Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Sáng sớm tinh mơ, trong trang viên đã bắt đầu công việc lu bù. Thảm cỏ được cắt tỉa bằng phẳng như một tấm thảm, đài phun nước bốn phía cũng được lau chùi bóng loáng. Từng bình hoa trong biệt thự đều được cắm hoa tươi mới, người hầu còn nhẹ nhàng phun lên đó những hạt nước li ti.
Lâm Mân buổi sáng đã thay năm sáu bộ váy, không phải chê không đủ trang trọng thì cũng là chê không đủ dịu dàng. Thẩm Nhung ở bên cạnh nhìn đến mức hoa cả mắt, đành phải tìm cớ ra ngoài hít thở không khí.
Ông lén lút đứng bên ngoài hút thuốc. Thời gian trước đi kiểm tra sức khỏe có chút vấn đề nhỏ, Lâm Mân liền hạ lệnh sắt, bắt ông cai hoàn toàn rượu thuốc, khiến Thẩm Nhung có chút muốn sụp đổ.
Kết quả điếu thuốc vừa mới ngậm vào miệng, sau lưng đã vang lên giọng nói trong trẻo của thiếu niên: "Chụp ảnh lại rồi nhé, tí nữa con sẽ mách mẹ."
Thẩm Nhung luống cuống tay chân vứt điếu thuốc đi, vừa quay đầu lại đã thấy Niên Niên đang khoanh tay, mặt không cảm xúc nhìn mình. Ông vội vàng cười xòa lấy lòng: "Bảo bối, đừng mà, bao nhiêu tiền nào? Ba mua lại bức ảnh đó."
Niên Niên hừ một tiếng, chẳng thèm để ý đến Thẩm Nhung mà quay đầu định bỏ đi. Thấy thế, Thẩm Nhung cuống quýt đuổi theo: "Thật đấy bảo bối, con không muốn thấy hôm nay ba phải ngủ phòng khách chứ? Hôm nay anh trai con về, giữ thể diện cho ba chút đi."
Vừa nghe thấy hai chữ "anh trai", thiếu niên như bị chạm đúng vảy ngược, cậu trợn tròn mắt tức giận: "Lúc ba rửa tay xong lấy con làm khăn lau tay, sao ba không giữ thể diện cho con!"
Dùng mèo nhỏ để lau tay! Đồ người xấu!
Thẩm Nhung chột dạ không dám hé răng. Niên Niên dẩu môi, xoay người đi tìm mẹ.
Lâm Mân vừa vặn thay xong quần áo, kéo Niên Niên lại hỏi xem có đẹp không. Niên Niên đối với Lâm Mân luôn miệng ngọt xẻo, thái độ hoàn toàn khác hẳn với ba, cậu gật đầu lia lịa: "Siêu cấp đẹp luôn! Mẹ là đại mỹ nhân đệ nhất thiên hạ!"
"Ai da bảo bối của mẹ!" Lâm Mân vui sướng khôn xiết, đưa tay xoa xoa đầu cậu: "Cái miệng nhỏ này ngọt thật đấy."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
(Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên rất ngoan ngoãn để lộ ra đôi tai mèo cho mẹ sờ. Lâm Mân vuốt ve tai mèo, do dự một chút rồi dặn: "Bảo bối, đợi anh trai về, tạm thời đừng cho anh biết con là mèo nhỏ nhé." Dù sao chuyện mèo biến thành người không phải ai cũng dễ dàng tiếp nhận.
Niên Niên vốn là chú mèo bò sữa được vợ chồng Thẩm Nhung nhận nuôi, vì ăn nhầm socola nhân rượu mà biến thành người, lúc đó đã làm hai người sợ khiếp vía. Nhưng dù sao cũng đã nuôi hơn một năm, không nỡ vứt bỏ, vừa hay con trai duy nhất của họ đã thất lạc từ nhỏ, thế là họ nhận Niên Niên làm con trai út luôn.
Chẳng ngờ cách đây không lâu, họ bất ngờ tìm thấy người con trai thất lạc đó. Lâm Mân đã khóc ròng rã mấy ngày vì vui sướng, và hôm nay chính là ngày "Thái tử gia" thực sự của nhà họ Thẩm trở về.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Niên Niên cúi đầu: "Con biết rồi mẹ ạ." Trong đôi mắt tròn xoe của cậu thoáng chút phẫn nộ nhỏ nhen. Anh trai này vừa về là mọi sự chú ý đều bị cướp mất, rõ ràng trước đây mình mới là người được sủng ái nhất nhà.
Chú mèo bò sữa "tà ác" thầm hạ quyết tâm trong lòng: Mình phải đuổi cái anh trai này đi! Cái nhà này là của mình!
