MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

MÈO NHỎ CŨNG CÓ THỂ LÀM BÀ XÃ

Tác giả : Yêu Điềm Di

CHƯƠNG 26: CON TRAI CHÚNG TA CÓ THỂ LÀ 0

Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad @sereindreaming. Vui lòng đọc tại trang chính chủ để ủng hộ dịch giả!
Cả một người một mèo đều sững sờ trong giây lát.
Chiếc đuôi đó thò ra từ giữa hai chân thiếu niên, đen nhánh xinh đẹp, chóp đuôi hơi ướt, vài sợi lông dính lại với nhau. Đã một thời gian rồi Lộ Hoài không được chạm vào chiếc đuôi này. Hắn thuận thế nắm lấy chóp đuôi, không nhẹ không nặng xoa nắn. Có thể thấy rõ bằng mắt thường, đôi mắt Niên Niên càng đỏ hơn, cậu sụt sịt mũi, tự mình nắm lấy đuôi muốn kéo về. Nhưng hai tay vừa mới chạm vào đã bị Lộ Hoài quát khẽ một tiếng.
"Không được chạm vào đuôi của anh!"
Cậu hoảng sợ, rụt tay lại ngay lập tức. Sau đó, cái đầu óc hơi trì trệ mới phản ứng lại có gì đó không đúng, cậu mang theo giọng mũi nhỏ nhẹ lên tiếng: "Là đuôi của em mà."
Lộ Hoài thong thả nói: "Đuôi, tai, và cả Niên Niên nữa, đều là của anh hết." Hắn cố ý giơ bàn tay cho cậu xem: "Làm bẩn tay anh rồi này."
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Niên Niên rơi nước mắt lã chã, đuôi bị người ta nắm trong tay, lại còn bị nói như thế, đôi chân cậu mềm nhũn cả ra. Lộ Hoài đang tâm tình rất tốt chờ cậu mềm mỏng xin lỗi để hắn có thể được nước lấn tới bắt nạt thêm chút nữa. Ai ngờ Niên Niên bỗng nhiên lớn tiếng: "Đuôi! Của em! Anh trai! Người xấu!"
Lộ Hoài bị cậu hét đến ngẩn người. Cậu hùng hổ giật phắt lại chiếc đuôi của mình, đanh mặt định bỏ chạy, Lộ Hoài vội vàng giữ chặt cậu lại. Niên Niên lập tức đỏ hoe mắt quay đầu lườm hắn. Lộ Hoài vội giơ hai tay đầu hàng: "Anh sai rồi, để anh tắm cho em đã, cũng không thể để mông trần chạy ra ngoài được chứ?"
Chơi quá trớn rồi, trêu mèo giận thật rồi. Lộ Hoài khom lưng cúi đầu, thấp hèn hầu hạ cậu tắm rửa. Niên Niên dẩu môi, bỗng nhiên liếc thấy cái gì đó, bàn tay nhỏ hướng về phía dưới thân Lộ Hoài định chạm vào: "Anh trai..."
Lộ Hoài vốn đang nhẫn nhịn đến khó chịu, bị cậu chạm vào như thế, chỉ cảm thấy như có luồng điện chạy dọc toàn thân, hắn đột ngột lùi lại hai bước: "Đừng chạm vào!"
Niên Niên ủy khuất: "Làm sao vậy? Lúc nãy anh cũng sờ của em mà."
Gân xanh trên trán Lộ Hoài nảy lên bần bật, anh nghiến răng: "Niên Niên, đừng nghịch nữa, tắm xong thì ra ngoài thay quần áo ngay, kẻo cảm lạnh." TruyenLau
Niên Niên không vui, vừa bị Lộ Hoài dùng khăn tắm lau khô liền chạy biến ra ngoài. Lộ Hoài vừa bực vừa bất lực. Phòng tắm nhỏ hẹp, cửa vừa đóng lại, dường như trong không gian kín mít này vẫn còn vương lại mùi hương của Niên Niên.
Lộ Hoài không ngừng cử động đôi tay, trán tựa vào vách tường gạch men, miệng lẩm bẩm gọi: "Bảo bối, Niên Niên."
Thật tốt quá. Cậu đã không rời bỏ hắn.
