Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Ở trung tâm thương mại, Lộ Hoài chọn cho cậu mấy chiếc áo khoác nhưng cậu đều bảo không lấy, hết chê cái này xấu lại bảo cái kia quá đơn điệu. Cuối cùng, cậu mắt long lanh nhìn hắn: "Em muốn mặc giống anh cơ."
Lộ Hoài ngoại trừ bộ đồng phục trường thì chẳng có mấy bộ quần áo tử tế, tủ đồ ở nhà chỉ chiếm một góc mỏng dính, phần còn lại đều bị quần áo của mèo nhỏ lấp đầy.
Hắn vốn không muốn mua, nhưng không lay chuyển được cậu, cuối cùng đành chọn hai chiếc áo khoác giống hệt nhau. Lúc trả tiền, hắn vẫn thấy hơi xót ruột. Số tiền này đủ để mua thêm cho Niên Niên một bộ đồ mới rồi. Thế nhưng nhìn vào gương, thấy hai người mặc áo giống nhau, khóe môi hắn vẫn khẽ cong lên một chút khó nhận ra.
Hại thật, trông cứ như đồ đôi vậy.
Vừa mới định đi, hắn đã thấy cậu cởi phăng chiếc áo khoác ra. Nụ cười chưa kịp nở trên môi Lộ Hoài lập tức tắt ngấm.
"Sao em không mặc? Không thích à?"
Niên Niên ngơ ngác chớp mắt: "Nhưng bên ngoài nóng lắm mà anh."
"... Ừ."
"Anh không cởi ra ạ?"
Lộ Hoài kéo khóa áo lên tận cổ, lạnh lùng đáp: "Anh lạnh."
Đi ngang qua quầy đồ uống lạnh, cậu lại không chịu bước tiếp. Lộ Hoài nắm tay cậu kéo đi: "Đừng có mơ, em vừa ăn lạnh xong giờ lại muốn ăn nữa?"
"Em có thể ngậm trong miệng cho ấm rồi mới nuốt mà." Cậu nói năng rất hùng hồn.
"Em coi miệng mình là lò vi sóng đấy à." Lộ Hoài suýt nữa thì bật cười vì tức, "Cũng không được, hôm nay em ăn quá nhiều đồ lặt vặt rồi, tối nay đau bụng thì làm sao?"
Niên Niên dẩu môi: "Vậy em chỉ liếm hai miếng thôi, còn lại cho anh hết nhé?"
Lần này đến lượt Lộ Hoài không bước tiếp được. Hắn nhớ lại cảnh cậu liếm kem lúc nãy, cái lưỡi nhỏ cứ thoăn thoắt đưa qua đưa lại, hắn bất giác nuốt nước miếng, yết hầu chuyển động lên xuống.
Hắn cố tỏ ra bình thản: "Ờ, vậy được rồi, hai đứa mình ăn chung một cái." TruyenLau.com
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Sảnh đồ uống lạnh rất đông người, có những nhóm bạn ngồi tán gẫu, cũng có những cặp đôi đang yêu đương mặn nồng. Kiểu hai thiếu niên như Lộ Hoài và Niên Niên ngồi cạnh nhau cũng không thiếu, nhưng thường là họ đang chúi đầu vào chơi game cùng nhau.
Chẳng có ai như hai người họ, cứ nhìn chằm chằm vào một ly kem. Lộ Hoài muốn nhìn nhưng lại thấy hơi ngại, bèn giả vờ cầm điện thoại, thực chất là ánh mắt vẫn dán chặt vào cậu.
Mèo nhỏ biết lát nữa kem sẽ rơi vào tay Lộ Hoài nên cố tranh thủ ăn thêm vài miếng, cái lưỡi nhỏ hoạt động hết công suất, nhanh đến mức như để lại tàn ảnh. Hắn nhịn không được thấy hơi buồn cười, cuối cùng vẫn nhân lúc cậu đang tiếc nuối mà đoạt lấy ly kem. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đến lượt anh."
"..."