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Niên Niên ngồi trên sofa cùng ba mẹ chờ đợi. Thẩm Nhung hôm nay còn gác cả việc công ty ở nhà. Mèo nhỏ càng giận hơn: Anh trai về làm ba chậm trễ việc kiếm tiền. Không kiếm tiền thì lấy gì mua đồ ngon cho mình! Đồ anh trai thối, anh trai đáng ghét!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mãi đến gần trưa, bên ngoài mới vang lên tiếng xe ô tô. Hai vợ chồng vội vã đứng dậy chạy ra cửa, Niên Niên cũng lạch bạch chạy theo sau. Cậu hơi thấp nên bị Thẩm Nhung che mất, chỉ có thể nhìn qua khe hở.
Vị anh trai trong truyền thuyết này trông tuổi tác cũng sêm sêm cậu, nhưng không có vẻ non nớt đơn thuần như Niên Niên. Anh có đôi mắt hồ ly dài hẹp, ánh nhìn lười nhác, đôi môi mỏng mím nhẹ. Ngay cả trong hoàn cảnh đoàn tụ với cha mẹ ruột thế này, trông anh vẫn chẳng có chút dao động cảm xúc nào.
(Đọc tại Wattpad @sereindreaming để cập nhật chương mới nhanh nhất)
Bỗng nhiên, Thẩm Hoài cũng nhìn về hướng này. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, thiếu niên bỗng dưng có cảm giác nhìn lén bị bắt quả tang, cậu hoảng loạn định né tránh nhưng rồi nhớ ra mục đích của mình là phải "ăn hiếp" anh trai. Thế là cậu lấy hết can đảm, hung hăng lườm lại một cái.
Thẩm Hoài ngẩn ra. Đây là em trai sao? Đang làm nũng với mình à? Thiếu niên tóc đen nhánh, mắt tròn xoe, cằm rất thanh tú, nhìn là biết tiểu thiếu gia nhà giàu được nuôi dưỡng cực tốt. Nhưng trông cậu không có vẻ kiêu căng, ngược lại giống như một chú mèo lười vừa được xoa bụng xong.
Thẩm Hoài khẽ nhếch môi, mỉm cười với cậu em trai này. Vẫn còn hơi gầy, có phải là kén ăn quá không nhỉ? Chỉ mới gặp mặt vài phút, Thẩm Hoài đã xếp em trai vào phạm vi bảo bọc của mình, thậm chí còn nghĩ sau này phải nuôi em cho béo mầm lên mới được.
Cười cái gì mà cười! Chú mèo bò sữa nổi giận. Anh ta đang khiêu khích mình!! Thiếu niên bực bội quay đầu đi, chỉ để lại cho Thẩm Hoài thấy một bên má phồng lên trắng nõn như đậu hũ.
Thẩm Hoài cảm thấy mình có bệnh rồi. Ngày đầu tiên về nhà, cha mẹ ruột thay phiên nhau ôm ấp kể lể nỗi nhớ nhung, nhưng tai anh chỉ nghe thấy tiếng ồn ào, ánh mắt đều đặt hết lên cậu em trai không cùng huyết thống kia.
Đến bữa tối, Lâm Mân cố ý để Niên Niên ngồi cạnh Thẩm Hoài. Bà muốn hai anh em hòa thuận, dù ở những gia tộc hào môn thế này chuyện huynh đệ tương tàn là thường tình, nhưng Lâm Mân thấy không vấn đề gì. Dù sao Niên Niên cũng là mèo, mà chẳng ai lại không thích mèo cả.
"Niên Niên ngoan lắm, không kén ăn chút nào, nhưng thích nhất vẫn là cá." Lâm Mân ẩn ý nói. Thẩm Hoài hiểu ý gật đầu, gắp một miếng cá, cẩn thận gỡ hết xương rồi bỏ vào bát thiếu niên.
Hừ, đừng hòng dùng mấy thứ này để mua chuộc tôi! Chú mèo bò sữa rất có cốt khí định không ăn, nhưng cậu lại không muốn lãng phí đồ ăn, cuối cùng vẫn cầm đũa gắp bỏ vào miệng. Oa! Cá hôm nay làm ngon quá đi mất!
Thẩm Hoài vẫn luôn quan sát thiếu niên, thấy đôi mắt cậu khẽ cong lại vì miếng cá ngon, anh thầm nghĩ: Thật dễ dỗ.
Suốt cả bữa cơm, Thẩm Hoài chẳng ăn được mấy miếng, chỉ lo hầu hạ tiểu thiếu gia, hết gỡ xương cá lại lột vỏ tôm. Tiểu thiếu gia miệng nhét đầy thức ăn mà vẫn không quên sai bảo: "Gắp đồ ăn đi, anh trai!"