Bữa sáng tử tế bị dời tận đến trưa mới được ăn. Niên Niên vẫn ôm khư khư chiếc đuôi trong lòng như sợ Lộ Hoài cướp mất, ăn được hai miếng cơm lại cảnh giác ngẩng đầu nhìn anh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Lo ăn cơm đi." Lộ Hoài suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Sao cái đuôi lại đột nhiên lòi ra thế?"
Cậu cầm đũa chọc chọc vào bát cơm, có chút uể oải: "Em không biết."
"Sao lại không vui rồi?" Lộ Hoài cố tình trêu: "Lúc nãy anh làm Niên Niên không thoải mái à?"
Niên Niên vội ngẩng đầu, tai đỏ rực: "Anh đừng nói nữa, cấm nói đấy." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lộ Hoài cẩn thận quan sát biểu cảm của Niên Niên, rồi gật đầu: "Vậy nghĩa là thoải mái. Thế nên vì quá sung sướng nên cái đuôi mới lòi ra đúng không?"
Niên Niên tức đến mức siết chặt đôi đũa. Miệng anh trai thật đáng ghét! Nhưng mà... lúc nãy hôn nhau thật sự rất thoải mái.
Lộ Hoài mặt dày ngồi sát cạnh cậu, cậu liền dịch sang bên cạnh, Lộ Hoài lại sán vào. "Anh làm gì thế!" Cậu giận dỗi: "Anh không thể... tử tế ăn cơm được sao!"
"Không được trốn anh nữa." Lộ Hoài trầm giọng: "Tối qua anh đã khóc rất lâu, anh tưởng em không cần anh nữa."
Niên Niên kinh ngạc: "Anh khóc á?"
"Ừ, em biết mà, anh không có mèo thì không sống nổi đâu."
Một câu nói thật thẳng thắn. Niên Niên vốn dễ mềm lòng, nghe vậy liền do dự, nhỏ giọng: "Em không có anh cũng không sống được mà." Lộ Hoài lạnh lùng nghĩ trong lòng: Lừa đảo! Tối qua rõ ràng ngủ khò khò ngon lành lắm. Nhưng ngoài mặt hắn vẫn tỏ ra bộ dạng ôn nhu tan vỡ: "Vậy bảo bối đừng trốn tránh anh nữa được không? Chuyện đó là phản ứng sinh lý bình thường thôi, không cần thẹn thùng."
Tay hắn âm thầm vòng qua lưng ghế của cậu, tạo thành một tư thế chiếm hữu bao trọn lấy cậu. Niên Niên dẩu môi: "Nhưng anh trai sắp thi rồi, lúc này không được gần gũi với anh." Cậu kể lại chuyện thấy trên TV tối qua cho Lộ Hoài nghe.
Lộ Hoài vừa bực vừa buồn cười. Đôi khi anh thật muốn cạy đầu Niên Niên ra xem bên trong chứa cái gì. Sao lúc nào cũng có thể làm anh tức chết được như vậy.
"Trên TV là giả thôi, hư cấu cả." Lộ Hoài dụ dỗ: "Nhưng nghe nói mèo thường có linh khí, nếu trước khi thi được ôm ngủ, nói không chừng sẽ thi tốt đấy."
Cậu nghiêng đầu nhìn hắn: "Câu này có phải cũng là hư cấu không?"
"..." Tay ngứa quá, muốn tét mông mèo.
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Ăn cơm xong, Lộ Hoài như một đại gia ngồi trên sofa đọc sách, tay thì vân vê chiếc đuôi của cậu, lúc thì sờ, lúc thì nắn. Cậu ngồi bên cạnh giận mà không dám nói gì. Anh trai bảo phải "vuốt bù" lại khoảng thời gian trước, bắt buộc phải nắm đuôi mèo chơi mọi lúc. Cậu lo lắng nhìn cái đuôi, cảm thấy nó sắp trọc đến nơi rồi.
Đã lâu rồi cả hai mới ở nhà cả ngày cùng nhau. Niên Niên tự chơi điện thoại một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà sán lại nũng nịu với Lộ Hoài, chui vào lòng anh. Dù sao anh cũng bảo rồi, đó không phải chuyện xấu.
Lộ Hoài vốn cũng chẳng đọc vào chữ nào, Niên Niên vừa sán lại là anh không giả vờ nữa, ném thẳng quyển sách đi rồi ôm chầm lấy Niên Niên.
"Ngoan bảo." Lộ Hoài thấp giọng: "Lỗ tai thò ra được không?"