Khi hai người ra khỏi trung tâm thương mại, Niên Niên vẫn còn vẻ mặt không vui, Lộ Hoài chỉ đành dỗ dành: "Mai anh lại mua cho em."
Trời đã về chiều, cậu ăn cả một bụng đồ lặt vặt nên cũng không thấy đói lắm, Lộ Hoài bèn mua một phần hủ tiếu xào bên đường định mang về khách sạn ăn. Để dỗ cậu vui, hắn dứt khoát ngồi xuống cõng cậu về.
Website TruyenLau.com
Cảnh tượng này rơi đúng vào tầm mắt của Chu Nhạc đang đứng ở cửa khách sạn. Chiều nay hắn ta không cam tâm lại đi gõ cửa phòng nhưng không ai trả lời, đoán là Lộ Hoài đã ra ngoài nên đứng đợi sẵn. Không ngờ lại thấy Lộ Hoài cõng người về.
Cậu thiếu niên gối cằm lên vai Lộ Hoài, đôi mắt cong cong như đang nói gì đó. Một Lộ Hoài ngày thường vốn lạnh lùng giờ đây lại đang mỉm cười, ánh mắt dịu dàng quay sang đáp lời cậu. Đây là dáng vẻ mà Chu Nhạc chưa từng thấy bao giờ. Hắn ta đứng nhìn hồi lâu, mãi đến khi họ vào khách sạn mới hoàn hồn, lên tiếng gọi lại.
"Lộ Hoài, giáo viên dẫn đoàn bảo anh qua gặp một chuyến."
Chu Nhạc tiến tới, mặt nở nụ cười, hắn ta nhìn đồ ăn trên tay Lộ Hoài rồi khựng lại: "Anh vẫn chưa ăn cơm à? Trên tầng có nhà hàng buffet, hay là mình cùng đi?"
"Không cần." Lộ Hoài lạnh nhạt từ chối, đặt Niên Niên xuống rồi đưa thẻ phòng cho cậu, giọng nói dịu lại: "Em về phòng trước đợi anh, thấy chán thì xem tivi, anh về ngay đây."
Niên Niên gật đầu, cầm lấy thẻ phòng đi trước.
(Vui lòng đọc tại trang chính chủ Wattpad @sereindreaming để ủng hộ dịch giả)
Nhìn theo bóng dáng cậu vào thang máy, Chu Nhạc không nhịn được lên tiếng: "Chưa thấy người anh nào chăm sóc em trai kiểu đó cả, cứ như hầu hạ tiểu tổ tông vậy."
"Tôi thích thế." Lộ Hoài thản nhiên đáp, "Cậu muốn nói gì?"
Chu Nhạc hít sâu một hơi: "Cậu ấy không phải em ruột của anh đúng không, có phải hai người đang..."
"Chu Nhạc!" Giọng Lộ Hoài lạnh lùng ngắt lời, "Tôi đã nói rồi, bớt quản chuyện của tôi đi."
Chu Nhạc khựng lại, nhìn quanh một lượt rồi bỗng hạ thấp giọng: "Nếu tôi nói, thực ra tôi và anh là cùng một loại người thì sao?"
Lộ Hoài cười mỉa: "Ồ? Vậy cậu nói xem, tôi là loại người nào?"
Tại góc khuất khách sạn, Chu Nhạc tiến thêm một bước sát lại gần Lộ Hoài, nhìn bóng hai người chồng lên nhau, trong lòng hắn ta dấy lên một sự phấn khích thầm kín.
"Anh còn nhớ lần trước anh hỏi tôi muốn cái gì không?" Chu Nhạc cười với hắn, "Giờ tôi nói cho anh biết, Lộ Hoài, thứ tôi luôn muốn chính là anh. Từ lần đầu gặp mặt tôi đã thích anh rồi, tôi cũng giống anh, tôi thích đàn ông."
Sắc mặt Lộ Hoài vẫn bình thản, nghe xong chỉ khinh bỉ liếc hắn ta một cái: "Vậy thì cậu nhầm rồi, tôi không thích đàn ông."