Vì một tiếng "anh trai" này, Thẩm Hoài hầu hạ đến mức cam tâm tình nguyện. Chú mèo bò sữa trong lòng đắc ý vô cùng: Xem kìa, cái anh trai ngốc nghếch này đã bị mình xoay như chong chóng.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Phòng của Thẩm Hoài đã được dọn sẵn ngay sát vách phòng Niên Niên. Sau khi tiễn mẹ về phòng, nụ cười trên mặt Thẩm Hoài nhạt đi. Phiêu bạt bên ngoài đã lâu, anh thật sự không có nhiều mong đợi vào cái gọi là "gia đình".
Vừa định đi ngủ thì tiếng gõ cửa vang lên. Thẩm Hoài nhíu mày ra mở cửa. Cánh cửa vừa hé ra đã thấy một cái đầu nhỏ ló vào. Thiếu niên mới tắm xong, hai má đỏ bừng vì hơi nước, tóc vẫn còn ướt nhẹp.
Thẩm Hoài nhíu mày chặt hơn, kéo cậu vào phòng: "Tóc chưa khô đã đòi ngủ, không sợ ngày mai đau đầu à?"
Mèo nhỏ vốn định sang đây làm bộ kiêu căng ngạo mạn, bị hỏi vậy liền ngớ ra, có chút chột dạ lí nhí: "Lười thổi."
"Kiêu kỳ thật đấy." Miệng nói thế nhưng Thẩm Hoài vẫn ấn cậu ngồi xuống, lấy máy sấy ra thổi tóc cho cậu. Niên Niên còn chưa kịp hoàn hồn, không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Tóc thiếu niên đen nhánh, vừa dày vừa mềm, sờ cực thích. Thẩm Hoài cử động rất nhẹ nhàng, từng lọn tóc luồn qua kẽ tay anh.
Chẳng mấy chốc, mèo nhỏ đã thoải mái híp mắt lại, lười nhác ngáp một cái rồi ngủ gật như gà mổ thóc. Đến khi tắt máy sấy, cằm cậu bỗng được một bàn tay ấm áp nâng lên. Niên Niên mơ màng mở mắt, đối diện với đôi mắt đen thẳm của Thẩm Hoài. Cậu giật mình tỉnh hẳn, hoảng loạn đứng dậy: "Anh trai?"
Thẩm Hoài thong thả nhìn cậu: "Tiểu thiếu gia, sang tìm tôi chỉ để nhờ thổi tóc thôi sao?"
Niên Niên lúc này mới sực nhớ ra mục đích của mình. Cậu nắm chặt nắm tay, vểnh cằm lên ra vẻ kiêu ngạo: "Tôi chỉ là sang xem phòng anh thôi, cũng thường thôi nhé, chẳng rộng bằng phòng tôi đâu."
Thẩm Hoài nhướng mày: "Hửm? Ý em là muốn mời tôi sang đó ở chung sao?"
Mèo nhỏ hừ một tiếng thật mạnh: "Ba mẹ đặc biệt thương tôi, cả nhà ai cũng thương tôi hết!"
Thẩm Hoài khẽ cười, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: "Được rồi, anh cũng thương em."
A... Niên Niên đỏ bừng mặt, không thốt nên lời. Ai... ai thèm anh thương chứ! Nhưng người ta đang cười nói ngọt ngào, cậu dù là mèo bò sữa "tà ác" thì cũng là mèo có lễ phép!
(Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Trận chiến đầu tiên thất bại thảm hại. Chú mèo bò sữa hùng hổ xông vào, giờ lại lủi thủi đi về với mái tóc khô ráo. Đồ con người đáng ghét! Niên Niên tức mình biến lại thành mèo, chui vào chăn tung một bộ "mèo mèo quyền". Anh trai thối, cứ đợi đấy cho tôi!
Sáng hôm sau, Thẩm Hoài dậy sớm vì chưa quen chỗ. Vừa định xuống lầu thì thấy một bóng trắng đen vụt qua. Anh ngẩn người, tưởng mình nhìn lầm, nhìn kỹ lại thì thấy một chú mèo bò sữa đang chơi "parkour" khắp nhà.
Trong nhà nuôi mèo sao? Sao hôm qua không thấy nhỉ? Đang định đi tiếp thì chú mèo kia bỗng lao thẳng về phía anh. Thẩm Hoài dừng bước. Chú mèo bò sữa ngước đầu nhìn anh. Con mèo này được nuôi rất tốt, lông mượt mà, mũi miệng đều hồng phấn, tròn vo... và khá là béo.
Không hiểu sao Thẩm Hoài lại liên tưởng ngay đến Niên Niên. Anh mỉm cười cúi xuống định xoa đầu nó. Chợt má anh thấy đau nhói, giây tiếp theo đã thấy chú mèo kia chạy mất hút như thể bốn chân sắp bốc khói tới nơi.
Thẩm Hoài ngẩn người, đưa tay sờ mặt. Mình vừa bị... một chú mèo vả cho một phát vào mặt à?
Hết chương 59.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.