Cậu "ưm" một tiếng, póc một cái, trên đỉnh đầu xù xù dựng lên hai cái chóp tai màu đen. Mắt Lộ Hoài nhìn thẳng tắp. Hắn nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa, cúi đầu cắn một cái. Cậu trợn tròn mắt, suýt chút nữa nhảy dựng lên, van xin Lộ Hoài: "Đừng cắn mà anh ơi, đừng cắn."
Lộ Hoài không chịu nhả, tai mèo rất nhạy cảm, cứ giật giật trong miệng hắn. Hắn dùng răng day nhẹ, không nỡ dùng sức, chỉ tinh tế mài mài. Hắn hàm hồ mở miệng: "Em có biết có một loại đồ ăn vặt tên là *'tai mèo' không? Giòn giòn, thơm lắm."
Niên Niên sắp khóc đến nơi, đáng thương xin tha: "Đừng ăn em mà anh trai, cầu xin anh đấy." Thấy nước mắt cậu sắp rơi, Lộ Hoài mới luyến tiếc buông ra, còn bồi thêm một câu: "Nhõng nhẽo." Thật là một người xấu tính.
Cậu vừa được buông ra liền một tay che tai, một tay che đuôi, luống cuống chạy sang một bên, không chịu lại gần nữa. Lộ Hoài thấy buồn cười, kẻ ác cáo trạng trước: "Cắn một cái thì sao chứ? Trước đây chẳng phải vẫn cắn suốt à."
Cậu ôm đuôi cúi đầu không nói lời nào. Sau khi biến thành người, đuôi và tai dường như trở nên khác hẳn, nhạy cảm hơn nhiều, vừa rồi chạm nhẹ một chút đã thấy như bị điện giật.
Lộ Hoài bắt nạt xong lại đi dỗ: "Đi siêu thị không bảo bối? Anh thấy tủ đồ ăn vặt hết sạch rồi, đi mua đồ ăn cho Niên Niên nhé?"
Lộ Hoài vừa nói vừa tiến lại gần: "Đuôi của bảo bối thu lại được chưa?"
Tay anh vừa định chạm vào mông thiếu niên, cái đuôi và đôi tai liền vèo một cái thu lại mất tích.
Lộ Hoài: "..."
Đề phòng anh như đề phòng cướp vậy!
Tại siêu thị, Niên Niên vẫn còn giận, đi bên cạnh Lộ Hoài với vẻ mặt ủ rũ. Lộ Hoài một tay đẩy xe, một tay định ôm eo Niên Niên nhưng bị né tránh.
"Anh sai rồi, xin lỗi Niên Niên mà." Lộ Hoài thái độ nhận lỗi rất tốt: "Lần sau nhất định không cắn tai Niên Niên nữa."
"Cả đuôi nữa!"
"Được, đuôi cũng không sờ nữa."
Lộ Hoài đồng ý ngay, cầm một gói khoai tây chiên hỏi cậu: "Vị dưa chuột nhé?"
Cậu gật đầu một cái, xích lại gần anh một chút, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Anh bóp đuôi mạnh tay quá đấy."
Lộ Hoài không nhịn được, bất ngờ nghiêng đầu hôn lên cậu em một cái, mềm mại như đậu hũ. Mèo nhà ai mà ngoan thế không biết.
Hành động này diễn ra rất nhanh, đến mức cậu còn chưa kịp phản ứng, nhưng lại không lọt khỏi mắt hai người đi phía sau.
Thẩm Nhung hạ giọng: "Bà thấy gì chưa?"
Lâm Mân im lặng vài giây: "Tình anh em... thắm thiết nhỉ."
Thẩm Nhung: "..." Cứ thấy sai sai thế nào ấy.
Hai vợ chồng như làm tặc bám theo sau, không dám lại gần vì sợ bị phát hiện, nhưng càng theo dõi càng thấy lạ.
Con trai trộm hôn em trai — ừ thì tình anh em.
Con trai ngồi xổm xuống buộc dây giày cho em trai — ừ thì tình anh em.
Con trai cầm áo khoác giúp em trai — ừ thì tình anh em.
Nhưng con trai sờ mông em trai... Thẩm Nhung do dự: "Tay thằng bé kia..." Sao mà không tử tế thế kia.
Lâm Mân: "Cái này... ha hả, tình anh em thắm thiết?"
Ra khỏi siêu thị, Lộ Hoài một tay xách túi đồ đầy ắp thức ăn vặt, một tay nắm tay cậu.