Chu Nhạc cứng đờ: "Sao có thể, thế còn..."
Lộ Hoài cười lạnh một tiếng, không thèm để ý đến hắn ta nữa mà xoay người đi thẳng. Hắn đúng là không thích đàn ông. Hắn chỉ thích con mèo nhỏ ở nhà mình thôi.
(Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Wattpad @sereindreaming)
Giáo viên dẫn đoàn tìm Lộ Hoài là muốn hắn ngày mai tham gia công tác tiếp đón. Ngày mai tập đoàn Thẩm thị có một buổi lễ cắt băng khánh thành cho hoạt động công ích, sẽ có rất nhiều truyền thông đến dự.
"Đây là cơ hội tốt đấy." Cô giáo hào hứng nói, "Nếu không phải vì kỳ thi trao giải lần này trùng hợp diễn ra cùng lúc, em nghĩ mình có cơ hội này sao? Tập đoàn Thẩm thị thường xuyên làm từ thiện, và họ cũng là nhà tài trợ lớn nhất cho cuộc thi lần này!"
Nhưng Lộ Hoài chẳng mấy mặn mà: "Xin lỗi cô, cô tìm người khác đi ạ, em không có thời gian."
"Cái gì mà không có thời gian? Chúng ta đến thành phố S không phải để nhận giải sao? Em không phải lên lớp, em bận cái gì!"
"Bận ở bên em trai ạ."
Cô giáo dẫn đoàn suýt chút nữa thì tức đến nghẹn thở.
"Cơ hội tốt như vậy mà em bảo không cần là không cần à?"
"Thật sự không cần đâu ạ." Lộ Hoài chỉ lo cho cậu ở trong phòng, hắn cúi người chào: "Cảm ơn cô, cô cứ bận việc đi ạ, em về trước đây."
Thực ra Lộ Hoài biết các giáo viên đang muốn giúp mình, nhưng hắn không có tâm tư đó, càng không nghĩ đến việc thăng tiến ở mấy công ty thuộc top thế giới. Bởi vì nói thẳng ra, ngay cả học phí đại học hắn còn chưa biết xoay xở thế nào cho đủ. Con người nên sống thực tế một chút thì hơn.
Trên đường về, hắn nhận được tin nhắn của Chu Nhạc:
Lộ Hoài, cứ coi như tôi chưa từng nói những lời đó đi, anh vẫn tiếp tục đến nhà tôi dạy kèm nhé, được không? Lúc nào rảnh anh có thể đưa em trai qua chỗ chú tôi để điền thông tin tư liệu, tôi đã đánh tiếng trước rồi.
Lộ Hoài liếc mắt nhìn rồi cất điện thoại đi. Vào phòng, thấy mèo nhỏ đang ngoan ngoãn ngồi trên giường xem tivi, vừa nghe thấy tiếng động cậu lập tức quay đầu lại, hào hứng muốn nhảy xuống giường chạy tới.
"Anh ơi!"
Lộ Hoài nhanh chân bước tới đỡ lấy cậu: "Chậm thôi, em vội cái gì."
Thật kỳ lạ, bao nhiêu chuyện phiền lòng tích tụ trong ngực bỗng chốc tan biến sạch sẽ khi hắn ôm lấy cậu. Hắn cúi đầu cọ vào tóc cậu, gối cằm lên đỉnh đầu mềm mại, thấp giọng nói: "Đặt tên là Lộ Niên nhé, được không?"
Cậu ngơ ngác: "Dạ?"
Lộ Hoài nói tiếp: "Sinh nhật thì cứ kém anh một ngày là được, đến lúc đó anh sẽ chia ngày sinh nhật của anh cho em, vậy là Niên Niên nhà mình có thể đón hai cái sinh nhật rồi."
