành người à? Sao không gọi điện cho anh hay báo cảnh sát mà lại đi làm anh hùng cá nhân như thế! Nguy hiểm lắm biết không!"
Niên Niên vừa viết vừa dùng phiên âm thay cho những chữ không biết, mệt đến mức muốn xỉu. Đúng lúc đó, Hách Bách đến đưa bằng khen. Cậu lập tức biến sắc, chạy ra tiếp đón với vẻ mặt đầy tự hào.
Hách Bách bắt tay cậu nhiệt tình: "Đồng chí Niên Niên, hành động dũng cảm của cậu đã được tổ chức ghi nhận! Cậu đã làm rạng danh bản sắc siêu cấp hiệp sĩ của loài mèo!"
Niên Niên đắc ý, cái đuôi vểnh tận lên trời, ưỡn ngực tuyên bố: "Không còn cách nào khác, mèo bò sữa chúng tôi vốn dĩ là như thế, trong người chúng tôi chảy dòng máu anh hùng mà! Mèo bò sữa chính là hiện thân của siêu cấp chính nghĩa đó, ngao!"
Hết chương 40.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.