Đi được vài bước Niên Niên kêu khát, anh liền đặt túi xuống, lấy chai sữa dâu mới mua, vặn sẵn nắp rồi đưa tận miệng cậu.
Sau khi em uống xong, anh lại hỏi: "Muốn anh cõng không?"
Cậu nghĩ ngợi: "Có thể vừa ăn kẹo mút vừa được cõng không ạ?"
Thế là hai vợ chồng già phía sau chứng kiến cảnh con trai mình vừa bóc sữa bò, vừa bóc kẹo mút, phục vụ tận răng xong liền nửa quỳ xuống cõng người ta đi. Hình như đúng là có gì đó không ổn thật rồi...
(Bạn đang đọc truyện tại Wattpad @sereindreaming)
Về đến nhà, Lộ Hoài vừa dọn đồ vừa tính chuyện bữa tối. Niên Niên vừa về đã chui tọt vào phòng.
Lộ Hoài hiện tại làm việc bếp núc đã rất thành thạo. Anh dự định sau khi thi xong sẽ đăng ký vào đại học S, đưa Niên Niên đi cùng để tìm việc làm thêm.
Đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên anh cảm thấy cổ chân có thứ gì đó cọ qua, lông xù xù. Lộ Hoài khựng lại, cúi đầu nhìn xuống, đúng là chú mèo bò sữa đang cọ anh, ngước đầu kêu "Meo" một tiếng. Anh ngẩn người.
"Bảo bối?" Anh vội đặt đồ xuống, lau tay rồi ngồi xổm xuống. Định bế mèo lên thì Niên Niên nương theo cánh tay anh nhảy vọt lên, đứng thẳng trên đầu anh. Lộ Hoài phải đưa tay che chắn vì sợ cậu ngã.
"Sao lại biến trở lại rồi?" Anh nhịn không được hỏi, vừa đội mèo đi lại vừa đưa tay lên sờ thì bị cái vuốt mèo tát một cái. Anh thử hỏi: "Thế còn biến lại thành người được không?"
Tất nhiên Lộ Hoài không chê mèo, chỉ là anh nhớ "vợ" lớn bằng người của mình thôi.
Chú mèo nhỏ không thèm để ý đến anh, dùng đuôi quất lung tung lên mặt anh.
Lộ Hoài: "..."
Được rồi, không hỏi nữa.
Anh vớt mèo xuống ôm vào lòng. Lâu không thấy dạng mèo, anh không nhịn được mà quên sạch lời hứa, cúi đầu cắn một cái vào tai mèo.
Nhai nhai nhai...
Cậu tức giận tát vào mặt anh, anh buông tai ra thì lại cắn luôn cái vuốt của cậu.
Hắn ôm mèo ra sofa, ấn vuốt cậu xuống rồi vùi mặt vào bụng cậu. Thơm quá, mềm quá. Bảo bối béo lên một chút, bụng càng mềm. Lộ Hoài hít một hơi thật sâu, cảm thấy thần thanh khí sảng. Quả nhiên, nhân sinh không có mèo là không hoàn chỉnh.
Lộ Hoài đang hít mèo thì bỗng nghĩ: Nếu lúc này cậu biến thành người, chỗ anh đang hôn chính là bụng nhỏ, vậy nếu xuống chút nữa...
Anh ngẩng đầu lên, định lật chân mèo xem thì cậu bỗng vùng vẫy dữ dội, chân sau đạp thẳng vào mặt Lộ Hoài rồi nhảy vọt đi.
Lộ Hoài soi gương, thấy vết đỏ do chân đạp và một vệt cào nhỏ. Anh nhìn gương rồi mỉm cười, tâm tình rất tốt, thậm chí còn lấy điện thoại chụp ảnh lưu niệm.
Bữa tối, Niên Niên nhất quyết ngồi đối diện Lộ Hoài, mặt đanh lại.
Lộ Hoài cố gắng giảng đạo lý: "Đã lâu em không biến thành mèo, anh không kiềm chế được cũng bình thường mà. Huống hồ anh đã làm gì đâu, chỉ nhìn một cái thôi."
Cậu trừng mắt: "Anh trai biến thái!"
Cậu vừa từ phòng ra, tóc hơi rối, đuôi mắt đỏ hoe vì giận. Lộ Hoài nuốt nước miếng, cảm thấy mình đúng là biến thái thật rồi.