Sinh nhật của Lộ Hoài thực ra là ngày hắn được nhận vào viện mồ côi, cũng chẳng có ý nghĩa thực tế gì. Nhưng hắn muốn làm vậy. Hắn muốn đem tất cả những gì mình có, dù là những thứ ít ỏi đáng thương nhất, trao hết cho Niên Niên. Tất cả đều dành cho cậu.
(Vui lòng đọc tại trang chính chủ Wattpad @sereindreaming để ủng hộ dịch giả)
Sáng hôm sau vốn dĩ là buổi lễ trao giải, nhưng vì trùng với lễ cắt băng khánh thành của tập đoàn Thẩm thị nên buổi trao giải đơn thuần bị hủy bỏ, thay vào đó là buổi tiếp đón của đại diện học sinh. Công việc này Lộ Hoài đã từ chối nên tất nhiên rơi vào tay Chu Nhạc.
Buổi sáng hắn định để Niên Niên ngủ đến lúc tự tỉnh, ai ngờ sáng sớm cậu đã lầm bầm dậy đi vệ sinh. Vì còn ngái ngủ nên cậu nhắm mắt mò mẫm, quên mất đây là khách sạn nên bố cục khác ở nhà, kết quả là đâm sầm đầu vào cửa.
Một tiếng "cộp" rõ to vang lên. Nghe như tiếng dưa hấu bị vỡ.
Lộ Hoài luống cuống bế cậu lên, vùng da ở thái dương đã đỏ ửng một mảng lớn, nhìn mà xót xa. Hắn xoa đầu cậu, mày nhíu chặt: "Để anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra xem sao."
Vốn đã ngốc rồi, giờ lại còn thế này.
Mắt Niên Niên đỏ hoe, cậu ôm chặt lấy cổ Lộ Hoài, mếu máo như sắp khóc: "Anh ơi, em mất trí nhớ rồi."
Lộ Hoài căng thẳng: "Sao lại thế?"
"Em không nhớ nổi hôm qua mình đã ăn kem hay chưa."
"..."
Nửa giờ sau, Lộ Hoài lạnh mặt dắt cậu ra khỏi khách sạn. Đuôi mắt cậu vẫn còn ửng hồng, rõ ràng là vừa mới khóc xong. Là bị đánh cho khóc.
Lúc thay quần áo, Lộ Hoài đã nhân tiện phát cho cậu hai cái vào mông. Lúc đâm đầu vào cửa thì không khóc, vậy mà bị hắn đánh qua lớp quần hai cái là nước mắt rơi lã chã ngay tại chỗ.
Lộ Hoài lạnh giọng mắng: "Giỏi lắm, lần sau còn để anh thấy em nhắm mắt đi đường nữa thì xem anh trị em thế nào."
Khách sạn này vốn là tài sản của tập đoàn Thẩm thị, tầng đỉnh đang diễn ra lễ cắt băng khánh thành, dưới lầu người qua kẻ lại rất đông, đa số là những người mặc âu phục lịch lãm. Lộ Hoài và Niên Niên đi giữa đám đông đó trông có vẻ lạc lõng.
Lúc lướt qua một nhóm người, hắn nghe thấy họ đang thấp giọng bàn tán:
"Buổi họp thường kỳ hai ngày tới chắc Thẩm tổng không tham gia được đâu nhỉ?" "Còn phải xem tình hình bên bệnh viện đã."
Chợt, một người trong số đó dừng bước.
"Ngôn Thành, sao thế?"
Người đàn ông mặc âu phục màu xanh nhạt hơi nhíu mày, đôi môi mỏng mím nhẹ. Một lúc sau, ông ta bước chân đi về phía quầy lễ tân: "Cho tôi xem lại ghi chép camera ở cửa một chút."
HẾT CHƯƠNG 19
[Lời của tác giả]
Niên Niên: Thiếu niên bỗng dưng mất trí nhớ, người anh trai lạnh lùng như băng, gia đình này rốt cuộc đang che giấu bí mật gì? Chỉ cần các chị cho em kem, em sẽ kể cho nghe vở kịch tâm lý tình cảm của năm (tung hoa).
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.