Ngày thi đại học, Niên Niên nhất quyết đòi đi tiễn Lộ Hoài. Cậu còn lý luận: "Em thấy trên mạng người ta đi thi đều có người tiễn mà, em cũng muốn tiễn anh."
Thế là Lộ Hoài phải dậy sớm hơn một tiếng để chuẩn bị bữa sáng và hầu hạ cậu rửa mặt. Tại cổng trường, Niên Niên cầm ly trà sữa hỏi: "Anh ơi, sao nhiều người mặc sườn xám thế?"
"Ừ, mặc sườn xám ngụ ý 'kỳ khai đắc thắng' (vừa bắt đầu đã chiến thắng)."
Cậu há miệng: "Thế sao anh không bảo em!"
Lộ Hoài buồn cười: "Sao? Em cũng định mặc để tiễn anh à?" Anh chợt nghĩ... cũng không phải là không thể.
Sau khi Lộ Hoài vào phòng thi, Niên Niên định đi tìm Hứa Minh Bạch thì một người phụ nữ mặc váy xanh chắn đường cậu, tháo kính râm cười: "Hello bé đáng yêu, nhớ cô không?"
Cậu chớp mắt: "Anh trai bảo cô là người đi cùng Lục tổng mời em ăn bánh mousse."
Lâm Mân: "..."
Lâm Mân mời cậu đi ăn sáng. Cậu vốn đã ăn rồi nhưng vẫn đói, thế là đồng ý đi ăn KFC.
Lâm Mân hỏi đủ thứ về Lộ Hoài. Cậu nghiêm túc trả lời: "Anh không thích ăn thịt gà, không thích đồ ăn vặt, ăn nhiều rau, thích đọc sách. Anh không bị bắt nạt đâu, em bảo vệ anh."
Lâm Mân nhìn cậu, nhịn không được hỏi: "Cháu và Lộ Hoài có quan hệ gì?"
Cậu khựng lại một chút: "Anh ấy là anh trai em ạ."
Lâm Mân ho khan: "Ngoài ra thì sao? Cô thấy hai đứa thân thiết lắm, không giống anh em bình thường."
Cậu ngẩng đầu: "Cô ơi, cô muốn nói gì ạ?" Ánh mắt đơn thuần của cậu khiến Lâm Mân bối rối.
Sau đó Lâm Mân đưa cho cậu một túi đồ bồi bổ: "Lộ Hoài đang thi, cháu mang về cho nó ăn nhé."
Cậu nhận lấy: "Cảm ơn cô, em sẽ bảo với anh là cô tặng."
Lâm Mân quay lại xe, Thẩm Nhung gọi điện hỏi thăm. Lâm Mân thở dài: "Đứa nhỏ ngoan lắm. Nhưng tôi có chuyện nghiêm trọng hơn muốn nói với ông. Lúc ở nhà hàng tôi không nghe lầm đâu, thằng bé gọi con mình là 'vợ'. Con trai chúng ta có thể là 'kèo dưới' rồi."
Thẩm Nhung mờ mịt: "Hả? Ý bà là sao?"
Buổi trưa Lộ Hoài thi xong về nhà, thấy túi đồ liền gọi điện cho Lâm Mân. Giọng anh lạnh lùng: "Cảm ơn bà đã quan tâm, nhưng có chuyện gì xin hãy tìm tôi trực tiếp, đừng tìm em trai tôi."
Lâm Mân ngượng ngùng: "Chỉ là tình cờ gặp thôi."
Lộ Hoài nhíu mày: "Tôi cảm kích sự giúp đỡ của bà, nhưng nó không liên quan đến đời tư của tôi. Nếu bà cần sự rõ ràng, tôi nói thẳng luôn: Niên Niên là em trai tôi, cũng là người yêu của tôi."
Lâm Mân rụng rời tay chân, suýt rơi điện thoại. Cả hai im lặng một hồi rồi bà thở dài: "Lộ Hoài, cô không có ý đó, cháu đừng hiểu lầm. Thôi cứ thi tốt đi đã, chuyện khác tính sau."
Lộ Hoài cúp máy, quay sang ôm lấy Niên Niên, hôn lên chóp tai cậu: "Anh đang nghĩ, bảo bối của anh mặc sườn xám màu gì thì đẹp nhỉ."
Hết chương 26.
TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH VÀ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD @SEREINDREAMING. VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu